Long Vương Trở Lại

Chương 869: 869: Lâm Tử Minh Khai Trương Quán Lẩu





Giang Thần rời khỏi Tập đoàn Thời Đại Khoa.
Anh tùy tiện tìm một quán ăn, gọi vài món ăn gia đình và một bình rượu đế nồng độ cao.
Vừa uống rượu vừa ăn cơm một mình.
Rất nhàn nhã tự tại.
Vào giờ phút này, tiếng tin nhắn của điện thoại vang lên.
Anh cầm điện thoại trên bàn lên xem.
“Lâm Tử Minh dắt tay vợ yêu Trác Tiểu Lệ mở một quán lẩu ở phố cổ, khai trương vào ngày hai tháng chín, mời tất cả bạn bè đến chung vui.

Địa chỉ ở phố cổ, số 54 đường Sa Vương, đến quán lẩu Long Dịch.

Tin tức này gửi đến nhiều số điện thoại, nếu như có làm phiền, xin thứ lỗi”.
Giang Thần thấy được tin tức này, không khỏi sửng sốt.
“Lâm Tử Minh mở quán lẩu?”
Lâm Tử Minh là bạn học cấp ba của anh, cũng là bạn thân chí cốt của anh.
Anh nhớ rõ nhà Lâm Tử Minh rất nghèo, bố anh ta mất vì tai nạn xe từ lúc anh ta vẫn còn rất nhỏ, là do mẹ nuôi anh ta lớn lên.
“Lâm Tử Minh khai trương quán lẩu, nhất định phải đi chúc mừng.”
Giang Thần nhẹ giọng thì thào.
Anh mở điện thoại lên xem lịch
Hôm nay là ngày một tháng chín, ngày mai chính là hai tháng chín.
Anh bấm số điện thoại của Lâm Tử Minh.
“Giang, cậu Giang.”
Giọng nói có hơi lắp bắp nhưng lại đầy phần kích động truyền đến từ trong điện thoại.
Giang Thần cười nói: “Có phải ngày mai khai trương quán lẩu không?”

“Phải, phải.”
“Tôi đặt trước một bàn.”
“Được, được, không thành vấn đề.”
Sau khi Giang Thần gọi điện thoại, anh cúp máy.
Anh tiếp tục ăn cơm.
Sau khi cơm nước xong, anh phải đi đến bệnh viện thăm Tiểu Hắc.
Anh không liên lạc với Đường Sở Sở.
Bởi vì Đường Sở Sở đang muốn ly hôn với anh, bây giờ không nên đụng tới chuyện này, đợi qua vài ngày sau rồi nói.
Cả buổi chiều hôm nay Giang Thần đều ở bệnh viện quân khu.
Hôm sau.
Giang Thần đang ở ven đường chờ xe.
Đan Chiến vội vàng chạy tới.
“Ân nhân, cuối cùng cũng tìm thấy cậu rồi.”
Giang Thần nhìn thấy Đan Chiến, không khỏi nhíu mày: “Sao ông lại đến đây?”
“Ân nhân, Thiến Thiến cứ một mực đòi cậu phải đến, tôi cũng không còn cách nào khác, cho tôi chút mặt mũi được không, cho dù là đến một chút thôi cũng được nữa.

Nếu cậu không đi, Thiến Thiến lại đòi sống đòi chết.”
“Chuyện đó liên quan gì đến tôi?”
Giang Thần không để ý tới, tiện tay gọi một chiếc taxi, ngồi lên taxi.
“Ân nhân…”
Đan Chiến hét lên.
Nhưng chiếc xe taxi Giang Thần ngồi đã rời xa.
Ông ta nhanh chóng bắt một chiếc xe trên đường, phân phó: “Đuổi theo chiếc xe phía trước.”
Giang Thần ngồi xe đi tới phố cổ.

Tìm được quán lẩu Long Dịch.
Đường Sa Vương thuộc phố cổ, chi phí ở nơi này không tính là cao, nếu so với nội thành thì đã rẻ hơn rất nhiều.
Lâm Tử Minh mở quán lẩu này, quy mô cũng khá lớn, trên dưới ba tầng, mỗi khoảng năm sáu trăm mét vuông, trên dưới cộng lại hơn hai ngàn mét vuông.
Bây giờ là buổi sáng, quán lẩu vẫn tương đối vắng vẻ.
Lâm Tử Minh mặc bộ tây trang, đang ở cửa chỉ huy người đưa lẳng hoa đến.
“Lẵng hoa đặt chỗ đó, chậu cây này thì để đây đi.”
Giang Thần đi tới, xuất hiện trong tầm mắt Lâm Tử Minh.
“Cậu Giang.”
Lâm Tử Minh nhất thời đi tới, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, nói: “Sớm như vậy đã tới rồi à?”
Lần trước ở làng Long Tuyền, Giang Thần đã vài lần giúp Lâm Tử Minh giải vây, Lâm Tử Minh cũng thực sự cảm kích anh.
Giang Thần cười nói: “Còn không phải là do rảnh rỗi không có việc gì làm à, nghĩ là đến sớm một chút, xem xem có cái gì cần giúp đỡ không.”
“Lâm Tử Minh, anh đang làm gì đó, nhiều việc như vậy mà không đi làm, chỉ biết lười biếng?”
Một giọng nói tức giận truyền đến.
Một người phụ nữ mặc quần áo diễm lệ lộng lẫy, trang điểm đậm đi ra, cô ta nhìn đến Lâm Tử Minh và Giang Thần cùng một chỗ, không khỏi nhíu mày, mắng: “Lâm Tử Minh, lá gan của anh thật là càng lúc càng lớn, dám tiếp xúc với những người không đứng đắn như vậy.”
“Cậu Giang, tôi có việc rồi, cậu vào quán nghỉ ngơi trước đi.”
Vẻ mặt Lâm Tử Minh đầy vẻ áy náy, sau đó nhanh chóng rời đi.
Giang Thần nhíu mày.
Mà Trác Tiểu Lệ lại khinh bỉ liếc mắt nhìn Giang Thần một cái, sau đó cô ta lại tươi cười đi đến trước một người đàn ông trung niên, rất thân mật mà kéo tay ông ta: “Tổng giám đốc Vương, sớm như vậy mà đã đến rồi à?”
Người đàn ông trung niên xoa mông Trác Tiểu Lệ một phen, cười nói: “Quán lẩu của Tiểu Lệ khai trương, đương nhiên tôi phải đến sớm chúc mừng.”
“Cám ơn tổng giám đốc Vương, sau này trông cậy vào tổng giám đốc Vương thường xuyên đến ủng hộ.”
“Đâu có, đâu có.”
Giang Thần thấy một màn như vậy, không khỏi nhíu mày.

Trác Tiểu Lệ này anh cũng biết, là bạn học cùng lớp với anh.
Lúc đi học lẳng lơ không chịu được, suốt ngày cứ đi với những đứa con trai không đàng hoàng.
Anh cũng không biết, tại sao Lâm Tử Minh có thể kết hôn với người như Trác Tiểu Lệ, nhưng mà theo như thái độ của Trác Tiểu Lệ đối với Lâm Tử Minh, Lâm Tử Minh ở nhà không hề có địa vị, suốt ngày cứ bị sai tới sai lui.
“Ân nhân.”
Đan Chiến lại đi tới.
Giang Thần xoay người nhìn Đan Chiến, vẻ mặt không biết phải nói gì: “Đan Chiến, ông nhàn rỗi không có chuyện gì làm à, đi theo tôi làm gì.

Hôm nay
không phải là sinh nhật của con gái ông sao, sao ông còn chưa chịu đi?”
“Không có ân nhân thì còn tổ chức tiệc sinh nhật gì chứ?” Đan Chiến buồn bực nói: “Thiến Thiến đã nói, nếu ân nhân không đi, tiệc sinh nhật này không cần phải tổ chức nữa.

Ân nhân, qua đó ngồi một chút được không, nói vài lời chúc mừng là có thể đi rồi.”
“Đan Chiến, tôi thật sự không có thời gian, bạn của tôi khai trương quán lẩu.”
“Nhanh lắm, không tốn bao nhiêu thời gian đâu, đi tầm một hai tiếng là đủ rồi, sẽ không làm chậm trễ việc bên này của cậu.”
“Không đi.”
Giang Thần không thèm để ý tới Đan Chiến.
Đan Chiến thực sự rất lo lắng.
Ông ta đã đồng ý với Đan Thiến Thiến, bất kể thế nào cũng phải mời được Giang Thần đến, nhưng mà giờ Giang Thần lại không đi.
Vậy phải làm sao bây giờ?
Rất nhanh, Lâm Tử Minh bưng mấy chiếc ghế đi ra.
“Cậu Giang, ngồi nghỉ ngơi một chút đi.”
“Ừm.”
Giang Thần gật đầu, ngồi xuống.
Lâm Tử Minh cũng tiếp đón Đan Chiến: “Chào chú, chú cũng ngồi nghỉ ngơi một chút đi.”
Đan Chiến buồn bực ngồi xuống.
Giang Thần ngồi ở ngoài khu nghỉ ngơi của quán lẩu, hút thuốc.
Rất nhanh sau đó còn có không ít bạn học đến.
“Tiểu Lệ, mua may bán đắt, đưa tiền mừng 8888, chúc cậu tiền vô như nước.”

“Tiểu Lệ, càng ngày càng có tiền đồ, còn mở một quán lẩu lớn đến vậy, ít nhất cũng phải đầu tư hơn hai trăm vạn.

Tôi đến vội quá, không chuẩn bị quà gì, tùy tiện mua một con mèo vàng chiêu tài, cũng đáng giá mấy chục vạn, một chút tâm ý.”
Bạn học lần lượt tặng quà.
Không phải tặng hiện kim, thì sẽ là một ít đồ giá trị xa xỉ gì đó.
Lâm Tử Minh cũng nhiệt tình tiếp đón những người bạn học này.
Nhưng mà những người bạn học này không hề quan tâm gì đến anh ta.
“Tiểu Lệ, tôi thật sự không hiểu cậu, điều kiện của cậu tốt như vậy, sao lại ở cạnh Lâm Tử Minh phế vật này, muốn tiền không có tiền, muốn quyền cũng không có quyền.”
“Phải đó, lúc đi học cậu ta chính là một kẻ bất lực, mười năm trôi qua rồi, cũng không làm ra trò trống gì.”
Những cô gái có mối quan hệ không tốt với Trác Tiểu Lệ trào phúng nói, châm biếm Lâm Tử Minh đến không còn gì.
“Anh ta?”
Trác Tiểu Lệ liếc mắt nhìn Lâm Tử Minh một cái, giọng nói lạnh lùng: “Đừng nói đến anh ta, quán lẩu của chúng tôi khai trương, một người bạn của anh ta cũng chưa đến, cũng không có người thân đến chúc mừng.

Nếu không phải thấy anh ta thành thật, tôi còn lâu mới gả cho anh ta, mà không phải…”
Trác Tiểu Lệ liếc mắt nhìn về phía Giang Thần đang ngồi ở khu vực nghỉ ngơi.
“Cũng không phải một người cũng chưa đến, ít nhất còn một Giang Thần, con rể của nhà họ Đường.

Nhà họ Đường cũng là đại gia tộc, mà bây giờ Đường Sở Sở lại là thần y ở Giang Trung, được chiến thần hộ quốc Hắc Long yêu thương.

Bây giờ ai cũng đồn rằng, Đường Sở Sở muốn ly hôn với người chồng phế vật Giang Thần của cô ta, muốn ở bên cạnh Hắc Long.”
Giọng nói của cô ta rất lớn.
Giang Thần cũng nghe được.
Anh không khỏi nhíu mày.
Thật sự là chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền ngàn dặm.

Bây giờ ngay cả người ngoài cũng biết chuyện Đường Sở Sở muốn ly hôn với anh, muốn ở cạnh Hắc Long..