Lục Gặp Ký Thu

Chương 41




Trác Dư Hân cứ tưởng Lộ Ký Thu sẽ dễ bị bắt nạt như hồi học đại học, thế nên sau khi bị từ chối, cô ta cười cười, đánh giá quanh một vòng rồi đi xuống lầu.

Lộ Ký Thu cũng đi theo cô ta xuống lầu, không cho cô ta có cơ hội vào phòng của Lục Nhất Hành, giả bộ thân mật kéo cô ta ngồi xuống ghế salon.

“Không phải cậu vừa nói là nhớ mình sao, cùng tâm sự nào, dù sao thì ở phòng nào cũng giống nhau.”

Lộ Ký Thu vừa nói, vừa nhét một quả táo vào trong tay cô ta, xem như chặn cô ta lại.

Nghiêm Kha không hiểu chuyện tình phát sinh giữa con gái với nhau nên thuận miệng trò chuyện, “Rất lâu rồi anh không đến chỗ của Hạ Duy, tính đi tính lại, quán bar mở cũng đã được hai, ba năm rồi nhỉ?”

“Sắp được ba năm,” Lộ Ký Thu gật đầu đáp, thuận tiện nói: “Hôm qua chúng em cũng mới tới đó đấy!”

Khi có chủ đề, máy hát Nghiêm Kha lại bắt đầu mở.

“Anh còn nhớ người bạn Tần Cẩn kia rất có cá tính đấy!”

Nói đến Tần Cẩn, Lộ Ký Thu không khỏi quay qua nhìn Trác Dư Hân một chút, cười nói: “Đúng vậy, Tần Cẩn đối với bạn bè đặc biệt tốt, tính cách ăn ngay nói thẳng, có rất ít người không thể chơi với cô ấy.”

Trác Dư Hân nghe vậy, chỉ có thể mỉm cười, không muốn nói tiếp.

Có thể kiềm chế được sự kiêu ngạo của Trác Dư Hân, Lộ Ký Thu liền cảm thấy thỏa mãn, không tiếp tục trò chuyện về Tần Cẩn nữa. Dù sao Tần Cẩn và Hạ Duy đều không phải là người trong giới giải trí, cô không muốn đưa chuyện riêng tư của bạn bè lên truyền hình.

Vừa hàn huyên vài câu, Lục Nhất Hành đã mang theo mấy nhân viên công tác trở lại. Lục Nhất Hành đi tới, sau khi ngồi xuống bên cạnh Lộ Ký Thu, thì đưa tay xoa xoa đỉnh đầu cô, nói với Nghiêm Kha: “Đi ăn cơm ở chỗ Lâm Dương đi, tớ vừa gọi điện cho cậu ấy xong.”

Nghiêm Kha không có ý kiến, gật đầu nói được.

Lúc này, Lộ Ký Thu mới ý thức được là đã đến giờ cơm tối.

Trác Dư Hân đứng lên, nói chen vào, “Là nhà hàng cá nướng của Lâm tiền bối sao? Em nghe nói buôn bán rất tốt đấy!”

Lục Nhất Hành gật đầu, cúi đầu nói với Lộ Ký Thu: “Anh, Nghiêm Kha với Lâm Dương cùng đóng chung một bộ phim. Sau khi cậu ấy kết hôn thì cũng rút lui, hiện tại mở một nhà hàng cá nướng, cũng là quán nổi tiếng trên mạng, mùi vị không tệ.”

Lộ Ký Thu ngẩng đầu nhìn anh, có chút đắc ý nói: “Em đã xem qua bộ phim đó.”

Mặc dù tại thời điểm đó, bộ phim không quá thành công, nhưng nó lại khiến Lộ Ký Thu hết lần này tới lần khác xem say sưa, đã xem đi xem lại rất nhiều lần. Cô còn nhớ rõ khi đó, cô thích nhất là nhân vật do Lục Nhất Hành đóng.



Vì đi bốn người, hơn nữa chương trình có hợp tác quảng cáo với một thương hiệu xe ô tô, nên tổ tiết mục đưa cho bốn người một chiếc xe suv làm phương tiện di chuyển.

Lục Nhất Hành nhận lấy chìa khóa xe mà A Hồng đưa tới, đi vòng qua bên ghế phụ, mở cửa xe ra, thì Trác Dư Hận sáp lại gần.

Sau đó thấy Trác Dư Hân nói xin lỗi với Lộ Ký Thu, “Ký Thu, tớ dễ say xe, tớ có thể ngồi đây được chứ!”

Lộ Ký Thu hơi sửng sốt, rất muốn làm mặt không đổi nói không được. Nhưng mà Trác Dư Hân đã nói như vậy, nếu như cô từ chối thì có vẻ như cô đã quá hẹp hòi.

Kìm nén khó chịu, cô gật đầu nói được, rồi nghiêng mình đi tới cửa sau. Nhưng chưa kịp đưa tay chạm vào tay nắm cửa xe thì chợt nghe Lục Nhất Hành nói: “Nghiêm Kha, cậu lái xe nhé!”

Nghe anh nói vậy, Lộ Ký Thu quay lại nhìn, chỉ thấy anh tiện tay đóng cửa bên cạnh ghế phụ lại.

“Nhìn cái gì?” Lục Nhất Hành đưa tay bóp nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, kéo mở cửa sau xe, ý bảo cô lên xe.

Lục Nhất Hành làm như vậy, tất cả mọi người đều biết ý anh. Mặt Trác Dư Hân có chút khó chịu nhưng cũng không tiện nói cái gì, chỉ có thể ngồi vào ghế phụ.

Nghiêm Kha cũng không phải mới ngày đầu tiên lăn lộn trong giới giải trí này. Tâm tư của Trác Dư Hân đối với người khác, ít nhiều anh cũng đoán được vài phần. Anh nhận lấy chìa khóa từ tay Lục Nhất Hành, nổ máy lái xe đi đến nhà hàng cá nướng của Lâm Dương.

Đến nhà hàng cá nướng, như thường lệ, bọn họ đậu xe ở cửa sau.

Bốn người vừa xuống xe, có một cơn gió thổi tới, Lộ Ký Thu vô thức rụt cổ lại thì ngay lập tức được anh ôm quàng qua vai.

“Khăn quàng cổ đâu?” Lục Nhất Hành nhẹ giọng hỏi.

Lộ Ký Thu cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Bỏ trong phòng ngủ.”

Thật ra, cô sợ Trác Dư Hân xin xỏ mình nên khi ra cửa đã cố ý không cầm theo, thậm chí ngay cả chính mình cũng quên mang.

Nói xong liếc trộm anh một cái, giống như để lấy lòng, dựa sát vào ngực anh, nói: “Như vậy sẽ không lạnh.”

Chiêu này dùng rất được, Lộ Ký Thu vừa nói xong thì thấy anh nở nụ cười.

Quả thực, so với khăn quàng cổ, ngực của anh ấm áp hơn gấp trăm lần.



Sau khi nhận được điện thoại của Lục Nhất Hành, Lâm Dương canh thời gian, liền dẫn vợ và con trai ra cửa sau chờ bọn họ.

Nhìn thấy bọn họ xuống xe, Lâm Dương nói với con trai Tiểu Bảo, “Nhìn này, cha nuôi của con dẫn mẹ nuôi tới đấy!”

Tiểu Bảo là một đứa bé lanh lợi, nhanh như chớp chạy về phía trước.

Lộ Ký Thu nhìn thấy một bóng người nhỏ bé chạy tới, ôm lấy chân Lục Nhất Hành, cười hì hì kêu lên: “Cha nuôi!”

Đèn đường chiếu lên gương mặt của cậu bé kìa, đôi mắt to tròn, cái miệng chúm chím hồng hào, trông còn đáng yêu hơn cả bé gái. Lộ Ký Thu không kìm lòng được mà thốt lên một câu, thật là đáng yêu!

Lục Nhất Hành cười, đưa tay vò loạn quả đầu dưa hấu của Tiểu Bảo, dạy bảo nói: “Tiểu Bảo, gọi mẹ nuôi!”

“Mẹ nuôi!”

Tiểu Bảo ngửa đầu, giọng giòn tan gọi một tiếng, giơ hai tay ra muốn Lục Nhất Hành ôm.

Lộ Ký Thu tự động rời khỏi ngực anh, nhìn thấy anh ôm đứa bé kia, động tác vô cùng thành thục, giống như một người bố thực sự.

Mới vừa ôm xong, cậu bé kia đã đưa bàn tay nhỏ bé về phía Lộ Ký Thu, “Mẹ nuôi, tới đây, tới đây!”

Lộ Ký Thu tới gần một bước, cười hỏi: “Làm sao vậy?”

Lời vừa dứt, chỉ thấy Tiểu Bảo cười ôm cổ Lộ Ký Thu, rồi hôn một cái lên mặt cô.

Lộ Ký Thu vẫn chưa kịp phản ứng thì đã thấy Lục Nhất Hành ôm cậu bé ra xa, giả vờ hung dữ, nói: “Lâm Tiểu Bảo, ai cho phép con hôn người của cha nuôi.”

“Mẹ nuôi xinh đẹp, Tiểu Bảo thích mẹ nuôi!” Tiểu Bảo học dáng vẻ của người lớn, hai tay chống nạnh, vẻ mặt cây ngay không sợ chết đứng.

“Không cho phép!”

Hiển nhiên là cậu bé cũng không sợ Lục Nhất Hành, nghịch ngợm đạp chân nhỏ, đưa tay muốn Lộ Ký Thu ôm.

“Mẹ nuôi, ôm một cái!”

Lộ Ký Thu vừa mới lau nước miếng mà cậu bé cọ lên mặt, tươi cười tới gần, đưa tay vừa định ôm cậu bé thì Lục Nhất Hành đã chặn ngang.

Sau đó cô thấy anh nghiêng người qua, hôn lên má cô một cái, phát ra tiếng so với Tiểu Bảo lúc nãy còn to hơn.

Lục Nhất Hành mỉm cười, nắm tay cô đi về phía trước, nói với cậu bé ở trong lòng, “Sau này, không cho phép con hôn mẹ nuôi, nghe không?”

Tiểu Bảo quệt cái miệng nhỏ nhắn, lẩm bẩm nói: “Cha nuôi thật nhỏ mọn!”

“Được, vậy lần sau cha nuôi tới nhà trẻ, tìm bạn gái Phi Phi kia.”

Lục Nhất Hành còn chưa nói xong thì đã bị cậu bé cắt đứt, “Phi Phi là của con!”

Nghe thấy vậy, Lục Nhất Hành nở nụ cười, đặt Tiểu Bảo xuống đất, ngồi chồm hổm nói đạo lý với cậu.

“Vậy mẹ nuôi là của cha nuôi đấy!”

Cậu bé phồng má, thở phì phò, sau đó chạy về phía sau tìm Nghiêm Kha làm nũng.

Lộ Ký Thu đỏ tai, để mặc anh dắt tay đi về phía trước.

Trác Dư Hân nhìn hai người đi ở phía trước, trong lòng rất khó chịu. Nếu như không phải do công ty tạo dựng cho cô hình tượng em gái quốc dân thì chương trình thực tế lần này cô cũng có thể chen vào một chân, làm sao mà có thể đến lượt của Lộ Ký Thu cơ chứ!

Nghiêm Kha ôm lấy Tiểu Bảo, cố ý hỏi: “Tiểu Bảo, vừa rồi cha nuôi của con nói cái gì thế?”

“Cha nuôi không cho con hôn mẹ nuôi, còn muốn cướp Phi Phi của con nữa!” Tiểu Bảo ra sức oán trách, nhưng mà không giống như đang tức giận.

Nghe Tiểu Bảo nói như vậy, cộng với quan sát tương tác giữa hai người ngày hôm nay, ít nhiều Nghiêm Kha cũng có thể nhận thấy được hai người này thực sự đã động tâm. Anh vô thức liếc nhìn Trác Dư Hân ở bên cạnh, rồi không nói thêm gì nữa.



Hai vợ chồng Lâm Dương dẫn bốn người lên phòng vip trên lầu hai. Bình thường nơi này không mở, chỉ dành cho bạn bè trong giới giải trí.

Đến phòng vip, Lục Nhất Hành ngoắc tay gọi cậu bé, một viên kẹo đường là có thể dỗ dành được cậu nhóc.

Vợ của Lâm Dương là Lý Lỵ, cũng từng là diễn viên kịch. Sau sinh Tiểu Bảo, thì chị ấy đã lui về hậu trường, nhưng cả người vẫn giữ được khí chất rất tốt.

Lâm Dương xác định sở thích và những thứ kiêng kỵ của mọi người xong thì đi xuống lầu chuẩn bị, để Lý Lỵ ở lại nói chuyện phiếm với mọi người.

Lý Lỵ cũng không nói nhiều, cơ bản đều là Trác Dư Hân nói. Đặc biệt là khi nhắc đến chuyện cũ cùng dựng kịch với Lộ Ký Thu.

“Hai người là bạn học sao?” Lý Lỵ có chút ngạc nhiên hỏi.

Lộ Ký Thu bưng trà nóng, gật đầu nói phải.

Trác Dư Hân ngồi ở đối diện, cố ý nói: “Ở trường học, Ký Thu là nhân vật có tiếng tăm lừng lẫy đấy. Mỗi ngày đều có không ít bạn nam chạy tới đưa thư tình.”

Lộ Ký Thu vẫn duy trì nụ cười mỉm, không có phủ nhận cũng không có tiếp lời.

Quả thật là bình thường cô có nhận được thư tình, thậm chí là cả thơ tình nữa. Nhưng mà sao có thể ngày nào cũng có. Không phải Trác Dư Hân cũng từng được nhận sao? Tại sao trên bàn ăn lại nói những chuyện này?

Lộ Ký Thu dùng cọng tóc suy nghĩ thì cũng biết, đều là Trác Dư Hân cố ý làm cho cô xấu hổ.

“Đừng nói chuyện ở trường của hai người nữa, nói chuyện khác đi nhé!” Nghiêm Kha chớp lấy thời cơ cắt đứt câu chuyện.

Trác Dư Hân chỉ cười cười, không có tiếp tục chủ đề vừa rồi.



Một lát sau, Lâm Dương mang cá nướng tới. Một vài phần cá nướng đã được ướp với nước sốt và hành lá, nhưng không có bỏ ớt.

Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện, trọng tâm câu chuyện lại quay về lúc ba người đóng phim chung với nhau.

“Tớ nhớ có một cảnh quay ban đêm ở trên núi, đang là cuối hè, muỗi trên núi càng độc, mọi người trong đoàn phim đều không thể tránh được.”

Lâm Dương vừa mới nói xong thì Trác Dư Hân đã tiếp lời: “Em cũng nhớ tới một cảnh quay bên đêm lúc trước với anh Hành, cũng có rất nhiều muỗi. Nếu như lần đó không có xịt chống muỗi mà anh Hành đưa cho thì nhất định em đã bị muỗi cắn cả người.”

Lộ Ký Thu đang ăn đầu cá, nghe cô ta nói vậy thì không khỏi sửng sốt một chút.

Lục Nhất Hành gặp một miếng thịt cá, bỏ vào trong chén của Lộ Ký Thu, nói: “Tôi nhớ là tôi đã nhờ trợ lý mua một chai xịt muỗi to cho tất cả mọi người trong đoàn phim.”

Nói xong lại không quên nhỏ giọng nhắc nhở Lộ Ký Thu, “Khi ăn cá, tốt hơn là đừng nói chuyện, cẩn thận nếu không sẽ bị hóc xương.”