Lục Sĩ Quan Có Một Cậu Vợ Nhỏ

Chương 27: Chương 27





Hở? Về nhà....
Thẩm Thần: "Ngày mai em có tiết."
"Ngày mai chú Chung sẽ đưa em trở lại."
Nói xong lại bổ sung: "Anh thức dậy rất sớm, mà em dậy không nổi."
Thẩm Thần: "....."
Lục Tranh: "Đi thôi, lên xe."
Không cho cậu một chút cơ hội để cự tuyệt, Lục Tranh nhìn hai người còn lại gật gật đầu, lôi kéo Thẩm Thần rời đi.

Rất nhanh xe đã dời khỏi tầm mắt hai người họ, Tạ Hoài Tư ngây người chốc lát: "Bọn họ....là anh em sao?"
Tống Từ không lên tiếng chợt khẽ cười: "Tôi cũng từng cho rằng như vậy."
Thẩm Thần cứ như vậy ngơ ngác mà về nhà, trên đường cậu mơ mơ màng màng: "Tôi là ai, tôi đang ở đâu đây, tại sao tôi phải về nhà".
"Em và Tống Từ..." Lục Tranh đang nói rồi tạm dừng, cảm thấy câu hỏi có chút kỳ quái, vì thế thay đổi: "Hai người còn giữ liên lạc?"
Thẩm Thần gật đầu: "Vâng, cậu ấy là bạn tốt của em."
"Bạn tốt?" Lục Tranh không nặng không nhẹ mà cười một chút: "Anh cho rằng cậu ta thích em."
Anh cho rằng cậu ta thích em?
Thẩm Thần ngạc nhiên quay đầu nhìn anh, hoàn toàn không nghĩ Lục Tranh đột nhiên sẽ nói như vậy, càng không cẩn thận mà suy nghĩ anh thế mà lại nghĩ như thế.
"Em, em và cậu ấy chính là bạn tốt, em đối với cậu ấy....không có ý tứ nào khác."
"Ồ." Lục Tranh gật gật đầu, cười như không cười, nói: "Vậy người tên Tạ Hoài Tư thì sao."
"......."
Đột nhiên trầm mặc, Thẩm Thần nắm chặt tay, nhất thời không biết nói gì.

Tình cảm cậu đối với Tống Từ và Tạ Hoài Tư hoàn toàn không giống nhau.
Người trước là bạn học nhiều năm, là bạn tốt của cậu, cậu ấy giúp cậu rất nhiều, tình cảm Thẩm Thần đối với Tống Từ rất rõ ràng, cho nên cậu không thể nào đối với cậu ấy là đối tượng để thích.

Mà người sau, cậu cũng từng nghĩ đến.

Ít nhất, cậu đã cố gắng bản thân để thích người này.


Nhưng lại không thành công.
Lục Tranh im lặng nhìn cậu một cái thấy được tâm trạng khẩn trương của cậu.
Đèn đỏ, Lục Tranh thu hồi tầm mắt, dừng lại.

Mười giây ngắn ngủi trôi qua, đèn đỏ chuyển đèn xanh.

Xe khởi động, Lục Tranh nghe được giọng nói như không xác định của Thẩm Thần: "Em không biết."
Không giống như Tống Từ, mà do dự nói không biết.
Trở về đến nhà, vừa lúc gặp Lục Tinh Di từ trên lầu đi xuống.
"Anh, Thẩm Thần, sao hai người lại cùng nhau trở về."
Lục Tranh nói "thuận tiện", sau đó mặt lạnh mà lên lầu.
Lục Tinh Di mặt đầy hứng khởi chợt cứng lại, cậu khó hiểu mà nhìn Thẩm Thần: "Anh tôi làm sao vậy?"
Thẩm Thần: "Làm sao?"
Lục Tinh Di: "Có chút hung dữ."
Thẩm Thần dừng một chút: "Có khi nào mà không hung dữ."
Lục Tinh Di: "Nói cũng đúng."
"....."
"....."
Trở lại lầu gác, Thẩm Thần thư thái tắm rửa một cái, nằm trên giường đọc tin tức.
Đúng lúc này, di động vang lên.
"Tống Từ, làm sao vậy?"
Bên kia im lặng một lúc, thời điểm Thẩm Thần cho rằng Tống Từ không cẩn thận mà gọi, đột nhiên cậu nói: "Tiểu Thần, chuyện này không công bằng."
Thẩm Thần sửng sốt một chút: "Cái gì."
Giọng nói Tống Từ có chút lớn: "Tớ nói điểm này cậu không công bằng! Cậu cho Tạ Hoài Tư cơ hội theo đuổi cậu, thế còn tớ, cậu lại không cho tớ cơ hội đấy...."
Giọng nói Tống Từ lạ lạ, Thẩm Thần từ trên giường ngồi dậy: "Tống Từ, có phải cậu uống say rồi phải không."
"Cậu không cần quản, tớ muốn hỏi một chút cậu vì cái gì...." Tống Từ thanh âm có chút nghẹn ngào: "Trúc Lan Khuê nói ở trường học có rất nhiều người theo đuổi cậu....Thật trùng hợp hôm nay tớ thế nhưng gặp được, tớ vốn cho rằng sẽ tìm cơ hội mới thấy được.


Nhưng tớ thật không rõ, tớ chỗ nào không bằng anh ta, vì cái gì mà cậu cho anh ta cơ hội, lại không thể, hức, lại không thể tiếp nhận tớ?"
Thẩm Thần không để ý cậu ấy dùng giọng điệu như vậy nói với cậu, cũng may là kỳ nghỉ hè trung học năm đó cậu cự tuyệt Tống Từ, cậu ấy cũng không bộc lộ ra bộ dáng như bây giờ.

Trong lòng Thẩm Thần áy náy, biết là áy náy thì sẽ rất khó giải quyết: "Tớ không biết phải nói như thế nào với cậu...."
"Trước kia tớ không được, là bởi vì có Lục Tranh, tớ có thể chấp nhận thua Lục Tranh! Ai bảo tớ không thể lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.

Không ở cùng cậu chung dưới một mái nhà sớm chiều chung đụng, nhưng, cậu không thể bắt tớ thua một người mới đến sau được!"
Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, sớm chiều ở chung, nếu bàn về hai câu này, Tống Từ so với Lục Tranh thích hợp hơn, dù sao Lục Tranh rất nhiều năm về trước đã rời đi...Nhưng Thẩm Thần không đem lời này nói ra, bởi vì cậu thích Lục Tranh, cũng không phải là vì sớm chiều chung đụng.
Tống Từ không nghe Thẩm Thần nói gì, thấp giọng hỏi: "Có thể nói,...trước giờ vẫn thua Lục Tranh, tớ và Tạ Hoài Tư đều thua anh ta."
Thẩm Thần: "Tống Từ..."
"Cậu đối với anh ta còn chưa chết tâm đúng không?"
Tim Thẩm Thần như bị đâm một nhát, cậu vẫn luôn nhắc nhở mình hết hy vọng, buộc chính mình phải quên đi.

Cậu vẫn cho rằng mình có thể làm được, nhưng bây giờ Tống Từ lại nói thẳng ra trước mặt cậu, cậu mới phát hiện, trái tim cậu không có chút ý tứ tâm lý phủ định nào.
"Tớ hiểu được...." Tống Từ thấp giọng cười, nhưng cười thà rằng không cười: "Tớ chỉ biết, hôm nay thời điểm anh ta vừa xuất hiện, ánh mắt cậu nhìn anh ta rất khác biệt.

Quả nhiên, Trúc Lan Khuê nói không sai, con người của cậu, quá cố chấp."
"Vậy nên cậu đừng học theo tớ." Thẩm Thần cầm di động thấp giọng nói: "Tống Từ, cậu đừng học theo tớ."
Tống Từ khẽ cười: "Cậu xem cậu đấy, thật sự quá đáng, muốn người khác làm chuyện mà bản thân cậu không làm được."
Tối hôm qua không biết ngủ quên từ lúc nào, chỉ nhớ rõ khi mới tỉnh lại, điện thoại cũng hết pin.

Nhớ tới lời nói đêm qua của Tống Từ, cậu cảm thấy rất khổ sở.

Trên thế giới này, có vài người mà cậu không muốn tổn thương, Tống Từ là một trong số đó.
Nếu vẫn giống như trước kia thì tốt rồi.
Những ngày tiếp theo Thẩm Thần luôn đi học ở trường, vừa làm việc ở Thiên Ảnh, khoảng thời gian này, cậu rất ít khi gặp Lục Tranh, một mặt là cậu ít khi về nhà, mặt khác Lục Tranh cũng rất bận rộn.


Kỳ nghỉ hè đến, Thẩm Thần lấy lí do làm gia sư, mỗi ngày đều đến Thiên Ảnh.
Thời gian này, từ chỗ Hách Kiệt cậu học được rất nhiều, hơn nữa cậu cũng phát hiện Hách Kiệt tính tình tuy kém nhưng một khi thật sự muốn dạy cái gì thì tuyệt đối dốc lòng tương trợ.
Hôm nay, nhiếp ảnh gia của đội cách vách vội vã chạy đến chỗ bọn họ: "Hách Kiệt, bên anh gần đây rất rảnh đúng không"
Hách Kiệt gật đầu: "Cũng khá rảnh, chủ yếu là xử lý hậu kỳ, không thường xuyên ra ngoài chụp."
"Thật đúng lúc, đội chúng tôi đang thiếu người, anh bảo hai người trợ lý sang chỗ tôi vài ngày."
Đều cùng chung công ty, các đội mượn người của nhau cũng là điều bình thường.

Hách Kiệt sau khi nghe xong liền nói: "Việc ở mảng giải trí của các người nhiều như vậy, ngày nào cũng thiếu người, tuyển thêm thì chết à."
"Nói thì dễ nghe lắm, anh nghĩ tuyển thêm người nào có đơn giản như vậy.

Người biết chụp ảnh đời nào chịu đi làm trợ lý.

Nhưng tôi lại muốn người hiểu biết chụp ảnh làm trợ lý, anh nói xem có phải rất mâu thuẫn không."
"Thôi đi, chẳng phải là do anh kén chọn quá đó sao."
"Được rồi được rồi, anh không phải rất hay khen ngợi cậu trợ lý Thẩm Thần kia đó sao, là cậu ấy đúng không." Người đó chỉ chỉ tới Thẩm Thần: "Đến, đến đây chàng trai, cậu đi theo tôi."
Thẩm Thần nhìn Hách Kiệt, Hách Kiệt vẫy tay với cậu, bất đắc dĩ nói: "Đi đi."
"Còn thiếu một người, Mục An Thâm, cậu cũng đi theo tôi."
"Được."
Nói đến chuyện này, mảng giải trí ở công ty Thiên Ảnh là làm tốt nhất, nguồn thu lợi nhuận từ mảng này rất nhiều, mỗi ngày đều có minh tinh diễn viên tới đây để chụp ảnh quay quảng cáo, tạp chí, hoặc là trang phục của nhãn hiệu cần tuyên truyền,...
Hôm nay, nhóm Thẩm Thần sẽ chụp ảnh quay phim quảng cáo cho tiểu hoa đán đang rất hot, tiểu hoa đán nổi tiếng tính tình không tốt, mấy trợ lý như Thẩm Thần, công việc bận rộn thì thôi đi, đến cả mấy công việc vụn vặt như pha cà phê cũng bị xoay quanh sai bảo.

Nhưng dù sao người ta cũng đang hot, lại có địa vị, cho nên không ai dám nói gì.
Trong thời gian nghỉ ngơi, nhiếp ảnh gia Tiết Bằng bảo Thẩm Thần và Mục An Thâm đi xuống lầu mua cà phê cho các nhân viên công tác và vị minh tinh kia.

Hai người nhận lệnh, nhanh chóng chạy xuống lầu mua cà phê, lúc về mỗi người mang tám ly đi lên.
"Cậu nói xem chúng ta không phải chân chạy vặt, vì cái gì lại bảo chúng ta đi mua đồ." Mục An Thâm vừa đi vừa bất mãn nói.
Thẩm Thần: "Vậy cậu dám không đi sao."
Mục An Thâm: "...."
Thẩm Thần: "Đi nhanh đi, không là đi vào còn bị nói."
Mục An Thâm: "Hừ, tiểu hoa đán kia cũng có trợ lý riêng đi theo, sao lại không bảo bọn họ đi chứ."
Mục An Thâm vừa đi vừa quay sang nói chuyện, bất thình lình va phải người vừa đi ra khỏi văn phòng.

"Thật xin lỗi, xin lỗi." Văn phòng này chính là phòng của Dương tổng, va phải ai ở đây đều sẽ gặp rắc rối.
"Không sao chứ?" Anh chàng bị va phải ngược lại rất bình tĩnh, Mục An Thâm ngẩng đầu, nhìn thấy một người đàn ông anh tuấn trẻ tuổi, sửng sốt một chút: "Không, không sao."
"Không sao là tốt rồi, đi đi, đừng làm chậm trễ công việc." Người đàn ông cười nói.
Mục An Thâm vẻ mặt bị doạ mà bừng tỉnh: "Vâng, vâng...!cám ơn anh."
Mục An Thâm thẳng lưng rời đi, Thẩm Thần ở phía sau kinh ngạc mà nhìn người đàn ông trước mặt, đang muốn mở miệng nói gì đó, lại thấy có Dương tổng ở bên cạnh, cậu nhân viên nhỏ bé như cậu mở miệng nói chuyện cũng không phù hợp.
"Nhóc con, ngây ngốc làm gì, còn chưa đi."
Người đàn ông mỉm cười ở trước mặt cậu đúng là gương mặt quen thuộc Quý Nhiễm, lúc này anh một thân tây trang, dáng vẻ nghiêm chỉnh bàn công việc.
Thẩm Thần nhìn anh mà gật đầu, cũng không nhiều lời, chạy theo Mục An Thâm trở về studio.
"Là cậu chàng này à." Dương tổng vỗ vỗ vai Quý Nhiễm: "Cậu còn đặc biệt đến đây một chuyến, xem ra đây là ——"
"Stop, cơm có thể ăn bậy nhưng không thể nói lung tung." Quý Nhiễm quen thuộc khoát tay lên vai Dương tổng: "Đây không phải là người của tôi, nhưng tuyệt đối cũng không thể động đến, tôi cũng là do có người nhờ vả mà thôi.

Chuyện đó, anh nhất định phải quan tâm một chút, xảy ra chuyện gì sẽ tìm anh hỏi đầu tiên."
"Ha ha, cậu đã nói như vậy thì tôi không thể chú ý sao? Được, tôi sẽ nói Tiết Bằng nhắc nhở một chút."
"Được, vậy làm phiền rồi."
"Ha, Quý đại công tử tự mình đi một chuyến, tôi nào dám từ chối sao?"
——
Buổi chụp hình diễn ra cả ngày, tối đến, tổ chụp ảnh quyết định đặt cơm bên ngoài.
"Mục An Thâm, cậu đi xuống lầu nhận cơm hộp."
Mục An Thâm "ừ" một tiếng, thuận tay vỗ vai Thẩm Thần: "Đi thôi, ra ngoài lấy cơm hộp."
Thẩm Thần buông đồ trong tay xuống, nhấc chân muốn đi theo.
"Này này này, Thẩm Thần cậu đứng lại."
Thẩm Thần: "Hả?"
"Xử lý tốt việc của mình, cậu không cần phải đi."
Mục An Thâm trố mắt: "Thầy Tiết, nhiều cơm hộp như vậy, một mình tôi ——"
"Vậy thì gọi người khác đi với cậu, đơn giản mà." Tiết Bằng vẻ mặt không kiên nhẫn.
Trước đó những việc sai vặt này đều là cậu với Thẩm Thần, Mục An Thâm không rõ, tại sao bây giờ lại biến thành mỗi mình cậu xui xẻo.

Đang lúc vẫn uỷ khuất, liền thấy vẻ mặt lật mặt của Tiết Bằng, dùng gương mặt ôn hoà tươi cười nhìn Thẩm Thần nói: "Thẩm Thần, cậu ngoan ngoãn ngồi đây, thực lực cậu tốt như vậy, chăm chỉ học tập sẽ rất có tiền đồ."
Mục An Thâm: "!?"
Thẩm Thần: ".....".