Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 1037: Huyền cấp cao giai




Bên ngoài sơn động có một lão giả áo tím đang nhìn hắn chằm chằm, khoảng chừng năm mươi tuổi, có mái tóc dài màu lam thật quỷ dị, có vẻ cực kỳ lôi thôi, quần áo dơ bẩn đầy tro bụi, bộ dáng chẳng khác gì một tên ăn mày.

Lục Thiếu Du nhìn lão giả hoàn toàn không có chút chân khí, giống như một người bình thường, nhưng đôi mắt nhìn qua như có vẻ đờ đẫn của lão giả trên thực tế lại cực kỳ sáng ngời.

Sau lưng Lục Thiếu Du, bốn người Bạch Linh cũng nhanh chóng chạy ra, ánh mắt rơi lên người lão giả.

- Người tuổi trẻ, ngươi nhìn thấy ta rồi nha, ta tìm được các ngươi, hiện tại ta cũng trốn đi, ngươi phải đi tìm ta đó!

Lão giả nhìn Lục Thiếu Du cười hắc hắc, như đứa trẻ hưng phấn bỏ trốn vào trong rừng cây.

Năm người đưa mắt nhìn nhau, không hiểu chuyện gì xảy ra.

- Chúng ta đi!

Lục Thiếu Du thấp giọng nói, không cần gây phiền toái tốt hơn, người này cấp cho hắn cảm giác thật quỷ dị, Lục Thiếu Du tin tưởng cảm giác của mình không sai.

Mọi người lập tức rời đi, cũng không để ý tới lão giả.

- Uy, các ngươi không chơi với ta sao!

Lão giả sốt ruột kêu lên, lập tức truy theo sau, vòng qua năm người ngăn cản đường đi, nói:

- Các ngươi chơi với ta được không, ta vừa mới nhìn thấy các ngươi đánh nhau, hình như còn có người truy các ngươi, nếu không chơi với ta, ta sẽ lớn tiếng kêu lên!

- Các hạ là ai?

Ánh mắt Lục Thiếu Du trầm xuống, vừa rồi lão giả này nhìn thấy mình động thủ rõ ràng là còn ở trong Thiên Tinh thành, mà nơi này dù không xa tòa thành nhưng cũng cách mấy ngàn dặm, mình vừa tới nơi này chưa bao lâu thì lão giả đi tới, chuyện này thật sự không bình thường.

- Ta là ai, ta cũng không biết!

Ánh mắt lão giả trầm xuống, lập tức vỗ trán của mình, tựa hồ suy nghĩ nhưng nghĩ không ra.

- Ta là ai, ta rốt cục là ai, vì sao ta lại quên mình là ai!

Lão giả lẩm bẩm, luôn vỗ đầu mình, lại nhìn Lục Thiếu Du:

- Ngươi mau nói cho ta biết, ta rốt cục là ai!

- Các hạ là ai, ta làm sao biết được!

Lục Thiếu Du híp mắt nói.

- Ta là ai, ta rốt cục là ai!

Lão giả trầm tư, ngồi xuống đất nghĩ ngợi, cũng không tiếp tục để ý năm người.

Lục Thiếu Du lập tức đưa mắt ra hiệu, lập tức vòng qua lão giả nhanh chóng đi về phía trước.

- Uy uy, các ngươi còn chưa chơi với ta đâu, sao có thể chạy!

Đúng lúc này lão giả lại đuổi theo sau bọn họ.

- Các hạ, chúng tôi còn có chuyện, phải đi trước một bước!

Lục Thiếu Du nhướng mày nói.

- Các ngươi muốn chạy trốn phải không, vừa rồi ta chứng kiến có ba người truy các ngươi đâu, ba người kia vô cùng ngu ngốc, ta đều có thể tìm được các ngươi, mà bọn hắn lại tìm không thấy!

Lão giả đắc ý nói.

- Ngươi còn không tránh đường, đừng trách ta không khách khí!

Thiên Độc Yêu Long vẫn luôn nhìn chằm chằm lão giả, tính tính vốn không tốt, lúc này không nhịn được quát một tiếng.

- Ngươi thật hung hăng, ta không thích ngươi!

Lão giả nhìn Thiên Độc Yêu Long, tựa hồ bị hù sợ, thân hình lui ra sau hai bước.

- Vị đại bá này, ngươi đi trước đi, sau này chúng tôi có rảnh thì chơi với ngươi được chứ!

Lục Tâm Đồng nhìn lão giả, lập tức lấy ra một khay điểm tâm cùng bầu rượu trong trữ vật giới chỉ, nói:

- Cho ngươi, ngươi đừng đi theo chúng ta!

- Có rượu uống, thơm quá!

Lão giả nhìn chằm chằm bầu rượu trong tay Lục Tâm Đồng, hít mũi, vừa ngửi được mùi rượu lập tức không chút khách khí nhận lấy bầu rượu, mở nắp bình rót thẳng vào miệng.

Cô!

Đôi mắt lão giả say mê nhắm lại, lập tức mở mắt, nói:

- Rượu ngon, rượu này tốt hơn rượu ta trộm hôm qua nhiều!

- Đại bá, vậy ngươi từ từ uống đi, chúng tôi đi trước!

Lục Tâm Đồng đưa khay điểm tâm cho lão giả, đây đều là lần trước nàng mang ra từ Linh Thiên môn, đã đưa sư phụ không ít, trên người không còn bao nhiêu.

- Cũng là tiểu cô nương này tốt!

Lão giả nhìn Lục Tâm Đồng lộ ra ý cười, ánh mắt xoay chuyển, lập tức nói:

- Vừa rồi ngươi nói sau này có rảnh chơi với ta, trên người ngươi lại có rượu ngon để uống, không bằng ta đi theo các ngươi được không!

- Việc này…

Lục Tâm Đồng nhất thời sửng sốt, vừa rồi nàng chỉ thuận miệng nói mà thôi, không nghĩ tới lão giả muốn đi theo, vì vậy liền nhìn qua Lục Thiếu Du.

- Các hạ, chúng tôi cần đi một nơi rất xa, ngươi đi theo không có phương tiện.

Lục Thiếu Du híp mắt nhìn lão giả quỷ dị, lập tức đưa mắt nhìn qua Bạch Linh.

Bạch Linh cũng kinh ngạc, nàng thật sự không nhìn ra được điều gì trên người lão giả tóc xanh kia.

- Không có gì, một mình ta không ngại, đi đâu cũng giống nhau.

Lão giả tay phải cầm điểm tâm, tay trái cầm rượu ăn như hổ đói.

Lục Thiếu Du trầm tư, lão giả này tuyệt đối không phải người bình thường, bởi vì Đào Hoa tửu có thêm năng lượng đan dược thất phẩm, nhưng lão giả này uống thật thản nhiên, hơn nữa trên tay hắn còn có trữ vật giới chỉ, người bình thường không thể nào có được.

Mà theo bộ dáng của lão giả nhìn ra, tựa hồ là thất ý, nhưng không biết là thật sự hay giả vờ, điểm này Lục Thiếu Du cũng không dám khẳng định. Ngay cả Bạch Linh cũng nhìn không thấu chân khí của hắn, nếu người này thật sự bất phàm, thực lực tuyệt đối cực kỳ khủng bố.

Lục Thiếu Du cũng muốn động thủ giải quyết, bởi vì hắn không phải người nhân từ nương tay. Nhưng nếu động thủ, hiện tại hắn thật sự không nắm chắc, thậm chí cả Bạch Linh cũng không thể.

Mặc dù tính tính Thiên Độc Yêu Long nóng nảy, nhưng có một số việc hắn quan sát cực kỳ tinh tế, cũng cảm thấy lão giả này bất phàm.

- Được rồi, các hạ muốn đi cùng cũng được, tùy tiện các hạ!

Lục Thiếu Du thoáng do dự, cuối cùng nói.

- Vậy được rồi!

Nghe được lời của Lục Thiếu Du, lão giả cao hứng nhảy dựng lên, nhìn Lục Tâm Đồng nói:

- Tiểu cô nương, sau này ta sẽ đi theo bên cạnh ngươi, ngươi phải cho ta uống rượu!

Ba ngày sau, bên trong một khe núi, Thiên Sí Tuyết Sư bay lên không, hóa thành tàn ảnh biến mất cuối chân trời, ba ngày thời gian theo Lục Thiếu Du phỏng chừng cũng sẽ không chạm mặt cùng Hồ Hưng Hải với Tùng Thanh Sơn.

Nghĩ tới lần này gây ra động tĩnh lớn như vậy, Lục Thiếu Du không khỏi mỉm cười, hẳn làm cho Hồ Hưng Hải cùng Tùng Thanh Sơn vô cùng giận dữ, nhưng chỉ sợ ngày sau Thiên Tinh tông cùng Thiên Quỷ tông sẽ không chết không ngừng, thật sự có chút phiền toái.

Lục Thiếu Du đưa mắt nhìn lão giả tóc xanh, ba ngày này hắn luôn quan sát lão giả, phát hiện thật sự không cảm nhận được chân khí dao động, tính cách người này lại như đứa trẻ, lại luôn chơi đùa cùng Lục Tâm Đồng với tiểu Long.

Mà lúc này ngồi trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, lão giả không hề có chút lo lắng, chỉ bằng điểm này Lục Thiếu Du có thể khẳng định lão giả không phải người bình thường.

Lão giả được Lục Tâm Đồng trợ giúp, đã tìm con sông nhỏ rửa mặt chải đầu, cũng đem quần áo giặt sạch, nhìn qua khuôn mặt kiên nghị, còn lộ vài phần khí khái anh hùng, đặc biệt trong đôi mắt hơi đờ đẫn thỉnh thoảng chợt sáng ngời, thật sự có bộ dáng khí vũ hiên ngang.

- Tâm Đồng, còn rượu hay không, cho ta thêm một bình được chứ!

Lão giả hỏi Lục Tâm Đồng.