Long Ngạo Thương Khung

Chương 118: Lặn xuống đáy hồ




Du Vân ở trong hang động vừa tu luyện tăng tiến tu vi vừa học kiếm pháp và chưởng ấn không để ý gì đến thời gian trôi qua, hắn cứ miệt mài mà từng chút một tăng lên sức chiến đấu của mình, mỗi kiếm chém ra thì kiếm khí càng tăng lên, chưởng ấn thì ngưng thực rõ ràng và uy lực lớn mạnh, mà cùng lúc đó mỗi lần hắn hấp thu long khí nâng cao cảnh giới của mình thì trong thức hải sương mù càng nhiều và đang có dấu hiệu thành hình, Du Vân nhiều lần dò xét xem đó là cati gì nhưng mà thấy rất là mơ hồ, tuy vậy việc tu luyện của hắn cũng đã hao tốn hết long ngọc và đan dược tính lũy bấy lâu, trong túi trữ vật của hắn chỉ còn dược thảo, một số tài luyện khí, một bình Tĩnh Tâm đan và mười cái hộp ngọc có chứa Nguyên Anh quả mà thôi.

Một ngày này, Du Vân đứng trước cửa động mà suy nghĩ, long ngọc hôm nay đã sử dụng hết, hắn không biết đi đâu mà tìm, mà hắn bây giờ chỉ còn trông cậy vào việc hấp thu linh khí, nhưng ở đây linh khí quá mỏng không thể tu luyện được, mà hắn cũng không quen thuộc nơi đây thì biết chỗ nào có linh khí nồng đậm chứ.

Bỗng nhiên Du Vân nhớ đến cái hồ lúc trước hắn bị thương mà chìm xuống, lúc đó vì vội vã việc chữa thương mà nhanh chóng đi ra nhưng hắn cảm nhận được ở dưới đó linh khí so với trên đây tốt hơn rất nhiều, nhưng nghĩ tới nhiệt độ dưới đó thì lạnh run lên. Suy nghĩ trong phút chốc thì Du Vân cắn răng mà bay đi tới cái hồ đó, dù sao ở đây tu luyện không bằng mạo hiểm xuống đó tu luyện.

Mấy ngày sau, Du Vân đứng trước mặt hồ đã bị đóng băng, dùng Lưu Tinh Kiếm mà mở ra một cái lỗ sau đó nhảy xuống, mà khi nhảy xuống thì Du Vân cũng biến thành Giao Long lặn xuống dưới đáy.

Du Vân càng lặn sâu xuống dưới thì nhiệt độ càng thấp, bên ngoài thân thể thì trên những cái vảy đã bắt đầu có một tầng sương mỏng, tuy vậy, nhờ có thân thể yêu thú và đặc biệt là Giao Long nên cũng không ảnh hưởng lắm, nhưng càng lặn sâu thì sự lạnh giá bắt đầu tiến vào trong thân thể, bốn trảo bắt đầu hoạt động chậm chạp, nhưng Du Vân vẫn cắn răng đi xuống, vì hắn cảm nhận linh khí ở đây bắt đầu nhiều hơn, mà hắn cũng không biết tại sao lúc trước mình có thể phá vỡ lớp băng mà phóng ra khỏi nơi đây.

Du Vân cách dáy hồ chỉ còn một ngàn trượng thì không thể tiến xuống nữa, thân thể của hắn đã cứng đờ, hoạt động rất là chậm chạp, Du Vân trôi nổi tại nơi đó mà bắt đầu hấp thu linh khí tu luyện, quả thật ở đây linh khí rất nồng đậm, còn hơn lúc lúc Du Vân bố trí trận pháp để tu luyện nữa.

Từng tia linh khí nối đuôi nhau tiến vào vận chuyển, mà mỗi lần như thế thì đều ép hàn khí đi ra ngoài, tầng sương ở ngoài thân thể của Du Vân cũng bắt đầu mỏng dần....

Cứ như thế, mỗi lần băng sương tan hết thì Du Vân lại lặn xuống vài trượng, mà mỗi lần xuống thêm một trượng thì linh khí càng nồng đậm thêm một phần.

Thời gian đảo mắt mà đi qua một năm, giờ phút này Du Vân chỉ còn cách đáy hồ mười trượng, trong cơ thể Long Đan đã bắt đầu phóng ra vài tia tơ mỏng rất thần bí, ở trong thức hải của hắn sương mù cũng đan co rút lại thành hình, mơ hồ có xu hướng co rút thành một đứa trẻ mới sinh, nhưng đây chỉ là mơ hồ chứ chưa rõ ràng.

Mà những cái này thì Du Vân cũng không biết mà vẫn chuyên tâm tu luyện.