Livestream Cách Trồng Một Gốc Cây Thảo Ở Tinh Tế

Chương 12: 12: Dễ Thương Hữu Ích!!!





Sự hiếu kỳ của những người khác tan biền, lần lượt rời khỏi phòng.  
Khi Bạch Phỉ cùng Diệp Tử mặt đối mặt, phiến lá căng cứng trong nháy mắt mềm nhũn, khẽ run rẩy.
"Ta muốn đi vườn bách thảo, nơi đó đối với cây non như ngươi mà nói rất nguy hiểm." Bạch Phỉ thăm dò hỏi: "Nếu không thì ngươi cứ ở lại đây đi? "  
Những chiếc lá lập tức lắc trái lắc phải, biên độ chuyển động lớn tới nổi thiếu chút nữa thì rớt ra khỏi chậu hoa.  
Phỏng chừng là không muốn bị hạn chế ở chỗ này.  
Quên đi, mang nó đi theo vậy.  
"Nhưng ngươi chỉ có thể ở trong nhà trên cây, biết không?" Bạch Phỉ dặn dò lại một lần nữa.  
Phiến lá lúc này ngược lại giả vờ không nghe thấy, chỉ khi tay Bạch Phỉ nâng chậu hoa lên, mới cong rễ cây lại, dùng cái lá dài sờ mu bàn tay Bạch Phỉ.  
Dù sao Bạch Phỉ vẫn luôn bị thực vật dán lên.
Được rồi, đã quen rồi.  
Đến ngôi nhà trên cây trong vườn bách thảo, Bạch Phỉ mở livestream, tên trong livestream đổi thành "Kế hoạch ươm mầm - nảy mầm". 
【 Bảo bối sao lại đổi tên livestream nữa rồi, giống như việc nuôi con hàng ngày vậy.


【 Chờ đã! Nhóc con đó cư nhiên nảy mầm, quả nhiên vẫn đáng yêu như trước.


【 Được rồi, tôi sẽ không bao giờ nói nó xấu xí nữa.


【 Sau khi lớn lên cũng rất đáng yêu, bởi vì đây là phiên bản thu nhỏ của cây Thế Giới, cho nên một năm sau chủ nhà sẽ có được một phiên bản mini của cây Thế Giới.

】 
【 Đây chính là niềm vui khi nuôi trồng, ai bảo người bình thường như chúng ta đều không thể tiếp xúc được với thực vật thật.


】  
Dĩ nhiên Bạch Phỉ biết là, sau này sẽ có một loạt quá trình phát triển và trưởng thành của cành, kết quả nó vẫn dừng lại ở việc nảy mầm một đoạn thời gian rất dài.  
"Công việc thống kê đã hoàn thành, ngày mai chuẩn bị chỉ cho mọi người hiểu rõ cách nuôi trồng thực vật." Bạch Phỉ nói với màn hình: "Mọi người muốn tìm hiểu cây nào trong vườn trước? "  
【 Hoa hồng!! 】
【 Nho!! Tôi thích ăn nho, Mặc dù quả nho này nổ tung sẽ chỉ làm vỡ đầu một chút.

】 
【 Nấm đi, cảm giác chúng nó không có tính công kích gì, đối với ca ca cũng an toàn.

】  
"Không cần lo lắng an toàn của tôi, một tháng này đi xuống cũng không đáng sợ như mọi người nói."
【 Đó là bởi vì bây giờ chúng nó thích cậu, độ hảo cảm sẽ giảm theo thời gian, đừng tưởng được cưng chiều mà kiêu nha chủ nhà.


【 Thực vật dị hóa đã không còn là thực vật, chúng giống như động vật, ngàn vạn lần đừng buông lỏng cảnh giác, đừng thấy chúng nó bây giờ đối xử tốt với cậu, vạn nhất một ngày nào đó chúng nó chán liền cắn sau lưng cậu một cái.

】  
【Chỉ có thể sử dụng tinh thần lực trấn an, mới là có thể sinh tồn lâu dài trong thực vật dị hóa, Anh hiện tại có thể sử dụng tinh thần lực sao? 】  
Thật ra gần đây hắn có đi làm huấn luyện sử dụng tinh thần lực, mỗi ngày khi đi khoang mô phỏng cơ giáp, hắn bắt đầu tiến hành cũng có ý muốn đem tinh thần lực dung hợp vào trong mạng lưới tinh thần của cơ giáp.  
Nhưng đáng tiếc, không có một lần thành công, ngược lại trình độ thao tác thủ công của hắn đột nhiên tăng vọt.  
"Không có." Bạch Phỉ thản nhiên mở miệng.
【 Bảo bối đi xét nghiệm di truyền một lần đi, xem có phải vì khiếm khuyết gien hay không.】
【Nếu thật sự là khiếm khuyết gien, đó chính là bẩm sinh tinh thần lực khuyết tật, cho dù là tinh thần lực đẳng cấp cao đến đâu cũng vô dụng.



【 Nghe nói hiện tại có kỹ thuật mới, đang nghiên cứu chế tạo cách điều trị khiếm khuyết gien.】
Thời đại tinh tế, gãy tay gãy chân thật sự không tính là tàn phế.

Chỉ cần có tiền, nằm trong khoang trị liệu, toàn bộ thân thể sẽ lại nguyên vẹn như lúc ban đầu.

Nhưng khuyết tật tinh thần lực chính là tàn phế thật, trước mắt vấn đề y học này còn chưa được khắc phục.  
Nhưng Bạch Phỉ thấy cũng được, toàn bộ hệ thống giáo dục của hắn chủ yếu là ở mạt thế, khi đó sống sót mới là vấn đề quan trọng nhất, cho nên hiện tại tinh thần lực rốt cuộc có tàn phế hay không, đối với hắn mà nói cũng không có quan trọng như vậy.  
Sáng sớm ngày hôm sau, Bạch Phỉ nhìn Diệp Tử lặng lẽ ngồi ở trong chậu hoa, đột nhiên có chút khó chịu. 
Tối hôm qua còn rất ngoan, chẳng lẽ là sau khi nảy mầm không thể chạy loạn, nên mới thành thật như vậy?  
"Ngoan ngoãn đợi ở đây." Bạch Phỉ gõ nhẹ lên phiến lá, chuẩn bị đi ra ngoài.  
Khi Bạch Phỉ khoác áo khoác, hai phiến chồi non nhanh chóng rút rễ ra khỏi chậu hoa, rẩy rẩy bùn đất, đi tới mép bàn.  
Chiếc rễ nhỏ có hình dạng giống như hai cái vây cá, nhỏ hơn nhiều so với lưỡi dao nhưng sức bật nhảy của nó thật đáng kinh ngạc.

Đột nhiên từ mép bàn bật lên, lưỡi dao xoay tròn như cánh quạt, chính xác rơi vào áo khoác của Bạch Phỉ.  
Phiến lá nhẹ nhàng di chuyển cơ thể một chút, chui vào túi áo khoác.  
Bạch Phỉ không hề phát hiện mình đang mang theo Diệp tử đi tới vườn hoa hồng.  
Khách quen cũ, hoa hồng từ xa nhìn thấy Bạch Phỉ, liền cao hứng đem tất cả nụ hoa đều nở rộ lên.  
Chờ Bạch Phỉ đi vào, tranh nhau uốn cành cây, muốn đưa đầu hoa hướng vào mặt Bạch Phỉ.  
"Không được li3m ta nữa." Bạch Phỉ vội vàng lấy tay bảo vệ mặt mình.  
Diệp Hoài nằm trong túi, dán vào thân thể Bạch Phỉ vô cùng thoải mái:!!!! 
Người nào không có mắt dám li3m nhân loại mà hắn coi trọng, hắn còn chưa từng được li3m qua đâu!!! Lập tức phát ra khí tráng xa mười thước.  
Hoa hồng cảm nhận được một cỗ áp lực cường đại từ trên người trước mặt đánh tới, rõ ràng lúc trước vẫn luôn làm cho chúng nó cảm thấy thoải mái.
Không thể tin được bèn đem đầu hoa duỗi về phía trước một đoạn, lại giống như nhìn thấy trong hư không phía sau người này có một đôi mắt sắc bén đang nhìn chằm chằm nó.  
Trong nháy mắt cảm giác cánh hoa có chút căng cứng, sợ hãi từ trong huyết mạch dâng lên.  
Bạch Phỉ phát hiện sau khi nói xong lời này, Hoa Hồng thật đúng là không li3m hắn nữa, thậm chí khi tiếp cận hắn lại nhanh chóng lui về.  

Hôm nay sao một người hai người đều nghe lời như vậy.  
Trong lúc livestream cũng phi thường thuận lợi, không có giống như ghi hình lần trước lúc đi ngang qua vườn hoa hồng, hoa hồng nhiệt tình hận không thể quấn quanh lấy hắn, chỉ vì gai dài nửa mét trên thân cây, nên chỉ có thể dùng đầu hoa cọ cọ hắn.  
Hôm nay có thể nói chúng nó duy trì khoảng cách xã hội một cách lịch sự, một bộ dáng muốn đến gần lại do dự.  
Đợi đến khi Bạch Phỉ trở về và lấy Diệp Tử ra khỏi túi.  
"Sao ngươi lại chui vào?" Bạch Phỉ Ti xách phiến lá lên đặt trên bàn.  
Phiến lá đứng lên, đi đến mép bàn, nhảy xuống, giả vờ như không đứng vững, lăn vài vòng tại chỗ.
Thoạt nhìn ngã có chút thảm, nhưng lập tức đứng lên chạy về phía Bạch Phỉ.
Sau khi bắt được ống quần Bạch Phỉ, chậm rãi bò lên trên, bò ba bước trượt hai bước, cuối cùng vẫn là Bạch Phỉ nhìn không nổi, đem nó từ ống quần nâng lên, đặt vào lòng bàn tay.
Có thể thấy, Tiểu Diệp đang chỉ cho hắn thấy cách no chui vào túi, chỉ là phương pháp này quả thực có chút vất vả.

Nếu gió trên đường lớn hơn một chút, không biết chừng sẽ nằm trên dĩa của ai đó.
Bạch Phỉ thở dài: "Lần này bỏ qua, lần sau không được lén lút như vậy nữa.

"  
Hai chiếc lá cuốn vào trong, lăn một cái trong lòng bàn tay Bạch Phỉ.  
Xem ra bán thảm hữu dụng! Dễ thương hữu ích!
Nhìn biểu tình bất đắc dĩ của Bạch Phỉ nhưng lại không thể làm gì được, Diệp Hoài vì biểu hiện vừa rồi của mình, len lén ở trong lòng like một cái.

Đồng thời nghĩ thầm quả nhiên là như thế, trước kia khi hắn còn là cây Thế Giới, thấy thiếu niên thích nhất là nuôi trồng một ít hoa cỏ thấp bé nhỏ nhắn.  
Cho nên rõ ràng anh có thể phát triển thành hình dạng đại thụ, thậm chí có thể hóa thành hình người trong thời gian ngắn, nhưng lại không biết vì sao vào giờ khắc đó ma xui quỷ khiến bắt chước hình dáng của một quả bóng sinh học.  
Xem ra đối phương thật sự rất thích thủ đoạn này của hắn.  
Vì thế Diệp Hoài mang hình dạng lá cây, trong lòng có chút tự tin.  
Buổi tối đúng giờ bò lên giường, bị bắt quả tang cọ cọ lòng bàn tay Bạch Phỉ.  
Ban ngày đúng giờ đứng bên cạnh cặp sách, chờ Bạch Phỉ dẫn hắn đi học cùng.  
Chỉ khi livestream mới có thể giả chết trong một thời gian ngắn.  
Cho đến một tháng sau, trường học tổ chức cuộc chiến mạo hiểm sinh tồn hàng năm   
Trên màn hình ảo phía trước lớp học, hiển thị một bóng người, đang giải thích trận đấu này cho học sinh một cách hùng hồn.
"Đây là cuộc thi hàng năm của trường Canaan, toàn bộ học sinh của 33 lớp cơ sở chính và cơ sở phụ đều phải tham gia, tuy nhiên năm nay tương đối đặc biệt, chúng tôi sẽ để khoa chữa trị tham gia.


Sau khi tích lũy kiến thức ba năm, đây là một hoạt động có thể kiểm tra thành quả học tập của các bạn, đồng thời cũng là khảo nghiệm năng lực sinh tồn cá nhân của các bạn, năng lực ứng phó khẩn cấp, khả năng phối hợp..v..v..

một loạt khảo hạch kỹ năng, cho nên kết quả hoạt động lần này sẽ tính theo thành tích một môn học, đồng thời cũng sẽ có liên quan đến xếp hạng cuối cùng của mỗi lớp..."  
"Nói nhảm thiệt nhiều." Bên dưới đã có bạn học bắt đầu thì thầm.  
"Nghe nói toàn thể sinh viên chuyên ngành khoa chữa trị đều đã ký tên tham gia."  
"Bọn họ cái gì cũng không biết, lại đến gây loạn gì vậy."
"Nghe nói khoa chữa trị bên kia đáp ứng sẽ cung cấp nhiều bảo đảm hơn."  
Nhưng nói xong mọi người càng có thiên hương thảo luận về lợi ích thực tế của bản thân minh: 
"Lê Thần, Lê Thần, tôi muốn tổ đội với anh."  
" Thêm tôi nữa!"  
"Anh Hàn, em có thể ôm đùi anh được không.?"  
"Có chút thường thức, chúng ta sẽ bị phân tán lộn xộn ở các khu vực khác nhau, cậu vẫn nên cầu nguyện mình được đưa đến một khu vực tốt, tương đối đáng tin cậy." Hàn Kỳ Đạm nói.  
"Có khu vực nào tốt hả, tối nay em sẽ cầu nguyện suốt đêm."  
Hàn Kỳ Đạm: "Tôi nghe nói rằng nó nằm trên hành tinh Gamma 189 của thiên hà thứ hai, thường được chia thành năm khu vực, khu vực rừng, sa mạc, khu vực núi, khu vực đồng bằng, khu vực biển." Khu đồng bằng có môi trường đơn giản nhất trong các khu vực, cũng không có nhiều dị thú cùng thực vật biến dị.

"  
"Xác suất này cũng quá nhỏ đi, dựa vào vận khí của em nhất định phải đi mấy khu vực còn lại, làm sao bây giờ, em luyện tập trong khoang mô phỏng đều bị đám dị thú đánh khắp sàn.

Nếu gặp chuyện này thật, không phải là xong rồi sao.

"  
"Cho nên còn có khảo hạch khả năng phối hợp." Hàn Kỳ Đạm nói "Nếu thật sự không tìm được đồng đội, còn có nút tự cứu.

"  
Trong tiếng thảo luận xung quanh, Bạch Phỉ đứng dậy, nên biết hắn đều đã biết, hắn chuẩn bị đi tìm chút vũ khí tiện dụng.  
Ba ngày sau mới là thời gian bắt đầu hoạt động, Bạch Phỉ sau khi trở về liền kết nối với mạng lưới trí tuệ, điều tra giá cả.
Nhìn thấy dãy số kia, Bạch Phỉ trầm mặc.  
Hắn như thế nào lại là tay tàn chứ, nếu có thể tự mình lắp ráp, không biết tiết kiệm được mấy vạn tinh tệ..