Lười Phải Yêu Anh

Chương 24




Ôm một tia hy vọng, Tô Thiên Thiên nói với Ninh Xuyên, “Tôi giúp anh trông Tiểu Bối Bối một tuần, ban ngày trông ở phòng làm việc, buổi tối đến nhà anh trông, anh bao ăn bao ở, thế nào?”

Ninh Xuyên mở to mắt, khẩn trương nói, “Cô? Cô biết chăm trẻ con?”

“…” Mặt Tô Thiên Thiên đen xì, lại coi thường cô rồi! Chẳng lẽ cô không đáng tin cậy đến thế sao?

“Cô biết nấu ăn không?” Ninh Xuyên chất vấn, “Nhỡ đâu làm thêm giờ, tối không có ai nấu cơm, cô không những phải cho thằng bé ăn, mà còn phải tự lo cho mình…”

“Tôi không biết đi mua chắc!” Tô Thiên Thiên kêu lên.

Ninh Xuyên hơi kinh ngạc, “Cô mà cũng ra cửa mua đồ? Từ trước đền giờ cô lúc nào chả thà ngủ ở trên giường đến khi đói chết đến váng cả đầu còn hơn là ra cửa!”

“…” Tô Thiên Thiên lúc này mới phát hiện ra, bi kịch thật, cô và Ninh Xuyên chính là kẻ thù hiểu người như hiểu ta trong truyền thuyết, “Vậy tôi gọi đồ ăn đến nhà!”

“Như thế cũng được…” Anh gật đầu một cái, giống như cảm thấy vấn đề ăn uống này đã được giải quyết, “Vậy cô biết dỗ nó ngủ không, ban ngày thì mang bỉm rồi, tối không thể mặc được, phải đánh thức nó dậy tự đi tiểu?”

“Mấy cái đó tôi sẽ hỏi Baidu…” Tô Thiên Thiên nheo mắt nói.

“Vậy cô có trông được nó không? Cô đừng có mà ngủ say như chết. để mặc thằng bé chạy loạn khắp nơi…” Ninh Xuyên không yên lòng nói.

“Vậy tôi ngủ vỉa hè, tự anh trông nó đi!” Tô Thiên Thiên nổi giận.

Ninh Xuyên vội vàng nói, “Thôi cũng được... Hết giờ làm cô về cùng tôi.” Có người giúp anh vẫn tốt hơn là một mình xoay sở, hai ngày cuối tuần này, trên căn bản anh chẳng làm nổi việc gì ra hồn.

Thật ra thì ở chung một phòng với Ninh Xuyên, Tô Thiên Thiên trái lại có thể yên tâm một trăm hai mươi phần trăm, hai bọn họ hồi còn yêu nhau thường ai ở phòng ấy, ai ngủ phòng nấy, thuần khiết như một đám mây trắng, bây giờ là kẻ thù, chẳng lẽ còn lo gặp nguy hiểm sao?

Trừ phi Ninh Xuyên hoặc là cô, không nhịn được mà nửa đêm mò dậy bóp chết đối phương, những thứ khác, căn bản đều là mây trôi.

Hết giờ làm, chờ những người khác lục tục đi hết, Ninh Xuyên và Tô Thiên Thiên mới như đi ăn trộm chạy từ phòng làm việc ra ngoài, một kéo va li, một ôm đứa bé, rón ra rón rén bước ra.

“Tôi đi thang máy bên trái xuống, anh đi bên phải.” Tô Thiên Thiên khua khua, “Nếu mà bị người ngoài nhìn thấy hai chúng ta cùng ra khỏi công ti, nhất định sẽ hiểu lầm!”

“Tôi biết thừa rồi!” Ninh Xuyên thấp giọng nói, “Lát nữa tôi lái xe ra từ tầng hầm, cô xuống tầng một, ra ngoài, đến chỗ rẽ bên phải có đèn xanh đèn đỏ thì chờ tôi rồi lên xe.”

Tô Thiên Thiên giơ tay, giơ ký hiệu OK, kéo va li chạy về phía bên trái, thấy cô đi xa, Ninh Xuyên vội vàng kẹp chặt cậu bé đi về bên phải, Bối Bối chẳng hiểu gì, vui vẻ vỗ tay, “Trốn con mèo? Trốn con mèo…”

Tô Thiên Thiên đi về phía bên trái, vừa định vào thang máy, đột nhiên bả vai bị ai đó vỗ một cái, sợ đến biến sắc, “A a a …” Quay đầu lại nhìn, thì ra là Ôn Nhược Hà đang mỉm cười, “Làm em sợ? Thật xin lỗi..”

“Là anh à…” Thiên Thiên thở hắt ra nói, “Làm em sợ muốn chết…”

“Ngại quá.” Anh lại vội vàng nói xin lỗi, nhẹ nhàng vươn tay vỗ nhẹ sau lưng cô một cái, giống như đang vỗ về chó con mèo con bị kinh sợ vậy, “Không sao chứ?”

“Không sao…” Thiên Thiên liếm môi, “Anh chưa tan việc à?”

“À, không, anh có chút việc nên về trễ.” Anh cười nói, “Hiếm thật đấy, em không đi thang máy ở bộ Tài vụ, lại chạy đến chỗ bọn anh à.”

“Ạch…” Tô Thiên Thiên không biết trả lời vấn đề này ra sao, “Bên kia đông quá, em thấy bên này không có người.”

“Va li to thế…” Ánh mắt Ôn Nhược Hà liếc thấy chiếc va li phía sau cô, “Em định đi đâu à?”

“Em…” Thiên Thiên mấp máy miệng, “Em đến chỗ chị họ cả ở mấy ngày, chị ấy, chị ấy đang mang thai, có một chút triệu chứng u uất của người mang thai…” Thật ra thì chị họ cả Cố Nhược của cô trước khi mang thai đã quay về thành phố N để cho dì cả của Thiên Thiên chăm sóc rồi.

Ôn Nhược Hà không hề hoài nghi lời của cô một chút nào, “Mang thai khổ lắm đấy, mà em xách cái va li to như vậy đi thế nào được? Anh đưa em đi!”

“Không cần không cần…” Tô Thiên Thiên vội vàng lắc đầu, “Em thuê xe được rồi.”

“Va li em lớn như vậy, mang lên không tiện đâu.” Anh nhiệt tình nói, “Em đón xe đi, anh xách lên giúp cho.”

“Không không không…” Để đối tượng hẹn hò xách va li bỏ lên xe của bạn trai cũ hộ mình, Tô Thiên Thiên đột nhiên cảm thấy mình giống cái loại nữ hoàng tà ác chuyên đùa giỡn đàn ông trong lòng bàn tay, không khỏi run rẩy một cái, “Em khỏe lắm, có thể chuyển được, chuyển được…”

Ôn Nhược Hà thấy cô từ chối lần nữa, nháy mắt với cô một cái, “Thiên Thiên, để anh giúp một tay cũng không được? Hay là, em có ý kiến với anh sao, hoặc là, chuyện của hai chúng ta em thấy…”

Không đợi anh nói xong, Thiên Thiên đã kêu to, “Anh xách giúp em đi, làm ơn xách giúp em!”

Đi xuống lầu, Thiên Thiên nhắm mắt gọi một chiếc xe, Ôn Nhược Hà giúp cô chuyển va li lên, bác tài hỏi, “Đi đâu?”

Tô Thiên Thiên á khẩu, cô mà biết mình có thể đi đâu thì đã không phải đến chỗ Ninh Xuyên, đang nghĩ xem nên nói thế nào, Ôn Nhược Hà lại ghé đầu vào, “Thiên Thiên, em đi đâu?”

“Em…” Tô Thiên Thiên nuốt nước miêng, kiên định siết tay, “Đi về phía trước!”

Ông chú nghiêng đầu, “Đến đường Hoa Kiều?”

“Đúng vậy!” Nói xong, phất tay từ biệt với Ôn Nhược Hà ngoài cửa, xe lái qua một giao lộ, Tô Thiên Thiên vội vàng gọi điện cho Ninh Xuyên, cô còn chưa kịp nói, đầu bên kia đã truyền đến tiếng nói gấp gáp, “Tô Thiên Thiên, cô bò cũng phải bò đến rồi chứ!”

“Tôi bò đến đường Hoa Kiều mất rồi….”

“Gì?” Ninh Xuyên sửng sốt, “Cô đến đó làm gì? Bây giờ cô đang ở đâu?”

“Trên xe..” Thiên Thiên mắt đẫm lệ nhìn cảnh vật nhanh chóng lướt qua trước mắt, “Nhà anh ở đâu, tôi đi thẳng qua là được.”

“Được rồi…” Ninh Xuyên mặc dù không rõ tình huống thế nào, nhưng nghe giọng điệu của cô, đoán chừng đã xảy ra chuyện gì nên mới dẫn đến tình huống như vậy, nói lại địa chỉ nhà một lần nữa.

Tô Thiên Thiên cúp điện thoại, nói địa chỉ với bác lái xe, tài xế thoạt nhìn là một người rất thích đưa chuyện hóng hớt, cười hì hì, “Cô gái nhỏ, vừa rồi cậu kia đưa cô đi, cô không nói đi đâu, bây giờ gọi điện thoại xong lại bảo đến chỗ này, cô bắt cá hai tay à?”

“…” Tô Thiên Thiên mắt đẫm lệ, cô – một kẻ ngay cả yêu đương cũng lười mà lại đi làm cái chuyện bắt cá hai tay phức tạp như vậy sao? “Không phải! Người vừa nãy là đồng nghiệp của tôi, còn lúc này là ông chủ chỗ tôi muốn đi làm thêm bán thời gian.”

“À…” Ông chú chợt hiểu ra, “Thì ra là cô sợ bị người ta tố cáo ăn cây táo, rào cây sung hả!”

“Đúng vậy đúng vậy…”

“Chậc chậc….” Ông chú tặc lưỡi, “Bây giờ cuộc sống thật khó khăn, cái gì cũng tăng giá, tiền chẳng khác nào giấy vụn, không làm thêm mấy công việc thì ngay cả bản thân cũng không nuôi nổi, cũng khó khăn cho cô, nhìn cô chắc chỉ mười bảy mười tám, còn nhỏ mà đã cực khổ như vậy rồi…”

Lại một lần nữa, Tô Thiên Thiên bị người ta nhầm là một đứa trẻ mười mấy tuổi, giữ vững im lặng.

Vòng cả một vòng lớn như vậy, Tô Thiên Thiên mới thành công đến được chỗ ở của Ninh Xuyên, nhà anh bên trong có hai gian một phòng khách, sáu mươi mấy mét vuông, không tính là lớn. Ninh Xuyên đến thành phố này làm việc được hai năm, xe là do công ty hiện nay trang bị cho, nhà ở là do tự anh thanh toán chi tiền, đối với anh mà nói, ở trong cái thành phố này, không có người thân, lại càng không có bất cứ mối quan hệ nào có thể dựa vào, đây là chuyện rất không dễ dàng.

Nhà cửa chỉnh trang rất đơn giản, nhưng cũng coi như đầy đủ mọi thứ, Tô Thiên Thiên đặt va li xuống đảo quanh một vòng, tỏ ý có thể chấp nhận được.

“Phòng này mấy ngày trước tôi dọn cho chị tôi và Bối Bối ở, cô tạm thời ở trong này đi.” Ninh Xuyên chỉ vào một căn phòng vốn là phòng trống nói.

“Được.” Tô Thiên Thiên gật đầu, “Duyệt duyệt…”

“Vậy cô sửa soạn lại đồ đạc, tôi đi nấu cơm.” Ninh Xuyên nói xong, xoay người định đi xuống phòng bếp.

“Từ từ…” Tô Thiên Thiên gọi anh lại, nghiêm túc nói, “Chúng ta ngày mai vẫn đưa Bối Bối đi làm cùng sao?”

“Đúng thế.” Ninh Xuyên nói, “Nếu không thì làm sao bây giờ?”

“Hôm nay tôi bị Ôn Nhược Hà bắt gặp đấy!” Tô Thiên Thiên trả lời, “Hại tôi tốn hai mươi đồng thuê xe! Nếu như hai chúng ta đi làm đều mang theo Bối Bối một tuần liền, khó tránh khỏi bị phát hiện!”

“Vậy cô ngồi xe buýt đi?” Ninh Xuyên đề nghị.

Tô Thiên Thiên tựa vào ghế sa lon, “Tôi còn lâu nhớ, chen lấn trên xe buýt mệt chết đi được, hơn nữa đưa Bối Bối đi làm, thằng bé cũng không thoải mái, huống chi nhỡ đâu có người đến bên Nhân sự nói linh tinh, chẳng phải là sẽ phiền phức sao!”

“Vậy cô bảo làm sao bây giờ?” Ninh Xuyên hỏi, “Chẳng lẽ phải để cô ở nhà trông thằng bé!”

“Tôi nghĩ như vậy đấy!” Tô Thiên Thiên ngồi thẳng người dậy, “Như thế rất tốt, lại không sợ có người phát hiện ra tôi đang ở chỗ anh, Bối Bối cũng thoải mái!” Dù sao thân thể cô rất khỏe mạnh, đâu cần phải vận động nhiều như thế làm gì…

“Vậy cô định bỏ bê công việc chứ gì?!” Ninh Xuyên lập tức nghiêm túc, “Cô như thế sẽ bị đuổi việc đấy!”

Tô Thiên Thiên nhún vai, “Tôi bị đuổi thì cũng tại trông cháu giúp anh, tôi mà bị khai trừ thì đó cũng là trách nhiệm của anh, coi như anh thua, phải làm giúp việc cho tôi!”

“Tại sao lại thế chứ!” Ninh Xuyên lập tức kháng nghị, “Vậy ban ngày cô đưa Bối Bối đến công ty, tôi có nói rõ tình huống đặc biệt với lãnh đạo.”

“Vậy tôi không trông nữa.” Tô Thiên Thiên nghiêng đầu nhìn trời, “Việc của tôi là làm trợ lý, đâu phải làm bảo mẫu.”

“Vậy cô muốn thế nào?” Ninh Xuyên đè nén lửa giận hỏi.

Tô Thiên Thiên lộ ra nụ cười thắng lợi, “Con người anh ấy, quá cứng nhắc, trước kia đã đứt dây thần kinh như vậy rồi, học đại học chứ đâu phải là thi đại học, làm gì mà cứ phải năm nào cũng đứng nhất, chỉ cần đạt tiêu chuẩn, vừa vừa là được rồi, khiến cho bản thân mệt mỏi như vậy, còn khiến người khác đố kị.”

Lời của cô nói xong, sắc mặt Ninh Xuyên hơi thay đổi một chút, “Đây là thói quen của nhà chúng tôi, có có thể sinh hoạt theo cách của cô, thì tôi cũng có thể sống theo cách của tôi.”

Thấy anh lại bắt đầu máy móc, Tô Thiên Thiên cũng lười phải so đo với anh, “Tùy anh thôi, ý của tôi là, anh là cấp trên của tôi, tôi có bỏ bê công việc hay không, chẳng lẽ anh không quyết định được sao? Anh không biết nói là đã sắp xếp công việc khác cho tôi, hoặc là nói nhà tôi có việc, xin nghỉ phép được hay sao?”

“À.” Ninh Xuyên lúc này mới phản ứng kịp, “Vậy mấy ngày tới cô ở nhà chăm sóc Bối Bối, tôi sẽ nói nhà cô… có người già mắc bệnh nặng, được không?” Anh nhớ, hình như Tô Thiên Thiên đã từng kể với anh, ông ngoại bà ngoại ông nội bà nội của cô sớm đã qua đời.

“Được.” Tô Thiên Thiên trả lời, “Dù sao nhà tôi cũng không có người già.”

“Vậy thì tốt.” Ninh Xuyên nói, “Tôi cũng nhớ là như vậy.”

Nghe lời này, Tô Thiên Thiên không nhịn được giễu cợt, “Anh còn nhớ cả mấy chuyện này cơ đấy…”

Bóng lưng Ninh Xuyên cứng đờ, “Trí nhớ tôi tốt, muốn quên cũng không được.”



Bữa tối đơn giản có ba món mặn một món canh, để chiều theo Bối Bối, Ninh Xuyên nấu cơm hơi nát một chút, mùi vị món ăn cũng khá thanh đạm, Tô Thiên Thiên không kén ăn, ăn cũng khá hài lòng.

Chờ Ninh Xuyên thu dọn xong chén bát, đã là gần tám giờ, Tô Thiên Thiên đã bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài, Ninh Xuyên hỏi, “Cô biết tắm cho trẻ con không?”

“Không… biết...” Tô Thiên Thiên chầm chậm nói, lại bổ sung một câu. “Nhưng mà bảo mẫu tôi không thu tiền công.”

“Tôi cũng chẳng trông mong cô sẽ trông nom được thằng bé tử tế, miễn đừng có để đói bụng hay té ngã gì là được.” Ninh Xuyên hé miệng cười nói, “Vậy cô đi tắm trước đi, tắm xong tôi tắm cho Bối Bối, buổi tối cô trông nó một chút.” Ninh Xuyên sáng sớm mai còn phải đi làm đúng giờ, hai ngày trước đêm nào cũng phải đánh thức Bối Bối dậy một hai lần không ngủ nhiều được nên tương đối mệt nhọc, cộng thêm sáng dậy sớm, đánh thức Bối Bối dậy anh cũng không được ngủ thoải mái.

Tô Thiên Thiên lên tiếng trả lời, cầm đồ ngủ, chui vào phòng vệ sinh.