Lười Phải Yêu Anh

Chương 32




Ông không quan tâm Tô Thiên Thiên thi được bao nhiêu điểm, không thèm để ý xem cô thích cái gì, không quản lý xem cô giao du với ai, cũng không cần biết trong lòng cô có bí mật gì.

Tô Thiên Thiên trước sau vẫn xoay quanh ông, lại thủy chung không lọt vào được trái tim của ba mình.

Chỉ bởi vì, cô là con gái.

Không phải ông Tô trọng nam khinh nữ, mà xã hội này từ trước đến nay vốn đã không thể bình đẳng địa vị giữa nam và nữ một cách hoàn toàn. Ông Tô có thể đào tạo đứa con trai này thật tốt, con trai ông có thể đi cùng ông đến các buổi tiệc, trở thành tiêu điểm của mọi người, tiếp quản sự nghiệp và việc buôn bán, làm một kim cương vương lão ngũ thành công, sau đó khi được hơn ba mươi thì bắt đầu không ngừng phát sinh những vụ bê bối tình ái với các cô nàng minh tinh, thiên kim nhà giàu, trở nên nổi danh vạn dặm, hoặc là một chàng công tử playboy, song con gái vẫn sẽ theo nó hàng đàn, sau đó sẽ có một cô gái sinh cho nó một người thừa kế, tiếp đó có thể kết hôn hoặc cứ độc thân như cũ, cưới xong tiếp tục vượt rào, trở thành tiêu điểm của công chúng, cứ tuần hoàn như vậy, giống như tất cả những kẻ giàu có khác.

Nhưng ngược lại, Tô Thiên Thiên không thể nào sắm vai nhân vật như vậy được, nhân vật của cô, ở tuổi này, phải trở thành tiêu điểm của một loại tin tức khác, ví dụ như “Thiên kim của Địa sản Thiên An kết lương duyên với công tử của tập đoàn XX”, sau đó thì là “Thiên kim nhà họ Tô sinh ra người thừa kế cho tập đoàn XX” cuối cùng cả đời làm nàng dâu của một nhà giàu có, giúp chồng dạy con, mờ dần khỏi tầm mắt mọi người, cuối cùng đến cái tên cũng không ai nhớ, đừng nói là có cống hiến gì cho công ty của gia tộc.

Nếu như kết cục cuối cùng thay đổi, thành “Thiên kim nhà họ Tô ly hôn về nhà mẹ đẻ”, có lẽ cô sẽ được nổi lên mặt nước một lần nữa, nếu như sinh con trai, có lẽ nhất định sẽ bị nhà chồng giữ lại, nếu là con gái, chưa chắc đã thuộc về cô, nếu như ông Tô lúc này không có người thừa kế, thì đành cố bồi dưỡng đứa cháu gái ngoại này, nếu như vận may tốt không có ai nghị luận, vận may không tốt không chừng còn có thể bị người ta nói là để con cháu nhà khác đến quản lý việc làm ăn buôn bán nhà ông, lại là một đứa con gái sớm muộn gì cũng phải gả đi nữa.

Cho dù Tô Thiên Thiên quyết chí tự cường, làm một người phụ nữ mạnh mẽ cả đời, nhưng đối mặt với việc sự nghiệp gặt hái tốt đẹp, tình cảm lại ảm đạm, mọi người thường thường đều thích bàn tán về chuyện những người giàu có bao dưỡng tình nhân, trong miệng còn mang theo một tia tán thành, người có tiền đều vậy cả, không chừng còn có ối người hâm mộ! Nhưng đối với đời sống tình cảm của một quý cô giàu có thì khó mà rộng rãi được như vậy, đàn ông có đến hơn một nửa đã cảm thấy phụ nữ kiểu đó rất đáng sợ, thậm chí cảm thấy phụ nữ mạnh mẽ chẳng hề giống một người đàn bà, mà những phụ nữ khác thấy những người phụ nữ giàu có mà lại túng thiếu trong tình cảm, thường thường đều do hâm mộ rồi lại ghen ghét mà thành —– có tiền như thế để làm gì, còn chẳng được thoải mái như mình? Tìm được đàn ông cũng toàn là hạng trai lơ, bám váy vợ.

Tóm lại, dư luận xã hội, trong thời gian ngắn, sẽ không cho Tô Thiên Thiên một sự đánh giá chính đáng.

Bởi vì cô là thiên kim tiểu thư của Địa sản Thiên An, cho nên cô không thể làm được một cô gái bình thường, có thể dễ dàng làm cho ba mẹ hài lòng và tự hào.

Nếu như nhà họ Tô có thêm con trai, có lẽ Tô Thiên Thiên cũng sẽ không cần phải chịu đựng tất cả, có lẽ cô còn được một chút coi trọng khi ba mình được hài lòng, nhưng thật bất hạnh, từ chính sách nhìn lên, ông Tô năm xưa từ một kẻ nghèo rớt mồng tơi lăn xả, trở thành công nhân gương mẫu, trở thành chiến sĩ tiên tiến, mở công ty, sau đó đưa công ty ra thị trường, tham gia đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc, gia nhập Hội nghị hiệp thương chính trị, cũng phải tuân thủ theo truyền thống “Muốn giàu có trước mở đường, sinh con ít trồng cây nhiều.” của các cán bộ ưu tú Đảng ta, vậy nên, muốn có, có thể có, cũng không thể có.

Mà về mặt tình cảm, ông Tô cũng không chấp nhận việc phản bội bà Tô để đi tìm một người đàn bà khác sinh một đứa con không quang minh chính đại, cho nên Tô Thiên Thiên không có anh chị em gái gì cả.

Có lúc cô nghĩ, có lẽ nguyên nhân cô trở nên lười biếng như vậy là do khi cô còn là một tế bào, đã lao quá nhanh, phá tan các loại suy nghĩ cấm cản của ba cô, vọt tới phía trước, đánh bại tất cả những đối thủ có thể khiến cho ông Tô hài lòng, lao như điên đến điểm cuối cùng.

Dùng hết tất cả sức lực của mình, cho nên sau khi tế bào trải qua vô số lần phân chia, tăng sinh xong, đã biến thành một kẻ siêu lười.

Nhưng đây là do nhân tố sẵn có cùng với bị kích thích sau này tạo thành sự bộc phát kịch liệt, mới đầu cô cũng rất chịu khó, bởi vì ông Tô càng không để ý đến cô, Tô Thiên Thiên càng hy vọng mình có thể làm ra chuyện mà không thể tưởng được, để cho ba để ý đến mình.

Nhưng cái mà ba cô để ý trước sau vẫn không phải là những gì Tô Thiên Thiên dựa vào sự cố gắng của bản thân mà thành, mà là những chuyện cô có nằm trên giường cũng làm tốt được, ví dụ như, “Thiên Thiên cao hơn rồi.” “Thiên Thiên càng ngày càng giống mẹ.” “Thiên Thiên dạo này mắt to ra.”

Mà cái Tô Thiên Thiên hy vọng được nghe thấy là, “Thiên Thiên, con vẽ tranh đẹp lắm!” “Thiên Thiên, con là niềm tự hào của ba!” “Thiên Thiên, con thật không thể tưởng tượng được.”

Nhưng cô trước sau vẫn không nghe được những lời như vậy, trong cái nhìn của ông Tô, những thứ này căn bản không bằng chuyện cô có theo ông đi siêu thị mua đồ hay không.

Có lúc, cô nghĩ, chẳng qua là mấy câu nói, mấy câu nói tự hào giống như những người ba khác khi ôm lấy con gái của mình, giới thiệu với bạn bè, “Con gái tôi rất giỏi, thành tích cực tốt! Giáo viên lúc nào cũng khen ngợi cháu! Vào đại học cũng là trường điểm! Bây giờ còn tìm được một chàng rể tốt! Tôi không còn gì để ưu sầu nữa, trông hết vào cô con gái này thôi!!”

Lời như vậy, cô đã từng nghe từ miệng người khác, từng hâm mộ họ, mà chưa bao giờ được nghe ba mình nói.

Cho đến khi công bố điểm thi tốt nghiệp, phụ huynh cùng con cái cùng nhau đi lĩnh bằng khen, bắt đầu chuẩn bị điền nguyện vọng thi đại học, thành tích của Tô Thiên Thiên đứng đầu trong danh sách, chủ nhiệm lớp khen cô không ngớt miệng, đối với chuyện điền nguyện vọng của Tô Thiên Thiên càng thêm hết sức quan tâm, “Thiên Thiên, em muốn tốt thì phải bàn bạc thật kỹ với ba, vào trường nào, chọn ngành nào, sau này em là nhân tài của xã hội đấy!”

Nhưng ông Tô ngay đến cả thời gian suy nghĩ cho nguyện vọng kia cũng lười phải cho cô, chỉ nói một câu, “Tùy con.” Liền vội vã rời đi.

Từ một khắc đó, Tô Thiên Thiên đã hoàn toàn hiểu ra, ba cô không có bất cứ kỳ vọng gì với cô, thậm chí không có bất cứ yêu cầu gì, những chuyện cô cố gắng làm cho tốt, vĩnh viễn cũng không nhận được sự khen ngợi của ba mình, sự tán thưởng của ông ấy với Tô Thiên Thiên cũng keo kiệt giống hệt như cách ông ấy đối đãi với tiền bạc. Nếu không có được sự khen ngợi, nếu không có ai có kỳ vọng với mình, vậy thì có làm nhiều hơn nữa thì như thế nào?

Làm cũng vô ích, vậy chẳng thà đừng làm gì nữa cho xong, gia đình cô không cần cô làm việc kiếm chút tiền về nuôi, cũng không cần cô làm được thành tựu gì nổi bật, tóm lại cô có làm gì, hình như cũng là dư thừa.

Cô chỉ cần nằm vậy, hít thở, còn sống, là đã thỏa mãn toàn bộ kỳ vọng của ba cô với cô rồi, đã như vậy, thì làm một kẻ lười cho xong.

Ngoài mặt, có lẽ nên nói là về vật chất, ông Tô dùng cách của mình để đối xử tốt với Tô Thiên Thiên, quan hệ của Tô Thiên Thiên với ông cũng không tệ, nhưng bọn họ đều hiểu, có những thứ sâu thẳm, vĩnh viễn sẽ không thay đổi, như tắc ở cổ họng.

Nhưng Tô Thiên Thiên đã quen bị coi thường, hoặc có những lúc, cô từng nghĩ, có lẽ cô không nên sinh ra trong một gia đình như vậy, chẳng làm gì mà lãng phí bao nhiêu tiền, cô cũng lười phải tiêu.

Nhưng lúc này cô thực sự không thể chấp nhận, ba mình lại tìm người đến sỉ nhục Ninh Xuyên, khiến bọn họ phải chia tay!

“Nếu ba cảm thấy con chẳng làm được gì, vậy ba còn quản chuyện của con làm gì chứ!” Tô Thiên Thiên hít sâu một hơi nói.

“Đó là bởi vì tôi vẫn có thể nuôi chị, chị thích làm việc hay không, tùy, thích ngủ ở nhà đến mấy giờ, tùy, thích không cần sự nghiệp, không có lý tưởng gì, tùy!” Ông Tô quát, “Tôi chẳng có yêu cầu cao xa gì với chị, cũng không trông chờ chị mang lại gì được cho tôi, dù sao những chuyện này người ngoài cũng không biết, nhưng chuyện kết hôn, chị không được làm tôi mất mặt, chị nhất định phải tìm một đứa môn đăng hộ đối, làm con gái của Tô Uyên Hải này!”

Tô Thiên Thiên lập tức đã hiểu ra, chỉ cần cô ở nơi người khác không biết, thì muốn làm gì thì làm, cô có lười biếng, có sa ngã thế nào cũng được, nhưng cô không được phép ở nơi có người, quăng hết thể diện của ba cô đi, ví dụ như bây giờ, vội vã chạy tới công ty của ông ấy trong tình trạng này!

“Tìm Ninh Xuyên thì mất mặt ba?!” Tô Thiên Thiên hít sâu một hơi, nghiêm túc nói, “Vậy Ninh Xuyên bây giờ chẳng phải tốt hơn lúc ba còn trẻ rất nhiều sao? Nếu như muốn tìm một người môn đăng hộ đối, vậy con lại càng không nên tìm những kẻ giàu có kia.”

Đổi lại là trước kia, cô có thể lựa chọn im lặng và lùi bước như dĩ vãng, vì trên thế giới này, cũng chẳng có ai thật sự cần đến cô, không có ai coi trọng mình, không có ai từng có hy vọng với mình, nhưng sau khi Ninh Xuyên xuất hiện, rồi lại bỏ đi, mới khiến cho cô có động lực để cố gắng, nhưng giờ cô mới biết, người cho cô có động lực trở lại này một đi không quay lại, là bởi vì ba mình đã ra tay sau lưng!

“Nó?!” Ông Tô khinh thường nói, “Nó xuất thân thế nào chẳng lẽ chị không biết? Hừ! Bốn năm trước tôi cố ý điều tra, ba nó vốn là Phó bộ trưởng của Thị ủy thành phố N, chức quan không nhỏ, đáng tiếc vừa mới thăng chức chưa được bao lâu, đã vì ăn hối lộ kếch xù giúp cán bộ thăng chức, bị bắt lại thẩm tra, sau đó trong thời gian thẩm tra đã sợ tội mà tự sát! Loại người xuất thân như vậy, còn có thể môn đăng hộ đối với nhà chúng ta sao?!”

Tô Thiên Thiên bỗng ngây ngẩn cả người, về xuất thân của Ninh Xuyên, cô thật sự không biết gì cả, không ngờ lại có được đáp án từ miệng ba cô, cô chỉ biết ba mẹ anh đều đã mất, nhưng không biết nguyên nhân là như vậy, những chuyện đã qua, anh không hề nhắc tới một chữ nào, có phải anh cũng cảm thấy rất khó mở miệng đúng không?

“Ba, ba nói…” Tô Thiên Thiên sửng sốt một chút, “Là thật?”

Thấy cô nói vậy, ông Tô lập tức hiểu ra, “Xem ra con còn chưa biết?” Thật ra thì phát sinh tranh cãi với con gái, ông cũng không muốn vậy, mặc dù như Tô Thiên Thiên đã oán trách, trước kia ông thực sự hy vọng có một đứa con trai làm người thừa kế, dù sao con gái cũng phải gả đi, sinh con cũng không phải của nhà họ Tô ông, nhưng dù sao Tô Thiên Thiên cũng là con gái ruột của ông, nói không ruột cũng không được, lại nói, ba mẹ trên đời, có ai không hy vọng con gái mình được gả cho một người tử tế chứ?

Thấy Tô Thiên Thiên vẫn ngây người đứng đó, chính là thời cơ tốt để kết thúc cuộc cãi vã này, “Nó không nói cho con biết? Có lẽ chính nó cũng biết nó không xứng với con, ba nói thế nào cũng vẫn là ba con, đương nhiên hy vọng con có thể sống tốt, ba tuyệt đối không bao giờ gạt con..” Ông vừa nói vừa đưa tay vỗ vỗ bả vai Thiên Thiên, “Có lẽ lúc đó chuyện ba làm có hơi quá đáng, nhưng cũng vì tốt cho con thôi, còn hơn là để thằng đó lừa.”

Tô Thiên Thiên giật mình, lui về sau một bước.” Không, Ninh Xuyên không nói cho con những chuyện này, nhất định là có nguyên nhân của anh ấy.”

“Nó thì có nguyên nhân gì?” Ông Tô khinh thường nói, “Muốn lừa con gái nhà giàu về làm vợ sao? Muốn chiếm hết tiền của nhà họ Tô này làm của nó sao?!”

Tô Thiên Thiên nhìn chằm chằm ba mình, “Tiền của ba con chẳng lạ gì, ba cứ ôm tiền của ba đến hết đời đi!” Nói xong đẩy cửa chạy ra ngoài.