Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3)

Chương 416: Bọn khủng bố vô lại




Biên soạn: Đức Uy

Bản convert lấy từ truyencv.com

--- 

Đường Vũ Lân lớn lên vốn đẹp trai cao ráo, bên trong đôi mắt to tràn đầy ánh sáng trong suốt, khiến cho trưởng đoàn tàu nhất thời có cảm giác tình mẫu tử trào dâng. Hài tử còn nhỏ như vậy, mà đã phải tiến hành cuộc thi tàn khốc như thế, Sử Lai Khắc học viện này cũng quá không nhân đạo.

Ngay sau đó, trưởng đoàn tàu nói: "Không thành vấn đề, tỷ tỷ giúp ngươi giải quyết. Không phải là phải đi tới 10 thành thị thôi sao? Ta sẽ nghĩ biện pháp giúp ngươi. Còn tìm Hồn Sư, tỷ tỷ liền không giúp được ngươi. Bất quá, đội trưởng phụ trách trị an của mỗi Hồn Đạo Hỏa Xa Trạm chúng ta đều là Hồn Sư, hơn nữa còn là Cơ Giáp Sư đấy. Chỉ là thực lực của đội trưởng ở mỗi nhà ga khác nhau sẽ không giống nhau. Thiên Đấu Thành là thành lớn, đội trưởng đội trị an nhà ga có lẽ sẽ thỏa mãn yêu cầu của ngươi, bất quá, ngươi thật sự phải cùng hắn chiến đấu sao? Hắn lại là người trưởng thành đó nha. Rất lợi hại!"

Đường Vũ Lân ánh mắt sáng lên, nếu như có thể trực tiếp tìm được đối thủ ở Hồn Đạo Hỏa Xa Trạm, vậy thì tốc độ hoàn thành cuộc thi cuối kỳ lần này của hắn nhanh đến mức nào, có thể tưởng tượng ra được.

"Tuyệt! Tuyệt! Vậy thì làm phiền tỷ tỷ." Trong lòng hắn âm thầm cảm thán, gặp được một vị trưởng tàu tỷ tỷ có lòng tốt thế này, mình cũng thật là may mắn. Vừa mới bắt đầu gọi tỷ tỷ, còn có mấy phần miễn cưỡng, nịnh nọt, nhưng lúc sau lại chân thành hơn nhiều.

"Tiểu Hồ, ngươi dẫn tiểu đệ đệ này đi ăn chút điểm tâm đi. Điểm tâm vẫn còn chưa được ăn, thật đáng thương."

Để không dọa vị trưởng đoàn tàu này, Đường Vũ Lân đã cố hết sức khống chế lượng cơm ăn của mình, nhưng coi như là vậy, hắn vẫn ăn lượng đồ ăn vượt quá khẩu phần của 5 ngươi.

Mùi vị cơm tàu, đúng là…

Đường Vũ Lân chỉ cảm thấy trong nội tâm thực sự bất lực, bất quá, ở trên đoàn tàu cũng chỉ có những thứ đồ này.

"Vũ Lân, ta đã liên hệ được giúp ngươi rồi. Trị an đội trưởng ở Thiên Đấu Thành Hỏa Xa Trạm sẽ chờ ngươi, sau đó ta sẽ giúp ngươi mua vé tháng đi Hồn Đạo Hỏa Xa, dùng được trong toàn Liên Minh. Ngươi cầm vé tháng, có thể lên bất kỳ đoàn tàu nào. Số tiền này ngươi cầm, trên đường mua đồ ăn."

Trưởng đoàn tàu chỉ đi ra ngoài một lúc, đã an bài xong tất cả sự tình. Lấy tuổi tác của nàng có thể làm được vị trí trưởng đoàn tàu, hiển nhiên không phải dựa vào vận may.

Cầm trong tay số tiền mặt vượt quá 2 vạn đồng liên bang, Đường Vũ Lân chỉ cảm thấy trong lòng thực sự ấm áp, thực sự là có nhiều người tốt mà!

Đúng vào lúc này, Hồn Đạo Bộ Đàm của trưởng đoàn tàu đột nhiên vang lên.

"Trưởng đoàn tàu, trưởng đoàn tàu, xin mời cấp tốc đến toa số 5, có mấy tên vô lại muốn cướp đoàn tàu của chúng ta. Mời ngài mau tới." Trưởng đoàn tàu nhất thời giật nảy cả mình, cướp tàu? Chuyện này đối với đoàn tàu mà nói, tuyệt đối là tai nạn!

Mấy tháng trước ở phía Tây đã từng xuất hiện sự kiện cướp tàu, dẫn đến Hồn Đạo Hỏa Xa nổ tung, tử thương đầy đủ vượt quá 500 người, cũng là thảm án gây khiếp sợ cho toàn Liên Minh.

Bất quá, trưởng đoàn tàu vào lúc này liền thể hiện ra tố chất phi thường của mình. Sắc mặt nàng mặc dù có chút trắng bệch, nhưng vẫn lập tức trầm giọng nói: "Hết thảy nhân viên tàu chú ý, hết thảy nhân viên tàu chú ý, ta là trưởng đoàn tàu, hiện tại ta yêu cầu mọi người khẩn cấp mở kho vũ khí ra, mang theo vũ khí đi tới toa số 5. Xin tận lực duy trì trấn định, không được làm kinh động các hành khách ở các toa khác, bảo đảm không gây nên rối loạn."

Vừa nói, nàng cấp tốc đi vào phòng trực của mình, lấy ra một chuỗi chìa khoá, mở một két bảo hiểm ra, lấy ra một khẩu Hồn Đạo Súng Lục từ bên trong.

"Vũ Lân, ngươi ở đây, đừng đi đâu cả." Nàng căn dặn Đường Vũ Lân một câu, liền kiên quyết dứt khoát đi ra ngoài. Từ trong ánh mắt của nàng, Đường Vũ Lân rõ ràng nhìn thấy niềm tin.

Trưởng đoàn tàu đã quyết tâm, dù như thế nào, đều phải làm hết sức bảo vệ sự an toàn của mọi người trên tàu này.

"Tỷ tỷ, ta đi theo ngươi." Đường Vũ Lân không chút do dự đi theo.

"Ngươi? Ngươi đừng đi. Ngươi vẫn còn là con nít thôi! Nếu như ngươi xảy ra chuyện gì, làm sao ăn nói với cha mẹ ngươi đây?" Trưởng đoàn tàu đè lại hắn một cái.

Đường Vũ Lân khẽ mỉm cười, "Tỷ tỷ, ngươi đã quên sao? Ta lại là học viên của Sử Lai Khắc học viện nha. Cũng là một vị tam hoàn Hồn Tôn. Tin tưởng ta, ta có thể giúp được ngươi."

Đúng đấy! Hắn là tam hoàn Hồn Sư đấy. Thế nhưng, trưởng đoàn tàu chỉ thoáng do dự một chút, lại dùng sức lắc đầu từ chối hắn, "Vũ Lân, ngươi nghe ta. Ta biết ngươi là Hồn Sư, các vị cảnh vệ trên đoàn tàu chúng ta cũng là Hồn Sư. Chuyện này giao cho người lớn chúng ta giải quyết, ngươi vẫn còn con nít, ngươi còn có tương lai xán lạn. Ở đây rất an toàn. Chờ một chút nếu như thật sự có nguy hiểm lớn, ta sẽ tách các toa phía sau toa 5 ra, giúp ngươi rời đi. Ngươi ở đây, nơi nào cũng không được đi. Nghe lời!" Vừa nói, nàng đem Đường Vũ Lân đẩy mạnh vào phòng trực, đồng thời trực tiếp khóa trái cửa lại, xoay người chạy đi.

Nhìn bóng lưng nàng từ từ biến mất, Đường Vũ Lân theo bản năng mím chặt môi lại, bọn khủng bố vô lại!

Trưởng đoàn tàu chạy vào phòng trực sát bên toa số 5 liền chậm lại bước chân, súng giấu kỹ vào trong ngực, nàng không thể kinh động các hành khách ở các toa tàu khác, phải làm hết sức ngăn ngừa tình huống toàn bộ đoàn tàu rối loạn.

Nàng dùng tai nghe nối liền với Hồn Đạo Bộ Đàm, phòng ngừa âm thanh tiết ra ngoài.

"Ta lập tức đến ngay, hiện tại tình huống thế nào?"

"Trưởng đoàn tàu, tổng cộng có 6 tên khủng bố, không biết bọn họ làm cách nào đó mang theo Hồn Đạo Súng Máy * lên xe, vũ khí bọn họ nhiều vô cùng, có 4 người trong tay cầm Hồn Đạo Súng Máy bắn liên thanh, 1 cầm Hồn Đạo Pháo loại nhỏ, còn có Hồn Đạo Bom, đã kề sát ở trên toa tàu. Bất cứ lúc nào cũng có thể kích nổ. Hiện tại nhân viên của chúng ta đã có hơn 10 người vào vị trí, đang cùng bọn họ đối lập. Nhưng về vũ khí chúng ta không chiếm ưu thế."

*Hồn Đạo Xạ Tuyến Thương

Nghe nhân viên tàu báo cáo xong, trưởng đoàn tàu không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, trong lòng tức giận mắng! An kiểm làm ăn kiểu gì, thậm chí ngay cả bom cũng để người ta mang lên tàu rồi!?

Vấn đề này cực kỳ nghiêm trọng, đối phương có bom, còn có vũ khí hạng nặng. Đây là ở trên Hồn Đạo Hỏa Xa cao tốc, không có trạm ngừng giữa các ga; trực tiếp đi tới Thiên Đấu Thành. Ở tình huống như vậy, một khi giao chiến, đoàn tàu rất có thể sẽ xuất hiện vấn đề lớn.

Nàng quyết định thật nhanh, trầm giọng nói: "Nói cho buồng lái, chờ sau khi ta tiến vào phạm vi toa tàu số 5, lập tức chặt đứt toa tàu từ số 6 tới số 16, đơn độc vận hành. Phát tín hiệu cầu viện về tổng đài?"

"Đã rõ. Trưởng đoàn tàu, ngài…"

"Đừng nói nhiều, mau nhanh thi hành mệnh lệnh." Trưởng đoàn tàu nhanh chóng chạy hướng về toa tàu số 5. Tách toa số 6 đến số 16 ra, nhưng bản thân nàng lại ở lại toa số 5, chính là muốn cùng sống cùng chết với nhân viên và các hành khách ở 5 toa tàu đầu tiên.

Hiện tại nàng chỉ có thể làm như thế, khi cần quyết đoán thì sẽ quyết đoán. Ít nhất cũng đỡ hơn hết thảy đoàn tàu đều rơi vào tay bọn khủng bố. Cố hết sức phòng ngừa tổn thất.

Tình huống toa tàu phía trước không rõ, đã bị bọn khủng bố ngăn chặn, không thể tách ra được. Tiếp theo, đành cố hết sức thôi vậy!

Từ trong lồng ngực mò vào bên trong tấm giáp của mình; nàng vừa nhanh chóng cất bước, vừa đem ví tiền mở ra.

Bên trong ví tiền, có một tấm hình. Đó là một hài tử to trắng béo tròn, vô cùng đáng yêu bụ bẫm. Nhìn qua cũng chỉ trên dưới vài tháng.

Trưởng đoàn tàu con mắt nóng lên, đem bức ảnh đưa đến bên môi, nhẹ nhàng hôn một cái, sau đó lại một lần nữa đem ví tiền cất vào trong ngực.

"Bảo bối, mẫu thân có lỗi với ngươi." Nàng giơ tay lên, đột nhiên lau đi nước mắt chực trào ra nơi khóe mi của mình, tăng nhanh bước chân, nhanh chóng tiến vào toa tàu phía trước.

Một bên toa tàu số 5, đã đầy người nằm bẹp xuống đất. Toa tàu số 6 bên này không cách nào che giấu nổi, đã sơ tán về hướng toa số 7 rồi.

Hơn 10 nhân viên súng ống đầy đủ đều ở nơi này, mượn công sự bên trong toa tàu, dùng Hồn Đạo Súng đối kháng cùng với các tên khủng bố.

Bảo An Xạ Tuyến Thương cung cấp cho đoàn tàu toàn bộ đều là súng lục, uy lực phổ thông.

"Tình huống như thế nào!" Trưởng đoàn tàu liếc mắt liền thấy đội cảnh vệ, đang nỗ lực đối kháng.

Sắc mặt viên cảnh vệ trầm ngưng, "Cực kỳ không ổn, đối phương dùng chỗ ngồi của hành khách làm tấm khiên che chắn cho bản thân. Mấy toa tàu phía trước rất có khả năng đã bị bọn họ khống chế lại. Bom đã được cài đặt xong xuôi, bọn họ sử dụng hệ thống bom hẹn giờ!"

Trưởng đoàn tàu hít sâu một hơi. Hiện tại nàng nhất định phải cố gắng giữ tỉnh táo, tình huống trước mắt dù cho là ác liệt, làm một trưởng đoàn tàu nàng cũng không có lựa chọn nào khác.

Tiến lên vài bước, trưởng đoàn tàu hướng vào bên trong trầm giọng quát lên: "Người bên trong nghe rõ, xin các ngươi không nên vọng động, có điều kiện gì có thể đề nghị. Chúng ta có thể thương lượng. Ta sẽ lấy hết tất cả khả năng thỏa mãn yêu cầu của các ngươi, nhưng không nên làm thương tổn con tin."

Có thể mang theo nhiều vũ khí lên tàu như vậy, chắc chắc không phải bọn khủng bố gà mờ. Đối với những người như thế mà nói, chiêu hàng hay đe dọa cũng không thể có hiệu quả. Hiện tại biện pháp tốt nhất chính là kéo dài thời gian, chờ đợi trợ giúp.

"Không cần phí lời. Trưởng đoàn tàu đúng không? Điều kiện của chúng ta rất đơn giản, nói cho Chính phủ Liên Bang, phóng thích đám tù nhân các ngươi vừa bắt 20 ngày trước. Người của chúng ta an toàn, ta tự nhiên sẽ buông tha cho những người nơi này. Ta biết ngươi có thể đem các toa xe phía sau cắt rời. Nhưng ta cho ngươi biết, 5 toa xe đầu tiên chúng ta đều đã cài xong bom hẹn giờ. Bên trong 5 toa xe này có bao nhiêu hành khách hẳn là cũng không cần chúng ta nói cho ngươi biết đấy chứ!? Thời gian của ngươi không còn nhiều, thời gian bom nổ đúng 30 phút. Trong vòng 30 phút không có được câu trả lời chắc chắn, khà khà, vậy thì các ngươi chôn cùng đoàn tàu đi."

Trưởng đoàn tàu trong lòng căng thẳng. 20 ngày trước? Chính phủ Liên Bang bắt được người nào? Căn bản cũng không hề có bản tin nào đưa tin qua, trong lòng nàng cũng là một mảnh mờ mịt. Nhưng nếu đối phương đã đưa ra yêu cầu như thế, hiển nhiên sẽ không bắn tên không đích.