Lười Phải Yêu Anh

Chương 16




Tô Thiên Thiên đỏ mặt, lúng túng đứng dậy, cúi đầu mân mê tay, “Cái kia… Họp xong rồi sao?”

“Giờ này rồi mà còn chưa xong được sao?” Ninh Xuyên trả lời không chút khách khí.

Tô Thiên Thiên có ngu thế chứ ngu nữa cũng nghe ra trong lời nói của anh chẳng có mấy phần vui vẻ, cúi đầu không nói lời nào, chuẩn bị xem nên mở miệng thế nào, xin lỗi thẳng liệu có mất mặt quá không? Nói hàm súc thì có vẻ không đủ thành khẩn? Nhưng trong lúc cô đang chuẩn bị, Ninh Xuyên đã quay người định trở lại chỗ ngồi của mình, vậy nên Tô Thiên Thiên vội vàng quát to một tiếng, “Chuyện kia ấy, không phải hôm nay tôi cố ý xin lỗi hại anh đi trễ không tham gia được cuộc họp….”

Ninh Xuyên nghiêng đầu, “Cô xác định câu này có logic?”

Tô Thiên Thiên lập tức lè lưỡi, vừa nãy gấp quá, nhất thời đầu lưỡi liến thoắng thế nào lại gộp luôn hai câu vào làm một, “Tôi định nói là, hôm nay không phải tôi cố ý đi trễ, sau đó lại muốn nói, thật xin lỗi đã hại anh không đi họp được… nói nhanh quá nên…”

“…” Ninh Xuyên gật đầu một cái, “Nói câu xin lỗi giải thích mà cũng có thể gộp lại với nhau được như thế, cô thực đúng là… giỏi bớt việc.”

Tô Thiên Thiên nghĩ, lần này thì hay rồi, bất kể là xin lỗi thẳng hay gián tiếp nhận tội cũng vô dụng, càng bôi càng đen.

Ninh Xuyên đang ngồi vừa cúi đầu xem mấy thứ vừa nói, “Hơn nữa, tôi sẽ không chấp nhận lời xin lỗi của cô, bởi vì cô vốn chẳng có cảm giác hối lỗi, cũng đâu hiểu nổi nỗi tức giận của tôi, với cô mà nói, chắc cả đời cũng không biết mình mắc lỗi ở đâu.”

Vốn Tô Thiên Thiên đang cảm thấy áy náy, nhưng bị Ninh Xuyên nói như vậy, cứ như là xem thường cô vậy, cô liền không nhịn được phản bác, “Sao anh lại nói tôi như thế được chứ?”

“Chẳng lẽ không đúng sao?” Ninh Xuyên hỏi ngược lại.

“Dĩ nhiên là không rồi!” Tô Thiên Thiên trả lời, “Tôi biết anh phải rất cố gắng mới có được ngày hôm nay…. Kết quả là tôi tùy tiện đi muộn, hại anh đi họp phát sinh sự cố, xét về mặt nguyên tắc, hai ta dù có mâu thuẫn, nhưng cũng không nên để ảnh hưởng đến phương diện công việc, thế là không đúng…”

“Cô đang đọc diễn thuyết à.” Ninh Xuyên dở khóc dở cười.

“Ạch…” Tô Thiên Thiên thừa nhận, hình như là cô vừa nhớ lại lời Âu Dương mắng mình, vừa mở miệng thừa nhận sai lầm.

Ninh Xuyên khoát khoát tay, “Coi như xong, người như cô, mở miệng nói xin lỗi là do bản thân thấy mình đã làm sai, hay là chỉ bởi vì phát hiện ra tất cả mọi người đều nói cô đã mắc sai lầm?”

Tô Thiên Thiên không nói gì, đàng hoàng mà nói, mặc dù cô biết mình đã sai, nhưng phần lớn đây là do sự tức giận của Ninh Xuyên, mọi người ai cũng nói cô không đúng, mà bản thân cô, hình như, rất khó để hiểu được câu nói kia của chị hai họ, “Em từ nhỏ đến lớn đã muốn gì được nấy, cơ bản không thể hiểu được cảm giác đạt được thành công bằng chính sự cố gắng của bản thân, cho nên em cũng sẽ chẳng quan tâm đến những thành quả lao động này!”

Ninh Xuyên nói tiếp, “Tôi vốn rất tức giận, nhưng sau đó nghĩ lại, với người như cô, có nói cũng vô ích, tôi và cô vốn không có quan hệ gì, tức giận vì một người hoàn toàn không cùng một thế giới giống như cô, hình như có hơi tự chuốc bực vào người.”

Tô Thiên Thiên bị anh nói khiến cho sắc mặt ngày càng khó coi, không riêng gì lông mày, ngay cả chóp mũi cũng nhăn lại, “Ninh Xuyên, anh xem thường tôi vậy sao?”

Ninh Xuyên giương mắt, cảm thấy sắc mặt Tô Thiên Thiên có chút khác thường, nhưng vẫn tiếp tục nói, “Chẳng lẽ tôi nói không đúng sao, Tô Thiên Thiên cô đã cố gắng bao giờ chưa? Đã bao giờ cố gắng hoàn thành một mục tiêu nào chưa? Đã bao giờ cố gắng thay đổi cái bản chất lười biếng của mình chưa?”

“Anh không biết, không có nghĩa là không có!” Tô Thiên Thiên gào lên về phía anh, có lẽ cô chưa từng dựa vào sự cố gắng của bản thân để kiếm được đồng tiền, công việc, hay làm ra cống hiến to tát gì, nhưng đối với chuyện thay đổi sự lười biếng, hoàn thành một mục tiêu gì đó, cô thực sự đã làm!

“Ồ?” Ninh Xuyên dường như rất khinh thường, ngay cả nhìn cũng không nhìn cô, “Vậy cô đã làm gì nào?”

“Tôi…” Lời nói đã lên đến miệng, lại không sao ra khỏi mồm, “Tôi…”

Ninh Xuyên thấy cô vẫn không lên tiếng, ngẩng đầu lên, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt vẫn thâm thúy như trước kia, còn nhớ hồi đó, anh thường xuyên dùng đầu cụng vào trán cô, dùng ánh mắt như vậy nhìn cô, sau đó nói, “Thành thật khai ra, hôm nay có phải em tắm rửa xong khiến cho phòng vệ sinh toàn nước là nước đúng không.” Chỉ cần bị anh nhìn như vậy, Tô Thiên Thiên sẽ không có cách nào nói dối được, chỉ có thể nhếch miệng cười trừ, “Ha ha.”

Nhưng mà hôm nay, anh vẫn nhìn cô như vậy, Tô Thiên Thiên lại cắn môi không muốn thừa nhận, “Chuyện của tôi, sao tôi phải báo cáo với anh!”

Ninh Xuyên cười nhạt một cái, không nói thêm gì nữa, cúi đầu nhìn tài liệu, mặc kệ Tô Thiên Thiên đứng một bên.

Buổi chiều thừa dịp đi chuyển tài liệu, Tô Thiên Thiên đã đói đến không đi nổi đành chạy đến phòng ăn, bữa trưa đã kết thúc, bữa tối còn chưa bắt đầu, nhà ăn chẳng còn gì, chỉ có một túi bánh bao đậu méo mó, có lẽ nên gọi là bánh màn thầu đậu, rất rõ ràng, lớp vỏ bên ngoài còn chưa nở hết, đậu bên trong cũng không đủ, cho nên dúm thành một nhúm, cắn một miếng xuống, bột rơi thêm một miếng.

Tô Thiên Thiên rơi lệ, cái thứ bánh bao đậu này, bỏ vào trong cái dạ dày trống rỗng của cô, lập tức bắt đầu thấy khó chịu. Thế nên cô gọi điện về nhà, “Dì Lâm ơi, buổi chiều dì nhào bột mì đi, tối về cháu muốn làm bánh bao…”

“Hở?” Dì Lâm giật mình nói, “Cô chủ, dạo này cô đi làm mệt thế rồi, còn muốn về nấu ăn sao?”

“Dạ!” Tô Thiên Thiên tiếp tục cắn cái bánh vừa lạnh vừa cứng, cô ghét Ninh Xuyên, ghét cả đời, có chết biến thành quỷ cũng ghét!

Vừa nhai nốt mấy miếng bánh bao đậu cuối cùng, vừa quay về, vừa đúng lúc gặp Ôn Nhược Hà mặt mũi tươi tỉnh. Lúc đang buồn bực mà thấy người khác vui vẻ, đây chính là chuyện bi kịch nhất trên đời, bi kịch đến mức ngay cả Ôn Nhược Hà cũng nhận ra khi nhìn khuôn mặt như mướp đắng của Tô Thiên Thiên, mình vui vẻ như vậy chẳng khác nào tội phạm.

“Này, Thiên Thiên, em làm sao vậy?”

Tô Thiên Thiên rũ đầu xuống, cố gắng nuốt trôi viên bột mì kia, cổ họng rõ ràng lồi ra một cục, sau đó nấc cục một cái, “Ức…”

Ôn Nhược Hà thấy bộ dạng này của cô, không nhịn được phì cười một tiếng, cười xong lại thấy không ổn, vội vàng nín lại, “Em làm sao vậy?”

Tô Thiên Thiên ngẩng đầu nhìn anh, Ôn Nhược Hà khác hẳn với Ninh Xuyên, nhìn qua trông rất ôn hòa, rất dễ tiếp xúc, không giống Ninh Xuyên, từ đầu khi gặp anh ta đã thấy bộ dạng khó ở chung rồi. Cho dù là cười nhạo mình, Ôn Nhược Hà cười cũng đến là êm ái, mà Ninh Xuyên thì cười đến là khinh bỉ, đây chính là chênh lệch ôi chênh lệch ấy!

Ninh Xuyên kia sao lại xem thường cô chứ, Tô Thiên Thiên cô, trừ tính tình có hơi lười một tẹo ra, những phương diện khác cũng đâu có kém điểm, gia thế vang dội, bộ dạng cũng đâu đến nỗi, trình độ học vấn cũng là tốt nghiệp một trường đại học trọng điểm, kiến thức nội hàm cũng có, năng lực làm việc cũng có, anh ta có tư cách gì mà xem thường cô chứ!

“Ôn tổng giám, nhìn em kém cỏi lắm sao?”

“Sao?” Ôn Nhược Hà hiển nhiên cảm thấy câu hỏi này rất đường đột, lại không thể không trả lời, vậy nên đành chọn một cách nói mơ hồ, “Cũng ổn mà…”

“Vậy anh nói coi, người khác có thể khinh thường em không?” Tô Thiên Thiên hỏi.

“Chuyện này…” Ôn Nhược Hà ngẫm nghĩ một chút, “Nếu không phải là vấn đề nguyên tắc hay sai lầm gì đó, anh nghĩ là cũng không thể tùy tiện khinh thường em được.”

Tô Thiên Thiên giơ ngón cái và ngón trỏ ra làm điệu bộ một chút,”Vậy nếu như là một chút xíu sai lầm mang tính nguyên tắc thì sao? Không phải cố ý, là vô tình thôi.”

“Vô tình à…” Ôn Nhược Hà chẹp chẹp miệng, “Anh thấy nếu không cố ý thì nên tha thứ, dù sao ai mà chẳng từng mắc sai lầm.”

Tô Thiên Thiên lập tức cảm thấy một luồng ấm áp dâng lên quanh mình, Ôn tổng giám, thật biết dùng người nha!

“Thế, thế…” Tô Thiên Thiên giương mắt, “Em có thể đến bộ sáng tạo làm việc được không, em tốt nghiệp khoa thiết kế quảng cáo đại học F.”

“Khoa thiết kế quảng cáo đại học F?” Ôn Nhược Hà kinh ngạc nói, “Khoa đó rất nổi tiếng đấy!”

“Đúng đúng.” Tô Thiên Thiên gật đầu, “Lúc em còn là sinh viên cũng từng tham gia thiết kế quảng cáo, cái quảng cáo sữa tươi nguyên chất ấy….”

“A!” Ôn Nhược Hà vỗ tay một cái, “Anh xem rồi, anh thấy ý tưởng của quảng cáo đó rất hay đấy!” Nói xong anh thấy lạ hỏi, “Thế sao em lại đi làm ở bộ tài vụ chứ?”

“Là chị hai họ Âu Dương bảo em đến, nói vị trí đó còn trống.” Tô Thiên Thiên đáp.

Nghe vậy, Ôn Nhược Hà đã sáng tỏ, vốn Diệp Khinh Chu nghỉ đẻ xong là bị điều đến bộ tài vụ làm thay cho người trợ lý bị tai nạn giao thông chừng ba tháng, nhưng sau đó Âu Dương lại nói tìm cô em họ đến giúp cho một tay, anh tưởng em họ của Âu Dương học tài vụ hay thư ký gì đó, vừa đúng dịp đi giúp đỡ, không ngờ cô ấy lại học truyền thông, còn là hệ truyền thông của đại học F nữa!

“Thế này thì loạn thật.” Ôn Nhược Hà không nhịn được nói, “Anh phải phản ánh với bên Nhân sự mới được, dạo này bên bộ Sáng tạo đang thiếu nhân lực, sao lại để nhân tài như em đi bộ Tài vụ làm trợ lý được chứ? Cần trợ lý thì phải tuyển hệ thư ký chứ.”

“Đúng đúng đúng…” Tô Thiên Thiên gật đầu, “Nếu em được chuyển đến bộ Sáng tạo thì em sẽ cố gắng làm việc thật tốt!”

Ôn Nhược Hà vỗ vỗ vai cô, “Em yên tâm, chuyện này anh sẽ giải quyết, thôi, em cố gắng ở đây một thời gian, sẽ nhanh chóng có kết quả thôi, tìm cho em một vị trí làm việc thích hợp.”

“Cám ơn, Ôn tổng giám!” Tô Thiên Thiên cảm động, thế giới này, quả nhiên vẫn còn rất nhiều người tốt!