Long Tế

Chương 114: Tài xế Liễu Y Y




Thanh niên mắt tam giác gật đầu nói: “Hỏng rồi à, vậy hôm nay e là anh chỉ có thể tự mình qua đó rồi.” “Sao có thể để người anh em này đi bộ qua đó được?” Tôn Lượng nở nụ cười đùa cợt. “Vậy ý của anh Lượng thế nào?” thanh niên mắt tam giác hỏi. “Đưa cho người anh em này một trăm, để người anh em này gọi xe qua đó.” Tôn Lượng nói.

“Ha ha, chuyện nhỏ.” Thanh niên mắt tam giác cười lấy một trăm từ trong ví ra vứt trước mặt Trần Phong nói: “Đây, một trăm, cầm đi gọi xe, không đủ thì lại tới tìm anh lấy.” Nói xong, hai người ngông nghênh bước vào xe. Sắc mặt Trần Phong lạnh hẳn đi, Từ Đông Lương này hơi thú vị đó.

Vốn nể mặt Hạ Mộng Dao, anh không định tính toán gì với bọn Từ Đông Lương, dù gì bọn họ cũng là bạn học của Hạ Mộng Dao, nhưng anh không so đo, bây giờ mấy người này lại chủ động muốn gây chuyện, nếu anh còn nhân nhượng nữa, há chẳng phải quá nể bọn họ sao.

Trần Phong hít một hơi thật sâu, định gọi điện nói tài xế đưa mình qua đó. Lúc này, một chiếc xe Ferrari màu hồng dừng phía sau Trần Phong, cửa xe kéo xuống, lộ ra một khuôn mặt xinh đẹp. “Cậu Trần?” Người trên xe mở miệng hỏi thăm. Trần Phong quay người, lúc này mới phát hiện, người gọi mình chính là Liễu Y Y.

“Cô ở đây làm gì vậy?” Dù gì cũng từng gặp ba lần, Trần Phong vẫn có chút ấn tượng với Liễu Y Y, tuy Liễu Y Y hơi ngoa ngoắt một chút, có nhiều tính xấu của tiểu thư nhà giàu, nhưng bụng dạ Liễu Y Y vẫn không tính là xấu.

“Cậu Trần, tôi học ở đây, bây giờ tan học rồi, tôi đang định về nhà, thì nhìn thấy anh.” Liễu Y Y lè lưỡi, cẩn thận nói. Trần Phong khẽ gật đầu, anh quên mất, Liễu Y Y là sinh viên của Đại học Kim Lăng.

Thấy lần này mặt Trần Phong không khó chịu, Liễu Y Y cũng trở nên mạnh dạn hơn nhiều, cười hỏi: “Cậu Trần, anh muốn đi đâu sao? Có cần tôi đưa anh đi?” Trần Phong chau mày, cũng được, để Liễu Y Y đưa mình một đoạn, đợi tài xế đến cũng không biết đến bao giờ. Vậy là Trần Phong nói: “Tôi muốn tới Biệt thự Hoa Kỳ, phiền cô rồi.”

“Không phiền, không phiền.” Liễu Y Y vội vàng lắc đầu, đây là cơ hội hiếm có được tiếp xúc riêng với Trần Phong, cô ta sao dám chê phiền. Ngay sau đó Trần Phong ngồi lên ghế phụ.

Cảnh này dĩ nhiên bị không ít sinh viên ở cổng trường nhìn thấy, Liễu Y Y là hoa khôi của đại học Kim Lăng đó, hơn nữa còn là đại tiểu thư của nhà họ Liễu, bình thường nổi tiếng cao ngạo, trong trường người theo đuổi cô ta có thể xếp hàng từ khu nam tới khu bắc của trường, nhưng chưa từng thấy cô ta niềm nở với ai.

Tới bây giờ chiếc Ferrari này của cô ta, ngoài mấy cô bạn thân quan hệ tốt ra, chưa có bất cứ một người đàn ông nào ngồi lên. Nhưng hôm nay, Liễu Y Y không chỉ để một người đàn ông lên xe, hơn thế cô ta còn chủ động dừng lại, để người đàn ông này ngồi lên ghế phụ của cô ta, chuyện này có nghĩa là gì? Còn nữa người đàn ông này rốt cuộc có thân phận gì? Có người lập tức chụp lại ảnh của Trần Phong, đăng lên diễn đàn của trường, mười lăm phút sau, diễn đàn của Đại học Kim Lăng bùng nổ…

Lúc này Trần Phong lại không biết nhiều như vậy, anh nhắm mắt lại, từ đầu tới cuối không nhìn Liễu Y Y lấy một cái, điều này khiến Liễu Y Y đang lái xe rất khó chịu, tâm trạng phức tạp vô cùng. Là hoa khôi của Đại học Kim Lăng, lần đầu tiên cô ta để một người đàn ông lên xe của mình, thế mà từ đầu tới cuối người đàn ông này không hề nhìn cô ta lấy một cái, mình tệ vậy sao?

Liễu Y Y thầm thở dài, cô ta rất rõ, Trần Phong căn bản không hề giả bộ lãnh đạm với cô ta, mà thật sự không có hứng thú với cô ta. Đồng thời, Liễu Y Y cũng hơi hiếu kì, hai cô gái xuất hiện ở sân bay kia, rốt cuộc có quan hệ thế nào với Trần Phong. Nửa tiếng sau, Liễu Y Y lái xe tới Biệt thự Hoa Kỳ.

“Cậu Trần, có cần tôi ở đây chờ anh ăn xong cơm rồi đưa anh về không?” Liễu Y Y hỏi, nghiễm nhiên xem mình là tài xế của Trần Phong. “Ặc…” Trần Phong vội vàng lắc đầu nói: “Không cần đâu, cô mau về đi, ăn xong tôi tự gọi xe về.”

Tuy anh quang minh chính đại nhưng nếu để Hạ Mộng Dao nhìn thấy Liễu Y Y, e là vẫn khó giải thích, ở phương diện này trước giờ phụ nữ vẫn rất mẫn cảm. “Ừm.” Liễu Y Y hơi thất vọng chu môi. Trần Phong không nói gì vội vàng rời đi.

Cùng lúc này, Từ Đông Lương cũng vừa dừng xe. Sau khi từ trên xe xuống, Từ Đông Lương đi tới cạnh Hạ Mộng Dao ngay, bắt đầu bắt chuyện với Hạ Mộng Dao, khoe khoang sự nghiệp mấy năm nay mình gây dựng.

Vương Giai Manh đứng phía sau thấy cảnh này, ngon lửa ghen tị bùng cháy trong mắt, cô ta không ngờ mọi người đều đã nói Hạ Mộng Dao là con giáp thứ mười ba rồi, Từ Đông Lương vẫn không hết hi vọng với Hạ Mộng Dao. Lúc này, sự chú ý của Lý Tuyết bên cạnh không phải ở Từ Đông Lương và Hạ Mộng Dao.

“Giai Manh, cậu xem bóng lưng của người đàn ông bước xuống từ chiếc Ferrari bên kia, hình như anh ta là chồng của Hạ Mộng Dao.” Lý Tuyết kéo áo Vương Giai Manh, khó hiểu chỉ về phía xa nói.

Vương Giai Manh cũng vừa nhìn đã chau mày lại, hình như đúng là hơi giống. “Có thể là giống thôi, ông chồng vô dụng kia của Hạ Mộng Dao, chỉ là một người giao hàng, sao anh ta có thể đi xuống từ một chiếc Ferrari chứ.” Vương Giai Manh thuận miệng nói. Lý Tuyết cũng thở phào nói: “Ừm, chắc là mình nhìn nhầm, đồ vô dụng đó, lúc này chắc còn đang trên xe của Tôn Lượng, chưa tới được.”

Vương Giai Manh gật đầu nói: “Đi trước đã, theo sát con hồ ly Hạ Mộng Dao, không để cô ta nhân lúc chúng ta không ở đó, quyến rũ anh Lương.” “Đúng, đúng, mau theo sát.” Nói rồi, hai người vội vàng đi theo. Sau khi mấy người vào sảnh, lúc này mới phát hiện, Trần Phong đã đứng ở quầy lễ tân chờ rồi, còn bên cạnh anh lại không có bọn Tôn Lượng. Lý Tuyết bỗng càng nghi ngờ, bất giác mở miệng hỏi: “Sao anh lại tới nhanh như vậy? Tôn Lượng đâu?” “Bọn họ vẫn ở phía sau, tôi tới đây trước.” Trần Phong nói. “Phía sau? Không phải các anh ngồi cùng một xe sao?” Lý Tuyết càng hoài nghi hơn nữa. “Không, xe của anh ta hết chỗ rồi, tôi tự gọi xe tới.” Trần Phong lắc đầu nói.

“Gọi xe còn nhanh hơn bọn tôi sao?” Lý Tuyết nhìn Trần Phong như một kẻ ngốc, cô ta có thể khẳng định, người vừa xuống từ chiếc xe Ferrari màu hồng ban nãy kia chính là Trần Phong, cô ta không hề nhìn nhầm. “Tại sao gọi xe lại không thể nhanh hơn các cô?” Trần Phong nhún vai nói. “Anh…” Lý Tuyết hơi tức giận, đồ vô dụng này còn dám cãi lại mình. “Được rồi, Lý Tuyết, đừng nói nữa, vào trước đã.” Vương Giai Manh chau mày nói.

Trần Phong giấu giếm như vậy e là thật sự có vấn đề, hơn nữa chiếc xe Ferrari ban nãy là xe Ferrari mày hồng, chủ nhân chiếc xe vừa nhìn đã biết là phụ nữ. Trần Phong từ trên xe của một người phụ nữ bước xuống, còn úp úp mở mở, rất rõ ràng, anh và người phụ nữ kia có quan hệ không trong sạch, lúc này, dĩ nhiên Vương Giai Manh sẽ không vạch trần, cô ta phải điều tra rõ ràng, sau đó dùng chuyện này đối phó với Hạ Mộng Dao.