Linh Chu

Chương 229: Huyết Vũ đáng sợ (2)




- Nếu muốn tìm chết, ta đây sẽ tiễn các ngươi đến tây thiên!

Trong mi vũ của Phong Phi Vân sinh ra vẻ tàn nhẫn, từ trong lồng ngực lấy ra một cái hộp ngọc, mở hộp ngọc ra, bên trong chợt lao ra một luồng khấp lê chi khí, lực hủ thực cường đại không hiểu.

Trong này chứa chính là thi độc, chính là ngày đó sau khi ở trong Thương Sinh động phủ giúp Đông Phương Kính Nguyệt liệu thương, Phong Phi Vân len lén thu thập được. Thi độc này xuất ra từ cổ thi tăng nhân, có thể đem cao thủ như Đông Phương Kính Nguyệt đều thiếu chút nữa độc chết, tuyệt đối là độc dược thuộc về đỉnh phong.

Vốn là Phong Phi Vân định dùng nó để đối phó với địch thủ có cấp bậc Thần Cơ đại viên mãn, nhưng mà sáu đại chiến tướng khí thế hung hung, khiến cho hắn phải nhịn đau hạ sát thủ, đem hộp thi độc này dùng tới cho bọn họ rồi.

- Thình thịch!

Phong Phi Vân một chưởng đánh lên trên hộp ngọc, thi độc bên trong chợt vẩy ra, biến thành một phiến tử vụ, sau đó phá tan uy áp của sáu đại chiến tướng, trực tiếp vẩy lên trên thân sáu người.

Trong đó có một chút thi độc vẩy ra ngoài, rơi xuống lầu các tràn đầy trận pháp, trong nháy mắt đã đme hủ pháp hủ thực thành khói xanh, ban công cũng bị đốt, toát ra thi hỏa.

Đây chính là chỗ đáng sợ của cổ thi thi độc sau lần thi biến thứ hai.

Trên tầng thứ bảy, một đạo hồng sắc ảnh tử từ trong Tuyệt Sắc lâu bay lướt một vòng, nhất thời dập tắt tất cả thi hỏa, tốc độ của nàng quả thực nhanh đến biến thái, ngay cả Phong Phi Vân cũng chỉ có thể thấy được một cái tàn ảnh, biết nàng là một nữ tử mà thôi, thậm chí cũng không thấy rõ nàng mặc y phục có chất liệu gì.

Mà những tu sĩ khác, rất nhiều người căn bản đều không nhìn thấy nàng bay qua bên cạnh chính mình, chỉ cảm thấy có một làn gió nhẹ thổi qua mà thôi.

- Lợi ahij!

Hai mắt của Vô Hà công tử sinh huy, cười nói một câu.

- Đa tạ tán thưởng!

Một đạo hồng sắc ảnh tử lại biến mất vào bên trong vân yên của tầng thứ bảy, phát ra một thanh âm quyến rũ mê người, ẩn chứa tiếng cười câu hồn.

Thi hỏa trong cả Tuyệt Sắc lâu đều bị nàng dập tắt trong nháy mắt, chỉ có trên người sáu vị chiến tướng kia lại là khói đặc cuồn cuộn, thi độc đem khôi giáp trên thân thể bọn họ đều hủ thực xuyên thấu, xâm nhập vào trong cốt nhục của bọn họ.

- Độc thật cường đại, mọi người chấn vỡ khôi giáp, quyết không thể bị thi độc dính vào một tia.

- Ta cảm giác cả người thật nóng, thân thể tựa hồ thiêu đốt... Cứu mạng a...

Một vị chiến tướng đột nhiên kêu thảm tê tâm liệt phế, hắn bị một giọt thi độc dính vào da, thi hỏa hừng hực từ chỗ da thịt bắt đầu thiêu đốt, cả người hắn đều giống như cây đuốc bị ngọn lửa bao phủ.

Bùm bùm cách cách!

Tiếng kêu thảm thiết không dứt, trong khôi giáp hỏa diễm trùng thiên, thi khí cùng độc khí bao phủ hắn lại, mặc cho hắn có giãy dụa chống cự như thế nào cuối cùng lại không cách nào chạy trốn ra khỏi thảm cục bị thi hỏa phần thân.

Tiếng kêu thảm thiết trở nên càng ngày càng nhỏ, cuối cùng chỉ còn lại thanh âm hỏa diễm đang thiêu đốt.

- Phanh! Phanh!

Một vị tu tiên giả Thần Cơ đỉnh phong liền như vậy bị đốt thành xám tro, khôi giáp cấp bậc bảo khí cũng bị hỏa táng, biến thành mảnh nhỏ mang theo hỏa diễm rơi xuống mặt đất.

Hỏa diễm cũng không có dập tắt, như cũ đang thiêu đốt.

Vu Cửu cùng Vương Mãnh đều dừng chiến đấu, tu tiên giả khác lại càng trợn mắt há hốc mồm, e ngại nhìn chằm chằm vào Phong Phi Vân giống như đang nhìn một tôn tà ma, quả thực so sánh với độc xà mãnh thú còn phải đáng sợ hơn.

Một vị chiến tướng Thần Cơ đỉnh phong trong nháy mắt biến thành một đống tro xám đen, khiến cho người ta không cách nào tiếp thu được cái hiện thực này, hết thảy đều là do một tay thiếu niên ăn mặc nghèo túng kia tạo thành.

Tất cả mọi người theo bản năng lui về phía sau hai bước.

- Oanh, oanh, oanh, oanh, oanh!

Năm vị chiến tướng khác tương đối may mắn hơn, ở trước lúc thi độc hủ thực xuyên qua khôi giáp thì bọn họ đã dùng linh khí chấn vỡ khôi giáp, đào thoát ra ngoài.

Chỉ bất quá bọn hắn giờ phút này toàn thân đều tràn đầy mồ hôi lạnh ướt đẫm, trong nháy mắt mới vừa rồi để cho bọn họ cảm thấy đến gần tử vong vô hạn, sinh tử đều ở trong một sát na, đến nay trong lòng vẫn còn sợ hãi, ánh mắt nhìn Phong Phi Vân cũng phát sinh biến hóa, riêng mình khẽ lùi về phía sau một bước.

- Các ngươi còn muốn chiến?

Phong Phi Vân cười mà quét mắt nhìn bọn họ một cái.

- Tự nhiên muốn chiến!

Năm đại chiến tướng đều là người có tâm trí rất cứng rắn, mặc dù mới vừa rồi khiến cho bọn họ bị sợ hãi không nhẹ nhưng mà để cho bọn họ nhận thua ở trước mặt một thiếu niên Thần Cơ sơ kỳ, tương lai thể diện của bọn họ để ở đâu?

Cùng cảnh giới bọn họ cũng không e ngại qua bất luận kẻ nào, huống chi còn là tu sĩ thấp hơn hai tiểu cảnh giới so với mình.

Năm đại chiến tướng đứng ở phái xa, trong lòng bàn tay đồng thời ngưng tụ linh mang, đánh ra phiến lớn ô quang, biến thành kỳ ngưu chi ảnh rầm rộ.

Một người đánh ra năm đầu kỳ ngưu, tương đương với lực lượng mười sáu vạn cân.

Năm người liên thủ chính là hai mươi lăm đầu kỳ ngưu chi lực, tương đương với lực lượng tám mươi vạn cân.

Hai mươi lăm đầu kỳ ngưu hư ảnh khổng lồ tựa như thiên quân vạn mã hướng Phong Phi Vân phô thiên cái địa áp tới, người ở trước mặt kỳ ngưu lộ ra vẻ vô cùng nhỏ bé, huống chi còn là hai mươi lăm đầu kỳ ngưu.

Đây mới là thực lực chân chính là năm đại chiến tướng, rất nhiều người đều bắt đầu chạy trối chết, cảm giác được trận pháp của Tuyệt Sắc lâu đều sắp bị kỳ ngưu chi khí đạp vỡ, cả tòa thanh lâu cao bảy tầng liền muốn sụp đổ.

Phong Phi Vân tựa như một phiến lá ây thừa nhận cuồng phong bạo vũ tẩy lễ, tùy thời đều sẽ bị mưa gió xé nát, mặc dù là như thế nhưng mà vẻ mặt lại lạnh nhạt, cũng không đổi sắc.

- Quá không cấp mặt mũi cho ta, nếu như thần tài của ta bị thương, các ngươi người nào chịu trách nhiệm đây?

Một đạo thanh âm yêu mị mệt mỏi vang lên, giống như là đang làm nũng.

Không có bất kỳ người nào nhìn thấy bóng dáng của nàng.

Nhưng mà có một nữ tử xinh đẹp mặc hồng sắc la sa y liền đứng ở trước mặt của Phong Phi Vân, nửa thân trên để vai trần, mùi thơm cơ thể mê người, tóc xanh như thác nước.

Lan da của nàng trắng như bạch ngọc, lưu động nhuận hoa mê người, một cánh tay ngọc tinh tế mà mềm mại chậm rãi đưa ra ngoài, một cái tay này quả thật mềm mại đến cực hạn.

Chính là nhẹ nhàng vươn ra một chưởng này liền trực tiếp chấn vỡ hư ảnh của hai mươi lăm đầu kỳ ngưu hư ảnh, ngay cả ngũ đại chiến tướng kia cũng như diều đứt dây, tập thể ngã bay ra ngoài, ở trên vách tường đụng thành năm cái lỗ lớn, ngã bay ra trên đường cái bên ngoài Tuyệt Sắc lâu.

Vẻn vẹn chỉ là một chưởng mềm mại đã đem ngũ đại chiến tướng Thần Cơ đỉnh phong đều đánh bại, dễ dàng giống như đang đánh năm con bù nhìn.