Liêu Thần

Chương 154: Hắc ám xâm nhập




Trì An trói ba cô ả lại, xách vào phòng thẩm vấn.

Người hiền lành Mạnh Tinh vốn nghĩ tới hỗ trợ - tuy biết đám phụ nữ của Hoa Hồng Lửa vô cùng bưu hãn, nhưng ngày hôm qua cùng nhóm Trì An đồng hành một đoạn đường, hơn nữa bọn họ chỉ là một cô gái trẻ và một đứa trẻ, nhìn sao cũng là phía Hoa Hồng Lửa khi dễ người, tự nhiên muốn đi nhìn một cái, xem có thể giúp gì không.

Lý Trí nhanh tay lẹ mắt bắt lấy y, nói: „Đội trưởng, chúng ta vẫn nên thương lượng một chút về chuyện xuất phát.“

Mạnh Tinh sửng sốt, là anh em ăn ý nhiều năm nên rất nhanh y hiểu rõ ý của Lý Trí.

Chờ sau khi đứa nhỏ xoay người vào cửa, Mạnh Tinh ấp úng nói: „Lý Trí, người của Hoa Hồng Lửa vì sao lại muốn giết họ? cô ấy sẽ giết mấy người kia sao?“

„Ai biết, có lẽ là có nội tình đi, dù sao cũng không liên quan đến chúng ta.“ Lý Trí nhàn nhạt nói.

không phải bọn họ lạnh nhạt, mà thế đạo này, mạng người trở nên không đáng tiền, bọn họ muốn dưỡng toàn bộ người trong chiến đội Ánh Sao, còn phải đối phó với đám dị hình, bọn họ không có dư thừa tinh lực đi xen vào những chuyện khác. Cảm giác đám phụ nữ Hoa Hồng Lửa cho người ta chinh là phiền toái, Lý Trí không nghĩ bọn họ sẽ dính vào phiền toái này.

Mạnh Tinh tuy là người có chút hiền lành, nhưng y có một ưu điểm, đó là biết lắng nghe.

Sau khi nghe xong, tuy rằng vẫn lo lắng, nhưng y cũng không đi đến gần.

*****

Trì An dùng kiếm nâng cằm một ả lên, hỏi: „hiện tại, mày có hai lựa chọn, thành thật khai, hoặc là chết!“

Ba người vô cùng có cốt khí mà ngậm chặt miệng, dư quang khóe mắt hung tợn nhìn cậu vé đứng cách đó không xa, cũng không có đem Trì An để vào mắt.

Trì An lập tức nhấc chân lên đá ngực ả một cái.

Ả hung hăng đụng vào tường, cuối cùng nhịn không được a một tiếng, phun một ngụm máu, uể oải nằm trên đất, hơi thở mỏng manh.

Hai người còn lại cuối cùng cũng nhìn cô, nghiến răng, trong mắt toát lên vẻ oán độc.

Tư Ngang cũng nhịn không được mà liếc nhìn cô một cái, không nghĩ đến bộ dạng cô ôn hòa, nhưng lúc tức giận, bạo lực mười phần, cũng không phải loại người không biết tức giận.

Dĩ nhiên, mặc kệ cô làm gì, cậu đều thấy là hiển nhiên, bản năng tin tưởng cô.

một ả cười lạnh nói: „Muốn giết cứ giết, không có gì để nói.“

Trì An lại nhấc chân đá tới, ả đi theo kết cục của ả đầu tiên, bị thương càng nặng, hộc máu hôn mê tại chỗ.

Dư lại người cuối cùng tức giận đến xanh mặt, không nghĩ đến người phụ nữ này lại ác động như vậy.

Trì An lại không thấy mình ác độc, không chút để ý nói: „Bọn mày đều muốn giết chết bọn tao, tao bất quá chỉ cho mày một chân, không phục sao? Đạo lý gì đây?“

Ả kia bị cô nói đến nghẹn trợn trắng mắt.

Danh tiếng chiến đội Hoa Hồng Lửa vang danh khắp vùng Tây Nam, hơn nữa họ còn có một đội trưởng lợi hại, ngay cả quân đội cũng không dám chọc cô ta, khiến cho người của Hoa Hồng Lửa hành sự kiêu ngạo thành tính, tính cách cũng có tiêu chuẩn kép, bọn họ khi dễ người thì được, lại không cho người khác khi dễ họ.

Thấy Trì An thủ đoạn tàn nhẫn, không tốt sống chung, ả kia đơn giản nói thẳng: „Làm bạn với một tên quái vật, mày cũng không phải người tốt gì!“

Ả ngước cằm, dùng ánh mắt ác độc nhìn chằm chằm Tư Ngang lạnh lùng nói: „Tên quỷ con này, Hoa Hồng Lửa bọn tao nhất định phải giết nó, nó là quái vật, sẽ mang đến tai nạn cho con người.“

„Tại sao?“ Trì An nhíu mày, không thích có người nói Tư Ngang là quái vật.

Ả liếc xéo nhìn qua, trên mặt rõ ràng là khinh thường, „Mày ở cùng nó lâu như vậy, chẳng lẽ không phát hiện ra sao? Nó có thể làm dị hình sợ hãi tránh đi, nó khẳng định là dị hình! Nó...“

„nói bậy, cậu nhóc là con người!“ Trì An đánh gãy lời ả.

Ả a một tiếng, „Nó đương nhiên là người, nhưng tuyệt đối cùng dị hình không thoát khỏi quan hệ, hiện tại cần phải lợi dụng nó còn nhỏ yếu, giết nó, nếu không tương lai nó sẽ mang đến tai họa cho toàn nhân loại. Nhưng Tư Tướng quân lại là người ngu xuẩn, vậy mà muốn bảo vệ nó, tương lai các ngươi sẽ hối hận!“

Trì An a một tiếng, tiếp theo lại hỏi vài câu, nghe ả lặp đi lặp lại cũng vài câu kia, thì hiểu rõ mấy người này cũng không biết nhiều, các ả hoàn toàn đem Tư Ngang thành dị hình, mới có thể luôn miệng kêu cậu là quái vật, muốn giết chết cậu.

Hoặc là, là người phía sau các ả nhất định muốn giết chết Tư Ngang.

Trì An đánh ả hôn mê, sau đó ném qua một bên, đi đến chỗ cậu nhóc vẫn luôn mắt lạnh đứng nhìn nãy giờ.

Cậu ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt nặng nề.

Trì An bế cậu lên, cậu thuận thế ôm lấy cổ cô, tiếp theo cô xách ba lô bên cạnh lên, trực tiếp đi ra cửa.

Còn ba người kia, Trì An không có giết mấy ả, nhưng trong thế giới nguy hiểm này, rất nhanh dị hình sẽ tới đây, mấy ả lại bị trọng thương, căn bản không có biện pháp trốn, kết quả cũng biết được.

Sau khi ra cửa, Trì An phát hiện nhóm người Ánh Sao đã sớm chuẩn bị, lại chưa xuất phát.

Trì An không để ý vì sao họ không xuất phát, nhìn Mạnh Tinh ở xa vẫy tay như chào hỏi, sau đó ôm Tư Ngang lên xe.

Nhóm cuồng chiến sĩ Ánh Sao nhìn thấy Trì An ôm Tư Ngang ra cửa, thì đã hiểu kết quả của ba người Hoa Hồng Lửa phỏng chừng không tốt lắm.

Tuy Mạnh Tinh có chút không thích ứng với thế đạo ăn thịt người này, nhưng hiểu rõ là người Hoa Hồng Lửa động thủ trước, cuối cùng rơi vào kết quả này cũng là xứng đáng. Y cũng không biểu hiện ra bên ngoài, vẫy tay chào hai người Trì An, sau đó cũng ra lệnh xuất phát.

Đoàn xe của Ánh Sao đi ở phía trước, Trì An lái xe theo sau cách xa xa.

„Tư Ngang, nhóc còn người nhà không?“ Trì An vừa lái xe vừa hỏi, „Chị đây xem như là cô nhi, khi còn nhỏ bị người lừa bán đến phía Nam, sau đó cha mẹ nuôi qua đời ngoài ý muốn, chị liền sống một mình. Nhưng ở trước mạt thế, chị nghe được tin tức của cha mẹ ruột, bọn họ mấy năm nay vẫn luôn đi tìm chị, vốn dĩ chị tính sau khi tốt nghiệp sẽ thu xếp thời gian đi phía Bắc tìm họ, ai ngờ...“

Mạt thế đến.

Nguyện vọng của nguyên chủ rất đơn giản, chỉ nghĩ tồn tại, sau đó tìm được cha mẹ vẫn luôn đi tìm mình.

Tư Ngang cầm Ipad trên tay, liếc nhìn cô một cái, nói: „Tôi không có cha mẹ, chỉ có ông nội, ông là Tư Tướng quân của căn cứ Hy Vọng.“

Sau khi Trì An gnhe xong, nhớ đến Tư Tướng quân trong miệng ả kia, thì hiểu rõ vì sao Tư Tướng quân muốn bảo vệ cậu.

Cháu nội mình không bảo vệ được, chẳng lẽ thật sự cho người đem cậu đi nghiên cứu sao?

Trì An cười nói: „Vừa vặn, vốn chị tính đi căn cứ Hy Vọng tìm cha mẹ, chúng ta cùng nhau đi.“

Tư Ngang „uhm“ một tiếng, cúi đầu nhìn Ipad, trên màn hình hiển thị bản đồ.

một lát sau, cậu đột nhiên ngẩng đầu nhìn cô, dùng giọng hoài nghi hỏi cô: „cô sẽ không đem tôi trở về, rồi bỏ chạy đi?“ Thế đạo này, sẽ không có ai thích mang theo một đứa nhỏ tay trói gà không chặt chạy khắp nơi, đặc biệt là khi cô còn có chuyện khác cần làm.

„Tuyệt đối không có!“ Trì An oan muốn chết, không biết nhóc nhỏ này sao lại có thể nghĩ như vậy?

Cậu hừ một tiếng: „cô trả lời quá nhanh, làm tôi cảm thấy không có thật lòng.“

„Chị phải làm thế nào mới là có lòng?“ Trì An chân thành hỏi.

Đôi mắt cậu xoay chuyển, híp mắt nhìn cô trong chốc lát, không nói chuyện, Trì An cũng không để ý cậu, dù sao ở thế giới này, người đàn ông này chỉ là đứa trẻ, cô lại không có sở thích luyến đồng, chỉ nghĩ giúp cậu bình an trưởng thành, hiện tại cứ như vậy ở cùng nhau đi.

Lúc này là tháng Bảy, mặt trời bên ngoài nóng rát, đoàn xe xóc nảy chạy trên đoạn đường thiếu tu sửa, mở cửa sổ xe, một luồng gió nóng bức thổi qua, phảng phất như muốn đem người ta nướng chín.

Giữa trưa bọn họ tạm thời nghỉ ngơi ở một thôn tranh nhỏ.

„Nơi này không có dị hình.“ Cấp Quang sau khi kiểm tra thì báo cáo.

Mạnh Tinh lập tức cao hứng mà nói: „thật quá may mắn.“ Tiếp theo thì vô cùng cao hứng đi ăn cơm trưa, nắm chặt thời gian nghỉ ngơi.

Lý Trí lại nhịn không được mà nổi lên hoài nghi, chuyến này quá thuận lợi đi, ngược lại có chút vấn đề. Phải biết rằng, bọn họ lần nào đi thu thập vật tư cũng đụng phải dị hình, chiến đấu đến gần căn cứ, trên đường chưa từng có bình an như vậy.

Lý Trí nhịn không được nhìn về phía cô gái và cậu nhóc nhỏ ở phía không xa.

Cơm trưa rất đơn giản, chỉ có lương khô và nước, thời tiết nóng như vậy, không ai nghĩ muốn khai bếp nấu cơm.

Tiểu thiếu gia Tư Ngang có chút không cao hứng, chậm rì rì mà gặm lương khô, như là muốn mạng cậu vậy.

Chờ sau khi cậu ăn xong, Trì An mang theo Tư Ngang đi một vòng trong thôn, trong phụ cận gần thôn bắt được một con gà rừng – Trì An hoài nghi gà này là do con người nuôi trước mạt thế, sau mạt thế vì dị hình xâm lấn, bỏ chạy vào rừng cây nhỏ, lớn lên thật lớn, có khoảng 5 cân.

Trì An cao hứng nói: “Đêm nay nấu canh gà cho nhóc uống.“

Tiểu thiếu gia nhếch miệng, thoạt nhìn có chút cao hứng.

Trì An chỉ cần vài ba động tác là đã đem con gà trói lại, nhét vào sau cốp xe, sau đó tiếp tục xuất phát.

Buổi chiều lái xe, Trì An thả chậm tốc độ, không có cùng đi với nhóm người Ánh Sao.

„Người tên Lý Trí kia thoạt nhìn thông minh, nếu tiếp tục đi tiếp, bọn họ sẽ hoài nghi.“ Trì An nói, „Chúng ta về sau vẫn là hai người cùng nhau đi. Yên tâm, chị sẽ bảo vệ nhóc.“

Tiểu chính thái hơi nhếch khóe môi, rất nhanh trả lời lại: „hắn đã hoài nghi, vừa rồi khi lên xe, hắn nhìn chúng ta thật lâu.“

Sau khi nghe xong, Trì An liếc nhìn cậu một cái.

Nhóc nhỏ này quả thật là thành tinh rồi, hay bởi vì cậu là Tư Ngang, cho nên mặc kệ dù cậu bao nhiêu tuổi, vẫn đều luôn lợi hại như vậy?

Lúc chạng vạng, Trì An dừng lại ở một chỗ vô cùng rách nát trong thôn.

Trong thôn này hộ dân rất ít, phòng ở phân tán thật xa, thật thưa thớt, chỉ có hơn mười phòng, chung quanh đều là đồng ruộng hoang vu, cỏ dại mọc thành cụm.

Trì An chọn một phòng gạch đỏ hai tầng ở gần quốc lộ, chủ yếu là, trong phòng có một đại viện, nơi đó có giếng, đây là nguyên nhân Trì An chọn nó.

hiện tại nước máy trong thành thị đều đã bị chặt đứt, mà nông thôn có rất nhiều giếng tự làm, đặc biệt là ở phía Nam, ngược lại tiện lợi vô cùng.

Hai người cùng nhau dọn dẹp một căn phòng, Trì An bắt đầu đi làm cơm chiều.

Có thể do thôn này quá hẻo lánh, không có người sống sót lại đây, Trì An phát hiện trong kho còn có thóc và rau dưa ngâm, đều là của chủ nhân lưu lại. Trong phòng bếp còn có bình gas đầy, vừa lúc thích hợp cho bọn họ dùng.

Trì An đem con gà để sau cốp xe từ chiều đi giết, sau khi xử lý tốt thì chặt thành khối nhỏ, cho vào nồi nấu.

Khi mùi canh gà thổi qua, cậu hít hít cái mũi, lại liếc mắt nhìn Trì An một cái, phát hiện cô đang cọ cọ cánh mũi dính nhọ khiến cô nhìn có chút buồn cười đáng yêu.

„An An.“ Cậu lên tiếng gọi.

Trì An nghe được giọng cậu, quay đầu nhìn cậu, nghe ý cậu bảo cong lưng, sau đó thấy tiểu chính thái nhón chân lau mặt cho mình, tay trắng nõn nhỏ xinh lau đầy nhọ.

Trì An có chút xấu hổ, sờ mũi nói với cậu: “Canh gà rất nhanh sẽ xong, đêm nay mì gà, chị lại đi hái chút rau dại.”

Cậu ừ một tiếng, tiếp tục di chuyển theo cô.

một nồi canh gà hai người ăn không hết, dư lại một nửa để lại một nửa làm thành bữa sáng.

Ăn uống no đủ, lại có nước lạnh tắm, trong thời tiết nóng nực này quả là cực phẩm hưởng thụ.

Bên ngoài trời cũng đã vào tối đen, trong phòng lại sáng tỏ nhờ đèn năng lượng mặt trời.

Hai người ngồi trên giường, vừa thổi quạt vừa nói chuyện.

“Căn cứ Hy Vọng ở phía Bắc, nhóc làm sao có thể đi từ nơi đó đến phía Nam?” Trì An tò mò hỏi cậu.

Tiểu chính thái cau mày nói: “Nghe nói dị hình bên này xuất hiện dị thường, tôi vốn đi theo đoàn nghiên cứu của căn cứ Hy Vọng, ai biết trên đường xuất hiện chút vấn đề, sau đó lại bị người đuổi giết.”

Những người đó không giết hắn là không bỏ qua, người bên cạnh cậu đều chết, cuối cùng chỉ có cậu chạy thoát trong hiểm cảnh, vừa lúc được Trì An cứu đi. Nghĩ đến một chút chuyện không thoải mái, khuông mặt tiểu chính thái đều trầm xuống.

Trì An xoa xoa gương mặt bánh bao của cậu, cười nói: “Nhóc theo đoàn nghiên cứu lại đây, vậy nhóc cũng là nhân viên nghiên cứu sao?”

“không phải.” Cậu liếc mắt nhìn cô một cái, nhịn không có đem hai tay cô bỏ xống.

Cậu chán ghét cô xem mình là trẻ con, cố tình chính cậu thật sự là thế.

Trì An cười hì hì tiếp tục xoa xoa, đang muốn hỏi tiếp, đột nhiên cảm giác được bên ngoài có dị thường, duỗi tay cầm kiếm lên, đứng dậy.

Tư Ngang thấy thế, hiểu rõ có kẻ thù tới, cậu khởi động Ipad bên cạnh, mở ra bản đồ mặt phẳng chung quanh, phát hiện có những đốm xanh đang di chuyển chậm rãi đến đây.

“Nhóc ở chỗ này đơi chị, chị đối phó bọn họ.” Trì An xoa xoa đầu cậu.

Tư Ngang bò dậy, nhanh chóng mang giày, sau đó cầm tay cô, nói rõ muốn đi cùng.

Trì An nhìn thấy cậu nỗ lực banh mặt bánh bao của mình ra, thì không cự tuyệt, dẫn cậu củng đi ra ngoài.

Trì An ôm tiểu chính thái ngồi xổm trên đầu tường chờ, ngóng nhìn thôn trang trong bóng đêm yên lặng, chờ đợi hai khách không mời mà đến.

Dưới sự che giấu của bóng đêm, hai người mặc đồ da màu đen bó sát, uyển chuyển nhẹ nhàng mà tiếp cận nơi này, bọn họ vô cùng cẩn thận, sợ khiến người trong phòng chú ý, chậm rãi tiếp cận mục tiêu.

Toàn bộ thế giới chỉ có ánh sao nhàn nhạt, khiến cho ánh sáng rọi vào cửa sổ, hấp dẫn mọi sinh vật trong bóng đêm.

Khi hai người chậm rãi tiến gần đến cửa, Trì An đột nhiên nhảy xuống bóp cổ một người, tung cước đá một người, văng vào tường, phát ra tiếng kêu rên.

Người bị cô bóp cổ phát ra tiếng kêu rên khổ sở, phát hiện cô không định vặn cổ mình, vội kêu lên: “Đừng giết tôi, chúng tôi không phải địch nhân.”

Giọng Trì An lạnh lùng: “Có phải hay không, không phải các người nói! Tư Ngang!”

Tư Ngang ngồi trên đầu tường, vứt xuống dây thừng đã chuẩn bị từ trước cho cô, sau đó tuột xuống, bổ nhào vào người nằm dưới chân tường, thủy thủ trong tay cũng khóa trụ yết hầu của hắn.

Người nọ cứng đờ trong nháy mắt, hai tay giơ lên, không dám nhúc nhích.

Trì An lưu loát trói hai người lại, đẩy mạnh vào phòng.

Dưới ánh đèn, Trì An phát hiện hai người này đã từng cùng nhóm người Vệ Đông truy đuổi họ, mặc đồ da màu đen, là thủ hạ dưới trướng của người gọi là “Mai thiếu”.

Người đàn ông tên Lộ Minh, nữ kêu Trần Bằng Oánh.

“Các ngươi biết cái gì?” Trì An ngồi ở chỗ kia, đánh giá hai người.

Tướng mạo Lộ Minh bình thường, trên người có một loại khí chất khiến người ta không tự chủ mà tính nhiệm, Trần Bằng Oánh thì thanh tú, dáng người quyến rũ tăng thêm vài phần xinh đẹp, hai người đều là cuồng chiến sĩ.

Lộ Minh yên lặng ngồi một chỗ, để Trần Bằng Oánh nói chuyện.

“Mai thiếu cho chúng tôi đi theo hai người, thời điểm mấu chốt, cần phải ngăn cản người của Hoa Hồng Lửa giết cậu ấy.” Trần Bằng Oánh thành thật nói, “Các người yên tâm, chúng ta không phải địch nhân.”

Trì An ước lượng thủy thủ trong tay, lười biếng nói: “Mai thiếu là ai?”

“Mai thiếu là Mai Gia Niên của căn cứ Tự Do! Tin rằng cô biết căn cứ Tự Do, đây là từ liên minh Tự Do thành lập, là căn cứ có sự an toàn tổng hợp thực lực mạnh nhất ở nước ta hiện nay. Căn cứ Tự Do có ba thể lực khống chế, Long Đội, Hoa Hồng Lửa, và ẩn Đội. Mai thiếu chính là lão đại của Long Đội…”

trên mặt Trì An không có chút biểu tình gì, cũng không nói tin hay không.

Chờ Trần Bẳng Oánh nói xong, cô cười nói: “Các người vẫn luôn đuổi giết chúng ta, làm sao tôi có thể tin các người? Hơn nữa nếu cho các người cơ hội, các người nhất định sẽ mang Tư Ngang đi?”

Trần Bằng Oánh không hé răng, xem như cam chịu.

“Các người tính toán làm gì?”

Trần Bằng Oánh lắc đầu, “thật xin lỗi, chúng tôi cũng không biết, chúng tôi chỉ là nghe lệnh làm việc.”

Trì An trong lòng có loại cảm giác không xong, mỗi lần cô hỏi mấy người này vì sao muốn nhắm vào Tư Ngang, mấy người này lại không tiết lộ. rõ ràng mọi người đều biết Tư Ngang dị thường chính là muốn giết cậu, bắt giữ cậu, lại không nói ra mục đích của họ, còn nói Tư Ngang là dị hình gì đó, quả thật buồn cười.

Dị hình chỉ là tránh đi cậu, nhưng không đại biểu Tư Ngang có quan hệ với bọn chúng.

Sau khi thẩm vấn mấy người này xong, Trì An nhìn về phía Tư Ngang, hỏi: “Muốn lưu bọn họ không?”

Tư Ngang đi tới, mặc không biểu tình mà nhìn chằm chằm hai người nọ.

Lộ Minh và Trần Bằng Oánh rõ ràng có chút bất an, dưới tầm mắt cậu, yên lặng mà cúi đầu.

“Các người sợ cậu ấy? Sợ cái gì?” Trì An lại hỏi, thuần túy là tò mò, rõ ràng là một tiểu chính thái vô cùng manh – được rồi, dù là tiểu chính thái, cũng không phải tiểu chính thái bình thường.

Trần Bằng Oánh do dự, mới nói: “Mai thiếu dặn qua chúng tôi, tốt nhất không cần trực tiếp đối đầu chính diện với cậu ấy, hơn nữa cậu ấy… cũng khó đối phó.” cô nàng uyển chuyển nói.

Rất nhanh Trì An hiểu ra, khi người của căn cứ Tự Do phái đến đuổi giết Tư Ngang, bọn họ giết hộ vệ cậu, Tư Ngang cũng giết nhiều người của họ, cậu chỉ là một đứa nhỏ mà có thể làm đến thế, không thể không nói là đáng sợ.

Tư Ngang như là không nghe được bọn họ nói, hai tay trắng nõn mở ra, nơi đó có một cái dụng cụ nho nhỏ, nhìn bọn họ nói: “Nếu các ngươi nguyện ý nuốt thứ này, chúng ta sẽ cho các người đi theo.”

Sắc mặt Lộ Minh có chút trắng bệch, đồng tử Trần Bằng Oánh cũng co chặt lên, biểu hiện kháng cự vô cùng rõ ràng.

Cuối cùng, bọn họ vẫn khẽ cắn môi, đem nó tiếp nhận, sau đó nuốt vào.

Ngay cả khi bọn họ không nuốt, người này cũng sẽ trực tiếp buộc họ nuốt vào, còn không bằng thức thời một chút, chính mình làm.