Like Love

Chương 24: Cảm ơn cậu đã yêu tớ




Bạch Tiểu Tư đã trở về? Tình địch và cũng là ân nhân của mình đã trở về? Có điều nói là tình địch cũng không chuẩn xác cho lắm, rõ ràng Mạch Đinh chính là tiểu tam xen vào giữa hai người bọn họ.

Mạch Đinh chung quy vẫn cảm thấy mắc nợ Bạch Tiểu Tư rất nhiều, mà bản thân phải dùng tâm tình như thế nào để đối mặt với bạn gái trước đây của An Tử Yến bây giờ, thật sự là mâu thuẫn khiến người ta phiền muộn a.

Hiện tại Mạch Đinh đang ngồi trên xe của An Tử Yến, tuy đã có bằng lái nhưng lái xe vẫn như cũ là An Tử Yến. Lòng bàn tay Mạch Đinh ướt đẫm mồ hôi, cậu chỉ thấy rằng Bạch Tiểu Tư không phải một cô gái xấu xa, nhưng phần lớn là không hiểu rõ về cô ấy, cô ấy có còn yêu An Tử Yến hay không, mà An Tử Yến nhìn thấy cô ấy có khi nào lại nhớ tới khoảng thời gian bốn năm tốt đẹp của họ hay không.

Khi Mạch Đinh còn đang lăn qua lộn lại tự hỏi như vậy, xe đã dừng bên ngoài sân bay, Mạch Đinh tâm tình bất ổn xuống xe, đi theo An Tử Yến tới cửa tiếp đón, vừa vặn, đang có một nhóm người kép theo hành lý đi ra, Mạch Đinh nhìn ngó xung quanh, lúc này xa xa một thanh âm phi thường lớn kêu lên: "Chồng trước!" Xưng hô này hấp dẫn sự chú ý của mọi người.

Mặt An Tử Yến tối sầm, tận lực không muốn để ý tới xưng hô đó.

Theo thanh âm, Mạch Đinh rốt cuộc cũng trông thấy Bạch Tiểu Tư, tóc buộc đuôi ngựa, khoác áo màu xanh nhạt, quần bò, đi giày vải, là một cô gái có khuôn mặt xinh xắn, nhưng thực trong sáng, khiến người ta có cảm giác không giống người thường. Bạch Tiểu Tư lưng vác balô chạy sang bên này, miệng vẫn gọi: "Chồng trước, chồng trước" nói xong bổ nhào lên người An Tử Yến ôm chầm lấy hắn: "Coi như anh có lương tâm, biết tới đón em."

Mạch Đinh ở bên cạnh, nhìn Bạch Tiểu Tư ôm An Tử Yến chặt muốn chết, mà An Tử Yến thì cau mày, một bộ không tình nguyện, bất quá Mạch Đinh thật ra cũng không ghen, nếu là Bạch Tiểu Tư, cậu thấy không có vấn đề, cũng không có tư cách nói gì cả, bản thân mới là tiểu tam a.

"Buông ra."

Bạch Tiểu Tư cười tủm tỉm buông An Tử Yến ra, thấy đứng bên cạnh An Tử Yến là một nam sinh, sáp lại gần đánh giá Mạch Đinh, khiến Mạch Đinh phi thường không thoải mái, cậu biết bản thân căn bản không thể sánh với Bạch Tiểu Tư. Lúc này Bạch Tiểu Tư đột nhiên ôm chầm lấy Mạch Đinh: "Đáng yêu quá, chồng trước, xem ra ánh mắt của anh vẫn không tồi."

Mạch Đinh lần đầu tiên trong đời nghe được lời tán dương như vậy, cậu luôn luôn tự ti cho rằng Bạch Tiểu Tư khi nhìn thấy mình sẽ diện vô biểu tình, có lẽ sẽ chán ghét, có lẽ sẽ nghĩ sao lại quen với một người như vậy, lại không ngờ Bạch Tiểu Tư nói những lời đó, điều này khiến cậu có phần thụ sủng nhược kinh, hảo cảm với cô bạn Bạch Tiểu Tư này cũng tăng lên đáng kể.

An Tử Yến khó chịu ngăn không cho Bạch Tiểu Tư ôm Mạch Đinh: "Một vừa hai phải thôi."

"Anh mà cũng biết ghen?"

"Câm miệng."

Mạch Đinh đang sung sướng vì được khen rốt cuộc cũng tỉnh táo lại đôi chút, cười cười với Bạch Tiểu Tư: "Ân công, cô về rồi."

Mạch Đinh gọi Bạch Tiểu Tư như vậy, An Tử Yến thấy khó hiểu. Nhưng cũng không nhiều lời, dù sao ý nghĩ của Mạch Đinh luôn khác thường.

"Em đói rồi, đi ăn cái gì đi." Dứt lời liền đi về phía xe, ngồi ở ghế sau, nhường vị trí phó lái cho Mạch Đinh, hành động nho nhỏ này khiến Mạch Đinh thực cảm động, Bạch Tiểu Tư thật sự là một cô gái tốt, không hề hận mình, cũng không có ý kiến với An Tử Yến. Kỳ thật tư tưởng của Bạch Tiểu Tư không hoàn toàn tốt như những gì Mạch Đinh đã nghĩ, cô và An Tử Yến đều tùy tiện giống nhau, bảo là yêu nhau cũng là tùy tiện cho có mà thôi, đương nhiên sẽ không có cái gọi là yêu hận tình cừu.

Dọc đường đi, An Tử Yến đều không lên tiếng, nhưng hai người bên cạnh lại líu ra líu ríu, khiến hắn luôn muốn đâm xe xuống biển, dìm chết hai người họ.

Bất quá, An Tử Yến nhìn lướt qua Mạch Đinh đang tán gẫu vui vẻ với Bạch Tiểu Tư, tựa hồ rất cao hứng khi được làm quen với cô bạn Bạch Tiểu Tư này, như vậy cũng không có gì không tốt.

Yêu một người không nhất thiết phải nắm giữ hết thảy của nhau, trói buộc tất cả mọi thứ, bức bách đối phương chỉ nhìn mình, chỉ có thể có một mình mình. Không gian, bạn bè, người thân, tình yêu, mới có thể cấu thành một cuộc sống đầy đủ. An Tử Yến muốn cho Mạch Đinh một cuộc sống như vậy, mà không phải chỉ có một mình Mạch Đinh.

Bạch Tiểu Tư ngây người bốn năm cùng An Tử Yến vẫn nhận ra từ biểu tình lạnh lùng của hắn chút ôn nhu nho nhỏ, cô hiểu ý cười cười, trước kia khi ở cùng nhau, cô còn đau lòng với tính cách thờ ơ này của An Tử Yến, cảm giác như cự tuyệt với cả thế giới, hiện tại Mạch Đinh đang từng bước kéo An Tử Yến quay lại với thế giới này.

Bạch Tiểu Tư vỗ vỗ An Tử Yến từ phía sau: "Đi chỗ mà nhà em thích ăn ấy." Sau đó quay đầu nói với Mạch Đinh: "Mạch Mạch, tôi nói cho cậu biết ở đó món nào cũng ngon muốn chết, không phải người quen tôi sẽ không dẫn đến đó đâu."

"Thực sự ngon như vậy? Tôi toàn tự mình nấu ăn, bình thường rất ít ăn ở ngoài."

"Cậu biết nấu cơm?"

"Đầu năm nay nam nhân đều phải biết nấu cơm."

Sau đó hai người dùng ánh mắt khinh bỉ cùng hướng về phía An Tử Yến, An Tử Yến không lên tiếng, chỉ lái xe thành hình chữ S, khuấy đảo dạ dày hai người.

Mạch Đinh nhìn Bạch Tiểu Tư, trong lòng yên tâm, còn cười nhạo ý nghĩ ban nãy của mình, Bạch Tiểu Tư cùng An Tử Yến, nói là người yêu, không bằng nói là anh em.

Cuối cùng xe dừng lại trước một nhà hàng cổ kính, Mạch Đinh quan sát nhà hàng này, "Đình Hương Các" một cái tên rất đặc biệt, nhìn qua thì thấy làm ăn khá được, ông chủ trông thấy An Tử Yến và Bạch Tiểu Tư, cười hì hì tiến lại nghênh đón: "Hai vị đã lâu không tới rồi."

"Chẳng phải cháu ra nước ngoài học sao, về nhà ăn Tết mới vội chạy đến nơi này của bác, không tồi chứ."

"Thật đúng là vinh hạnh của bác, tình cảm giữa cháu và An thiếu gia rất tốt a." Ông chủ hoàn toàn không chú ý tới Mạch Đinh sau lưng An Tử Yến.

Bạch Tiểu Tư kéo Mạch Đinh lên phía trước: "Bác à, bác nhầm rồi, An Tử Yến giờ là chồng trước của cháu, hiện tại là chồng của cậu này."

Mạch Đinh trực tiếp hóa đá, ông chủ thoáng sửng sốt, tổ hợp kỳ quái cỡ nào a. Nhưng dù sao cũng là người có kinh nghiệm, rất nhanh lại khôi phục biểu tình: "Là lỗi của bác, không nhận ra, vị trí của các cháu đã sắp xếp tốt rồi, bác dẫn mọi người đi."

An Tử Yến, Bạch Tiểu Tư, ông chủ đều là dáng vẻ không sao cả, Mạch Đinh muốn phát điên, chẳng lẽ chỉ có bản thân mình cảm thấy kỳ quái, bị Bạch Tiểu Tư ở nơi đông người giới thiệu như vậy, Mạch Đinh trong lòng quả thực ngọt bùi cay đắng gì đều có hết.

Ba người ngồi xuống, Bạch Tiểu Tư hưng phấn gọi món ăn, tốc độ nấu ăn của nhà hàng này không phải nhanh bình thường, lập tức liền mang lên, Mạch Đinh tùy tiện gắp một miếng cho vào miệng, khuôn mặt lộ vẻ hạnh phúc: "Quả nhiên rất ngon."

"Cậu là thằng ngốc à?" An Tử Yến nhìn Mạch Đinh ngay cả ăn mà cũng có thể hạnh phúc như vậy.

"Thấy chưa, tôi đã bảo là ngon mà lại," Bạch Tiểu Tư không ngừng gắp thức ăn tống vào miệng mình, hoàn toàn không có dáng vẻ của tiểu thư khuê các, Mạch Đinh cảm thấy đáng tiếc cho khuôn mặt của Bạch Tiểu Tư, bị dáng ăn của cô ấy phá hỏng.

"An Tử Yến, bố mẹ anh đã sớm gọi điện bảo em đến nhà anh ăn Tết, anh còn chưa nói với bố mẹ a, em nói cho anh biết, em không phải là không muốn nói ra trước, nhưng nói hộ gì đó em sẽ không làm."

"Vẫn chưa."

"Bây giờ cứ tạm giấu trước đã, dù sao chúng ta đều đang đi học, hơn nữa nói ra lúc này trong nhà náo loạn lên cũng không biết giải quyết thế nào, giờ nghĩ cách ứng phó rồi nói sau cũng không muộn a." Mạch Đinh mọi việc đều lo lắng chu toàn nói.

"Đau dài không bằng đau ngắn, giờ nước ngoài con trai sáp con trai cũng nhiều mà." Bạch Tiểu Tư nói chuyện luôn luôn thẳng thắn như vậy.

Mạch Đinh đỏ mặt tranh luận: "Cô không nói được lời nào dễ nghe chút à, chúng tôi là quan hệ yêu đương thuần túy, tiếc cho người mang danh đọc sách như cô."

"Ái chà, vẫn còn ngượng ngùng thế. Chẳng lẽ các cậu còn chưa sáp nhau?

"Sao cô cứ mở miệng ra là sáp thế hử, sáp cái gì mà sáp, khó nghe bỏ xừ, cái từ sáp này con gái như cô đáng nhẽ không được nói, hơn nữa nghe ra còn có điểm háo sắc." Hình như mở miệng ra toàn nói "sáp" phải là Mạch Đinh mới đúng.

"Lão tử còn đang ăn cơm." An Tử Yến ở một bên rốt cuộc cũng lên tiếng. Thành công ngăn lại vấn đề tranh luận giữa Bạch Tiểu Tư và Mạch Đinh.

Com nước xong xuôi, An Tử Yến đuổi Bạch Tiểu Tư về nhà.

Bạch Tiểu Tư phất tay với hai người: "Rốt cuộc nên giấu hay nên thẳng thắn, là chuyện của các anh. Bất quá, việc này em vẫn tán thành giấu diếm, em biết anh không muốn, nhưng sau khi nói ra, người chịu tổn thương lớn nhất là Mạch Mạch, anh có thể cam đoan bố mẹ anh sẽ ngồi yên không? Anh là người rõ nhất tính cách của mẹ mình, phải sống phải chết, từ từ hẵng nói a."

Mạch Đinh cũng đồng ý gật gật đầu,về điểm này cậu có chung suy nghĩ với Bạch Tiểu Tư, bất kể thế nào, thời cơ cũng chưa chín muồi: "Vậy cô nói xem giấu diếm tới bao giờ mới thú nhận đây?" Mạch Đinh khiêm tốn thỉnh giáo.

"Đợi đến khi bố mẹ anh ấy chết già."

"Mau lượn đi." An Tử Yến nói xong kéo Mạch Đinh đi, Bạch Tiểu Tư nhìn theo dáng hai người rời khỏi, thật đúng là đôi vợ chồng son hạnh phúc.

Ở trên xe, Mạch Đinh còn đang suy nghĩ vấn đề nọ: "An Tử Yến, hiện tại chúng ta vẫn đang là sinh viên, có một số việc chúng ta không thể tự mình gánh vác, đợi chúng ta trưởng thành hơn một chút rồi nói sau, được không?"

"Cậu hai mươi tuổi rồi mà còn chưa đủ lớn?"

Mạch Đinh đẩy An Tử Yến: "Cậu nói vậy là có ý gì, hai mươi tuổi thì sao, hai mươi tuổi trêu ai chọc ai à, ở trong lòng tớ, tớ vĩnh viễn đều là một đứa trẻ không được a."

"Được ~"

Đối với khẩu khí như vậy của An Tử Yến, Mạch Đinh càng tức giận, nhếch khóe miệng.

"Chuyện sau này, để sau hãy nói." An Tử Yến nói xong nắm lấy cằm Mạch Đinh, tiến lại gần hôn môi cậu. Mạch Đinh sửng sốt, trừng lớn mắt, sau đó liều mạng đấm lên vai An Tử Yến: "Cậu chuyên tâm lái xe đi." Tuy là trách cứ, trên mặt lại tràn đầy hạnh phúc. Cậu nằm xuống ghé vào trên đùi An Tử Yến, đêm đã về khuya, Mạch Đinh chỉ nghe được tiếng xe chạy cùng tiếng tim đập của chính mình, mí mắt của cậu càng ngày càng nặng: "An Tử Yến, cảm ơn cậu đã yêu tớ." Dứt lời liền ngủ mất.

"Không cần khách khí." An Tử Yến nhẹ nhàng vươn tay vuốt ve mái tóc của Mạch Đinh.