Lốc Xoáy

Chương 22






Xe vừa dừng lại, Trình Úc đã không thể nhịn nổi nữa mà đẩy cửa, đem người vẫn còn đang nôn khan xách ra bên ngoài.

Nhìn cô cúi đầu nôn khan, hắn đưa mũi xuống ngửi ngửi, vẫn còn mùi.

Vừa nhìn xuống dưới thì thấy cổ tay áo cũng dính một ít, tức giận đến mức hận không thể đá cô một cái.Tài xế đưa qua một chai nước, hắn xua xua tay nói không cần, tài xế trực tiếp đưa cho Bạch Lộ, hắn lại kêu một tiếng từ từ.

Sau đó đoạt lấy chai nước, vặn nắp chai, xách cổ Bạch Lộ lên cho cô uống một cách thô lỗ.

Thấy cô xúc miệng xong còn định nuốt xuống, hắn vỗ vào lưng cô một cái: "Nhổ ra."Xe đã bẩn, tài xế biết xưa nay ông chủ đều luôn sạch sẽ nên sẽ không ngồi lại nữa, gọi điện kêu người chạy một chiếc khác tới đây.

Nhưng bây giờ đã tối, chờ xe cũng phải mất một lúc, tài xế đề nghị tìm một chỗ gần đây tránh gió.Trình Úc nhìn người đang đứng bên cạnh, tức giận nói: "Đứng ở đây chịu lạnh đi."Tài xế không có cách nào, chính mình cũng không thể lên xe ngồi được, đành phải ngoan ngoãn đứng sang một bên chịu lạnh chung.Bạch Lộ vẫn đang cầm chiếc áo khoác trên tay.


Trên người chỉ mặc một chiếc váy nhung liền thân, cô tựa hồ muốn mặc vào, nhưng lại ngại nó bẩn nên bỏ xuống.

Bộ váy phác họa đường cong thân thể, chân đi giày cao gót ba phân, tóc dài xõa trên vai, bộ dạng mười phần nữ tính.Trình Úc thở dài, quay sang nói với tài xế: "Không đợi nữa, bắt xe về thôi."Bạch Lộ thở ra một làn khói lạnh, người đã tỉnh táo lại một chút, cũng biết chính mình phạm sai lầm, thấy người nọ bỗng hướng mình bước tới, cô chột dạ lui về sau một bước.Ai ngờ hắn đi đến trước mặt thì lại cởi áo khoác, sau đó không nói một lời quàng lên người cô.Bạch Lộ kinh ngạc ngẩng đầu nhìn, đối diện vài giây rồi nhỏ giọng hỏi: "Anh không lạnh sao?"Người kia đóng chặt vạt áo lại cho cô, chỉ nói câu: "Tôi là đàn ông."Bạch Lộ không hiểu đàn ông cùng việc sợ lạnh có liên quan gì đến nhau, nhưng nhìn hắn một thân tây trang thẳng thớm, đứng sừng sững trong gió lạnh, đúng là rất đàn ông.

Rồi nhận ra vị trí người nọ đang đứng chắn được hướng gió thổi tới, trong lòng bỗng dưng ấm áp.Đợi mãi không bắt được chiếc taxi nào, nhưng lại có vô số vật nhỏ từ không trung rơi lả tả xuống.Bạch Lộ ngạc nhiên kêu lên một tiếng: "Tuyết rơi." Sau đó lại duỗi tay bắt những bông tuyết, trước tiên xác định hình dạng, sau đó nhìn chúng tan ra trong lòng bàn tay.

Từ khi còn nhỏ cô đã rất thích tuyết rồi.Một lát sau cảm thấy người bên cạnh quá mức trầm mặc, cô quay đầu nhìn thoáng qua, đối phương đang dùng ánh mắt như nhìn một đứa ngốc nhìn cô, lại nghe hắn không hề gợn sóng nói: "Đã nhìn hơn hai mươi năm rồi mà vẫn còn kích động như vậy?""Đây là tuyết đầu mùa đấy.""Không phải đều giống nhau sao?"Bạch Lộ câm miệng, thu hồi tay.Rốt cuộc cũng bắt được xe, vừa mới lên xe ngồi người bên cạnh đã hắt xì một cái.Bạch Lộ Quan tâm hỏi: "Anh không lạnh chứ?"Trình Úc phủ nhận: "Không có."Cô muốn đem áo trên người cởi ra, hắn lại xua xua tay, "Giữ mặc đi."Chiếc áo dính vết nôn kia ở bên trong không gian nhỏ hẹp, mùi lại rõ ràng hiện lên, Trình Úc nhíu mày: "Em đúng là một ngụm rượu cũng không thể dính.""Tôi đã nói là tôi không biết uống rồi."Hắn nhìn cô, "Nói như vậy là lỗi của tôi sao?"Bạch Lộ liếc hắn một cái, không dám chống đối.Một lúc sau cô nhỏ giọng nói: "Tôi có thể uống một chút bia."Nói xong liền nhớ đến Tô Triệt.

Cô từng vì chúc mừng hắn thực hiện được lý tưởng mà hôm đó phá lệ một lần, ngày đó hương vị của bọt bia quanh quẩn ở đầu lưỡi một hồi lâu, lúc này hồi tưởng lại trong lòng có một chút chua xót.Đã lâu không gặp, hiện tại không biết hắn đang làm gì, có phải đã phá được rất nhiều vụ án lớn không?Trình Úc cũng không biết suy nghĩ của cô, chỉ thấy ánh mắt cô ngây ra, cho là do thói quen lại ngẩn ngơ, bất quá vẫn nói một câu: "Về sau mặc kệ là loại rượu gì, một ngụm em cũng không được uống."Chuyện này cũng không gây ra bất cứ sóng gió gì cho mối quan hệ của hai người.Nhưng Bạch Lộ cho rằng trải qua lần này, Trình Úc sẽ không bao giờ dẫn cô ra ngoài tham gia tiệc nữa.

Không nghĩ tới vài ngày sau, hắn lại kêu cô chuẩn bị một chút để đi cùng hắn tới một nơi.Còn nhắc nhở, lần này trang điểm nhẹ nhàng một chút.Kẻ lông mày bôi chút son Bạch Lộ vẫn biết làm, chỉ là, lần trước cô thư ký kia giúp cô mua một đống đồ cao cấp, bên ngoài toàn là chữ tiếng Anh, cô không biết nên dùng cái nào.

Nhìn trên bàn hộp lớn hộp nhỏ chưa mở, Trình Úc rốt cuộc lộ ra một tia bất đắc dĩ.

Ngọc chưa mài cũng có khuyết điểm của ngọc chưa mài, hơn nữa còn rất nhiều khuyết điểm, muốn bù đắp cũng đã quá muộn.

Cũng may bây giờ vẫn còn thời gian, vì thế ngồi xuống cùng cô nghiên cứu.Hắn một bên đọc hướng dẫn một bên dạy bảo: "Ngày mai tôi sẽ tìm người đến dạy em, phụ nữ trang điểm không chỉ để làm đẹp mà còn để thể hiện sự tôn trọng đối với người khác, đây là lễ nghi cơ bản." Sau đó dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Hơn nữa còn để bản thân thêm tự tin."Bạch Lộ ngoài miệng thì ừ, trong lòng lại không phục, nghĩ thầm anh mang tôi đi theo mới chính là không tôn trọng những người ở đó."Không phải ngày nào em cũng học tiếng Anh sao, tại sao mấy cái này lại không biết?"Nghe ngữ khí bỡn cợt của hắn, Bạch Lộ không thèm mở miệng nữa.

Thật mau người nọ đã lấy ra một số thứ đặt trước mặt cô, ngón tay thon dài chỉ vào từng món: "Phấn nền, chì kẻ mày, kẻ mắt, lông mi, son môi, má hồng."Bạch Lộ không khỏi kính nể hắn.Chờ cô ở trước gương trang điểm xong, Trình Úc đã chọn được cho cô một bộ quần áo, sau đó đánh giá từ trên xuống dưới, với lấy hộp phấn má dặm lại hai cái.

Hắn còn lấy ra một chiếc kẹp tóc nhỏ từ trong hộp trang sức kẹp lên tóc mái của cô, rất nhanh đã lộ ra vầng trán trơn bóng.

Sau đó gật đầu hài lòng, "Về sau cứ như vậy."Bạch Lộ sờ sờ cái trán, lộ ra nhiều như vậy cô có chút không quen.Trình Úc kéo tay cô xuống, "Về sau không cần che che giấu giấu, phải làm cho bản thân mình có cảm giác tồn tại."Một đường không nói lời nào, sau đó xe dừng lại ở một phòng trưng bày tranh.Vừa nhìn thấy phòng trưng bày được trang trí một cách đầy nghệ thuật, Bạch Lộ liền bày ra biểu tình mờ mịt.Trình Úc giải thích: "Một người bạn mới mở, vì vậy mời tôi đến xem thử."Nhân viên phòng trưng bày nhận ra hắn, nhiệt tình mời vào, muốn đi thông báo với bà chủ thì hắn nói không cần quấy rầy, vào trước xem qua một chút.


Lôi kéo tay Bạch Lộ tùy ý đi đến một chỗ, lướt qua một vài bức tranh trên tường, nói với cô: "Em chọn một bức đi.""Tôi không biết xem tranh đâu." Cô vội thoái thác."Không cần phải hiểu, ủng hộ thôi mà."Lần đầu tiên Bạch Lộ đặt chân đến nơi như thế này, cô thật sự cảm thấy mình không nên xuất hiện ở đây.

Có rất nhiều người, cả nam lẫn nữ, cùng với người bên cạnh cô giống nhau, bên ngoài quần áo xa hoa lộng lẫy, bên trong lại tỏa ra khí chất đầy mình, dùng loại biểu tình thưởng thức giống nhau, khi thì gật đầu, khi thì thấp giọng nói chuyện với nhau."Trình tổng đại giá quan lâm, đúng là khách quý tới nhà mà.”Bạch Lộ nghe tiếng quay đầu lại, nhìn thấy một người phụ nữ ưu nhã đoan trang mỉm cười đi tới, sườn xám màu tím, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng xanh biếc, màu sắc rất đẹp.

Thoạt nhìn tuổi ngoài ba mươi, ngũ quan cũng không có gì đặc biệt, nhưng lại có nét quyến rũ rất riêng.Trình Úc giới thiệu hai người với nhau: "Đây là chủ của nơi này, Mạc Y.

Đây là Bạch Lộ."Người phụ nữ chính thức đưa tay ra, "Xin chào, hoan nghênh."Bạch Lộ cũng lễ phép bắt tay lại, kèm theo một nụ cười mỉm.Người phụ nữ nhìn thấy đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó như hiểu ra gì đó cười cười.Người quen gặp mặt, tất nhiên sẽ muốn nói vài câu.

Bạch Lộ rất thức thời mà đi ra chỗ khác xem tranh.Nhìn bóng dáng cô, Mạc Y nói nhỏ: "Khó trách.""Khó trách cái gì?" Trình Úc ra vẻ khó hiểu.Người phụ nữ cười cười, "Đúng rồi, em cũng gửi thiệp mời La tiểu thư, cô ấy cũng đồng ý đến đây."Trình Úc không có phản ứng gì lớn, ồ lên một tiếng.Lúc này lại có người từ cửa tiến vào, hắn nói: "Em đi tiếp đón khách đi, không cần quan tâm đến chúng tôi đâu."Hắn đi qua tìm Bạch Lộ, thấy cô ngửa đầu nghiêm túc xem một bức tranh.Là một bức tranh vẽ hoa không ra hoa, rối bời một đống, không có kết cấu gì hết.

Cũng không có tác giả ký tên, chỉ có một tiêu đề Hoa nở.Trình Úc nghĩ thầm, là rất tức giận, phỏng chừng là lúc tâm tình không tốt đem tranh ra phát tiết.Thấy biểu tình của cô chuyên chú như một học sinh ngoan, hắn đem mặt lại gần sát bên tai cô, thấp giọng hỏi: "Thích bức này sao?"Bạch Lộ giật mình trước sự tấn công bất ngờ của hắn, quay sang phát hiện là hắn thì trừng mắt liếc một cái, không tự chủ được toát ra thái độ oán trách.

Trình Úc cười cười, nhẫn nhịn mới không tới bóp hai má cô."Bức tranh này rất đặc biệt."Lại có một giọng nói từ phía sau truyền đến, hai người đồng thời quay đầu lại.Bạch Lộ âm thầm kinh ngạc cảm thán.

Hôm nay nhìn thấy người phụ nữ nào cũng rất có khí chất, nhưng vị này không thể nghi ngờ càng có khí chất hơn.

Váy dài đến đầu gối màu đỏ son, phối với một chiếc áo choàng nhung màu xanh ngọc, mái tóc xoăn dài, trí thức, vũ mị, giỏi giang đồng thời được toát ra ở trên người, hơn nữa, nhìn có chút quen mắt.Ánh mắt của La Táp cũng rơi trên mặt cô, "Đây là?"Trình Úc giới thiệu: "La Táp, người dẫn chương trình của kênh kinh tế tài chính.

Còn đây là Bạch Lộ."Ngắn gọn đến cực điểm, giống hệt như lúc nãy.Bạch Lộ nhớ tới, người nào đó thường xuyên xem kênh có tiết mục kinh tế tài chính, trong đó có cô ấy dẫn chương trình.

Cô cũng vô thức nhìn thấy mấy lần nên cũng có chút ấn tượng."La Táp hiển nhiên đối với cô có chút hứng thú, không dấu vết đánh giá cô: "Bạch tiểu thư còn là sinh viên?""Không phải.""Vậy là đã đi làm rồi? Tiểu thư làm ở đâu vậy?""Tôi không đi làm."Thẳng thắn đến mức La Táp nhất thời không biết nên nói gì tiếp theo.Trình Úc hỏi: "Em thích bức này sao?"Bạch Lộ tùy ý chỉ tay nói: "Lấy bức đó đi."Trong mắt La Táp hiện lên một tia khinh thường.

Nhân viên ở đây lại lộ ra vẻ mặt khó xử, tìm tới chủ của mình.


Vẻ mặt Mạc Y có chút kỳ quái, hướng Trình Úc giải thích: "Bức này là của một người bạn trưng bày, hàng không bán."Sau đó nhìn về phía Bạch Lộ, "Tôi có thể hỏi tiểu thư vì sao lại chọn bức này không?"Bạch Lộ nói: "Những bức khác tôi xem không hiểu."Có người cười nhẹ ra tiếng, Bạch Lộ lại bổ sung nói: "Cái này có cảm xúc.""Ồ, là loại cảm giác gì?""Đối với sinh mệnh nhiệt tình yêu thương."Bạch Lộ nhìn bức tranh, nghiêm túc nói: "Nó hẳn vừa phải trải qua một trận bão, chịu một trận đòn lớn, nhưng vẫn ngoan cường sinh trưởng, quả thực rất..." Cô nói tiếp, "Rất quật cường."Nói xong mới phát hiện, xung quanh không biết từ lúc nào đã đứng rất nhiều người, đều nhìn cô chằm chằm.

Đặc biệt là cô La dẫn chương trình kia, ánh mắt thâm trầm.

Người đàn ông bên cạnh vẫn mang bộ dạng ung dung, cô trong lòng thầm kêu một tiếng, thật là có cảm giác tồn tại.Trình Úc nửa đùa nói: "Người bạn kia cũng không thể nể mặt một chút mà bán cho tôi sao?"Bà chủ Mạc bất đắc dĩ cười cười: "Được thôi, có người biết nhìn hàng như vậy, tôi tin người bạn kia biết được sẽ rất vui vẻ." Nói xong quay người dặn dò nhân viên công tác vài câu.Bạch Lộ hỏi: "Bao nhiêu tiền vậy?"Nhân viên báo ra một con số, Bạch Lộ cả kinh trừng to đôi mắt, nhìn về phía Trình Úc tỏ vẻ xin lỗi.

Trình Úc chỉ cười cười không nói chuyện, bà chủ Mạc ở một bên nói: "Tuy rằng gần như là bức đắt nhất trong buổi triển lãm hôm nay, nhưng hay tin tưởng tôi, tuyệt đối là tiền nào của đấy."Nhiệm vụ hoàn thành, Trình Úc kéo tay Bạch Lộ nói: "Tôi còn có việc, liền cáo từ trước."Hai người vừa mới đi đến trước xe, phía sau vang lên một chuỗi âm thanh dồn dập của giày cao gót: "Trình Úc."Hắn quay đầu lại, người đuổi theo quả nhiên là La Táp, vẻ mặt cô lạnh lùng: "Chúng ta nói chuyện."Trình Úc mở cửa xe, ý bảo Bạch Lộ lên xe chờ trước.Quán cà phê cạnh phòng tranh, La Táp đi thẳng vào vấn đề.

"Đây là lý do anh từ chối em?"Trình Úc trầm ngâm một chút, gật đầu."Bởi vì cô ta còn trẻ sao?"La Táp có chút khinh thường hỏi, thấy vẻ mặt đối phương trầm tĩnh, không tin được hỏi: "Anh đối với cô ta nghiêm túc sao?"Trình Úc không tỏ ý kiến gì, chỉ nhìn cô.Hắn cứ như vậy không nóng không lạnh, không phản ứng gì làm người đối diện cảm thấy rất tức giận, La Táp kích động mà liên tục nói: "Em biết anh có khúc mắc, em đã chờ anh chậm rãi gỡ bỏ nó ra.

Nếu như anh cả đời cũng không buông xuống được, em cũng sẽ chấp nhận, chỉ là, chỉ là anh bỗng nhiên đối với em lạnh lùng như vậy...." Cô suy nghĩ nửa ngày cũng không tìm ra từ ngữ thích hợp, "Tự nhiên anh dẫn đến một người phụ nữ không rõ lai lịch đến trước mặt em, em không cam lòng, Trình Úc, em không cam lòng."Trình Úc lúc này mới mở miệng: "Tôi sẽ tận lực bồi thường cho em."La Táp đột nhiên đứng lên, "Em biết anh lại muốn nói gì, em không muốn nghe, cũng không chấp nhận.

Em trước nay đều không thiếu tiền, càng không thiếu chút tiền của anh.

La Táp này có thể nhận thua, nhưng không thể thua bởi một nguời phụ nữ như vậy." Sau đó đưa tay chỉ về phía cửa, gằn từng chữ nói: "Em sẽ không từ bỏ."Trình Úc cũng không lộ ra vẻ kinh ngạc, như đã đoán được cô sẽ như thế, hắn xoa xoa thái dương bình tĩnh nói: "Em đối với tôi như thế nào cũng được, nhưng đừng nhằm vào cô ấy."La Táp nhướng mày, "Che chở cô ta như vậy sao?"Trình Úc cười một chút, "Đánh chó cũng phải xem mặt chủ.

Hơn nữa, trên mọi phương diện cô ấy cũng không phải đối thủ của em, với thân phận như em, so đo cùng cô ấy không đáng".