Lục Gặp Ký Thu

Chương 1: Lần đầu gặp mặt




Chỉ còn khoảng hai tiếng nữa là chương trình dạ hội cuối năm chính thức bắt đầu.

Lúc này, Lộ Ký Thu đã trang điểm xong, ngồi trước bàn trang điểm nhẩm lại lời bài hát, chờ thông báo tập dợt.

Đây là phòng hóa trang số 7, có bốn nghệ sĩ nữ cùng sử dụng, ngoài ra còn có trợ lý và chuyên viên trang điểm ở chung trong một căn phòng không quá lớn, nên nhất thời cảm thấy hơi ngột ngạt.

Hôm nay, Lộ Ký Thu mặc một chiếc váy dài chấm đất, ngồi trên ghế, sống lưng thẳng tắp, rất sợ không cẩn thận sẽ làm hỏng váy.

Mấy nghệ sĩ bên cạnh đã lục đục đi tập dợt, chỉ có Lộ Ký Thu là không thấy ai đến thông báo hướng dẫn.

Người đại diện La Mẫn cầm đồ trang sức theo yêu cầu của nhãn hàng, vừa đeo cho Lộ Ký Thu vừa nói: “Đạo diễn sân khấu nói Lục Nhất Hành bị kẹt xe, không biết lúc nào mới có thể đến đây, chúng ta hãy đi làm quen với ánh sáng và sơ đồ sân khấu trước.”

Lộ Ký Thu nghe thấy tên của anh, không khỏi cúi đầu mím chặt môi.

“Làm sao vậy, em vẫn còn xấu hổ à?” La Mẫn cười trêu ghẹo nói.

“Mới không phải đấy.” Lộ Ký Thu vội vàng phủ nhận.

“Lục Nhất Hành có kinh nghiệm sân khấu rất phong phú, em đứng cùng sân khấu với cậu ta thì chị cũng yên tâm.”

La Mẫn nói xong thì dẫn Lộ Ký Thu ra khỏi phòng hóa trang.

Lộ Ký Thu đương nhiên biết anh sẽ không phạm bất kỳ sai lầm nào, dù sao anh ấy đã xuất đạo được 9 năm, mà cô thì mới vừa tròn 2 năm. Trước khi ra mắt, cô đã là fan hâm mộ của anh.

Khẩn trương không phải là vì lên sân khấu biểu diễn, mà là do cùng anh đứng trên một sân khấu nên mới như vậy.

La Mẫn đi phía trước dẫn đường, trợ lý Miêu Nhị ở phía sau giúp Lộ Ký Thu nâng tà váy, đi sát lại gần cô, nhỏ giọng nói: “Chị Ký Thu, em nghe nói đây là lần đầu tiên thầy Lục song ca cùng nghệ sĩ nữ đấy!”

Lộ Ký Thu ngay lập tức sửng sốt, nhưng sau đó nhanh chóng che dấu biểu cảm trên khuôn mặt, “Hình như là vậy…”

Ba người nối đuôi nhau đi đến hậu trường, lúc đi ngang qua bên hông sân khấu thì đụng phải một vũ đoàn.

Người người chen lấn phát ra tiếng động lớn cùng với âm thanh nói chuyện ồn ào.

“Theo sát chị…”

La Mẫn ở phía trước mở đường, không quên nhắc nhở hai người ở phía sau đi theo sát mình.

“Xin lỗi, cho đi nhờ một chút! Phiền nhường đường một chút!” Miêu Nhị ở phía trước che chắn cho Lộ Ký Thu, vừa nói vừa cố gắng chen qua đám đông.

Cuối cùng cũng thoát khỏi một phen giày vò.

Lộ Ký Thu đi qua đám người, quay đầu lại muốn tìm Miêu Nhị, đúng lúc đó, Miêu Nhị bị người ta đụng phải, thấy cô nàng chuẩn bị ngã, cô vô thức đưa tay đỡ, nhưng vẫn chậm một bước.

“Xẹt…”

Tiếng váy bị xé rách vang lên, Lộ Ký Thu cảm nhận được từng cơn mát lạnh ở đùi, cúi đầu nhìn xuống, thì tà váy dài đã bị xé rách.

Không để ý đến quá nhiều thứ như vậy, Lộ Ký Thu chỉ lo lắng Miêu Nhị bị người ta đạp phải, vô vàng hô một tiếng, “Xin tránh ra một chút!”

Một tiếng này thật sự đã làm cho mọi người xung quanh dừng lại, không còn xô đẩy nhau nữa.

Lộ Ký Thu vội vàng khom người, đỡ Miêu Nhị vừa bị người ta xô ngã, quan tâm hỏi: “Không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?”

Miêu Nhị vừa vỗ bụi dính trên quần áo, vừa lắc đầu nói không sao.

“Chị Ký Thu, lễ phục bị hỏng rồi!” Miêu Nhị nhìn thấy váy của Lộ Ký Thu bị rách, rồi nhìn nửa mảnh vải còn lại nằm dưới chân, trong thời gian ngắn liền cảm thấy rối loạn.

Lộ Ký Thu cẩn thận nắm lấy tà váy, khom người nói: “Em đi tìm chị Mẫn, chị đi về phòng hóa trang trước.”

Cô phải đổi bộ lễ phục mới ngay lập tức.

“Thế nhưng….Phải làm sao bây giờ…” Miêu Nhị gấp gáp đến độ không nói nên lời, cố gắng lục tìm trong ba lô của mình bất kỳ thứ gì có thể che chắn được.

“Không sao, chị trực tiếp quay về phòng hóa trang, em nhanh chóng đi tìm chị Mẫn đi…”

Lộ Ký Thu còn chưa nói xong thì nghe tiếng bước chân dồn dập ở phía sau.

Vừa định quay đầu lại nhìn, thì đột nhiên trên lưng cô đã được khoác một chiếc áo khoác bóng chày.

Người đàn ông đội mũ lưỡi trai màu đen nhanh chóng buộc áo khoác vào thắt lưng cô, Lộ Ký Thu theo bản năng lui ra sau vài bước, nhưng lại nhìn thấy đôi mắt ở dưới vành mũ của anh ta có chút quen thuộc.

“Đi đổi bộ khác.”

Giọng nói của người đàn ông này cũng có vẻ quen tai.

Lộ Ký Thu đứng yên tại chỗ, hơi giật mình, nói: “Cảm… cảm ơn!”

Người đàn ông cũng không dừng lại lâu, xoay người nhanh chóng rời khỏi.

“Chị Ký Thu, chị quen người này sao?” Miêu Nhị ôm ba lô, gương mặt mờ mịt hỏi.

Lộ Ký Thu theo bản năng kẽ cắn môi dưới, gương mặt và giọng nói vừa rồi, tên của anh mấp mé ở trong miệng, suýt chút nữa là đã thốt ra.

Còn chưa kịp nghĩ tiếp, La Mẫn đã quay trở lại, nhìn thấy Lộ Ký Thu trên lưng buộc áo khoác bóng chày của nam mà tà váy thì nằm trong tay Miêu Nhị, không kiềm chế mà trách mắng.

“Xảy ra chuyện gì, chớp mắt một cái mà lễ phục đã biến thành hai mảnh như thế này rồi?”

Lộ Ký Thu lấy miếng vải, cướp lời của Miêu Nhị, nói trước: “Không cẩn thận bị té lộn nhào một cái, em nhớ là còn có bộ đồ dự phòng, đúng không chị Mẫn?”

Lộ Ký Thu vừa nói, vừa tỏ ra ngoan ngoãn với La Mẫn.

Ba người vội vã trở lại phòng hóa trang, La Mẫn đi nói chuyện với đạo diễn sân khấu, phòng thay đồ chỉ còn lại hai người Lộ Ký Thu và Miêu Nhị.

“Xin lỗi chị Kỷ Thu, là lỗi của em… Đã vậy, chị còn nói dối để giúp em nữa…”

Lộ Ký Thu thay lễ phục mới, cười phủ nhận: “Được rồi, chị không nói dối, đúng là chị bị ngã mà.”

Hai người nhìn nhau, không khỏi cùng nhau nở nụ cười.



Lục Nhất Hành đẩy cửa đi vào phòng hóa trang số 2, lấy trang phục từ tay của Phan Mậu, đi vào phòng để thay đồ.

“Nhất Hành, hôm nay không có thời gian tập dợt, đạo diễn nói chút nữa lên sân khấu tùy tình huống mà ứng biến.”

Lục Nhất Hành lấy mũ xuống, vuốt vuốt mái tóc đang rối, trong đầu anh bây giờ đều là vẻ mặt ngạc nhiên của cô.

Dựa vào cánh cửa phòng thay đồ, Lục Nhất Hành không kìm lòng được, nhắm mắt lại, nụ cười như có như không ở khóe miệng.

Lần đầu tiên chính thức gặp mặt, hình như có chút vội vàng.

“Nhất Hành, cậu thay quần áo xong chưa?” Phan Mậu ở bên ngoài phòng thay đồ thúc giục.

Lục Nhất Hành nhanh chóng thay đồ xong, một thân âu phục thẳng thớm, đi tới trước bàn trang điểm ngồi xuống, thợ trang điểm vội vàng giúp anh trang điểm, tạo kiểu tóc.

Phan Mậu ngồi bên cạnh, vừa xem lịch trình sắp tới vừa liếc nhìn Lục Nhất Hành.

Nhìn thấy khóe miệng anh vẫn chưa thu lại nụ cười, không kìm được mà nói: “Tớ nói chứ, dạo này đang bận diễn hai bộ phim, cậu còn nhận lời mời tham gia buổi biểu diễn tối nay, để ý đến người ta như vậy à…”

Lục Nhất Hành khẽ mím môi, nhàn nhạt hỏi cậu ta: “Biểu diễn nhiều một chút, không tốt sao?”

Phan Mậu vừa nghe xong, trong lòng không khỏi khinh bỉ một tiếng, nhỏ giọng nói: “Biểu diễn cũng chỉ ngụy trang mà thôi, cậu đây là muốn gần kề người ta.”

Tham dự chương trình dạ hội cuối năm này, với nghệ sĩ khác thì đây là tận dụng cơ hội để tỏa sáng. Nhưng đối với Lục Nhất Hành, một nghệ sĩ tuyến đầu, đã từng 2 lần liên tiếp nhận được giải thưởng diễn viên điện ảnh xuất sắc, thì nhà đài này phải tìm cách mời anh tham gia.

Có ai ngờ, ngày đó, Lục Nhất Hành chỉ liếc nhìn danh sách nghệ sĩ tham dự, không nói hai lời mà đồng ý ngay lập tức.

Một lúc sau, Phan Mậu nhìn xung quanh một chút, nghi ngờ hỏi: “Áo khoác của cậu đâu rồi?”

Bây giờ là mùa đông, ban đêm so với ban ngày thì lạnh hơn nhiều, di chuyển một hồi nếu mà không có áo khoác thì không ổn.

Lục Nhất Hành mân mê khóe miệng, không nói gì.

Thợ trang điểm ở bên cạnh, nghĩ Lục Nhất Hành quên mất nên chủ động nói: “Vừa rồi có một nữ nghệ sĩ bị hư lễ phục, nên thầy Lục…”

“Khụ! Khụ!”

Lục Nhất Hành ho khan hai tiếng, giơ tay lên, ý bảo không cần phải nói chuyện này, nhưng Phan Mậu vẫn nghe được.

“Nghệ sĩ đó tên là Lộ Ký Thu đúng không?” Phan Mậu làm bộ không biết chuyện, hỏi thợ trang điểm.

“Đúng vậy, chính là ca sĩ nổi tiếng trong thời gian gần đây, Lộ Ký Thu.” Thợ trang điểm thành thật trả lời.

Phan Mậu “À” một tiếng dài, đứng lên đi qua đi lại bên Lục Nhất Hành, vỗ vỗ vai anh, trêu ghẹo nói: “Lợi hại, không chỉ làm anh hùng cứu mỹ nhân mà còn để lại tín vật làm phương tiện gặp nhau sau này, đáng để học hỏi đấy!”



Ở bên này, sau khi thay xong lễ phục mới thì Lộ Ký Thu cũng bỏ lỡ tập việc tập dợt.

Ca khúc của bọn họ xếp ở vị trí thứ hai, thời gian cấp bách, Lộ Ký Thu chỉ có thể đi theo đạo diễn đến hậu trường.

Đeo tai nghe, nắm chặt micro trong tay, đứng lên bục nâng.

Mọi thứ đều được chuẩn bị kỹ càng, Lộ Ký Thu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Vừa rồi lúc đạo diễn dẫn cô đến vị trí có nói, Lục Nhất Hành sẽ đi ra từ đằng sau cánh cửa màn hình LED lớn ở phía bên kia, và nhắc nhở cô nhớ “giao lưu bằng mắt” với anh.

Sau một hồi hoảng loạn, người dẫn chương trình đã đọc xong lời dẫn.

Nhạc đệm vang lên, bục nâng dưới chân dần dần nâng lên, Lộ Ký Thu điều chỉnh lại cảm xúc, trên mặt nở một nụ cười tiêu chuẩn.

Câu hát đầu tiên vang lên, bục nâng vừa vặn ngang với sân khấu, khán giả và người hâm mộ dưới sân khấu la hét và reo hò, hào hứng giơ đèn sáng.

Sau bốn câu hát, ánh đèn sân khấu sáng lên, chiếu xuống phía bên kia sân khấu.

Đến đoạn điệp khúc, Lộ Ký Thu nhìn theo ánh đèn, chỉ thấy anh đang nhẹ nhàng cất giọng hát, bước ra từ phía sau màn hình.

Mặc dù hai người cách nhau một đoạn nhưng Lộ Ký Thu vẫn có thể cảm nhận được rất rõ ràng, anh cũng đang nhìn cô.

Lộ Ký Thu theo bản năng thu hồi tầm mắt, theo đúng như hướng dẫn của đạo diễn, nâng váy bước xuống bục sân khấu.

Tiếp theo là đến phần hát của Lộ Ký Thu, cô vừa hát vừa bước về phía anh. Trong lòng như con nai tơ chạy loạn, nhưng không dám biểu hiện trên gương mặt.

Đến đoạn điệp khúc một lần nữa thì Lục Nhất Hành đã đi đến bên cạnh cô.

Lộ Ký Thu nghiêng người, quay mặt xuống khán đài, cùng anh hòa giọng, nhưng một giây tiếp theo, anh đã nắm lấy tay cô.

Chờ một chút… Cái này có trong kịch bản sao?

Lộ Ký Thu ngạc nhiên nhìn anh, vừa lúc nhìn thấy ánh mắt thâm tình của anh, cô hốt hoảng né tránh, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi.

Trong phòng điều khiển, đạo diện nhiều lần xác nhận có phải là micro có vấn đề gì hay không.

Sau khi bỏ lỡ một câu, Lộ Ký Thu lại tiếp tục hát, chỉ là nửa người bên phải dường như chết lặng, kể cả đầu ngón tay cũng bị mất cảm giác.

Lục Nhất Hành thoáng nghiêng người, ánh mắt từ đầu đến cuối chưa từng rời đi, bỏ micro xuống, nhẹ nhàng kéo cô lại gần.

“Đừng lo lắng!”

Lời vừa nói ra, mi mắt Lộ Ký Thu khẽ run, hơi cúi đầu, cảm giác khẩn trương này chính là do anh tạo ra…

Khi biểu diễn được hai phần ba bài, tổng cộng cô đã nhìn anh mười hai lần.

Mà anh, ánh mắt nhìn cô chưa bao giờ dời đi.

Khi câu hát cuối cùng vang lên, hai người sóng vai đứng trên sân khấu, vẫy tay chào khán giả ở dưới khán đài, bục nâng từ từ hạ xuống.

Lộ Ký Thu không nhìn anh, cố gắng không nhìn anh, chỉ chờ bục hạ xuống hoàn toàn, chỉ chờ anh…buông tay cô ra.

Một nghệ sĩ biểu diễn tiết mục tiếp theo đang đứng ở bục nâng bên cạnh, hai ba nhân viên công tác đang giải thích các biện pháp an toàn cho anh ta.

Cách đó không xa, có một đạo diễn hét lên với bọn họ: “Hai vị đi thẳng, quẹo phải là có thể đi ra, trợ lý không được phép vào trong này…”

“Đi thôi.”

Lục Nhất Hành không những không buông tay mà còn đưa tay lên, ra hiệu cho cô bước xuống trước.

“Hả? Vâng.”

Lộ ký Thu hơi sửng sốt, lập tức khom người nâng váy, để anh đỡ cô bước xuống bục nâng cao chừng nửa mét.

Đi tới khúc quanh, đúng lúc Phan Mậu chạy tới, Lộ Ký Thu vội vàng rút tay ra khỏi tay anh, hơi mất tự nhiên vén tóc qua tai.

Lục Nhất Hành cúi đầu nhìn vào bàn tay trống không của mình, khóe miệng không tự giác mấp máy.

“Cảm ơn thầy Lục, hy vọng lần sau chúng ta sẽ có cơ hội hợp tác với nhau.” Lộ Ký Thu khom người một chút, lễ phép nói, coi như là tạm biệt anh.

Lục Nhất Hành còn muốn nói gì đó thì Phan Mậu đã đến gần.

“Nhất Hành, đã đến lúc phải đi rồi, nếu không thì sẽ không kịp chuyến bay.” Phan Mậu chỉ chỉ đồng hồ trên tay, nhắc nhở Lục Nhất Hành.

Lộ Ký Thu nắm lấy đuôi váy, đi trước hai bước, cười nói: “Lần sau gặp.”

Nói xong, cô liền cất bước rời khỏi.

Nhìn bóng lưng rời đi vội vã của cô, Lục Nhất Hành bật thốt: “Chậm một chút, đừng có chạy…”

Thế nhưng âm thanh quá nhỏ, Lộ Ký Thu đã đi quá xa.

Phan Mậu nhìn theo tầm mắt của anh một chút, cười nói: “Xem cậu kìa, đã hù dọa người ta chạy mất rồi.”

“Có sao?”

Lục Nhất Hành tự hỏi một câu, sau đó cúi đầu nở nụ cười. Hình như đúng là có một chút.

Hai người lên xe, Phan Mậu không kìm lòng được mà thì thầm: “Tối hôm nay cậu ở đoàn phim còn có phân cảnh khó, bay qua bay lại cũng không có thời gian nghỉ ngơi, nhanh chóng tranh thủ từng phút giây, cậu chợp mắt một lúc đi.”

Phan Mậu vừa nói xong thì điện thoại reo, là đoàn làm phim bên kia thúc giục.

Lắng nghe Phan Mậu cùng đoàn phim liên tục “đánh Thái Cực”, Lục Nhất Hành tựa lưng vào ghế, đeo tai nghe, nghiêng đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ.

Một giai điệu du dương và êm ái vang lên trong tai nghe, bài hát nhẹ nhàng mang đến cho người ta cảm giác thoải mái và bình yên.

Đây là bản demo anh đã nghe trong hai năm qua.

Bao nhiêu đêm mất ngủ, anh đều nghe bài này.



Ở bên kia, Lộ Ký Thư vừa mới đi qua khúc quanh thì gặp ngay Miêu Nhị đang đi đến tìm cô.

“Chị Ký Thu, chị chạy cái gì nha? Phía sau không có ai mà?” Miêu Nhị đưa mắt nhìn quanh bốn phía một chút.

“Cái kia, chị sợ em không tìm thấy chị…” Lộ Ký Thu hàm hồ nói, “Được rồi, đi thôi, đi tìm chị Mẫn nào!”

Nói xong, cũng không đợi Miêu Nhị suy nghĩ nhiều, trực tiếp kéo cô nàng đi về phòng hóa trang.

“Chị Ký Thu, tụi em vừa xem chương trình phát sóng, cả bài biểu diễn, thầy Lục luôn luôn nhìn chị! Em có thể cảm nhận được ánh mắt của thầy ấy, vô cùng lãng mạn.”

Tự nhiên, gò má của Lộ Ký Thu đỏ ửng.

“Vậy sao… Nhất định là để khán giả nhìn thấy sẽ có hiệu ứng tốt…”

Hai người vừa trò chuyện vừa đi về phòng hóa trang, khi bước vào, cô lại thấy chỗ ngồi của mình có thêm một bó hoa.

La Mẫn ngẩng đầu nhìn hai người, chỉ chỉ bó hoa trên bàn, nói: “Chị đi ra ngoài nghe điện thoại, quay lại thì thấy bó hoa đã được đặt ở chỗ này.”

Lộ Ký Thu đi tới, cầm lấy thiệp trong bó hóa – M.LU.

Oh, lại là người có phong cách thần bí giống như lần trước, cũng không để lại bất kỳ thông tin gì thêm.

Miêu Nhị đang cúi người, giúp Lộ Ký Thu chỉnh váy, kìm lòng không được, mở miệng nói: “Người này quả thật rất kỳ quái, tặng nhiều lần như vậy mà chỉ viết một chữ “Lộ”, ngay cả danh tính của bản thân cũng không để lại…”

“Được rồi, được rồi, người dấu tên khiêm tốn tặng hoa, so với việc chặn đường, cản trở xe của chúng ta thì vẫn tốt hơn.”

La Mẫn cắt đứt vấn đề không giải quyết được này, “Thay quần áo đi, chị đưa em về.”

Miêu Nhị vỗ tay một cái, vẻ mặt hứng phấn nói: “Quá tuyệt vời, kỳ nghỉ sắp đến rồi!”

Lộ Ký Thu hé miệng cười, đi vào phòng thay quần áo, cô đã xin nghỉ phép sớm với La Mẫn, cô nghỉ hai tháng trong kỳ lễ năm mới này, ngày mai sẽ là ngày nghỉ đầu tiên.

Thay trang phục hằng ngày, định bước ra khỏi phòng thay đồ thì nhìn thấy áo khoác bóng chày được móc bên cạnh.

Chết rồi, cô quên trả lại cho anh!

Lúc ở trên sân khấu, Lộ Ký Thu có thể khẳng định, chiếc áo này là của Lục Nhất Hành, vẫn muốn trả lại cho anh, mà bây giờ lại quên!

“Ký Thu, có thể đi được chưa?” La Mẫn thúc giục.

“Đi!”

Lộ Ký Thu vội vàng cầm lấy áo khoác, lần sau gặp lại anh, nếu như mình vẫn còn có thể gặp lại anh… cô sẽ trả cho anh.