Linh Dị Âm Dương

Chương 28: 28: Gạt Quỷ





Đối với Cố Cửu, đêm hè không khác ngày đông là mấy, cậu rúc thành một cục trên xe ngựa, Tiểu Đệ thì ngồi chễm chệ trên đầu gối nhóc con của mình.

Cố Cửu lòn tay xuống dưới bụng mèo ủ ấm, cảm thấy ấm áp khoan khoái làm sao.

Để cho mình càng được dễ chịu hơn, Cố Cửu liên tục thò tay chọt chọt Thiệu Dật, chọt đến nỗi sư huynh phải quay sang liếc xéo cậu một cái sắc lẻm.

Nhưng mà dù Cố Cửu có quậy cỡ nào thì hắn cũng hằm hè vậy thôi chứ không hề dời chỗ ngồi.
Chỗ gia đình kia ở cách thôn họ Dư khá xa, bằng không thì chuyện đám cưới ma đã sớm râm ran ở khu vực quanh đây rồi, xe ngựa phải đi khoảng hơn ba giờ mới đến nơi.
Đoàn người dựa theo lời chỉ đường của Dư Đại Dũng tìm đến nhà tổ của gia đình kia.

Xe còn đang di chuyển, bọn họ bỗng nghe được tiếng đóng cửa sổ của vài căn hộ ở hai ở bên đường, làm mọi người có cảm giác như đang bị nhìn lén.

Một lúc sau, xe ngựa dừng lại trước cổng một ngôi nhà lớn.
“Là chỗ này.” Dư Đại Dũng bước lảo đảo từ trên xe xuống.
Cố Cửu ngẩng đầu quan sát, trên cửa lớn có treo tấm biển ghi “Tạ trạch”, cái đáng nói là khoảng không phía trên ngôi nhà này đang có một đám âm khí lởn vởn.
Đang đêm khuya mà tòa nhà này ầm ĩ vô cùng, hai cánh cửa đóng chặt bị người ở phía trong đập dữ dội đến nỗi phát ra tiếng “bang bang bang” nhưng lại không tài nào mở ra được, có tiếng người la hét ỏm tỏi, có người khóc lóc van xin, còn có người quát lớn: “Dẫn ngươi đi tìm con bé kia là được chứ gì!”
Cố Cửu tiến lên vỗ vỗ vào cửa lớn, nói với người phía sau cánh cửa: “Mấy người bên trong tránh ra, tôi phá cửa.”
“Cứu mạng!” Người sau cánh cửa nghe được bên ngoài có tiếng người tới thì đột nhiên im phăng phắc, sau khi định thần lại bèn la lớn kêu cứu.
Cố Cửu lại hô một tiếng bảo bọn họ né ra, sau đó vẫn là Thiệu Dật tung cước đá văng cửa nhà họ Tạ.

Cửa vừa thông, đoàn người lục tục đi vào, bên trong có lác đác mấy người, ai nấy đều nhào tới chạy thục mạng ra ngoài.
Trong nhà cực kì lộn xộn, mấy miếng ngói trên mái nhà và một đống hoa cỏ còn dính bùn đất đang múa may bay lượn giữa sân, thỉnh thoảng còn công kích những người chưa kịp chạy đi.

Nhóm Cố Cửu vừa đi vào liền có một cái chậu hoa xông thẳng ra nghênh tiếp.

Người bình thường nhìn không thấy gì nhưng sư huynh đệ Cố Cửu thì nhìn thấy một đám âm khí đang bị thao túng tác oai tác quái.

Cố Cửu tùy ý phất tay một cái, đám âm khí đó tan rã ngay lập tức, những đồ vật đang quay tròn trên không trung cũng đồng loạt rơi xuống đất hết.
Tuy rằng âm khí trong người tra tấn Cố Cửu triền miên, nhưng cũng chính nhờ vậy mà mỗi khi so về âm khí thì trừ phi đối phương là lệ quỷ thọ mấy trăm năm trở lên hãy so, nếu không thì còn lâu mới mong chiếm được phần thắng trước mặt cậu, dù sao thì Cố Cửu cũng là nhân vật từng nuốt mất phân nửa con tiểu quỷ vương.
Đám âm khí kia biến mất, mọi người đều hoảng hốt khi nghe thấy tiếng hét dữ dội của một đứa con nít.

Sau khi tiếng hét chấm dứt, sân nhà cũng yên tĩnh trở lại.
Trong sân lúc này chỉ còn lại hai người đàn ông, bộ dáng vô cùng chật vật.

Người trẻ tuổi hơn dựa vào cách ăn mặc có thể đoán được là một thương nhân, người còn lại lớn tuổi hơn, khoác đạo bào, trên cằm ông ta còn dính vệt máu chưa kịp lau sạch, râu thì giống như bị ai cắt mất một nửa.
Cố Cửu đoán người trẻ tuổi hơn là chủ nhà này, còn người mặc đạo bào hẳn là tên đạo sĩ được bọn họ mời đến, là kẻ mách nước chuyện làm đám cưới ma.
“Các người là ai?” Chủ nhà nghi hoặc đánh giá nhóm người đột ngột xuất hiện này.
Tên đạo sĩ thì chú ý đến Cố Cửu và Thiệu Dật: “Các ngươi cũng là đạo sĩ à?”
Thiệu Dật xưa nay mặt lạnh, Cố Cửu lần này cũng không thèm tiếp lời, chỉ tập trung quan sát tòa nhà lớn trước mắt.

Trần Lượng là người đứng ra nói chuyện.

Anh căm tức nhìn trừng trừng hai người nọ:
“Mấy người chính là đám người bắt bé gái làm đám cưới ma với một con quỷ đúng không?” Vừa hỏi xong, không đợi ai trả lời, Trần Lượng đã thò tay túm lấy Dư Đại Dũng lôi ra.

“Bé gái chiều nay tên này mang tới là bị lừa đi, tôi là cha của nó, chuyện này tôi không đồng ý, các người mau dừng lại ngay.”
“Sao lại như thế được!” Chủ nhà họ Tạ kêu lên.

“Ta đã đưa một nửa sính lễ rồi, nếu chê ít thì thêm tiền là được chứ gì.”

Trần Lượng cả giận nói: “Mớ tiền đó cũng không phải tôi lấy.” Anh móc năm mươi lượng bạc mà Dư Đại Dũng còn chưa kịp cầm nóng tay ra ném xuống đất: “Ai thèm mấy đồng tiền dơ bẩn này chứ!”
Tên đạo sĩ trung niên vội la lên: “Nhưng mà bát tự của cô bé kia ta đã đốt trình lên rồi, xem như đã đính hôn, bây giờ trừ phi cậu cả nhà này chủ động từ hôn…”
Cố Cửu quay đầu nhìn qua, nói như vậy nếu cậu cả nhà họ Tạ không đồng ý từ hôn thì dù không làm đám cưới đi nữa, Ngân Linh cũng sẽ bị cậu ta đeo bám mãi không tha.
Tên đạo sĩ tiếp tục nói: “Ta cũng không biết có chuyện gì xảy ra, ban chiều cậu cả còn bình thường kia mà, không rõ vì sao đột nhiên đến tối lại quậy lên, bắt bọn ta phải lập tức đưa cô bé sang đây, đòi làm đám cưới ngay…”
Cố Cửu lạnh lùng nói: “Chẳng lẽ lúc chiều ông không nhìn ra cô bé bị dọa sợ đến nỗi sinh hồn rời khỏi thân thể, cho nên mới hôn mê bất tỉnh?”
Tên đạo sĩ kinh ngạc nói: “Thật sao? Ta…không biết.”
Thiệu Dật hừ lạnh như cười nhạo tên đạo sĩ kia, hàm ý ông cũng chỉ thường thôi, một người đang sống khỏe mạnh bị dọa đến nỗi bay mất hồn ngay trước mặt mà chẳng hay biết gì.
Cố Cửu cũng không nhiều lời, cậu lấy ra một chiếc đũa và một cái chén rồi đổ nước sạch vào, sau đó cắm chiếc đũa vào trong nước, đưa mắt nhìn xung quanh, miệng lầm rầm niệm chú: “Hồn phách lang thang nơi nào, chớ lạc vào chốn rừng thiêng nước độc.

Nay kính nhờ chư vị sơn thần, tướng quân, thổ địa, táo quân tìm giúp hồn này.

Hồn bám vào người, thần trí khôi phục.”
Thiệu Dật gõ gõ chuôi kiếm vào người Trần Lượng, ra hiệu cho anh gọi tên Ngân Linh.
“Ngân Linh! Con gái, con đang ở đâu?”
“Ngân Linh, cha đây con ơi, con đừng sợ, mau ra đây đi!”
“Ngân Linh…”
Thời gian một nén nhang trôi qua, Trần Lượng kêu đến khản cả giọng nhưng chiếc đũa vẫn đứng thẳng tăm tắp trong chén nước, không có động tĩnh gì.

Sắc mặt của Cố Cửu không tốt chút nào, cậu thu đồ đạc lại, quay đầu nói với Thiệu Dật: “Sư huynh, sinh hồn của Ngân Linh không có ở đây.”
Thông thường nếu một trong ba hồn bị dọa mất thì hồn vẫn sẽ quanh quẩn ở khu vực xung quanh nơi bị nạn chứ ít khi rời đi, bây giờ chuyện này rất kì lạ.
Trần Lượng nôn nóng hỏi: “Vậy phải làm sao đây?”
Thiệu Dật nghe xong, tra kiếm vào vỏ đeo trên lưng, lấy ra một nén nhang rồi chụm ngón trỏ và ngón giữa lại quẹt ngang đầu nhang, niệm: “Yểu yểu minh minh, âm dương cùng sinh, người sống vì hình, người chết vì khí, Cửu U chư hồn hiện, đại đạo quân đến cấp tốc nghe lệnh, Trần Ngân Linh ở đâu!”
Hai đầu ngón tay của hắn vừa xẹt ngang đầu nhang thì lửa tức thì bùng lên, ngay sau đó từng làn khói khẽ khàng bay lên không trung rồi đột nhiên cùng tụ lại một hướng.

Thiệu Dật đưa cây nhang cho Trần Lượng, căn dặn: “Giữ kĩ cây nhang này, không được để tắt.”
Trần Lượng căng thẳng gật đầu, giữ khư khư cây nhang như ôm bảo vật.
Thiệu Dật nói với Cố Cửu: “Lấy âm mộc bài ra, ta tóm con quỷ nhỏ kia hỏi chút chuyện.”
Cố Cửu gật đầu làm theo.

Âm mộc bài được làm từ gỗ cây hòe, cây hòe thuần âm, có thể làm nơi trú ngụ cho quỷ hồn.
Thiệu Dật bắt đầu chiêu hồn, cách này bọn họ thường dùng để gọi quỷ lang thang khắp nơi đến hỏi chuyện.

Cậu cả nhà họ Tạ còn yếu, chỉ một nhoáng đã bị cưỡng chế hiện hồn, thì ra là cậu ta nấp trong bài vị của chính mình.
Cậu cả đang vô cùng cáu kỉnh, mặt mày đen như than, bị Thiệu Dật chộp lấy cổ áo vẫn giãy giụa không ngừng, gào thét inh ỏi: “Buông ta ra, buông ra!”
Trên đời này Thiệu Dật ghét nhất là ầm ĩ, hắn hung hăng phát vào ót cậu nhóc: “Câm miệng! Nói, cô bé bị ngươi vừa ý kia tại sao không có ở đây?”
Cậu cả tức giận trừng mắt nhìn Thiệu Dật, câm như hến.
“Ây da, người ta còn bé mà, sư huynh đừng hung dữ như vậy chứ.” Cố Cửu ra vẻ người tốt giải cứu cậu cả từ trong tay sư huynh của mình, còn hảo tâm sửa sang lại cổ áo xộc xệch cho cậu ta, cười nói: “Bạn nhỏ à, con nói cho thúc thúc nghe, cô bạn con thích kia đi đâu rồi?”
Cậu cả Tạ nhìn nhìn Cố Cửu, khinh bỉ nói: “Nói cho mấy người có ích gì, dù sao ta cũng nhất định không từ hôn, ta muốn nhỏ đó làm vợ ta, chết càng tốt, như vậy nó sẽ mãi mãi chơi với ta!”
Nét cười trên mặt Cố Cửu nhạt xuống: “Thật sự không nói hả?”
Cậu cả Tạ thè lưỡi ra trêu tức Cố Cửu, ý là “ta cứ không nói thì sao, ngươi chẳng làm gì được ta”.

Cố Cửu thấy vậy bèn quay lại nói với đám người đứng xung quanh: “Mấy người lùi lại chút.”
Những người khác ngơ ngác chẳng hiểu gì, nhất là tay đạo sĩ trung niên kia, hắn vậy mà lại không nhìn thấy được quỷ, chỉ khá hơn người bình thường ở chỗ hắn cảm giác được gió âm phất phơ quanh người, lạnh buốt.
Thiệu Dật đi đầu, lùi sang một bên, những người khác thấy thế cũng vội vàng làm theo.
Cậu cả vẫn khinh khỉnh nhìn Cố Cửu.

Cố Cửu cười cười với cậu ta, bất thình lình ra tay phủ đầu không hề báo trước.
Trong mắt cậu cả Tạ, thiếu niên mới vừa rồi còn dịu dàng khuyên nhủ mình đột nhiên trên người xuất hiện một đám âm khí dày đặc, đen kịt, âm khí nhiều đến nỗi không thấy người đâu.

Không những vậy, bên trong âm khí còn có thêm lệ khí, nguồn lệ khí vô tận ập vào mặt giống như lệ quỷ hiện hình.
Lúc cậu cả Tạ còn đang ngây ra thì sương đen đã bắt đầu trườn lên cổ, lung lay lúc lắc cả người cậu ta, giọng nói vốn trong vắt dễ nghe trước đó cũng trở nên trầm khàn: “Không nói hả, không nói thì ta véo nát ngươi.”
Cậu cả Tạ dù thành quỷ chưa lâu nhưng giống như bản năng đói bụng thì muốn tìm đồ ăn của con người vậy, cậu ta không cần ai dạy cũng sẽ biết được vài thứ, ví dụ như biết được hậu quả của việc bị xé xác là hồn phi phách tán, vĩnh viễn biến mất khỏi cõi đời này, muốn làm quỷ cũng không có cửa.

Cậu ta là một đứa bé bị chiều chuộng riết hư, việc gì cũng chỉ nghĩ đến mình, không bao giờ suy xét xem hành động hay lời nói của mình sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng như thế nào.

Thường thì những người như vậy không sợ trời không sợ đất, nhưng một khi bị kẻ khác cứng hơn cho ăn đau thì lại thu cờ dẹp trống rất nhanh.
Cậu cả bị dọa sợ mất mật mà còn không chạy đi đâu được, chỉ đành gào khan: “Ta nói, ta nói, ngươi đừng…đừng véo nát ta.”
Sau đó, cậu ta sụt sịt kể lại mấy ngày nay có rất nhiều bé gái được đưa vào trong linh đường xem mắt, nhưng chỉ có một mình Trần Ngân Linh nhìn thấy cậu ta, cho nên cậu ta vô cùng vui vẻ.

Cậu ta nói muốn chơi cùng cô, muốn Ngân Linh làm con dâu nuôi từ bé của mình, nào ngờ Ngân Linh không chịu, còn muốn dẫn con quỷ theo bên cạnh mình bỏ đi.
Khi cậu cả nhà này con sống, cậu ta được cha mẹ ông bà chiều chuộng đủ điều, ngoại trừ chuyện sống chết cậu ta không điều khiển được ra thì gần như là muốn gì được nấy.

Bây giờ khó khăn lắm cậu ta mới tìm được một người chơi cùng sau khi chết, vậy mà đối phương lại dám từ chối.

Cậu ta giận điên lên bèn làm trò dọa nạt Ngân Linh một trận, nào ngờ cô bé chịu không nổi, sau khi Ngân Linh nhìn thấy khuôn mặt tím tái của cậu ta trước khi chết thì chỉ kịp hét lên một tiếng rồi ngất đi.
Tiếp đó, thân thể của Ngân Linh bị người ta mang đi, nhưng sinh hồn thì vẫn còn ở lại trong linh đường.

Cô bé cứ khóc lóc đòi cha mẹ suốt.

Cậu cả Tạ không muốn thả Ngân Linh đi, ép buộc cô bé chơi đùa với mình.

Ngân Linh lúc đầu còn khóc lóc thảm thiết, một hồi sau từ từ im lặng, rồi cũng chịu chơi với cậu ta.

Bọn họ chơi đủ loại trò chơi, sau cùng Ngân Linh đề nghị chơi trò mèo bắt chuột.

Vì thế, hai người chơi đoán số để quyết định ai làm mèo ai làm chuột.

Ngân Linh làm mèo mấy lượt thì đến phiên cậu cả làm mèo, Ngân Linh đổi vai làm chuột.
Cậu cả Tạ đang chơi vui ngất trời mây, vui vui vẻ vẻ làm con mèo, thế mà lần này tìm mãi mà con mèo chẳng thấy con chuột đâu, cho đến khi cậu ta lật tung cả căn nhà lên vẫn không thấy thì mới nhận ra con chuột đã lủi mất từ đời nào.
Cố Cửu nghe xong dở khóc dở cười, con bé Ngân Linh này vốn thông minh láu lỉnh, bây giờ còn lừa được cả quỷ, khổ nổi Ngân Linh không ý thức được hành động này của mình nguy hiểm đến thế nào..