Liêu Thần

Chương 156: Hắc ám xâm nhập




„Hai người tính đi căn cứ Ánh Sao?“

„Dĩ nhiên.“ Trì An trả lời, „Nếu hai người sợ, có thể rời đi.“

Da mặt Trần Bằng Oánh hơi run rẩy, bị cô nói nghẹn đến trợn trắng mắt. Nếu bọn họ muốn đi, đã sớm đi, sẽ không chờ đến bây giờ, cô gái này biết rõ còn cố hỏi.

„Dị hình chưa tiến hóa sơ cấp không có chỉ số thông minh, chúng nó chỉ căn nuốt theo bản năng nguyên thủy của thú.“ Lộ Minh ở cạnh nói, „Những dị hình tiến hóa thể T có chỉ số thông minh tương đương một đứa trẻ ba bốn tuổi, trên T là E, chỉ số thông minh của dị hình thể E là bảy tám tuổi, mỗi bậc tiến hóa, chỉ số thông minh của chúng nó cũng gia tăng theo vài tuổi...“

Trì An an tĩnh mà nghe y nói, trong mắt lộ ra suy nghĩ sâu xa.

Tin tức dị hình có thể tiến hóa, tuy ở sau mạt thế vài tháng đã có người phát hiện, nhưng với trạng thái tiến hóa của chúng, cũng như cấp bậc phân chia, còn không có chân chính xác minh ra, những thứ đó nhóm chuyên gia còn đang nghiên cứu. Cho nên hiện tại nhiều người còn không hiểu rõ tình huống tiến hóa của dị hình, chỉ biết chúng có thể tiến hóa, lại không biết sau khi tiến hóa là dạng gì.

Lộ mình nói tin tức này không khỏi quá mức tỉ mỉ, chẳng lẽ là căn cứ Tự Do tìm ra?

„Tương tự, dị hình cấp B đã có năng lực lãnh đạo sơ cấp, cho nên tôi cho rằng, lần này dị hình thành công tấn công vào căn cứ Ánh Sao là do có một con tiến hóa cấp B lãnh đạo chúng nó.“

Lộ Minh tổng kết lại.

Trì An „a“ một tiếng, “Nếu có thể đem dị hình cấp B giết đi, như vậy có thể giải trừ nguy cơ của căn cứ Ánh Sao, đúng không?“

Lộ Minh gật đầu, nhưng cũng rất nhanh lại lắc đầu, „ Dị hình cấp B quá cường đại, lấy thực lực hiện tại của con người, rất ít ai có thể đánh bại nó, hơn nữa trí tuệ của nó không thấp, biết tránh đi nguy hiểm, muốn giết nó không dễ dàng. Trừ phi...“

Y cẩn thẩn mà không nói tiếp.

Trì An liếc mắt nhìn y một cái, hỏi: „Trừ phi cái gì?“

Y đơn giản mà nhìn Trì An, cho người ta cảm giác đây là một người đàn ông thành thật hàm hậu.

Trong khoảng thời gian ở chung này, Trì An đã đem tính cách hai người này sờ thấu, Lộ Minh người này là ngoại hình ngây thơ nhưng tâm cơ, nhìn thì cứ nghĩ Trần Bằng Oánh làm chủ, nhưng thật sự mỗi lần đều là hành sự theo ý y. Phỏng chừng quyết định đi theo hai người bọn họ, tùy ý cho bọn họ sử dụng, cũng là quyết định của Lộ Minh.

Thấy y không chịu nói, Trì An cũng không miễn cưỡng, suy tư một lát, tò mò hỏi y: „Đúng rồi, tư liệu về phân định dị hình là do căn cứ Tự Do nắm giữ sao?“

Lộ Minh sáng suốt mà bảo trì trầm mặc.

Trong lòng Trì An hiểu rõ, càng tò mò với căn cứ Tự Do kỳ quái kia.

cô có một loại dự cảm, căn cứ Tự Do này vô cùng trọng yếu, thậm chí có khả năng sẽ vì cô mà cởi bỏ một số vấn đề, cũng giống như bí mật của mối liên quan giữa Tư Ngang và dị hình.

Hai người Trần Bằng Oánh xem như là đem tin tức đến cho họ, đưa tin xong, bọn họ nhanh chóng trở về phòng nghỉ ngơi.

Trì An ngồi phía sau tiểu chính thái, tò mò nhìn đôi tay trắng nõn của cậu nhanh nhạy di chuyển trên bàn phím, trên màn hình không ngừng có biến hóa.

„Tôi làm ra nhiều con ong mini theo dõi, sẽ không khiến cho dị hình chú ý, ngày mai hẳn là có thể tìm ra dị hình tiến hóa cấp B.“ Cậu quay đầu nói với Trì An, vừa rồi lời Lộ Minh nói, cậu cũng nghe thấy.

Trì An hôn một cái lên mặt bánh bao của cậu, cười nói: „Nhóc thật lợi hại!“

Cậu gợi môi lên, trên mặt toát lên sự kiêu ngạo của trẻ con, thoạt nhìn vô cùng đáng yêu.

Trì An nhịn cười, lại cẩn thận hỏi, mới biết được trong khoảng thời gian này, cậu đã làm vài con ong mini hoạt động chung quanh, con ong này vô cùng nhỏ, giống như ong mật thật, giấu ở chung quanh, rất ít người sẽ chú ý tới nó, dị hình càng sẽ không. Chúng nó có thể theo dõi, có công năng quay chụp, theo hành động của bọn họ mà di động, tiện cho cậu quan sát hoàn cảnh chung quanh và tuyến đường.

Khoa học kỹ thuật ở thế giới này so với hiện đại mà Trì An ở đã phát triển hơn nửa thế kỷ, đặc biệt là khi mạt thế đến, con người dưới tuyệt cảnh, tiềm lực không ngừng được khai quật, khoa học kỹ thuật tiến bộ rất lớn, có rất nhiều sản phẩm giám sát ra đời nhằm vào dị hình, phương diện quản lý ở quân sự cũng tiến bộ rất lớn, rất nhiều vũ khí được nghiên cứu ra, càng là đột phá trước mạt thế.

Nhưng những thứ này, đối với người thường mà nói, là không có biện pháp tiếp xúc, ngay cả cuồng chiến sĩ đều cũng rất ít khi được tiếp xúc, không có phương pháp thì thật sự không làm ra được.

Tư Ngang đem ong mini thả ra xong thì mặc kệ, ngồi ở trên giường, nhịn không được ngáp một cái.

Trì An thấy thế, nhìn thời gian, phát hiện đã qua giờ cậu đi ngủ, vội nói: „Trẻ nhỏ nên lên giường ngủ.“

trên mặt cậu lộ ra vẻ bất mãn, phi thường không thích cô dùng giọng điệu dỗ con nít này, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt.

Khi lên giường ngủ, tiểu chính thái nói với cô: „Ngày mai tôi muốn ăn bánh bao gà nhồi nấm hương.“

Trì An: „...“

Cậu trừng đôi mắt to xinh đẹp mà nhìn chằm chằm cô.

Vì tiểu thiếu gia kén ăn, sáng sớm Trì An đã kêu Lộ Minh đến, ra món.

Sau khi Lộ Minh tỉnh lại, khóe miệng hơi hơi kéo lên, cuối cùng chỉ phải nói: „Còn dư lại có một con, ăn xong là không còn nữa.“

Từ khi đi sau hai người này, y phát hiện chất lương thức ăn của họ cứ hướng lên cao, phỏng chừng qua một thời gian nữa, sẽ không còn biện pháp trở lại những ngày tháng gặm bánh mì ăn lương khô như trước.

„không sao, đến lúc đó lại tìm, dã vật bên ngoài nhiều mà.“ Trì An hào hùng nói.

Lộ Minh nghĩ lại cũng đúng, tiểu thiếu gia đề món, tự nhiên phải làm ra, đỡ cho tiểu thiếu gia nghĩ bọn họ vô dụng, khởi động bom mini trong người họ, đến lúc đó ầm một tiếng, bọn họ sẽ xong đời.

Chờ khi Trì An luyện kiếm xong, Lộ Minh cũng làm xong bánh bao, Trì An nhanh chóng kêu thiếu gia dậy.

Tư Ngang mơ mơ màng màng mà thức dậy, hai mắt có chút không mở ra được.

Có thể là tối hôm qua dùng não quá nhiều, làm cho tinh thần cậu có chút kém cỏi, đầu cứ dựa vào lòng cô, mơ mơ màng màng.

Mãi cho đến khi Trì An mang cậu vào nhà vệ sinh, hầu hạ cậu đánh răng rửa mặt, khi cô chỉ còn thiếu điều giúp cậu cởi quần đỡ tiểu JJ, cuối cùng cậu cũng bạo phát.

“Chị đi ra ngoài, tôi tự mình đến!” Cậu đỏ mặt, che quần lại, kiên trì không chịu cho cô động thủ.

Trì An nhún nhún vai, không sao cả nói: “Nhóc xấu hổ cái gì? Đồ vật kia của trẻ con không phải đều như nhau sao?”

Cậu híp mắt nhìn cô, “Chị đã nhìn qua?”

“…Khụ, khi đứa nhỏ của thân thích tè dầm trong quần, khi thay quần cho bé thì nhìn thấy.” Trì An uyển chuyển nói, không mặt mũi nói cô thấy nhiều rồi, đều là của người này, nhưng là khi cậu lớn lên.

Cậu “uhm” một tiếng, thần sắc bất thiện mà nhìn cô một lúc lâu, mới nói: “hiện tại không cho chị xem, chờ khi tôi lớn lên sẽ cho chị coi đủ!” nói xong, cậu lập tức đóng cửa lại.

Trì An: “…”

Phát hiện mình bị đứa nhỏ đùa giỡn, Trì An không còn gì để nói, xoay người đi xem máy theo dõi.

Mới ngồi xổm xem một lát, Trì An lập tức phát hiện nơi ẩn giấu của dị hình cấp B kia.

Nó thoạt nhìn giống như con người, mặc quần áo của con người, áo sơ mi màu xanh lục, quần màu xanh lục, che khuất da thịt không bình thường trên người, đôi tay cũng đeo bao tay da màu đen, trên đầu mang nón lưỡi trai, vành nón kéo thấp, che khuất nửa mặt, không nhìn kỹ sẽ cho rằng đây là một người thẩm mỹ có vấn đề.

Hơn nữa hiện tại là mạt thế, ai còn quan tâm thẩm mỹ của người khác như thế nào, thực dễ dàng khiến người ta xem nhẹ nó.

Ong mini trà trộn vào đám dị hình, dính lên trên người dị hình sơ cấp, camera thỉnh thoảng quay về phía thể tiến hóa kia, có một lần chụp được mặt nó, cách màn hình, Trì An vừa lúc cùng nó bốn mắt nhìn nhau, trong nháy mắt, trong lòng có chút ghê tởm.

Tư Ngang không biết xuất hiện sau lưng cô từ khi nào, đột nhiên duỗi tay, đè lên con chuột, rất nhanh đem hình ảnh chụp của cấp dị hình B kia tắt đi.

Dưới mũ lưỡi trai, là vùng lông mày nhô lên, nó không có lông mày, một đôi mắt đặc trưng của loài bò sát, tròng mắt chiếm toàn bộ khung mắt, mũi bẹp, miệng nhô ra, trên mặt có vảy, vảy ở chung quanh khóe môi có màu sắc gần như màu trắng, đây là tiết tấu tiến hóa của nó.

Gương mặt này vô cùng khiêu chiến thẩm mỹ của loài người.

Lộ Minh và Trần Bằng Oánh đem bữa sáng vào, cũng nhìn thấy ảnh chụp.

Hai người đột nhiên nhìn thấy, trên mặt không khỏi lộ vẻ ngưng trọng.

Tốc độ tiến hóa của dị hình đã ngoài dự đoán của họ.

Tựa hồ chỉ cần chúng nó không ngừng cắn nuốt con người, là có thể sẽ luôn luôn tiến hóa, mãi cho đến cấp S. không giống như con người, cuồng chiến sĩ cũng vẫn luôn tiến hóa, đáng tiếc vì là gen tiến hóa, tốc độ tiến hóa và diện ngoài bên ngoài vẫn là vô cùng chậm.

Đối với con người mà nói, đây không phải là tin tốt.

“Tên này vô củng thông minh.” Tư Ngang vừa nhìn màn hình vừa há miệng để Trì An đút bánh bao cho mình ăn.

Trì An nhìn một cái, nói: “Nó không ngừng mà thay đổi vị trí ẩn mình, chính là không muốn con người phát hiện ra nó.”

Chung quanh căn cứ Ánh Sao không có kiến trúc gì, tầm nhìn trống trải, tên dị hình tiến hóa kia đều tránh trong đám dị hình sơ cấp, ra lệnh chúng tấn công.

một camera khác chụp từ chỗ cao, giúp bọn họ nhìn thấy tình hình trong căn cứ.

Trải qua mấy ngày chiến đấu, tường thành của căn cứ Ánh Sao chồng chất thi thể dị hình, còn thi thể của con người thì không nhìn thấy, phỏng chừng đều bị dị hình cắn nuốt, xương cốt không còn.

trên mặt tường loang lổ vết máu, lúc này một số người đang gia cố lại những chỗ bị hư hại của tường thành.

Cách đó không xa, mặt đất gồ ghề lồi lõm, đều là do đạn dược gây ra.

Cách tường thành 100 mét, mấy vạn dị hình rậm rạp đang vây quanh nơi đó, tạm thời nghỉ ngơi. Chúng nó công kích cũng không phải không có kết cấu, dưới sự chỉ huy của dị hình cấp B, mỗi lần đều mang lại phiền toái cho con người.

Ăn xong bữa sáng, Trì An xách kiếm lên, tiếp tục luyện kiếm.

Tư Ngang tiếp tục chui đầu vào các sản phẩm điện tử.

Lộ Minh và Trần Bằng Oánh không có việc gì làm, đành ngồi xổm nhìn chiến tranh giữa con người và dị hình, mỗi khi nhìn thấy ai đó hy sinh, bọn họ đều nhịn không được nhíu mày, trong mắt toát ra sự không đành lòng và bi thống.

Nhìn đồng loại của mình bị một đám dị hình bắt lấy cắn nuốt, không ngừng có người tiến lên lấp kín chỗ hổng, sự hy sinh bi tráng này, sẽ làm cho bất luận là ai cũng phải chấn động.

Buổi trưa, Lộ Minh làm ra bữa trưa không quá phong phú.

Sau khi ăn cơm trưa, Tư Ngang đem một cái máy truyền tinh xảo cho Trì An, nói: “Làm xong rồi, chị thử một chút xem.”

Trì An cầm nó, thí nghiệm một chút, phát hiện không có vấn đề gì thì cười nói: “Được rồi, buổi chiều chị sẽ xuất phát.”

Lộ Minh và Trần Bằng Oánh giật mình nhìn cô, không rõ ý cô là gì.

*****

Căn cứ Ánh Sao vẫn tiếp tục chiến đấu.

Trận này, dị hình và con người chiến đấu liên tục ba ngày, con người bắt đầu mệt mỏi, mà đám dị hình lại không có chút xu hướng suy tàn nào, chúng nó giống như có thể không ăn không uống mà liên tục chiến đấu, mặc kệ cắn nuốt bao nhiêu người, cũng không hề thỏa mãn.

Sau bức tường thành cao cao kia là mấy vạn người, hơi thở tươi sống của con người hấp dẫn dục vọng cắn nuốt của chúng nó.

Lưu Tướng quân đứng ở đầu tường, nhìn đám dị hình ở phía dưới đang công thành, trong mắt đầy tơ máu.

Ông đã lâu không có nghỉ ngơi, toàn dựa vào nghị lực chống đỡ, mỗi lần nhìn thấy có người hy sinh, trong mắt lộ ra vẻ bi thống, lại không có biện pháp gì.

Con người trừ bỏ chiến đấu cùng chúng, cũng không còn biện pháp nào khác.

Mắt thấy những vũ khí có lực sát thương cao đều dùng không sai biệt lắm, Lưu Tướng quân nghẹn ngào mà hỏi vũ khí mới bao giờ đưa đến, đột nhiên nghe được tiếng kinh hô.

Lưu Tướng quân theo bản năng mà nhìn qua, chỉ thấy nơi xa, một người đang chạy tới nơi này.

Người nọ tốc độ vô cùng cao, mục tiêu rõ ràng chính là dị hình, không ai biết người đó muốn làm gì, loại hành vi này, không khác gì đi chịu chết.

Lưu Tướng quân dùng kính viễn vọng quan sát, phát hiện người chạy đến đám dị hình là một cô gái trẻ, trong tay cô cầm kiếm, thanh kiếm kia giống như món đồ cổ được người ta cất giữ, thoạt nhìn không sắc bén, nhưng ở trong tay cô, đám dị hình bị cô đánh tới đều một kiếm mất đầu.

Giống như cô đang chém đậu hũ vậy.

Mọi người đều nhìn đến ngây người.

Lưu Tướng quân nhìn cũng ngây người, khi nào thì vảy của đám dị hình lại dễ chém như vậy? Bọn họ hoài nghi cô gái kia hiện tại chỉ gặp phải giả dị hình.

Lúc này, đã có nhiều dị hình phát hiện có người tấn công từ phía sau, bản năng cắn nuốt của chúng khiến chúng bổ nhào về phía cô, nhưng tốc độ của cô lại nhanh đến không tưởng tượng được, cô di chuyển nhanh nhạy giữa đám dị hình, ngẫu nhiên lại bay vọt lên, dẫm lên thân thể đám dị hình, trên đường gặp phải dị hình đều một kiếm chém chặt đầu.

Kiếm trong tay giống như máy thu hoạch dị hình, đám dị hình sơ cấp đều chết thảm dưới kiếm của cô.

Đột nhiên, thân thể cô dựng thẳng lên, nhảy lên cao, tránh thoát công kích của một “người”.

Khi Lưu Tướng quân thấy rõ “người” cùng cô gái cầm kiếm đánh nhau, tinh thần bị chấn động mạnh. “Người” đó cũng không phải là con người, mà là dị hình tiến hóa thành con người, tuy nó hóa trang giống con người, nhưng khi nón của nó bị kiếm hất đi, lộ ra cái đầu đầy vảy.

trên đầu nó có vảy màu xanh lục, nhưng màu sắc vảy trên mặt lại dần dần nhạt đi, ngũ quan so với dị hình tiến hóa thể T càng giống con người hơn, độ cứng của vảy cũng cứng rắn hơn so với sơ cấp.

Khi cô gái đâm kiếm vào thân thể nó, quần áo ở phần lưng bị cắt rớt, lộ ra vảy có màu sắc nhạt hơn bên trong, lại không lưu lại chút dấu vết nào, cũng không giống dị hình sơ cấp, có thể một nhát kiếm là chặt đứt đầu.

Có thể thấy được, kiếm của cô gái này cũng không phải không gì không làm được, nó vẫn không có cách nào làm bị thương đến tiến hóa thể B này.

Dị hình tiến hóa thể B kia giống như bị cô chọc giận, phát ra mộ tiếng rít.

Đám dị hình sơ cấp chung quanh sôi nổi bao vây lại, đánh về phía cô.

cô lần nữa đột ngột từ mặt đất nhảy lên, thân thể xoay giữa không trung, lại lần nữa hướng về phía tên dị hình chạy trốn, lần này, kiếm của cô làm cho áo sơ mi trên người dị hình bị tước thành từng mảnh nhỏ, đồng thời cũng hủy diệt lớp bao tay da của tay trái nó, lộ ra tay của một con quái vật, một bàn tay 6 ngón, mỗi đầu ngón tay đều có móng vuốt bén nhọn, có thể dễ dàng xuyên thủng một cục đá cứng rắn.

Người trên tường thành cùng người ngồi trong xe cách xa nơi đó cũng khẩn trương mà nhìn một màn này.

Bọn họ đều lo lắng cho đồng loại của mình, lo lắng cô có thể trở thành đồ ăn của dị hình tiến hóa kia không.

Nhìn thấy một màn như vậy, Lưu Tướng quân đã nhìn ra cô gái này tuy lợi hại, nhưng cô lại không làm gì được dị hình kia.

Đồng dạng, dị hình cũng không làm gì được cô.

Võ công cô vô cùng cao, loại võ công này giống như võ thuật truyền thống, giống như đang xem phim võ hiệp, lại so với võ truyền thống có chút khác biệt, đặc biệt là cây kiếm kia, ở trong tay cô, bay lượn như lông hồng, uyển chuyển như rồng bay, kiếm khí như cầu vồng. cô uyển chuyển nhẹ nhàng cất bước, dễ dàng tránh đi công kích của dị hình, đáng tiếc kiếm của cô không thể lưu lại dấu vết trên người dị hình tiến hóa thể B.

Dị hình kia vô cùng lợi hại, càng tiến hóa, vảy của chúng càng cứng rắn, giống như hợp kim, rất ít vũ khí có thể gây tổn thương chúng nó. Tuy là như thế, trên người chúng nó vẫn có nhược điểm, chỉ là dị hình tiến hóa thể B lại vô cùng thông minh mà bảo vệ nhược điểm của mình, làm người ta không thể làm gì nó.

Vì bảo vệ nhược điểm của mình, nó không dám trực tiếp nghênh chiến, đồng dạng người tấn công vào giữa đám dị hình cũng không thể làm gì.

Giằng co suốt một giờ, mọi người đều lo lắng lên.

“Làm sao đây? cô ấy có thể chịu đựng nữa không…” Trần Bằng Oánh nôn nóng nói.

Hai mắt Lộ Minh gắt gao nhìn màn hình, lòng bay tay cũng ra đầy mồ hôi.

trên thực tế, khi nghe thấy kế hoạch của hai người, bọn họ đều thấy hai người họ điên rồi, bọn họ từ đâu mà tự tin dám một người cầm vũ khí vọt vào giữa đám dị hình, tính kế dị hình tiến hóa thể B, một người ở xa điều khiển chỉ huy?

Nhưng mà, sự thật chứng minh, bọn họ làm được.

Tư Ngang không để ý đến bọn họ, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm màn hình, một tay ấn máy truyền tin, một lần nữa chỉ thị: “An AN, hướng 10 giờ, ba con dị hình.”

Người trên màn hình lại một lần nữa bay lên trời, quay người lại, kiếm trong tay chém ra, đầu ba con dị hình lìa khỏi cổ, thân thể ầm ầm rơi trên đất.

Dị hình tiến hóa thể B tiếp tục gọi dị hình đến ngăn cản Trì An tấn công.

“Thoạt nhìn cô ấy sắp đến cực hạn rồi, tiểu thiếu gia, cậu mau ngẫm biện pháp.” Trần Bằng Oánh nôn nóng nói, đã quên người ngồi chỉ huy trước máy tính chỉ là một đứa trẻ con.

không có biện pháp, đứa nhỏ này quá trâu, trong lúc bất tri bất giác, họ đã quên cậu chỉ là đứa nhỏ.

Tư Ngang không để ý cô, hai mắt gắt gao nhìn màn hình, yên lặng mà tính toán tình huống của dị hình tiến hóa thể B kia. Cậu nhìn người đang đại sát tứ phương trên màn hình, thấy trán cô thấm mồ hôi, ướt đẫm thái dương cô, hai mắt lại càng ngày càng phát sáng.

Lúc này, cuối cùng hắn nói: “An An, lui lại!”

trên màn hình, thân thể Trì An lại một lần nữa bay cao lên, dẫm lên lưng đám dị hình sơ cấp phía sau lưng, nhanh chóng nhảy ra xa.

Khi cô rời đi một khoảng cách tương đối, đột nhiên truyền đến một tiếng nổ kinh thiên động địa.

Ầm một tiếng, toàn bộ mặt đất nổ tung, khắp nơi đều bị chấn động, trong tầm mắt của những người nơi xa, chỉ thấy một đám mây hình nấm nổ tung ở giữa không trung, dị hình chung quanh đều bị thổi vào…