Lớp Trưởng Mỹ Nhân Có Bệnh

Chương 47: Hôn trộm trên lớp




Edit+beta: Diệp Hạ

Buổi tối cuối tuần phải lên lớp tự học.

Bởi vì gần đến kì thi tháng, trong phòng học lâm vào trạng thái điên cuồng ôn tập, rất an tĩnh, chỉ có âm thanh trang sách ma xát rất nhỏ.

Này chỉ là giai đoạn kiểm tra thông thường, nhưng làm học sinh cảm thấy có chút gấp gáp cũng vì nó để đánh giá thành tích gần đây của họ, có tiến bộ hay kém đi. Các học sinh cũng đã quen với mấy kì thi, Quý Trạch bình tĩnh mà lấy ra mấy bài mình làm sai, tìm mấy câu hỏi giống vậy rồi làm lại, kiểm tra kĩ càng, đến lúc đó làm giống bình thường là có thể.

Lúc thời gian tự học buổi tối còn dư lại nửa giờ, Quý Trạch đã có chút mệt mỏi, mí mắt rũ xuống, nửa gục xuống bàn, thiếu chút nữa liền lăn ra ngủ.

Đầu gật gật, như gà nhỏ đang mổ thóc, nhìn đặc biệt đáng yêu.

Đáy mắt Giang Hạo nhiễm ý cười, sách giáo khoa cũng không đọc, cầm qua che ở đỉnh đầu hai người, trộm hôn một cái trên mặt Quý Trạch.

Quý Trạch nhất thời bừng tỉnh, bị dọa rồi, nhỏ giọng nói: “Cậu điên rồi sao? Không sợ bị nhìn thấy à.”

Giang Hạo nhún vai, rất chắc chắn, “Không có việc gì, mọi người đều đang nghiêm túc ôn tập, chúng ta ngồi ở sau cùng căn bản không ai chú ý.”

Quý Trạch liếc nhìn hắn một cái: “Cậu cũng biết người khác đang nghiêm túc ôn tập sao, đọc sách đàng hoàng đi.”

Rất có khí thế lớp trưởng mà gõ gõ sách giáo khoa hắn.

Giang Hạo cười, ôn nhu sờ sờ đầu của cậu, “Cậu ngủ một lát đi, nếu có lão sư đến tôi sẽ kêu cậu tỉnh.”

Có thể nói là rất quang minh mà giựt giây lớp trưởng làm trái với nội quy trường học.

Nhưng mà lớp trưởng đại nhân đương nhiên vui lòng mà tiếp nhận rồi, miễn cưỡng ngáp một cái, thản nhiên nói: “Vậy tôi ngủ.”

Liền gối đầu lên cánh tay, ngủ không chút áp lực.

Giang đồng học làm bạn cùng bàn phi thường săn sóc mà giúp cậu dọn dẹp sách giáo khoa bút viết linh tinh trên bàn, để không gian đi ngủ của cậu càng lớn, ngủ càng thoải mái.

Tự học buổi tối tan, các học sinh về ký túc xá.

Tắm rửa rửa mặt, sau đó tắt đèn đi ngủ là những việc làm trước khi nghỉ ngơi hết sức phổ thông. Nhưng ở ký túc xá của hai người mới bắt đầu yêu đương này thì mấy việc làm bình thường liền biến thành không bình thường.

Giống như lúc Quý Trạch đang tắm, Giang Hạo sẽ không an phận mà gõ cửa, nhiệt tình hỏi: “Tiểu soái ca, cần cung cấp dịch vụ chà lưng không? Miễn phí nha.”

Người đang tắm rửa bên trong, cả người đầy bọt lảo đảo không đứng vững, biểu tình khiếp sợ lại bất đắc dĩ, cảm thấy mình sớm hay muộn cũng có ngày bị đối phương làm trời làm đất, không ngừng làm mấy việc khiến mình bị hù chết.

Giang Hạo nghe được âm thanh trong phòng vệ sinh, lo lắng: “Không có việc gì đi?”

Quý Trạch bình tĩnh đáp: “Chỉ cần cậu không phát bệnh thần kinh thì tôi tuyệt đối không có việc gì.”

Bên ngoài liền truyền đến tiếng cười haha của Giang Hạo, thật sự như một tên thần kinh, thật không có thuốc nào cứu được cái loại này.

Giang Hạo còn nói: “Tôi là nghiêm túc, muốn tôi vào không?”

Quý Trạch nghẹn lại: “Không cần, cám ơn!”

Giang Hạo đáng tiếc đến cực điểm, nói thầm: “Chà lưng cho nhau rất tốt a, anh em phương Bắc đều làm như vậy để tăng tình hữu nghị.”

Hán tử phương Bắc đích thật là dùng việc chà lưng để tăng tình hữu nghị, rất đơn thuần, nhưng cậu tuyệt đối không chỉ muốn tăng tình hữu nghị đi?

Hiệu quả cách âm của buồng vệ sinh không tốt lắm.

Trong khoảng thời gian này nhiệt độ lên xuống thất thường, khí lạnh đến đi nhiều lần, cuối cùng thành công bắt đầu mùa đông. Cho nên, trạng thái của mọi người khi tắm rửa biến thành —— thật lạnh không muốn cởi quần áo, vào dưới vòi sen lại ấm đến không muốn đi ra ngoài.

Quý Trạch tắm rửa xong đi ra, không có giặt quần áo ngay, mà là vào ký túc xá mặc một cái áo khoác, sấy khô tóc. Làm xong mấy việc này mới không cam lòng mà đi đến ban công.

Bên ngoài từng đợt gió thổi, lãnh khốc vô tình. Dựa theo lẽ thường mà nói, hầu như tất cả mọi người đều cho rằng phương Bắc lạnh hơn phương Nam, nhưng có một loại lạnh gọi là lạnh thấu xương, lạnh vào xương cốt. Chớ nói chi là phương Nam không có hệ thống sưởi hơi, vòi nước lại không cung cấp nước ấm, thật sự là rất thảm.

Cho nên, tất cả học sinh phương Nam đều cho rằng, mùa đông giặt quần áo cần thêm một ca khúc làm BGM(nhạc nền) —— Dũng khí.

Nước từ trong vòi chảy ra, nói không chút nào khoa trương đâu, quả thực là cảm giác như xương cốt đều đau, nhất định phải tốc chiến tốc thắng. Quý Trạch lại sợ lạnh hơn so với người bình thường.

Nhiều lần Giang Hạo đề nghị giúp cậu giặt quần áo nhưng đều bị cự tuyệt, giờ quan hệ thay đổi cũng như vậy. Thật sự lúc tương đối lạnh, Quý Trạch sẽ giặt ở buồng vệ sinh, hoà nước nóng từ vòi sen với nước lạnh để giặt quần áo.

Lúc Giang Hạo giặt quần áo, Quý Trạch đang đánh răng, hai người đứng bên cạnh nhau, cậu nhìn như tùy ý mà liếc một cái, phát hiện hắn đang giặt quần lót, sau đó lại yên lặng dời tầm mắt.

Lập tức, bên cạnh truyền đến một tiếng cười nhẹ, “Nhìn cái gì đấy?”

Quý Trạch bình tĩnh mà phun bọt trong miệng, súc miệng, rất bình tĩnh mà nói: “Không nhìn.”

Giang Hạo nhìn cậu, cười tủm tỉm nhướng mày: “Thật không có nhìn?”

Quý Trạch lắc đầu.

“Nhưng tôi thấy cậu nhìn tôi.”

Quý Trạch: “… Được rồi, có nhìn. Nhìn cậu một chút thì thế nào?”

Giang Hạo thẳng thắn mà nói: “Tôi sẽ rất vui a, hoan nghênh nhìn nhiều chút.”

Sau đó vắt cạn nước, treo quần lót lên giá áo, chỉnh bằng lại rồi treo lên, còn cố ý mà treo cạnh Quý Trạch, dán rất gần, quay đầu ý vị sâu sa nói: “Mau nhìn đi, tương thân tương ái.”

Quý Trạch: “… Tôi không nhìn lầm, quả nhiên cậu bệnh không nhẹ.”

Giang Hạo bất vi sở động, vẫn đắc chí như trước.

Quý Trạch nhìn, nhịn không được cười một chút, “Mau tách ra đi, để như vậy khó khô lắm, xong rồi vào, ở bên ngoài lạnh chết.”

Bởi vì Quý Trạch thúc giục, Giang Hạo đành phải tácg chúng nó ra, chậm rãi, động tác thập phần lưu luyến, khiến cho Quý Trạch cảm thấy mình đang cản trở một đôi uyên ương.

Quý Trạch bất đắc dĩ lắc đầu, về ký túc xá, lấy túi chườm nóng đã nạp điện ra, đứng ở một bên chờ, cầm di động lướt Weibo, nhưng chân bị đông rất lạnh, tay trái nhàn rỗi nhịn không được đi sờ túi chườm nóng, hút chút nhiệt lượng.

Giang Hạo thấy, liền nói: “Cậu lên giường trước đi, đợi tôi treo giúp.”

Quý Trạch do dự một giây, liền gật đầu, “Vậy cậu nhanh lên.”

Nói xong liền chui vào ổ chăn, bên trong ấm áp dễ chịu, bởi vì cậu đã để một cái túi chườm nóng ấm lên ổ chăn trước rồi.

Giang Hạo dựa vào cạnh cửa đánh răng, nhìn cậu như vậy, còn nói: “Muốn lên giường nhanh như vậy a.”

Quý Trạch lại nghẹn: “…”

Giang Hạo cười xấu xa: “Tôi chỉ là nói trên giường ấm, cậu đang suy nghĩ gì?”

Cũng không lâu lắm, Giang Hạo rửa mặt xong, cũng rất nhanh chóng rút chuôi cắm, tắt đèn, ôm túi chườm nóng chui vào ổ chăn.

Túi chườm nóng đưa đến tay Quý Trạch, nhiệt lượng xuyên qua đầu ngón tay, rất nhanh ấm lên, cả người đều thoải mái không ít.

Giang Hạo cũng đem một bàn tay đặt trên túi chườm nóng, “Không thưởng cho tôi một chút sao?”

Quý Trạch có chút mơ màng, “Ân?”

“Tôi giúp cậu phơi đồ nha, mặc dù là một chuyện rất nhỏ, nhưng giáo dục biểu dương rất quan trọng.” Giang Hạo gật gật đầu, bộ dáng có chút trẻ con.

Quý Trạch nhìn, không nhịn được cười, trong lòng lại mềm thành một bãi nước. Ai kêu bạn trai nhà cậu đáng yêu như vậy.

Cậu khẽ nâng cằm, hôn lên môi Giang Hạo một cái.

Lần này đến phiên Giang Hạo mơ màng. Tuy rằng ngoài miệng vẫn luôn ba hoa trêu đùa, như công tử phong hoa, nhưng thực tế kinh nghiệm yêu đương căn bản không có. Quý Trạch chủ động hôn một cái liền nhất thời ngây dại, địa phương bị chạm vào còn nóng lên, điên cuồng mà lan tràn ra chung quanh.

Quý Trạch cứ như vậy trừng mắt nhìn Giang Hạo hóa đá cứng đờ, sắc mặt biến đổi, hồng từ mặt đến tận cổ.

Nhất thời nhịn không được, phốc cười lên tiếng.

Ai mẹ, thật sự là rất đáng yêu.

Giang Hạo xấu hổ, một tay kéo người vào trong ngực, tư thái cường ngạnh, hung tợn nói: “Cười cái gì mà cười, có tin tôi...hôn cậu hay không!”

Hành động này nếu đặt vào bình thường, dáng người cao lớn, lại có thêm cơ bắp, ngữ khí kia nhất định là có vài phần uy hiếp. Nhưng đặt ở tình huống này một chút uy hiếp cũng không có, làm người ta chỉ muốn cười phá lên.

Quý Trạch không áp chế được khóe miệng, đưa tay ôm lưng hắn, như dỗ con nít mà vỗ vỗ, “Được được, tôi không cười, bạn nhỏ Giang của chúng ta lợi hại nhất, thưởng cho cưng một đóa hoa hồng nhỏ.”

Giang Hạo nhếch môi, cúi đầu bắt tay cậu kéo đến phía trước, không nhẹ không nặng mà cắn một cái.

Quý Trạch không đau, nhưng là rất bất đắc dĩ, “Lần trước là gặm cổ, lần này gặm tay, cậu coi tôi là đồ ăn vặt sao?”

Giang Hạo cao lãnh mà hất càm lên, bĩu môi, “Đúng vậy. Hơn nữa tôi là bạn nhỏ không nghe lời, muốn cắn cậu thì cắn, cần gì lý do?”

Hùng hài tử lên sàn, một bộ thiên hạ chi đại duy ngã độc tôn.(nôm na là bố mi mạnh nhất quả đất)

Quý Trạch: “…”

Rất tốt rất tốt, linh hoạt đẩy lời cười nhạo của tôi về, thản nhiên thừa nhận mình là hùng hài tử, bội phục bội phục. Tại hạ không thể không cam lòng.

***

Ngày thi tháng, Quý Trạch và Giang Hạo không cùng phòng thi, nhưng như vẫn hẹn thi xong rồi cùng đi.

Quý Trạch lại chung phòng thi với Vu Hoa Canh, theo dòng người đi ra. Vu Hoa Canh bắt lấy tay Quý Trạch nói: “A Trạch, nhà ăn ra món mới, chúng ta cùng đi thử xem.”

Một bên tán gẫu một bên đi ra ngoài, Giang Hạo cách đó không xa đang tựa vào bên tường, yên lặng nhìn qua, rõ ràng đang chờ cậu.

Vu Hoa Canh nhìn Quý Trạch bên cạnh, lại nhìn Giang Hạo phía trước.

Quả nhiên, giây tiếp theo.

Quý Trạch chỉ vào bên kia nói: “Hoa Canh, tôi muốn đi cùng hắn…”

Vu Hoa Canh nhất thời vô cùng đau đớn, “A Trạch, giữa sắc với bạn, cậu có thể hơi do dự một chút mới quyết định được không?”

Từ khi bọn họ xác định quan hệ, Vu Hoa Canh càng thêm không có biện pháp chơi cùng Quý Trạch.

Nàng trừng phía trước, vẻ mặt vân đạm phong khinh nhưng lại có chút ủy khuất, tức giận nói: “Ngày nào các cậu cũng ăn cùng nhau, giờ A Trạch theo tôi một lần cũng không được sao?! Hừ!”

Cuối cùng, vẫn là Lương Trác vỗ vai nàng, rất có kỹ xảo dỗ người đi rồi.

Giang Hạo chân thành nói lời cảm tạ, cảm thấy mỹ mãn mà kéo Quý Trạch đi. Hoàn mỹ.

_______