Lôi Động Cửu Thiên

Chương 32: Đại quản gia




Lôi đình Nguyên Lực dễ như bỡn đánh tan kiếm khí, lập tức thanh trường kiếm kia không thể tưởng tượng nổi tầng tầng chồng chất vỡ vụn, trong nháy mắt biến thành một khối sắt vụn chỉ còn chuôi kiếm.

"Không có khả năng!"

Hứa Lâm chứng kiến bội kiếm của mình bị phá hủy, thần sắc lộ ra vẻ khó có thể tin.

Thế nhưng mà, quyền thế của Hứa Phong cũng không có bị kiếm khí hoàn toàn triệt tiêu mất.

Sau một khắc, nắm đấm lôi điện của Hứa Phong hung hăng đánh vào trên người Hứa Lâm, lôi đình điện quang cuồng bạo trong nháy mắt du tẩu khắp toàn thân Hứa Lâm, chỉ thấy Hứa Lâm giống như diều đứt đây bay ngược ra ngoài, phun ra máu tươi vẽ ra trên không trung một đường vòng cung mỹ lệ.

Bịch!

Hứa Lâm ngã ầm ầm trên mặt đất, toàn thân tràn ngập cảm giác tê liệt khó nói lên lời, cơ hồ không còn tri giác, hoàn toàn đã mất đi năng lực hành động, mũi miệng của hắn càng là không ngừng trào ra máu tươi, hiển nhiên sau khi chịu một quyền này nhận lấy nội thương không nhẹ.

Tê...

Tất cả mọi người trợn tròn mắt!

Sự tình Hứa Phong là võ giả Hóa Khí Cảnh, đã hoàn toàn vượt quá dự liệu của đám người, thế nhưng còn có sự tình càng làm cho bọn hắn kinh ngạc, nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, bọn hắn hoàn toàn sẽ không tin tưởng, Hứa Phong vậy mà có thể một quyền đánh bại Hứa Lâm!

Hóa Khí Cảnh nhất trọng một quyền đánh bay Hóa Khí Cảnh tam trọng, điều này đủ để mọi người điên cuồng!

Vương Giai Kỳ ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm bóng lưng Hứa Phong, khi nàng chứng kiến một kiếm kia của Hứa Lâm, tim như muốn rớt ra ngoài, ai ngờ Hứa Phong một quyền liền giải quyết!

Thật mạnh ah!

Ngươi thật là Hóa Khí Cảnh nhất trọng võ giả sao?

Hứa Phong cũng không để ý tới ánh mắt những người xung quanh, hắn nhẹ nhàng nện bước chân, không nhanh không chậm, rất có cảm giác tiết tấu, thế nhưng mấy bước này đi tới đối với Hứa Lâm mà nói, thời gian như trở nên dài dằng dặc.

Mỗi một bước của Hứa Phong, đều giống như giẫm lên trái tim của hắn, mỗi một bước đều mang cảm giác áp bách mãnh liệt.

"Giữ lại đôi mắt chó này của ngươi, chẳng bằng phế đi."

Hứa Phong vừa nói, lập tức dẫn tới tiếng nghị luận của đám người...

"Hứa Phong vậy mà mạnh như vậy! Một quyền đánh bại Hứa Lâm!"

"Nói như vậy Hứa Phong căn bản không phải phế vật!"

"Thế nhưng, ta không tin Hứa Phong dám thật hủy đi con mắt của Hứa Lâm, dù sao Hứa Lâm là nhi tử của Hứa gia chủ, hơn nữa còn là thế hệ trẻ tuổi thiên tài!"

"Ha ha, cho Hứa Phong mười cái lá gan đi, đào ra con mắt của Hứa Lâm? Ta dám khẳng định là nói miệng mà thôi!"

"Hứa gia cũng sẽ không để xảy ra chuyện như vậy!"

Lúc này, đám người trông thấy một nam tử trung niên gương mặt đoan chính bước nhanh đi tới, đi sau nam tử trung niên là một tên hạ nhân đang cúi đầu khom lưng nói chuyện, hiển nhiên là nam tử trung niên được báo tin mà đến.

Hứa Lâm nằm trên mặt đất, khẽ động cũng không thể động, cơ bắp toàn thân đều bị lôi điện làm tê liệt, trên thân đều là cảm giác tê dại, ngay cả giơ ngón tay lên cũng khó khăn.

Thế nhưng, dù thân thể Hứa Lâm không thể cử động, nhưng ánh mắt hắn lại không mù, hắn có thể trông thấy Hứa Phong hướng về mình đi tới, lỗ tai cũng không điếc, thanh âm xung quang có thể nghe được rõ mồn một, nhất là những thanh âm nghị luận kia.

Hứa Lâm sắc mặt cực kỳ khó coi, hắn một mực tự cho mình là thiên tài, càng là đứng trong năm vị trí đầu thế hệ trẻ Hứa gia, bây giờ bị một kẻ nổi danh phế vật Hứa gia một quyền đánh bại, đây là tương đương tại trước mặt mọi người giáng cho hắn một cái tát vang dội!

"Hứa Phong, nỗi nhục ngày hôm nay, ta sẽ bắt ngươi tả lại gấp mười lần!"

Trong lòng Hứa Lâm hung hăng thề, tại thời điểm Hứa Phong cất bước hướng hắn đi tới, hắn thực sự sợ, nhưng khi khóe mắt của hắn đã liếc về thân ảnh trung niên nam tử, nỗi lo lắng liền buông xuống.

Hứa Phong cũng nhìn thấy nam tử trung niên kia, bất quá hắn cũng không có bất kỳ biểu hiện gì, hoàn toàn không có đem nam tử trung niên coi ra gì, vẫn như cũ không nhanh không chậm bước chân, đi đến bên người Hứa Lâm.

"Hứa Lâm, dùng mắt chó của ngươi nhìn ngắm thế giới này lần cuối đi, về sau chỉ có thể dựa vào tưởng tượng."

Bên trong thanh âm nhàn nhạt của Hứa Phong lộ ra một sự lạnh lẽo thấu xương, tay phải chợt nhô ra, bàn tay ở giữa không trung hóa thành hai ngón tay, phân biệt chỉ hướng hai mắt Hứa Lâm!

Không phải đâu!

Ta kháo, hắn đến thật ah!

Hắn thật muốn đào con mắt Hứa Lâm!

Giờ khắc này, tất cả mọi người đều kinh hãi, mặc dù Hứa Phong đã sớm bắn tiếng, nhưng bọn hắn phần lớn đều coi đó chỉ là nói mà thôi, dù sao bọn hắn là cùng một gia tộc, trọng yếu là địa vị của Hứa Lâm, không cần thiết làm đến mức như vậy đi!

"Hứa Phong, ngươi đang làm gì? Còn không mau dừng tay!"

Một đạo tiếng quát âm trầm vang lên, chính là xuất ra từ nam tử trung niên kia, chỉ thấy nam tử trung niên nhanh vọt tới, khí thế trên người như sóng lớn cuồn cuộn, cực kì cường hoành.

Hóa Khí Cảnh cửu trọng!

Hứa Phong nháy mắt liền đã đoán được tu vi nam tử trung niên này, khoảng cách tới Linh Nguyên Cảnh chỉ còn nửa bước!

"Đại quản gia!"

Sau khi nam tử trung niên hiện thân, bọn hạ nhân Hứa gia nhao nhao cúi đầu chào.

Hứa gia đại quản gia, Đoàn Chiến Hùng!

Đoàn Chiến Hùng tại Hứa gia địa vị cực cao, tiếng nói tương đối có trọng lượng, nghe nói hắn đã từng cứu mạng gia chủ Hứa Hàn, ngay cả Hứa gia trưởng lão cũng nể hắn ba phần!