Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Quyển 2 - Chương 191: Thị phi




Vài ngày sau, ta từ ngoài về, bất ngờ thấy Gia Cát Lượng đã ngồi ở nội đường. Mấy ngày không gặp, nhìn hắn tựa hồ tiều tụy hơn một chút, chậm rãi đứng dậy chào. Phân ngôi chủ khách xong, hai người yên lặng không nói gì cả nửa ngày, Gia Cát Lượng mới chua xót mở miệng: “Triệu công tử, ta… Ta muốn hỏi, Triệu cô nương nàng…” Ta ngắt lời hắn: “Khổng Minh huynh, huynh muội Triệu Như trong mắt ngài khó nhìn đến vậy sao? Ngài trái một câu Triệu công tử, phải một câu Triệu cô nương, chẳng trách ngu muội hận xuất thân đê tiện, không lọt vào mắt ẩn sĩ.” Ta không hề khách khí, đánh đòn phủ đầu.

Gia Cát Lượng cười khổ: “Huynh muội các ngươi đều thẳng thắn như vậy, khiến ta xấu hổ. Tử Vân, ta không phải cố ý, ngươi cũng biết rồi, ta đã có vợ ở nhà, không thể mạo phạm tới giai nhân.”

Hắn nói đúng, vốn là ta không đúng. Trầm mặc một hồi, ta chỉ biết lắc đầu cười khổ: “Việc này không phải lỗi của ngài, ta quá đà thôi. Kỳ thực, xá muội từ nhỏ chịu nhiều khổ cực, luôn tự ti quá mức, làm huynh trưởng của nàng, ta đành…”

Gia Cát Lượng gật đầu: “Tử Vân, ngươi không cần giải thích, ta có thể hiểu. Với lại, việc này ta có chút trách nhiệm.”

Ta thản nhiên nói: “Vân nhi đã đề cập với ngài thân thế của chúng ta chưa?”

Gia Cát Lượng gật đầu: “Các ngươi rất giống nhau, hôm đó nhìn thấy ngươi, ta thiếu chút… Ôi, nàng cũng khiến người ta thương cảm.”

Ta thở dài, tiếp tục củng cố thêm cảnh ngộ bi thảm của mình: “Đâu chỉ là khiến người ta thương cảm? Khổng Minh huynh, ta và Vân nhi dung mạo gần như y hệt nhau, nếu ta giả trang làm nữ tử, bỏ đi khuôn mặt tô son trát phấn, ngươi chắc sẽ tưởng chúng ta là một. Cũng bởi vì ta là nam sinh nữ tướng, liên lụy Vân nhi phải chịu rất nhiều khổ sở.”

Gia Cát Lượng nhìn kỹ ta lần nữa, lại xấu hổ cúi đầu nói: “Dung mạo nam tử của ngươi đúng là có chút âm nhu, có điều khí chất của ngươi khác với nàng. Nhưng diện mạo của ngươi, sao lại…”

“Vân nhi tuy yếu ớt, nhưng trong lòng mang ngạo khí, nàng sẽ không nhắc tới chuyện thời còn nhỏ.”

Gia Cát Lượng gật đầu: “Lão gia nhân của nàng có đề cập qua với ta, nói nàng đau khổ bất lực. Nhưng mà, nàng có ngươi và tộc huynh thương yêu như vậy, sao còn đau khổ bất lực?”

Ta âm thầm khen ngợi Ngưu lão cơ trí. Từ câu này, ta bắt đầu phát huy: “Ngài không biết chuyện xưa trong đó. Vân nhi bởi vì sinh ra là nữ tử trong cặp song sinh, thiếu chút bị coi là yêu nghiệt, ném khỏi thôn. Nếu không phải huynh trưởng chúng ta đem lòng thương tiếc, liều lĩnh nhận nuôi nàng, sớm đã… Tuy vậy, người trong thôn cũng không thích nàng. Dần dần, Vân nhi cũng biết bản thân khác với ta, tính cách trở nên nhát gan, chỉ muốn trốn trong nhà, cũng chỉ thân thiết với ta và huynh trưởng. Ai ngờ, không lâu sau xảy ra một tai nạn họa vô đơn chí. Năm ấy ta sáu tuổi, có một thầy tướng đến thôn, nói Vân nhi là khắc tinh trời sinh của ta, nếu để mặc nàng ở cạnh ta, tính mạng của ta sớm muộn cũng không giữ được. Mẫu thân đã chết, dung mạo của ta khiến mọi người tin lời thầy tướng, tất nhiên càng căm hận Vân nhi. Cũng vì thế, trong một ngày giông tố, Vân nhi chạy khỏi thôn, nếu không phải huynh trưởng kịp tìm thấy… Từ đó trở đi, Vân nhi cố chấp không chịu gặp ta nữa, đã gần hai mươi năm rồi. Một nữ tử yếu đuối, gặp phải sự kỳ thị như vậy, chịu không ít thống khổ, nàng không nói ta cũng biết.” Nói đến đoạn xúc động, nước mắt ta lặng lẽ trào ra hốc mắt, giống như thật vậy.

Gia Cát Lượng dĩ nhiên bị lời nói dối của ta làm cảm động, than thở giùm ta: “Lệnh muội không nói chuyện này. Nàng, nàng cũng quá khổ.”

Ta thở dài, lau nước mắt nói tiếp: “Sau đó, ta gặp kỳ ngộ, học được một chút bản sự, liền rời nhà đi buôn bán. Huynh trưởng ta cũng ra đi, tuy không may mắn được như ta, nhưng huynh ấy không bỏ rơi Vân nhi. Tới lúc chúng ta ổn định hơn, có được chút tiền tài, ta muốn Vân nhi sống tốt hơn một chút, coi như là bồi thường. Dù sao Vân nhi thông minh hơn ta, gặp khổ sở cũng nhiều hơn ta bội phần, đối với chuyện này, ta vẫn cảm thấy hổ thẹn. Tình cảnh của ta kỳ thật cũng có chút khó xử, danh môn vọng tộc thì chướng mắt chúng ta, mà người nhìn bọn ta vừa mắt lại khiến nàng chướng mắt, ta cũng không muốn nàng sống cuộc sống không như ý, cho nên trì hoãn nàng tới giờ. Cũng bởi vậy, nơi ở ta sắp xếp cho nàng đều rất bí ẩn, cũng là sợ nàng bị tổn thương. Ai ngờ nàng lại gặp ngươi… Ôi, Khổng Minh, Vân nhi cũng không có ý làm khó ngài, nàng chẳng qua quá tịch mịch, muốn có người là tri âm hiểu rõ nàng, có thể kết giao lâu dài mà thôi.”

Gia Cát Lượng cười khổ lắc đầu: “Lệnh muội băng tuyết thông minh, dung mạo thiên tiên, ta sợ khiến nàng chịu tổn thương.”

Ta cười ảm đạm: “Lão gia nhân truyền tin tới nói nàng muốn khuây khỏa, đã nhiều ngày ra ngoài đi du ngoạn rồi. Khổng Minh huynh, ta không thích nói lời suông, cũng không phải quân tử, ngày đó ta mượn chuyện này nói chuyện khác, ở đây muốn xin lỗi huynh. Nhưng mà, ta cũng nói thật, nếu huynh có tình với xá muội, có thời gian hãy tới trò chuyện với nàng. Huynh coi nàng là hồng nhan tri kỷ, nàng cũng thỏa mãn rồi. Huynh muội chúng ta sẽ không có suy nghĩ không an phận.”

Gia Cát Lượng rất xấu hổ, không biết nên trả lời ta thế nào. Hắn lúc này chỉ sợ đang nghĩ đến một câu: quân tử chỉ sợ tiểu nhân. Đúng lúc đó, Tào Xung trở về, thấy phòng có khách, nó thi lễ định đi, ta linh cơ chợt động, gọi nó lại: “Thù nhi, con đừng đi, lại đây.”

Chỉ vào Gia Cát Lượng, ta nói: “Thù nhi, Gia Cát tiên sinh tài học nhất nhì ở Kinh châu, hôm nay tiên sinh đến đây là cơ hội khó có được, nếu con có thể được tiên sinh chỉ điểm, rất có lợi sau này.” Hướng Tào Xung đưa mắt, ra hiệu nó bước lên bái sư.

Tào Xung lập tức cung kính hành đại lễ với Gia Cát Lượng: “Tàng Thù bái kiến tiên sinh. Đại danh của tiên sinh như sấm rền bên tai, nghĩa phụ vô số lần khen ngợi ngài. Nếu tiên sinh cho phép, xin thu lấy đồ đệ này, được không?”

Gia Cát Lượng trở tay không kịp: “Thế này làm sao được? Ta không nhận nổi.”

Ta ở bên pha trò: “Khổng Minh, không phải ta khen quá lời hài tử của mình, nó đủ tư cách làm đệ tử của huynh đó. Đương nhiên, nếu huynh ghét bỏ chúng ta như người khác, cũng có cái lý bên trong.”

Gia Cát Lượng dậm chân: “Tử Vân, ngươi, ngươi tại sao phải khổ công mỉa mai ta thế. Tài học của ngươi không kém gì Lượng, ngươi làm vậy ta biết phải làm sao?”

Ta thật lòng nói: “Khổng Minh huynh, ta tuyệt đối không định mỉa mai trêu đùa huynh. Huynh cũng biết ta quanh năm hối hả ngược xuôi, khó ở một chỗ. Xá muội sức khỏe yếu ớt, cũng không thể quan tâm, ta cũng không muốn để nàng phải quan tâm. Đứa nhỏ này đã bị trì hoãn lâu rồi, ta dẫn nó đến Tương Dương, là muốn tìm cho nó một thầy giáo thật tốt. Trùng hợp huynh tự tìm đến nhà, ta mới có tâm niệm này. Đương nhiên, nếu huynh thật sự cự tuyệt, ta sẽ không cưỡng ép.”

Tào Xung rất thông minh, lập tức nhìn Gia Cát Lượng cầu xin: “Tiên sinh, con rất nghe lời, cũng rất hiếu học, cũng đã muốn tìm tiên sinh học hỏi. Ngài nhận con được không?”

Gia Cát Lượng do dự một hồi cuối cùng đành chịu: “Thôi, ta đồng ý vậy. Ta cũng chỉ đành hết sức đem sở học dạy cho đứa nhỏ này, nếu có chỗ nào không thỏa đáng, ngươi đừng thất vọng.”

Ta mừng rỡ, bất kể nói thế nào, một thân bản lĩnh trị quốc của Gia Cát Lượng nếu Tào Xung có thể học được mấy phần là đủ, cái chính là sau này chúng ta thật sự thành địch nhân, nói không chừng Gia Cát Lượng biết thân phận của Tào Xung, sẽ thay đổi lập trường! Lập tức, ta không để ý Gia Cát Lượng khuyên can, sắp một bữa tiệc bái sư nho nhỏ cho hắn và Tào Xung, đặt quan hệ sư đồ của bọn họ trước mặt mọi người.

Lừa Gia Cát Lượng trở thành thầy giáo của Tào Xung rồi, chuyện trong lòng ta buông xuống được một nửa, bất kể nói thế nào, duyên phận giữa hai người này luôn là chuyện tốt. Gia Cát Lượng cũng rất tận tâm, từ sau hôm đó, liên tục mấy ngày đến nhà ta, ta gọi cả Mã Tắc, Tập Trung tới, để Gia Cát Lượng dạy dỗ cả thể.

Thời gian này, ta lại viết mấy phong thư “Triệu Vân” gửi tới mang cho Gia Cát Lượng xem, tất nhiên khiến hắn tâm thần không yên. Hừ, ta cũng không phải quân tử. Làm xong mọi chuyện, ta thả lỏng bỏ lại mấy người này, đi thực hiện kế hoạch của mình. Chạy về Mai hoa tiểu cư, mang theo Ngưu lão và Hiểu Xuân, lên đường tới Long Trung, thừa dịp Gia Cát Lượng ở ngoài, ta muốn gặp Hoàng Thạc.

Đối với Hoàng Nguyệt Anh, ta rất tò mò, nàng có tài hoa, có thể hấp dẫn khiến Gia Cát Lượng kính yêu nàng cả đời sao? Dọc đường đi, biết ta tới tìm Gia Cát Lượng, Ngưu lão và Hiểu Xuân tưởng rằng ta cuối cùng đã động tâm, vô cùng hưng phấn, đặc biệt là Ngưu lão, giống như con gái mình đã có nơi gửi gắm vậy, cao hứng đến mồm không khép lại được. Đối với những người coi ta như người thân này, ta nên báo đáp bọn họ thế nào đây!

Hai ngày sau, đoàn người chúng ta xuất hiện ở vùng nông thôn phía nam thành Long Trung. Giang Nam Giang Bắc, mùa xuân không giống nhau, Giang Bắc vẫn đang lúa non trổ mã, ở đây đã thấy hạt lúa vươn cao. Ngoài đồng thổi tới từng đợt hương thơm ngát, gột rửa tâm phế, thật sự là hân hoan thoải mái. Xe ngựa của chúng ta có chút chói mắt, dọc đường đều có thôn dân hai đầu ruộng chỉ trỏ.

Theo người trên đường chỉ dẫn, chúng ta tới trước một căn nhà. Phòng ốc ở đây chiếm diện tích không lớn, từ xa nhìn lại, hai dãy phòng sắp xếp theo hình bắc đẩu cửu tinh, nhìn kỹ lại không hẹn mà hợp thành thế Cửu cung. Cửa sân ở hướng bắc, trấn giữ cung Khảm, hai bên là Càn, Cấn, ứng với thiên địa; cung Khôn ở phía sau, ly hỏa bên trái, tị thủy bên phải. Bố cục tinh xảo, tuy là tường đất bình thường, nhưng khiến người ta xem thôi cũng thấy đủ. Ta không thể không khâm phục học vấn của Gia Cát Lượng, sắp xếp nhà cửa còn như vậy, nếu dùng để bố trí quân đội, vậy phần nào có thể thấy được cách bài binh bố trận của hắn.

Còn chưa tới trước sân cửa, tiểu đồng nhìn thấy đã chạy tới kéo Ngưu lão cười cười: “Ngưu gia gia, sao mọi người lại tới vậy? Ôi dà, không khéo rồi, công tử không có nhà!”

Ta vén màn xe nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của Ngưu lão. Ta cười cười với lão, chậm rãi xuống xe, kéo tiểu đồng sang một bên cười nói: “Tiên sinh không ở nhà, vậy phu nhân có nhà không?”

Tiểu đồng nghiêng đầu nhìn ta cười: “Có nhà! Cô nương tới gặp công tử? Hay là tới gặp phu nhân?”

Tiểu quỷ này thật thông minh, ta đứng đắn hỏi hắn: “Thế nào, ta không thể tới gặp phu nhân sao?”

Tiểu đồng vỗ tay một cái: “Phu nhân cũng muốn gặp người đó! Mau vào đi, tôi đi bẩm báo.” Hắn vội vàng chạy vào trong.

Không bao lâu, một nữ tử xuất hiện trước mặt ta. Nàng vấn một búi tóc mây, trên người đeo ít trang sức, một cây trâm ngọc bích rõ ràng vừa được gắn lên; mặc một bộ váy dài màu xanh lá mạ, áo khoác màu xanh nhạt, làm nổi bật màu da trắng nõn của nàng; ngũ quan cực kỳ đoan chính, trán hơi cao, mũi thẳng, làn môi hồng nhuận, đôi mắt không lớn không nhỏ, trong suốt sáng ngời mang theo một chút tò mò; người không phải quá đẹp, nhưng có khí chất thanh nhã đoan trang, trong tự nhiên hào phóng lại mang chút ngượng ngùng, khuôn mặt ửng đỏ vì vội vã ra ngoài đón khách mà chóng mặt, khiến ta có cảm giác vừa thấy đã thương mến. Cô nương như vậy, không chỉ không xấu chút nào, thậm chí đứng trong đám đông cũng có thể coi là cực kỳ xuất sắc.

Ta không ngừng đánh giá nàng, nàng cũng đánh giá ta. Đợi hai mắt chúng ta gặp nhau, nàng mới cười cười bước lên từng bước: “Sớm nghe tướng công nói Triệu cô nương đẹp như tiên tử, hôm nay gặp được, đúng là không sai.”

Ta cũng cười: “Phu nhân thần thái phi phàm, khí chất xuất chúng, tuyệt đối không phải dung mạo bên ngoài đồn đại.”

Hoàng Nguyệt Anh cười có chút ngượng ngùng cười, bước lên nắm tay ta nói: “Đừng nói vậy, đi đường rất xa phải không? Mau vào trong nghỉ tạm.”

Ta để nàng nắm tay, theo nàng vào trong nhà, vừa đi vừa nói: “Phu nhân không chê tôi là khách không mời mà tới, tôi đã cảm kích lắm rồi.”

Hoàng Nguyệt Anh vội vàng nói: “Lúc nghe nói về cô nương, ta đã muốn gặp. Hôm nay nàng tới đây, chính là muốn cũng không được! Đáng tiếc tướng công đã tới chỗ Tư Mã tiên sinh, mấy ngày nữa mới trở về.”

Ta cười nói: “Khổng Minh tiên sinh không ở đây càng tốt, lần này tôi đến, chính là muốn gặp phu nhân trong miệng tiên sinh, ngài ấy vô cùng khen ngợi phu nhân!”

Hoàng Nguyệt Anh đỏ mặt, lại mang theo một tia hạnh phúc: “Tướng công cũng khen ngợi tài hoa của cô nương! Nàng đã tới thì ở lại mấy ngày, để ta theo nàng học đàn, được không?”

Ta lắc đầu cười nói: “Lời này của phu nhân tôi không tin đâu. Cầm kỹ của Khổng Minh tiên sinh cao hơn Triệu Vân mấy lần, phu nhân nhất định cũng không kém, tôi không dám tự bôi xấu.”

Hoàng Nguyệt Anh nhìn ta nghiền ngẫm một hồi, xoay người cười nói: “Triệu cô nương vô cùng khách khí!”

Ta vội vàng trả lời: “Không phải tôi khách khí. Cầm kỹ của Khổng Minh tiên sinh thật sự rất cao, Triệu Vân rất tự ti! Tôi tới gặp phu nhân, thật sự là để học hỏi. Khổng Minh tiên sinh nói, tài học của phu nhân còn hơn cả ngài, tôi rất hy vọng được phu nhân chỉ bảo.”

Hoàng Nguyệt Anh cười khanh khách: “Tướng công sẽ không nói ta như vậy! Vân cô nương, chúng ta cứ cô nương, phu nhân như vậy, có phải quá xa lạ không?”

Ta cũng thấy buồn cười, vội vàng trả lời: “Nếu phu nhân nói vậy, tôi có lợi lớn rồi. Tôi có lẽ lớn hơn phu nhân một chút, năm nay hai tư tuổi.”

Hoàng Nguyệt Anh có chút kinh dị nhìn ta: “Trời ơi, nhìn dung mạo của tỷ, ta còn nghĩ ta lớn hơn!”

Ta thuận thế tiến tới: “Vậy tôi gọi muội là muội muội nhé. Nguyệt Anh muội muội bao nhiêu tuổi vậy?”

Hoàng Nguyệt Anh cười cười, nhận xưng hô của ta: “Nhỏ hơn tỷ bốn tuổi.”

Ta cười hỏi: “Muội muội trẻ trung xinh đẹp, vì sao bên ngoài nói muội muội…”

Hoàng Nguyệt Anh lơ đễnh cười nói: “Là do lời nói đùa của phụ thân và tướng công truyền ra ngoài bị thay đổi hoàn toàn thôi, cũng là bất đắc dĩ.”

Ta cười khanh khách nói: “Ta nghĩ, chỉ sợ là Hoàng lão tiên sinh cùng tiên sinh cẩn thận che chở cho muội thôi. Nếu không, không biết có bao nhiêu kẻ hoa tâm tìm tới khiến bọn họ phiền não!”

Hoàng Nguyệt Anh cũng vui vẻ: “Vậy Vân tỉ tỉ cũng vì nguyên nhân này mà ẩn cư ở thâm sơn sao?”

Ta có chút ngượng ngùng: “Muội muội trêu ta rồi. Ta không có phúc khí như muội.”

Hoàng Nguyệt Anh nghe ta nói vậy sửng sốt một hồi, chợt cười nói: “Tỉ tỉ tài hoa hơn người, ngày sau nhất định còn có phúc khí hơn Nguyệt Anh.”

Lần này đến lượt ta sửng sốt. Nhìn ánh mắt sáng ngời của Hoàng Nguyệt Anh, ta mới kịp phản ứng, trong lòng không thể không cười khổ, Gia Cát Lượng này thật lợi hại, lời này cũng có thể nói với Hoàng Nguyệt Anh. Xem ra tình cảm giữa hai người thật sự rất tốt. Ta cũng chỉ cười buồn không nói gì.

Nhìn thức ăn trên bàn, ta thầm thở dài, sao ta lại không biết nấu ăn? Đột nhiên có một ý nghĩ, liền ngẩng đầu cười: “Nguyệt Anh muội muội, muội có thể dạy ta nấu ăn không?”

Hoàng Nguyệt Anh thiếu chút mắc nghẹn, có chút xấu hổ nhìn ta: “Vân tỉ tỉ, chuyện này…”

Ta đỏ mặt nói: “Ta không biết. Người trong nhà sợ ta mệt, chưa bao giờ để ta làm chuyện nhà. Nhưng ta rất muốn học.”

Hoàng Nguyệt Anh hé miệng cười: “Vân tỉ tỉ nhất định là sức khỏe quá yếu. Nếu tỷ thích học ta sẽ dạy, rất đơn giản.”

Việc Hoàng Nguyệt Anh thấy vô cùng đơn giản tới tay ta lại thành rối tinh rối mù, nấu ăn, nói thật đơn giản, nhưng ta chính là rất ngốc, không phải quên đổ nước thì cho ít muối, chân tay luống ca luống cuống. Nhìn ta mất gần một canh giờ mới làm ra được mấy thứ đen đen trắng sắc, xanh xanh đổ đỏ gọi là thức ăn, trên mặt ta khóc không ra nước mắt, Hoàng Nguyệt Anh vẻ mặt đầy thương tiếc, kết hợp với Ngưu lão, Hiểu Xuân, tiểu đồng đã muốn cười không chịu nổi, trong phòng không khí rất ôn hòa. Cuối cùng, vẫn là ta không chịu nổi bật cười ra tiếng, khiến mọi người hoàn toàn thả lỏng.

Lau khói bụi trên mặt, lúc gặp lại Hoàng Nguyệt Anh, ta vẫn không nhịn được cười: “Thật có lỗi, lãng phí nguyên liệu tốt của muội muội.”

Hoàng Nguyệt Anh cũng cười: “Vân tỉ tỉ có mạng hưởng phúc.”

Ta cũng cười: “Người trong nhà đều nói như vậy!”

Ta không có năng khiếu học nấu ăn, thứ ta có hứng thú ở đây rất nhiều. Không khí đang hài hòa như vậy, ta lại mặt dày mở miệng: “Nguyệt Anh muội muội, ta thấy ở bên kia có đặt mấy hòn đá rất đặc biệt, giống như một loại trận pháp.”

Hoàng Nguyệt Anh gật đầu: “Đúng là trận pháp. Vân tỉ tỉ cũng tinh thông lĩnh vực này?”

Ta lắc đầu: “Ta không biết. Nhưng mà có xem một số trận pháp trong sách, đối với cái này rất có hứng thú. Nhưng trong sách mô tả không rõ ràng lắm, ta có rất nhiều chỗ không hiểu rõ, có thể thỉnh giáo muội muội không?”

Hoàng Nguyệt Anh cười đứng lên: “Vân tỉ tỉ đừng khách khí như vậy, chúng ta hãy cùng nhau nghiên cứu thảo luận.”

Ta cũng vội đứng lên: “Vậy làm phiền muội.”

Theo Hoàng Nguyệt Anh đến góc sân bên trái, một đống đá lặng lẽ nằm tưởng như tản mạn lại rất gọn gàng ngăn nắp. Đi quanh đống đá vài vòng, ta tấm tắc kêu kỳ lạ: “Nguyệt Anh muội muội, Khổng Minh tiên sinh quả nhiên tài ba, đám đá này tựa như cửu cung, lại như bát quái, nhìn kỹ lại không giống cái nào, nhưng lại không nhìn ra chỗ nào không giống, thật sự là quá kỳ lạ.”

Tiểu đồng đi bên cạnh bật cười: “Cô nương sai rồi, đây là phu nhân nhà tôi bày ra.”

Chuyện này khiến ta giật mình: “Ồ, thì ra là Nguyệt Anh muội muội! Không ngờ muội lại thông thạo thuật kỳ môn độn giáp như vậy.”

Hoàng Nguyệt Anh bước lên cười nói: “Vân tỉ tỉ nói đùa rồi. Đây chẳng qua là không có việc gì bày ra chơi thôi. Không tính là trận thức, chỉ là ý tưởng bột phát, theo vận hành của cửu tinh trên rời cùng bát quái trận đồ mà ra, vẫn chưa hoàn thành. Khiến Vân tỉ tỉ cười chê.”

Ta không phải muốn cười, mà là tò mò. Đi quanh cả nửa ngày vẫn nhìn không ra. Hoàng Nguyệt Anh thấy vậy, cũng theo bên cạnh ta, tận tâm giảng giải. Tới lúc ta nhìn được vài điểm từ mấy hòn đá, mới phát hiện trời đã gần tối. Lúc này đành ngượng ngùng cười nói: “Xem ta này, tự làm mình mệt mỏi không nói, còn khiến muội muội vất vả giúp ta.”

Hoàng Nguyệt Anh cũng đứng thẳng lên: “Ồ, thời gian qua nhanh thật. Ta quên mất, sức khỏe Vân tỉ tỉ không được tốt, chắc chắn mệt muốn chết rồi, mau vào nhà nghỉ ngơi đi!”

Nàng đã nói vậy, ta chỉ có thể giả bộ mong manh yếu ớt: “Không sao, sức khỏe của ta thế này cũng vì trước đây bị bệnh.”

Phát hiện được hứng thú và sở trường của Hoàng Nguyệt Anh, ta dùng cớ học hỏi để ở bên nàng vài ngày. Ban ngày, chúng ta cùng nhau nghiên cứu bát quái, thảo luận mưu lược binh thư, chính trị lịch sử; buổi tối hoặc là ta đánh đàn, hoặc là chúng ta cùng nhau xem tinh tượng, hoặc ta cùng nàng học nữ công. Thời gian ở bên nhau càng lâu, ta càng thích vị cô nương này. Tài học của nàng sâu rộng hiếm thấy, từ thiên văn tới địa lý, hướng đi của núi non sông ngòi, lịch sử văn hóa cổ kim, binh pháp chiến trận, trù mưu hoạch sách đều nói tới, lại càng tinh thông chu dịch bát quái toán số. Hoàng Nguyệt Anh bình thản nói, từ nhỏ nàng đã thích đọc sách, Hoàng gia lưu trữ rất nhiều thư sách, Hoàng Thừa Ngạn lại là người không câu nệ, đối với những vấn đề của Hoàng Nguyệt Anh có hỏi có đáp, mới khiến nàng tích lũy được từng đó kiến thức.

Khiến ta cảm thấy đáng quý nhất chính là, Hoàng Nguyệt Anh chưa từng vì mình có sở học rộng lớn mà kiêu ngạo, nàng kế thừa tính cách đạm bạc, không tranh không cầu của phụ thân. Đối với Gia Cát Lượng, nàng cũng chỉ mới nghe phụ thân nói là một tài tử, đã vui vẻ đồng ý. Nói tới Gia Cát Lượng, tuy đã thành hôn gần ba năm, Hoàng Nguyệt Anh vẫn còn chưa hết sự ngượng ngùng của nữ tử. Ta cũng có thể từ lời nàng nói cảm nhận được thỏa mãn và hạnh phúc của nàng. Đối mặt với một gia đình hạnh phúc như vậy, ta không ngăn được sự mịt mù về hành vi của mình, ta làm đúng sao? Tuy rằng mang theo sự mịt mù, ta cũng từ chỗ Hoàng Nguyệt Anh học được rất nhiều kiến thức thiên văn địa lý, cũng coi như chuyến đi này không tệ!

Thời gian trôi đi bất tri bất giác, ta vẫn tiếp tục mâu thuẫn giữa việc đi hay ở, muốn từ bỏ cố gắng, nhưng lại không cam lòng thất bại như thế. Mang theo tâm trạng đó, ta gặp Gia Cát Lượng trở về, gặp được một người ta hoàn toàn không nghĩ sẽ nhìn thấy ở đây.

Gia Cát Lượng dĩ nhiên không thể ngờ ta lại ở nhà của hắn, trong nháy mắt nhìn thấy ta là sự sửng sốt, một hồi lâu gặp phải ánh mắt trách cứ của Hoàng Nguyệt Anh mới bước lên chào hỏi. Nghe ta giải thích đến để gặp Hoàng Nguyệt Anh, hắn cười ảm đạm: “Cũng tốt, ra ngoài giải sầu rất tốt.”

Ta cười cười: “Tiên sinh đã gặp huynh trưởng tôi rồi sao? Huynh ấy có khó xử ngài không? Huynh trưởng tính tình không tốt, ngài đừng so đo với huynh ấy.”

Gia Cát Lượng lắc đầu cười nói: “Huynh muội các ngươi quả nhiên giống nhau, đều rất thẳng thắn.”

Ta đỏ mặt, không nói thành lời. Thấy ta và Gia Cát Lượng hơi có chút ngại ngùng, Hoàng Nguyệt Anh vội bước lên trước nói: “Vân tỉ tỉ đến nhà đã vài ngày, nếu tướng công về chậm hơn một chút, sẽ không kịp gặp rồi. Làm Vân tỉ tỉ phải chờ lâu như vậy.”

Hiểu ý Hoàng Nguyệt Anh, ta đỏ mặt cúi người nói: “Nguyệt Anh muội muội nói đùa rồi. Nhân thể, tôi đi cũng đã lâu, phải về thôi.”

Gia Cát Lượng ngạc nhiên một lúc mới nói: “Ta vừa về, nàng lại đi. Tử Vân nếu biết sẽ trách ta.”

Mặt ta càng đỏ hơn: “Sao thế được? Tôi tới đây huynh trưởng đâu có biết. Nếu không về, người nhà sẽ lo lắng.”

Thấy ta xấu hổ như vậy, Hoàng Nguyệt Anh cười tiến lên giữ chặt tay ta nói: “Vân tỉ tỉ, ta nói đùa thôi. Tỷ khó mà tới được đây, ở lại thêm hai ngày được không?”

Ta lắc đầu. Ở chung mấy ngày, ta cũng đã nhìn ra, Hoàng Nguyệt Anh cũng có cảnh giác với ta, nàng chịu thể hiện tài hoa trước mặt ta, chẳng phải muốn nói với ta, nàng tuyệt đối xứng đôi với Gia Cát Lượng sao. Trong lời nói thỉnh thoảng còn lộ ra cuộc sống tốt đẹp của Gia Cát Lượng và nàng, cũng ám chỉ ta đừng xen vào, phá hủy sự hài hòa của họ. Nghĩ đến đây, ta cố ý cười thoải mái: “Nguyệt Anh muội muội đối tốt với ta, ta sẽ nhớ kỹ. Có lẽmuội không biết, thân thể của ta không chịu được nóng lạnh, thấy trời đã nóng, ta muốn về phương bắc. Có thể ở chung với muội mấy ngày nay, ta thấy cũng đã đủ.”

Hoàng Nguyệt Anh “A” một tiếng, lại nhìn Gia Cát Lượng, suy nghĩ một chút rồi nói: “Nếu đi, cũng không vội trong hai ngày. Vân tỉ tỉ ngại gì không ở lại hai ngày? Đợi trời lạnh tỉ tỉ từ phương bắc trở về, ta muốn tới thăm Mai hoa tiểu cư của tỷ!”

Ta biết rõ trong lòng mình đang rối loạn, nhân lời này liền cười nói: “Vậy chúng ta hẹn thế nhé, năm nay ta sẽ ở trong núi đợi các người tới thưởng tuyết ngắm mai.”

Nói tới đây, Gia Cát Lượng liên tục gật đầu nói được. Ta cũng không ép bản thân biểu hiện gì khác, chuyện của Gia Cát Lượng chỉ có thể xử lý như vậy, từ từ rồi tiếp!

Mọi chuyện phát triển không theo kế hoạch của ta. Trưa ngày thứ ba sau khi Gia Cát Lượng trở về, ta cùng Hoàng Nguyệt Anh mang theo rau củ từ ruộng cười nói trở về, đột nhiên thấy ngoài cửa đứng mấy chục tên lính. Tình hình này Hoàng Nguyệt Anh căn bản giống như thường xuyên gặp phải, không để ý tới. Thấy sắc mặt ta tái nhợt, nàng còn tưởng ta sợ hãi, cười nói: “Trong nhà thỉnh thoảng có một số người tới, tìm tướng công có việc! Đừng để ý.”

Lòng ta ngập tràn mùi vị không ổn theo sau nàng vào cửa chính, quả nhiên không ngoài dự liệu nhìn thấy Quan Vũ và Trương Phi đứng như hai cây cột gỗ bên ngoài thư phòng. Thấy chúng ta đi vào, hai người cúi đầu hành lễ. Hoàng Nguyệt Anh tự nhiên hào phóng cười, kéo ta vào trong. Ta cúi đầu, làm như sợ hãi, dán vào phía sau Hoàng Nguyệt Anh đi vào nội viện. Đợi vào trong rồi, ta mới giả như trong lòng sợ hãi hỏi Hoàng Nguyệt Anh: “Nguyệt Anh muội muội, Lưu hoàng thúc bọn họ thường xuyên tới tìm tiên sinh sao?”

Hoàng Nguyệt Anh lắc đầu nói: “Lưu hoàng thúc? Vân tỉ tỉ làm sao biết khách là Lưu hoàng thúc vậy?”

Nhìn sắc mặt nàng không giống giả vờ, ta nói: “Hai vị tướng quân vừa rồi là huynh đệ của Lưu hoàng thúc: Quan quân hầu và Bàng Dực Đức. Tôi biết bọn họ.”

Hoàng Nguyệt Anh “A” một tiếng: “Thì ra là bọn họ. Vân tỉ tỉ, nếu tỉ biết bọn họ, vì sao còn sợ hãi như vậy?”

Ta cười ảm đạm: “Không phải ta sợ hãi, mà là không muốn gặp bọn họ. Nguyệt Anh muội muội, Lưu hoàng thúc lần đầu tìm gặp tiên sinh sao? Có phải ông ấy muốn mời tiên sinh rời núi không?”

Hoàng Nguyệt Anh cười cười: “Tìm tới tướng công không phải chỉ mình ông ấy. Những chuyện này không cần chúng ta quan tâm.”

Hoàng Nguyệt Anh vội vàng chuẩn bị thức ăn, ta ngơ ngác xuất thần. Không biết trí nhớ Vũ ca ca cho ta sai, hay là sự xuất hiện của ta khiến lịch sử thay đổi, tóm lại, Lưu Bị tới bái phỏng khiến ta chấn động, căn bản ta không nghĩ hắn lại tới sớm như vậy. Xem ra, Vũ ca ca nói ba lần đến mời là thật, căn cứ vào phản ứng của Hoàng Nguyệt Anh, xem ra vẫn là lần đầu tiên. May mà ta mặc trang phục nữ nhi, tránh được một phen phiền toái. Chuyện này cũng khiến ta nghĩ ra một việc: nếu Gia Cát Lượng theo Lưu Bị trở về Tân Dã, ta phải dùng bộ mặt nào để gặp Gia Cát Lượng ở đó. Có điều, vấn đề trước mắt là ta có thể thuyết phục Gia Cát Lượng không tới Tân Dã không?

Lưu Bị ở lại tới lúc hoàng hôn mới đi. Sau khi hắn đi, Gia Cát Lượng vẫn mỉm cười thất thần. Qua cơm chiều, ta không nhịn được nữa, nói thẳng với Gia Cát Lượng: “Thì ra tiên sinh xem trọng Lưu hoàng thúc.”

Gia Cát Lượng cười cười, vẫn không gật đầu, cũng không nói không. Ta nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Tiên sinh, theo tôi biết, Lưu hoàng thúc lúc này chỉ là chủ nhân một thành Tân Dã nho nhỏ, không có thế lực gì, ăn nhờ ở đậu mà thôi, tiên sinh coi trọng ông ta ở chỗ nào? Chẳng lẽ đó là minh quân mà tiên sinh nói?”

Gia Cát Lượng trả lời: “Vì sao không coi trọng ông ấy? Lưu Dự châu không phải nhân vật bình thường, ông ấy có năng lực trở thành người đứng đầu thiên hạ. Trước mắt lợi thế quá nhỏ, chẳng qua là chưa tới thời vận thôi.”

Ta biết hắn nói thời vận chưa đến là chỉ Lưu Biểu chưa chết, nên giả như suy nghĩ trong chốc lát mới lắc đầu nói: “Tôi nhìn không ra thời vận của Lưu hoàng thúc ở đâu. Tiên sinh, Vân nhi lắm mồm, ta cuối cùng vẫn cảm thấy nếu ngài muốn rời núi, vẫn nên lựa chọn Hứa đô Tào đại nhân hoặc Giang Đông Ngô hầu tốt nhất. Những người khác, chỉ sợ không có thời vận thành được đại sự.”

Gia Cát Lượng cười lớn, cũng không trả lời ta. Hoàng Nguyệt Anh cười nói với ta: “Vân tỉ tỉ, tướng công có ý nghĩ của chàng. Với lại, không chỉ một mình tướng công để ý Lưu đại nhân, đến phụ thân cũng rất xem trọng ông ấy! Có một số việc, nữ tử chúng ta nhìn không rõ, cứ theo bọn họ thôi!”

Ta cười khổ thở dài: “Muội muội đã nói vậy, ta không tiếp tục nhiều chuyện nữa. Nhưng mà nếu tiên sinh và Nguyệt Anh muội muội muốn nghe một lời khuyên của ta, ta khuyên hai người cẩn thận đối với chuyện này. Còn nữa, nếu thật có gì, các người nhớ rõ, Mai Hoa tiểu cư vĩnh viễn là nơi lánh nạn của các người, Vân nhi lúc nào cũng đợi.”

Hoàng Nguyệt Anh cười nói: “Có lời này của Vân tỉ tỉ, chúng ta sẽ không khách sáo đâu.”

Ta thở dài: “Tiên sinh, Nguyệt Anh muội muội, các người nhớ kỹ, thật sự có chuyện cứ tìm huynh trưởng ta giúp đỡ, huynh ấy nhất định có thể bảo vệ hai người bình an. Nếu muốn luận thời thế, bản lĩnh của huynh ấy cũng không tồi.”

Gia Cát Lượng nhìn Hoàng Nguyệt Anh, đột nhiên cười nói: “Nàng yên tâm, bản lĩnh của Tử Vân ta đã lĩnh giáo rồi, sau này, chỉ sợ chúng ta phải nhờ hắn không ít.”

Ta gật đầu nói: “Tiên sinh có thể nghĩ thế, Vân nhi cũng yên tâm. Tôi tới đây đã lâu, ngày mai xin cáo từ.” Gia Cát Lượng cùng Hoàng Nguyệt Anh còn muốn giữ lại, ta cười nói: “Tôi chưa từng ở ngoài lâu như vậy, còn không về chỉ sợ bọn họ sẽ cho rằng tôi xảy ra chuyện. Tiên sinh, Nguyệt Anh muội muội, hai người đối tốt với Vân nhi, Vân nhi nhớ kỹ. Tôi cũng không cầu gì, chỉ nguyện có thể làm bằng hữu lâu dài với hai người.”

Gia Cát Lượng cười nói: “Nếu cô nương đã nói vậy, chúng ta cũng không giữ lại nữa. Lúc cô nương muốn giải sầu, cứ tới đây. Chúng tôi muốn nghe cô nương đánh đàn, cũng sẽ tới tìm. Cứ như lời cô nương nói, chúng ta chính là tri âm.”

Rời khỏi Long Trung, ta mang theo tâm trạng vừa hy vọng vừa thất vọng trở về Tân Dã. Vân ca ca nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi của ta liền giật mình, ta không đợi huynh ấy hỏi, liền nói hết mọi chuyện trong một tháng qua ra, chỉ bỏ bớt tên của Gia Cát Lượng.

Vân ca ca nghe xong vừa cao hứng vừa nghi hoặc: “Như nhi, người kia là ai? Lại khiến muội lo lắng như vậy? Muội có phải…”

Ta trầm mặc một chút, bản thân cũng không rõ mình muốn gì, đành phải nói: “Ca ca, hắn đã có vợ rồi, muội không muốn xen vào gia đình hắn.”

Vân ca ca trầm mặc một chút, rồi cười nói: “Tùy muội thôi! Chỉ cần muội cảm thấy vui vẻ, làm thế nào cũng được.”

Ta đồng ý, nói ra mục đích của mình: “Ca, muội nói dối với hắn, tự lập cho mình một muội muội tên Triệu Vân. Muội cũng nói với hắn mình có một huynh trưởng. Bởi vậy, muội phiền ca ca che giấu giúp.” Đem lời nói dối của ta lặp lại một lần cho Vân ca ca, sau đó dùng ánh mắt mong chờ nhìn huynh ấy.

Vân ca ca thở dài: “Muội đó, vì người này lo lắng quá nhiều rồi. Muội cuối cùng muốn ở chung với hắn thế nào? Nếu muội thật muốn ở bên hắn, không bằng khôi phục lại luôn đi. Có người chia sẻ giúp muội trách nhiệm, ca ca cũng yên tâm hơn rất nhiều.”

Ta cúi đầu nói: “Muội hiểu ý ca ca, cũng biết ca một mực lo lắng cho muội. Có lẽ sau này muội sẽ làm vậy, nhưng bây giờ chưa được. Muội cùng vợ chồng họ là tri kỷ, không có ý nghĩ khác. Với lại, mới gặp gỡ vài lần, muội không muốn lúc này phải nghĩ những chuyện đó. Ca, giúp đỡ muội được không?”

Vân ca ca bất đắc dĩ lắc đầu: “Bỏ đi, chuyện của muội ta không có biện pháp, tùy muội. Vậy muội muốn ta giúp thế nào?”

Nghe Vân ca ca đồng ý giúp, ta mới nở nụ cười: “Ca, rất đơn giản. Huynh chuẩn bị cho muội một căn phòng ở nhà, sau này, muội có thể khôi phục thân phận nữ nhi, ở lại mấy ngày. Cho nên, ca nhớ nói trước với đại tẩu ca có một muội muội có khả năng sẽ đến. Sau đó, nếu có người muốn hỏi thăm ca về Triệu Vân nhi, ca cứ kể theo chuyện muội nghĩ ra. Được không?”

Vân ca ca cười khổ: “Muội muội mình còn phải bịa chuyện để ứng phó người khác, muội đó!”

Sắp xếp xong xuôi mọi chuyện ở Tân Dã, ta mới trở lại Tương Dương. Không ngờ Gia Cát Lượng đã trở lại, Hoàng Nguyệt Anh cũng đi theo hắn. Hoàng Nguyệt Anh thấy nam trang của ta, cũng không lộ ra vẻ giật mình, xem ra, Gia Cát Lượng đã giới thiệu hết sức đầy đủ về Triệu Như. Ta đương nhiên giả bộ rất vui vẻ tiếp đãi hai người. Hoàng Nguyệt Anh cũng rất thích Tào Xung, càng khen ngợi “Triệu Vân tỉ tỉ” với ta, nói đến ta đỏ cả mặt.

Ta không biết mục đích Gia Cát Lượng tới Tương Dương lần này làm gì, có lẽ thật sự để ý tới đệ tử Tào Xung này, có lẽ là có việc cần làm. Mặc dù ta tò mò, cũng không dám làm quá phận tìm hiểu, đối mặt với người thông minh như vậy, ta hành động càng ít càng tốt, dù sao hắn không đi Tân Dã, ta có thể tạm thời yên lòng. Đương nhiên, bình thường lúc nói chuyện, ta cũng đôi lần khuyên hắn chuyện xuất sơn nhất định phải thận trọng mười phần. Hắn cũng chỉ cười cười nhìn ta, bảo ta hắn không có ý nghĩ đó. Ta cũng không biết phải làm sao, không thể nói thật ra được!

Từ sau khi Gia Cát Lượng mang theo Hoàng Nguyệt Anh tới gặp ta, vợ chồng hắn thường xuyên tới chỗ ta, mỗi lần đều ở vài ngày. Gia Cát Lượng đối với Tào Xung rất chăm chỉ dạy bảo. Tào Xung vốn thông minh lanh lợi, cũng thích Gia Cát Lượng, cho nên, trở thành tiểu hầu của hắn, thậm chí lúc Gia Cát Lượng về Long Trung, nó cũng muốn đi theo. Tào Xung miệng nhỏ ngọt ngào, gọi sư nương, sư nương, khiến Hoàng Nguyệt Anh vô cùng thoải mái, rất yêu thương nó, không chỉ quan tâm cuộc sống thường ngày, còn làm cho nó mấy bộ y phục. Quan hệ của bọn họ vô cùng hòa hợp khiến ta vui muốn chết, ta lại dạy Tào Xung nên như thế nào để học tập kiến thức của Gia Cát Lượng, cứ vậy một người tận tâm truyền kiến thức, một người thật thật thà thà muốn học tập, hai thầy trò phối hợp vô cùng tốt, khiến Gia Cát Lượng thỉnh thoảng tham gia tụ họp với các sĩ lâm, cũng đem theo đệ tử đắc ý bên mình.

Nhìn quan hệ thầy trò hòa hợp ấy, ta đột nhiên cảm thấy, có lẽ có thể sử dụng phương pháp này để ràng buộc Gia Cát Lượng, khiến hắn có việc để tâm, không vội xuất sơn. Mà hắn thường xuyên ở chỗ này, Lưu Bị tới lần hai, lần ba đều không gặp hắn. Kéo dài thời gian tới lúc đại quân chúng ta xuôi nam, hắn không gặp được Lưu Bị, tất nhiên sẽ không hiến mình cho Lưu Bị, cũng đạt được mục đích của ta. Nghĩ là làm, ta một bên phát tín hiệu cho Tào Xung tích cực đi theo Gia Cát Lượng, tận lực giữ hắn ở Tương Dương, một bên không ngừng chạy qua chạy lại, thời gian ở Tương Dương càng ngày càng ít, gần như phó thác Tào Xung cho vợ chồng Gia Cát Lượng chăm sóc. Ta còn đắc ý nói với Gia Cát Lượng, huynh là người nhiều tài vất vả. Gia Cát Lượng đối với sự vô trách nhiệm của ta cũng phải bó tay.