[Longfic] [EXO] Nghe Nói Em Thầm Yêu Tôi

Chương 53: Buồng điện thoại thì ra còn có tác dụng như vậy



Bạch Hiền cảm thấy gần đây rất kì lạ.

Chính là Kim Chung Nhân luôn nhìn mình với ánh mắt chột dạ, nhưng rốt cuộc trong lòng cậu ta đang nghĩ gì thì Bạch Hiền hoàn toàn không có cách nào hiểu nổi.

Thành thật mà nói, Bạch Hiền tuyệt đối sẽ không tin Kim Chung Nhân có khả năng “thay lòng đổi dạ” gì đó, đến bây giờ cậu đã có thể cảm giác được Kim Chung Nhân thực sự yêu quý và quan tâm đến mình nhiều đến mức nào.

Vậy thì cái ánh mắt thấp thỏm bất an kia rốt cuộc có ý tứ gì?

Đúng đúng đúng, chính cái ánh mắt hiện tại! Vụng trộm liếc đến lại vụng trộm thu trở về!

Kim Chung Nhân, cậu rốt cuộc trong đầu đang suy nghĩ gì vậy?

Bạch Hiền bất ngờ quay người lại, khiến Chung Nhân đang yên lặng đi theo phía sau không kịp thu hồi ánh mắt, vừa vặn đối diện cùng Bạch Hiền.

Sau đó.. Kim Chung Nhân bắt đầu đỏ mặt.

Bạch Hiền cảm giác mình thật sự là muốn mù, rõ ràng Kim Chung Nhân từ sau buổi tiệc sinh nhật liền cư xử vô cùng khó hiểu…

Chẳng lẽ là do mình ngủ mơ lảm nhảm chuyện gì đó không nên nói sao? Nhưng rõ ràng Xán Liệt nói mình không có tật nói mê mà…

“Chung Nhân.” Bạch Hiền nghĩ nghĩ, cuối cùng mạnh mẽ đem hai tay đặt lên vai Kim Chung Nhân, biểu tình nghiêm túc mà lạnh lùng, “Nói thật đi, em đã làm chuyện gì có lỗi với ca ca phải không? Là lại cùng Nai con ca đi ăn cơm, hay là em lại để Thế Huân lên giường ngủ lúc đứa nhỏ trốn nhà đi chơi?”

Kim Chung Nhân kinh hãi, trong lòng nghĩ: Chuyện lần đó Thế Huân trốn nhà rồi hai chúng ta ngủ cùng một giường rốt cuộc là ai đã bép xép vậy? Thật sự chỉ là ngủ thôi mà! Thậm chí Thế Huân lúc ngủ còn kéo hết chăn khiến hôm sau mình bị cảm…

Còn thêm chuyện Nai con ca kia.. Mình rõ ràng chỉ là thỉnh giáo Nai con ca làm thế nào để theo đuổi đối phương. Ca ấy đối với ta ân cần khuyên bảo, thế nào qua miệng Bạch Hiền ca thành ra mờ ám như vậy..

“Không có.. Em, em chưa bao giờ…Ý em là…”

Trong lòng quýnh lên, miệng Kim Chung Nhân không còn kiểm soát được, vậy nên nói hươu nói vượn nửa ngày cũng xả không đến điểm quan trọng. Mắt thấy Bạch Hiền biểu tình càng ngày càng bất đắc dĩ, Chung Nhân cuối cùng vội nắm lấy tay Bạch Hiền gắt gao đặt lên ngực mình.

“Bạch Hiền ca, trong trái tim này chỉ có anh thôi!”

Kim Chung Nhân gào cái câu như trong tiểu thuyết ngôn tình này xong chính mình cũng trợn tròn mắt, nhìn sang thấy Bạch Hiền vẫn còn đang choáng váng, khiến gương mặt Kim Chung Nhân lại vọt lên một mảng màu hồng.

“Chung Nhân a..” Bạch Hiền thật vất vả mới lấy lại tinh thần sau cơn bùng phát của Kim Chung Nhân, biểu tình đặc biệt bình tĩnh kéo bàn tay đứa nhỏ về phia mình, mỉm cười nói: “Tuy rằng em giữa ngã tư đường gào lên thổ lộ làm anh rất khó xử, nhưng sao lại đem tay người ta đặt ở ngực phải vậy, chỗ này còn cách xa tim lắm. Em dốt sinh học đến thế à?”

Tay Kim Chung Nhân liền cứng đờ lại.

Mắt thấy Kim Chung Nhân biểu tình vừa khổ sở mà ảo não, Bạch Hiền đành lại phải an ủi: “Thôi được rồi, đùa một chút thôi mà, anh còn có thể không tin em sao? Nhưng là.. Ách.. Gần đây vì sao luôn kỳ quái như vậy?”

Tuy nhiên ánh mắt Kim Chung Nhân lúc này chỉ dán chằm chằm vào đôi môi hé mở của Bạch Hiền.

“Chung Nhân? Chung Nhân?”

Kim Chung Nhân cảm giác mình sắp không cứu được rồi. Nếu sớm biết thế này, tối hôm đó nhất định không nên vụng trộm hôn người ta, như vậy bây giờ cũng sẽ chẳng đưa ánh mắt không tự chủ bay tới môi Bạch Hiền rồi..

Mình quả thực rất giống một tên biến thái mà…

Bạch Hiền đương nhiên không biết Kim Chung Nhân trong đầu đang kịch liệt đấu tranh tư tưởng, vươn tay vịn vào bả vai Chung Nhân quơ quơ, cố gắng thu hút sự chú ý của đối phương: “Chung Nhân, nếu không nói thật, anh sẽ giận thật đó!”

Kim Chung Nhân lại hoảng, tuy rằng nhìn ánh mắt tinh nghịch của Bạch Hiền liền biết đối phương chỉ là tùy tiện đùa giỡn, nhưng đối với mỗi câu nói của Bạch Hiền, Chung Nhân cũng không thể không để ở trong lòng.

Chung Nhân nhìn nhìn xung quanh, thấy ven đường có buồng điện thoại công cộng nằm ở chỗ khuất, liền bất chấp tất cả dắt Bạch Hiền đi về phía đó. Bạch Hiền vừa bị cậu ta dắt đi vừa ngẩn người, không rõ chuyện gì đang xảy ra.

Đứa nhỏ Chung Nhân này, dường như có đôi khi mẫn cảm quá đáng, có đôi khi lại trì độn không hiểu nổi.

Chui vào trong buồng điện thoại, Kim Chung Nhân một tay nắm lấy bả vai Bạch Hiền đẩy vào, một tay nhanh chóng đóng cửa lại. Bạch Hiền còn chưa kịp hỏi câu gì thì Kim Chung Nhân đã bất chợt quay người lại, đưa tay nâng cằm người kia lên.

Khoan đã, chờ một chút, loại hành động này chẳng phải là đang cưỡng hôn sao?

Bạch Hiền ngẩng mặt, cằm bị đối phương nắm chặt đến đau nhức, vẻ mặt ngây ngốc chờ Kim Chung Nhân.

Kim Chung Nhân nhìn biểu tình mờ mịt đáng yêu muốn chết của Bạch Hiền liền đột nhiên hoảng loạn. Thực sự, cậu cũng không biết bản thân muốn làm gì, lại còn bỗng dưng chui vào cái buồng điện thoại không người nữa.

Bạch Hiền chỉ xem vẻ mặt là đã biết cậu ta đang nghĩ gì, lông mi nhíu một chút đưa tay nắm lấy cổ áo Chung Nhân khiến cho đối phương cúi gập thắt lưng, sau đó qua loa kề môi hôn một cái.

Nhưng bởi vì động tác quá vội vàng, khiến cho mũi của hai người đập mạnh vào nhau, đau đến mức Bạch Hiền phải vội buông tay, nước mắt chảy ràn rụa, chỉ có thể ôm cái mũi gào khóc thảm thiết.

Kim Chung Nhân vốn bị Bạch Hiền thình lình tiến sát biến thành bộ mặt biểu tình không khống chế được, nhưng vừa nhìn thấy Bạch Hiền bị như vậy liền vội vàng đưa tay tới giúp cậu xoa cái mũi.

Bạch Hiền cảm thấy bực mình, sống chết không chịu cho Chung Nhân lại gần.

Nhìn người kia đột nhiên giận dỗi, Kim Chung Nhân hận không thể đem tiểu động vật đặt lên tay vuốt ve, cũng không để ý Bạch Hiền có bài xích hay không, liền đưa tay tới ôm gọn người ta vào trong ngực.

Bạch Hiền nghĩ rằng: Người ta đã chủ động như thế cậu còn muốn nói gì nữa? Dường như cho dù chúng ta cùng một chỗ, tất cả đều là mình chủ động. Cậu ta rối loạn đến mức nào thì cũng phải có giới hạn chứ?

Vừa rồi tự nhiên lại chủ động đi hôn Kim Chung Nhân, mình thật sự là rất ngốc a. Bạch Hiền càng nghĩ càng ảo não, càng nghĩ càng sầu khổ, lặng lẽ lấy tay bụm mặt.

Kim Chung Nhân đem tay Bạch Hiền gỡ ra liền thấy được bộ dạng uất ức xấu hổ của đối phương, bản thân vội nâng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng tuyết kia lên, nhìn chăm chú cái miệng xinh đẹp một lúc lâu, cuối cùng lấy hết dũng khí cúi người xuống.

Bạch Hiền sống chết đẩy Chung Nhân ra nhưng không có tác dụng, miệng nức nở vài câu không thành tiếng, trong đầu nhịn không được gào lên căm phẫn: “Nụ hôn đầu của mình tại sao lại phát sinh ở trong buồng điện thoại? A a! Bạch Hiền này làm sao mà chịu nổi!”

Bạch Hiền à, nụ hôn đầu tiên của cậu từ lúc ở nhà Kim Chung Nhân kỳ thực đã không còn rồi…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.