Lộng Triều

Quyển 11 - Chương 89




Đúng là cuộc sống luôn là một vòng tròn đầy những oái oăm. Nếu nói Phó Thiên làm Phó bí thư Thị ủy Hoài Khánh đã khiến Triệu Quốc Đống có cảm giác thất thố, không kịp ứng phó. Như vậy Cao Chí Minh làm Thường vụ thị ủy, Trưởng ban thư ký Thị ủy đây chính là cấp trên đang chơi đểu hắn.

Triệu Quốc Đống vẫn chú ý xem ai sẽ thành Trưởng ban thư ký Thị ủy của Hoài Khánh. Chẳng qua khi trên tỉnh xác định Trưởng ban thư ký Thị ủy Hoài Khánh sẽ từ trên tỉnh phái xuống làm hắn yên tâm. Không phải xuất phát từ Hoài Khánh có nghĩa Hoài Khánh không có quyền lên tiếng, như vậy im lặng chờ đợi là được rồi.

Nhưng kết quả lại làm hắn bất đắc dĩ. Hai hôm trước Triệu Quốc Đống đã biết kết quả, ngoài thở dài và lắc đầu cười khổ ra, hắn đúng là không tìm được cách nào để biểu đạt sự buồn bực và khó chịu trong lòng.

Chỉ một Lữ Thu Thần đã làm hắn buồn phiền, bây giờ lại thêm Phó Thiên và Cao Chí Minh vào giúp vui, đây không phải cố ý gây khó dễ cho hắn sao? Triệu Quốc Đống tin rằng lúc này Phó Thiên và Cao Chí Minh đều đang khó chịu như nuốt phải con ruồi. Dù sao mấy năm trước Phó Thiên làm Chánh văn phòng Sở Giao thông, là lãnh đạo trực tiếp của hắn. Mà Cao Chí Minh lại rất khinh thường hắn. Bây giờ thì hay rồi, hai người bọn họ đều cùng tới Hoài Khánh, đúng là rất náo nhiệt.

Thực ra hắn và Phó Thiên vốn có quan hệ khá tốt. Nhưng sau lần đó khi Phó Thiên muốn sang Công ty khai thác đường cao tốc nên nhờ hắn nói giúp với Thái Chánh Dương ra, cuối cùng Phó Thiên không đạt được khiến quan hệ hai người trở nên xa cách. Mặc dù sau đó đã bù đắp lại một chút, nhưng giữa hai người vẫn luôn có khúc mắt. Mãi đến khi Triệu Quốc Đống điều tới Ninh Lăng làm việc thì khúc mắc đó mới như có như không chìm sâu vào lòng hai người. Dù sao đã không còn làm trong một nơi cũng khiến hai người trở nên thân thiết hơn đôi chút.

Mấy lần Thái Chánh Dương về An Đô đã gọi Triệu Quốc Đống và Phó Thiên đến cùng ăn, mọi người ngồi với nhau nói chuyện khá vui vẻ giống như khúc mắc đã sớm biến mất. Nhưng Triệu Quốc Đống biết Phó Thiên vẫn còn ghi nhớ trong lòng, gần như không thể xóa mờ được.

Triệu Quốc Đống chưa bao giờ tin một người thất bại một lần về sau sẽ tiếp tục tin người mình nhờ vả kia nữa, khúc mắc đó sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn. Giống như Cù Vận Bạch, Từ Xuân Nhạn, Trình Nhược Lâm sau khi có quan hệ lần thứ nhất liền không thể tránh khỏi dần dần đi vào cuộc sống của hắn. Đây là vấn đề thái độ của thế giới quan và nhân sinh quan, không phải do ý chí của anh khống chế được.

Điều kiện gia đình của Phó Thiên khá bình thường, Triệu Quốc Đống không tin Phó Thiên sẽ dùng tiền kiếm chức rồi treo ở đó, như vậy chức vụ đó sẽ khiến người ta nghi ngờ. Một người chỉ có lần đầu tiên thì sẽ có vô số lần khác. Triệu Quốc Đống kiên trì tin vào chân lý này. Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu mà năm đó Triệu Quốc Đống không nói giúp Phó Thiên trước mặt Thái Chánh Dương. Cầu là vàng, đường là bạc, Triệu Quốc Đống không muốn thấy sự nghiệp xây dựng đường cao tốc của tỉnh An Nguyên xuất hiện công trình hủ bại, cặn bã.

Chẳng qua danh tiếng của Phó Thiên ở Sở Giao thông khá tốt. Nhưng đây không phải điều mà Triệu Quốc Đống cần để ý. Hắn không phải là người hẹp hòi mà để ý việc người khác. Theo Triệu Quốc Đống thấy Phó Thiên có đầu óc linh hoạt, nói cách khác y có thể đã xử lý tốt những đợt ăn bẩn.

Triệu Quốc Đống cũng hy vọng mình đoán sai, việc này còn chờ thời gian tới chứng minh. Nhưng mà Phó Thiên và hắn có quan hệ vi diệu nên nhất định sẽ khó có thể hòa hợp trong công việc.

Bỏ qua Phó Thiên còn khó nói, Cao Chí Minh đến cũng làm Triệu Quốc Đống rất buồn bực.

Quan hệ xấu hổ giữa hắn và Cao Chí Minh khiến hai bên không thể nào hòa hợp với nhau được. Bóng ma của Đường Cẩn chưa hết, Cao Thiền lại tiến vào. Trong điện thoại Cao Chí Minh đã ám chỉ và cảnh cáo Triệu Quốc Đống rất rõ ràng, bảo hắn tránh xa Cao Thiền một chút. Nếu như dám có ý đồ xấu gì với Cao Thiền, Cao Chí Minh thề không đội trời chung với Triệu Quốc Đống.

Điều này làm Triệu Quốc Đống tức quá hóa cười. Cao Thiền không ngừng tìm cách đến chỗ hắn, hắn đâu có tâm địa xấu xa gì, dù là có cũng không cần phải để ý tới Cao Thiền. Tâm trạng của Cao Chí Minh thì hắn có thể hiểu, cũng không quá để ý. Nhưng bây giờ đối phương đến Hoài Khánh làm Thường vụ thị ủy, Trưởng ban thư ký Thị ủy, như vậy đó là người hắn gần như hôm nào cũng gặp mặt. Tâm trạng của hắn không thoải mái, Cao Chí Minh cũng sẽ không dễ chịu gì.

Mà Cao Chí Minh và Trần Anh Lộc xem ra có quan hệ cũng được. Điều này sẽ khiến cho việc đưa mấy vấn đề lớn ra thảo luận trong Hội nghị thường ủy sẽ làm cho mình gặp bất lợi. Điểm này Triệu Quốc Đống cũng không thể không nghĩ tới.

Nếu như nói bên Ủy ban Thị xã Triệu Quốc Đống cảm thấy mình còn có thể nắm chắc cục diện trong tay. Như vậy chuyện bên Hội nghị thường vụ Thị ủy thì mình có vẻ hơi đơn độc và yếu thế.

Ngoài Đặng Nhược Hiền tương đối nhất trí với mình ra. Còn đâu Trưởng ban tổ chức cán bộ Tiêu Triều mới nhận chức cũng có quan hệ khá được với mình. Trưởng ban Tuyên giáo Trương Quả Hỉ là người tốt bụng, Cố Vĩnh Bân vừa mới tiến vào thường ủy, hơn nữa không đảm nhiệm chức vụ trong Thị xã nên tạm thời không cần nhắc tới.

Lữ Thu Thần và Lưu Liên Xương có quan hệ không tốt với mình, Cao Chí Minh không chừng sẽ tham gia vào phe kia. Mà thái độ của Phó Thiên còn chưa rõ ràng. Nếu như không tính đến Bí thư Thị ủy Trần Anh Lộc ra thì lực lượng phía đối lập của Triệu Quốc Đống trong các Thường vụ thị ủy là rất lớn.

Nếu mình yếu thế trong Hội nghị thường ủy thì có nghĩa một khi quan điểm của mình trái ngược với Trần Anh Lộc, như vậy Trần Anh Lộc có thể dễ dàng bác bỏ ý kiến của mình.

Triệu Quốc Đống không muốn có gì đối đầu với Trần Anh Lộc cả. Nhưng trong công việc mấy năm sau nếu hy vọng hai người luôn hoàn toàn nhất trí trong công việc là điều không thực tế.

Triệu Quốc Đống mặc dù cũng hy vọng có thể bằng miệng lưỡi thuyết phục Trần Anh Lộc. Chẳng qua Trần Anh Lộc mặc dù là người giỏi nghe người khác nói chuyện, nhưng không có nghĩa Trần Anh Lộc không có chủ kiến riêng của mình. Có vài vấn đề Trần Anh Lộc sẽ kiên trì quan điểm của y. Ví dụ như việc Lữ Thu Thần cùng Tiêu Triều ai làm Phó thị trưởng thường trực.

Bí thư Thị ủy thường là người cuối cùng đưa ra lời nói, quyết định trong Hội nghị thường ủy là rất bình thường. Nếu như Bí thư Thị ủy không thể khống chế được xu thế của Hội nghị thường ủy mới là không bình thường. Nhưng nếu như nói quan điểm của hắn là Phó bí thư Thị ủy mà lúc nào cũng đối lập với Bí thư Thị ủy rồi bị Hội nghị thường ủy bác bỏ, Triệu Quốc Đống cho rằng đó cũng là không bình thường. Điều này có nghĩa hắn là Phó bí thư Thị ủy bị giảm bớt quyền lực đi.

Cù Vận Bạch bỏ cặp xuống thì thấy Triệu Quốc Đống như không phát hiện ra cô đã về.

Triệu Quốc Đống hình như đang suy nghĩ gì đó, đang nhíu mày. Không phải hắn mới làm Thị trưởng sao? Sao đã gặp vấn đề khó khăn rồi/

Cù Vận Bạch cởi tất, không đi dép lê mà để cho mình cảm nhận sự mát lạnh của sàn nhà bằng đá cẩm thạch mâng tới, cô nhẹ nhàng đi ra sau lưng ghế sô pha.

- Nghĩ gì thế?

- Về rồi ư?
Triệu Quốc Đống tỉnh lại.

- Ừ, hôm nay khá thuận lợi, Ngân hàng trung ương tỉnh coi như đã đàm phán xong, chấp nhận cho Tập đoàn Thiên Phu chúng ta vay một tỷ.
Cù Vận Bạch nhẹ nhàng day day trán cho Triệu Quốc Đống, nắn bóp vai cho hắn:
- Tối muốn ăn gì?

- Ồ, chỉ là cốc nước đổ vào một cái giếng. Dự án Hồ Lô Châu toàn diện khởi động thì một tỷ còn lâu mới đủ.
Triệu Quốc Đống ngẩng đầu lên thoải mái dựa vào đệm ghế, ngửi mùi hương cơ thể phía sau.

- Đương nhiên là không đủ, chẳng qua Thiên Phu chúng ta cũng không phải chỉ quan hệ với mình Ngân hàng trung ương tỉnh. Bên Ngân hàng Công thương và ngân hàng xây dựng An Đô đều có quan hệ nghiệp vụ với chúng ta. Chúng ta cũng không thiếu tiền mà.
Cù Vận Bạch có chút tự hào nói.

- Không thiếu tiền.
Triệu Quốc Đống thiếu chút nữa cười phá lên. Trong trí nhớ đời sau mấy câu hay xuất hiện không ngờ lại được Cù Vận Bạch nói ra, nghe làm hắn thấy là lạ.
- Không có công ty, tập đoàn nào dám nói mình không thiếu tiền. Đù là tài chính thực sự sung túc thì vẫn phải vay vốn ngân hàng. Có thể dùng tài chính của hệ thống ngân hàng để công ty mình phát triển thì sao lại không cần? Số tiền vay được từ ngân hàng cũng chứng minh sự đáng tin cậy và thực lực của công ty.

- Đương nhiên bây giờ Tập đoàn Thiên Phu phát triển rất nhanh, các hạng nghiệp vụ đang mở rộng nhanh chóng. Chị lo là Thiên Phu chúng ta bành trường quá nhanh có thể khiến việc tiêu thụ không tốt không? Chị đã nói chuyện với tổng giám đốc Dương về việc này. Vấn đề này tổng giám đốc Dương cũng suy nghĩ. Nhưng bây giờ thị trường bất động sản đã xuất hiện khí thế phát triển cực nhanh, nếu Thiên Phu chúng ta không nhch này thì sẽ bị người khác bỏ rơi nên không dám dừng bước.
Cù Vận Bạch đi tới trước ngồi xuống bên cạnh Triệu Quốc Đống.

- Chủ yếu là nằm ở năng lực khống chế mạo hiểm. Vận Bạch, chị có thể có suy nghĩ này là rất đúng. Bồi ca cùng Huy ca lao nhanh về phía trước nên cần nhân vật quân sư tỉnh táo như chị ở phía sau luôn luôn tìm cách nhắc nhở bọn họ tránh mạo hiểm.

Triệu Quốc Đống cảm thấy Cù Vận Bạch càng lúc càng thích công việc phó Tổng giám đốc hành chính của Tập đoàn Thiên Phu. Mà Cù Vận Bạch cũng thích cuộc sống phong phú, vất vả bây giờ, vì thế cô đang mâu thuẫn không biết có nên lập tức có con hay không?

- Ừ, tổng giám đốc Dương cũng có ý này, chẳng qua tác phong của tổng giám đốc Dương và tổng giám đốc Kiều không giống nhau. Tổng giám đốc Dương là người cẩn thận hơn nhiều.

Cù Vận Bạch nở nụ cười lộ rõ má lúm đồng tiền làm cho Triệu Quốc Đống thoáng cái nhớ lại chuyện sáu năm trước mình cùng cô sóng vai chiến đấu ở Khu Khai Phát Giang Khẩu. Cù Vận Bạch bây giờ và Cù Vận Bạch lúc ấy có vẻ không thay đổi bao nhiêu.

- Làm tổng giám đốc thì phải đứng ở góc độ khác với phó Tổng giám đốc, nếu không sao có thể làm tổng giám đốc.
Triệu Quốc Đống thở dài một tiếng.

- Sao thế Quốc Đống? Chị thấy hôm nay hình như em rất có cảm xúc thì phải.
Cù Vận Bạch cẩn thận quan sát vẻ mặt Triệu Quốc Đống rồi có chút tò mò nói.

- Không có gì, chỉ là vừa nãy nhìn chị cười làm em nhớ lại khi chúng ta làm việc sáu năm trước ở Giang Khẩu mà thôi.
Triệu Quốc Đống cười nói:
- Còn nhớ Hồ Thanh Ngõa không?

Triệu Quốc Đống nói đến Hồ Thanh Ngõa làm mặt Cù Vận Bạch nóng lên, mặt đỏ bừng. Vẻ ngượng ngùng, e lệ làm cô như một cô bé mới biết yêu.