Luôn Có Nhân Loại Muốn Chăn Nuôi Tôi

Chương 87: Nam Ca tất thắng




Đừng nói là Diệp Thiệu, Nam Ca nghe Lệ Sâm nói cũng thật kinh ngạc.

cô đi đến trước mặt Lệ Sâm, chỉ chỉ cái dụng cụ kia hỏi: "anh biết tên thứ này là gì sao?"

Lệ Sâm liếc qua, nói thật: "không biết."

Nam Ca lại nhịn không được trào phúng nghĩ cái đồ con người. anh ngay cả tên cũng không biết, anh còn nói anh có biện pháp? Quỳ!

Diệp Thiệu bị Nam Ca nhắc nhở, cũng cảm thấy khả năng Lệ Sâm chỉ sơ ý hỏi. Vì vậy anh ta uyển chuyển mà tỏ vẻ: "Tôi nghĩ buổi chiều tôi nên cùng Lâm tiên sinh nói chuyện này thôi..."

Lệ Sâm không để ý tới Diệp Thiệu, chỉ nhướn mày hỏi Nam Ca: "Sao nào, cô không tin tôi à?"

Nam Ca nghĩ, đây cũng không phải là tôi tin anh hay không, mặc dù anh biết thật nhiều thứ. Nhưng mà về y học, anh cũng chỉ là thường dân thôi nhé? không ở trong nghề không biết tình hình nghề đó, chẳng lẽ anh còn thật sự có thể biến ra mộtcái máy sao?

Vì vậy Nam Ca mặc dù không nói lời nào, nhưng rất rõ ràng dùng ánh mắt của mình bày tỏ một sự không tín nhiệm.

Nhất thời trong lòng Lệ Sâm có chút buồn bã, tiểu Zombie này không thể kiềm chế đôi mắt nhỏ lại sao? Giống như bị cô pháthiện tại lĩnh vực nào đấy có thể khinh bỉ mình là sao?

anh dứt khoát không nói cùng Nam Ca nữa, chỉ nghiêm túc cùng Diệp Thiệu nhắc lại: "Mặc dù tôi không biết rõ đây rốt cuộc là cái thứ gì, nhưng mà trí nhớ tôi rất tốt, hôm nay tôi đi tìm cái khác cho anh."

Diệp Thiệu trợn to hai mắt, thật lòng không thể tin được chuyện này còn có thể chuyển biến kiểu này. Tuy nhiên anh ta vẫn như cũ không yên tâm hỏi một câu: "anh thật sự có thể... Tìm được? Vài cái bệnh viện xung quanh đây có thể cũng đã bị đội viên chúng tôi càn quét qua rồi..."

Lệ Sâm nói chuyện làm việc rất trầm ổn, cũng rất ít dễ dàng hứa hẹn cái gì. Lần này đối mặt với nghi vấn của Diệp Thiệu, nửa điểm anh cũng không tức giận: "Yên tâm, việc tôi đồng ý nhất định có thể làm được. Tuy nhiên anh cũng phải đồng ý với tôi một việc."

"Việc gì?" Trong lòng Diệp Thiệu dâng lên một hồi chuông báo động, nghĩ thầm người đàn ông này sẽ không uy hiếp mình làm gì chứ?

Nam Ca cũng rất hiếu kỳ, mục đích của Lệ Sâm là cái gì?

cô như thế nào cũng không nghĩ tới, Lệ Sâm lại túm cô lại đây, cùng Diệp Thiệu nói: "Lúc tôi không có ở đây, anh giúp tôi để ý cô ấy. cô ấy rất ưa thích chạy loạn."

"A?" Nam Ca nghĩ thầm, anh đang trêu chọc tôi sao? anh kính nhờ người ta chính là việc này? Đến cùng thì anh có bao nhiêu sợ hãi tôi thừa dịp anh không có ở đây mà chạy vậy!

Nửa ngày sau Diệp Thiệu mới phản ứng lại, nhìn ánh mắt Lệ Sâm, ý tứ rất là sâu xa.

nói thật, sao hiện tại anh ta lại cảm thấy Lệ Sâm là hán tử trong núi, Nam Ca là cô vợ nhỏ anh ta(LS) dùng tiền để dành cả đời để mua về, ngày ngày phải trông chừng, lúc nào cũng sợ vợ chạy mấy vậy?

Tuy nhiên Lệ Sâm đã nói như vậy, Diệp Thiệu ngược lại rất dễ dàng đồng ý, dù sao... anh ta vừa vặn cũng rất nhớ thương muốn đem cô vợ nhỏ này kéo tới trong tay.

Vì vậy anh ta gật đầu: "anh yên tâm, hôm nay tôi sẽ luôn đi theo cô ấy."

Nam Ca chớp chớp con mắt, hỏi hai người đàn ông: "Có phải hai người đã quên mất thứ gì rồi không?"

Cái gì tôi cũng chưa nói mà! Các người đã đạt thành nhận thức chung?

Lệ Sâm cũng đã cùng Diệp Thiệu ước định thành công: "Vậy thì bây giờ tôi đi luôn, anh đem giấy thông hành của anh cho tôi." không phải là đi theo người trong căn cứ ra ngoài nên có chút phiền toái.

Diệp Thiệu từ trong túi móc ra giấy chứng nhận đưa cho Lệ Sâm. Sau đó Lệ Sâm khẽ cúi đầu nhìn Nam Ca, còn nhu hòa cười cười với cô: "Ngoan, cô ở căn cứ chờ tôi trở lại."

Nam Ca cố ý nghiêng đầu không nhìn anh, nghĩ thầm chờ anh không ở đây, tôi liền bỏ chạy. hiện tại tôi có thể chạy được rất nhanh, đợi anh trở về cũng đã không tìm được tôi rồi.

Lệ Sâm còn vuốt vuốt đầu Nam Ca, lúc này mới mang sắc mặt trang trọng rời đi.

Đợi anh đi rồi, Nam Ca vẫn còn nghiêng đầu nhìn ra phía ngoài, phát hiện người đàn ông này vậy mà không hề quay đầu nhìn lại. Vì vậy cô lại nghiêng đầu nhìn Diệp Thiệu, còn biểu lộ rõ ràng lập trường của mình: "Đầu tiên nói trước, tôi khôngnhận biết anh. Hôm nay tôi sẽ không ở cùng anh đâu..."

"Em không định đi đánh lôi đài sao?" Diệp Thiệu mỉm cười hỏi.

"A?" sự chú ý của Nam Ca lại bị hấp dẫn đi. Lôi đài, đây không phải là chuyện vừa nãy mình nói với Lệ Sâm sao? Vì vậy Nam Tiểu Ca chớp chớp con mắt: "Đánh như thế nào?"

Diệp Thiệu nghiền ngẫm cười một tiếng: "anh dẫn em qua xem một chút, chẳng phải em sẽ biết sao?"

Nam Ca gật đầu: "Được nha."

Trong lòng Diệp Thiệu cũng đã cười đến nở hoa, không trách được Lệ Sâm bảo mình coi chừng cô ấy, cô ấy rất dễ dàng bị người khác lừa dối nha.

Lúc này Lệ Sâm đang ở ga-ra lấy xe, Đường Tư Nguyệt vừa vặn đi ngang qua. Thấy Nam Ca không ở đây, cô ta liền nhao nhao muốn thử đi lên tiếp cận.

"Lệ đại ca, anh đây là muốn làm cái gì nha?" Đường Tư Nguyệt còn cảm thấy may mắn hôm nay trước khi ra cửa cô ta hơi chăm chút quần áo. Mặc dù không có đồ trang điểm cho cô ta dùng, nhưng chiếc váy váy trên người là cái cô ta thích nhất, lúc trước chạy trối chết cô ta cũng không nỡ ném đi.

Lúc có Nam Ca bên cạnh, Lệ Sâm từ trước đến giờ đều không chú ý đến cô ta, hiện tại nhất định sẽ nhìn cô ta nhiều mộtchút chứ?

Tuy nhiên sau khi nói xong, Đường Tư Nguyệt liền biết là cô ta nghĩ nhiều. Lệ Sâm đã mở cửa xe ngồi vào chỗ tài xế, mộtbên khởi động xe, một bên không đếm xỉa tới Đường Tư Nguyệt nói: "đi ra làm nhiệm vụ."

Vừa nghe nói có nhiệm vụ, Đường Tư Nguyệt lập tức mong đợi hỏi: "Lệ đại ca, anh có thể mang em đi theo không? anh biết em là hệ tinh thần rồi đấy, bảo đảm sẽ giúp được anh!"

Nếu có thể thuyết phục được Lệ Sâm, cô ta sẽ vui sướng đến điên mất, vừa có tinh hạch lại có thể đơn độc cùng Lệ Sâm chung đụng!

Ai biết Lệ Sâm chỉ nghiêng đầu nhìn cô ta một cái, khuôn mặt như tạc tượng, biểu cảm lạnh lùng không dãn ra chút nào: "Tôi cùng Nam Ca hợp tác đã quen, cô yếu hơn cô ấy quá nhiều. Xin nhường đường một chút, tôi phải lái xe ra ngoài."

Đường Tư Nguyệt vô ý thức lùi ra bên ngoài hai bước, Lệ Sâm kéo cửa sổ xe lên sau đó cứ thế mà lái xe đi, chỉ để lại một dải bụi bay lên.

Lại nhìn cô gái còn ngốc đứng ở tại chỗ kia, trong mắt đều là thống hận cùng ảo não.

Lại là Nam Ca! nói không đến ba câu, anh đã che chở Nam Ca như thế! Để cho mình đi theo làm nhiệm vụ thì sao chứ? Bản thân cũng đã luyện tập một thời gian dài, chắc chắn sẽ không tuỳ tiện hành động nữa!

Tuy nhiên mặc kệ Đường Tư Nguyệt ảo não như thế nào, Lệ Sâm cũng đã lái xe rời đi.

cô ta đang muốn quay đầu rời đi lại nghe hai người đi đường nói: "anh đã nghe gì chưa? Có cô gái gọi là Nam Ca, giờ đang ởtrên lôi đài tuyên bố muốn đánh nhau! cô ta còn muốn khiêu chiến tất cả mọi người trong căn cứ!"

"Cái gì? Tất cả sao? Khẩu khí này cũng quá lớn đi? Tuy nhiên Nam Ca này có phải người mấy ngày hôm trước vừa gây chuyện ở căn cứ không? Hình như cô ta không phải người trong căn cứ mà? Dựa vào đâu mà lớn lối thế?"

"không phải nha! Tôi lại muốn nhìn một chút, đến cùng thì cô ta có bao nhiêu bản lĩnh!"

...

Hai người rất nhanh kết bạn rời đi, Đường Tư Nguyệt nhìn phương hướng họ đi chính là chỗ lôi đài. cô ta chuyển chuyển con ngươi, cũng hướng tới chỗ kia mà đi.

Lúc này Diệp Thiệu đang đứng ở ngoài sân, Nam Ca một mình cõng trên lưng một thanh đao đứng thẳng giữa sân.

Haiz, trước đây cô cũng không phát hiện ra, lúc ở cùng Lệ Sâm cô luôn muốn trốn đi. hiện giờ Lệ Sâm đi làm nhiệm vụ, côvậy mà lại nhàm chán đếnmức muốn đánh lôi đài.

Người xung quanh không ngừng đông lên nhưng đợi một lát cũng không có người nào tới khiêu chiến Nam Ca. Nam Ca cònđang nhàm chán cúi đầu đá hòn đá trên mặt đất thì nghe thấy Tô Hiển gọi cô một tiếng: "Chị Nam Ca cố gắng lên!"

Nam Ca quay đầu nhìn lại, mặt liền đen.

Hóa ra ba người Tô Phương, Tô Hiển cùng Tân Vũ Hoa không biết như thế nào lại đi đến cùng nhau. Mấu chốt là, bọn họ bây giờ còn khiêng một cái bảng to, trên đó viết "Nam Ca tất thắng!" Ba con người này còn tìm mảnh vải đỏ buộc ở trên đầu, hình ảnh thật sự là... không đành lòng nhìn thẳng...

Nhất là cái bảng to kia, cũng không biết là ai viết. Lúc viết tên cô, rõ ràng lúc đầu viết sai chữ "Ca", còn bôi đen một cái, từ phía sau một lần nữa viết lại!

không thể viết bảng cổ động tốt hơn được sao? thật sự là rất mất mặt rất vui sao?

Vì vậy Nam Ca giả vờ như không nghe được có người gọi mình, xoay đầu qua chỗ khác.

Tô Hiển lúc này vẫn còn ra sức lắc lắc cái bảng đâu, nhìn thấy động tác của Nam Ca, cậu sững sờ hỏi Tân Vũ Hoa: "Chẳng lẽ là giọng tôi vừa nãy quá nhỏ sao?"

Tân Vũ Hoa nghiêm túc gật đầu: "Đoán chừng là chỗ này quá ầm ĩ, Nam Ca tỷ không nghe thấy."

Tô Phương không cần cầm bảng cổ vũ lúc này đang đứng ở Tô Hiển bên cạnh, còn đề nghị:"Hay là chúng ta cùng nhau gọiđi? âm thanh sẽ có thể lớn hơn một chút?"

Tô Hiển cùng Tân Vũ Hoa đều đồng ý đề nghị này, vì vậy còn đếm một hai ba cùng mở miệng kêu lên: "Nam Ca cố gắng lên!"

Nam Ca đều hận không thể che lỗ tai lại! Đừng gọi tôi đừng gọi tôi mà!

Thấy cô vẫn không xoay người lại, Tô Phương cuối cùng cũng phát hiện không thích hợp, do dự hỏi: "Có phải cô ấy ngại chúng ta làm bảng cổ vũ quá xấu hay không?"

Tân Vũ Hoa thở dài: "Cũng không có biện pháp nào mà, hiện tại vật tư thiếu thốn như thế, có thể tìm tới bảng có thể viết chữđã không sai rồi. Đến, chúng ta lại gọi hai tiếng nữa đi."

Diệp Thiệu đang đứng ở đối diện lôi đài, vừa vặn có thể nhìn thấy rõ ràng cái bảng kia. Hơn nữa còn có thể nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh như băng của Nam Ca.

Nhịn không được, anh thổi phì một cái bật cười.

Ba người kia là đội cổ động viên của Nam Ca sao? Ha ha ha... Thấy qua nhiều người luận bàn ở đây nhưng đây là lần đầu tiên anh chứng kiến người mang đội cổ động viên đến...

hiện tại Nam Ca thật là muốn làm ba người đằng sau kia câm miệng lại. Cũng may không đợi cô xúc động đã có người tới nghênh chiến.

Nghe nói Nam Ca chỉ là người bình thường, đến tỷ thí với cô cũng là một người đàn ông bình thường. anh ta thấy Nam Ca nho nhỏ gầy teo, cho rằng chắc chắn cô không thật sự lợi hại đâu. Cũng có chút khinh địch nói: "Lát nữa nếu mà cô cảm thấy gánh không được thì sớm một chút nhận thua đi, đỡ phải chịu ngộ thương."

Nam Ca chỉ nhàn nhạt nhìn anh ta một cái, căn bản không thèm động tới thanh đao của mình. Người đàn ông kia cho rằng Nam Ca quá kiêu ngạo, hét lớn một tiếng liền lao đến chỗ cô.

không đợi anh ta kịp lại gần đã thấy Nam Ca bay lên một cước, trực tiếp đá vào bụng anh ta đá anh ta ra xa mười mấy thước!

nói thật, cô còn cảm thấy mình chưa dùng hết sức đâu. Chẳng lẽ là ngày hôm qua ăn tinh hạch phát huy tác dụng sao?

Vốn là đối thủ quá yếu nên Nam Ca cũng không có gì đắc ý cả, ai biết đội cổ động viên phía sau lại giống như là bị điên. Còn vòng quanh đại thao trường chạy một vòng, gào khóc nói: "Nam Ca tỷ thật sự là quá lợi hại!"

thật ra một cước của cô kia, người khác cũng nhìn không ra cái gì. Những người dân chúng bình thường kia đều hít mộtngụm khí lạnh. Con nhóc này đến cùng là từ đâu đến vậy? Sao có thể nhanh nhẹn dũng mãnh như thế?

Tuy nhiên bọn họ cũng bị khơi mào lòng háu thắng, người này tiếp theo người kia đi lên tỷ thí cùng Nam Ca. không ngoài ý muốn chút nào, mới bắt đầu đều chỉ giống như khởi động. Nam Ca không uổng phí khí lực gì đã giải quyết xong.

Về sau có vài người có chút lợi hại nhưng vẫn như cũ không phải là đối thủ của Nam Ca.

Lúc này đội cổ động viên còn đang điên cuồng chạy, vừa chạy vừa kêu: "Thắng mười bốn trận liên tiếp! Chị Nam Ca tuyệt nhất!"