Luôn Có Nhân Loại Muốn Chăn Nuôi Tôi

Chương 98: Quyết không thỏa hiệp




anh ta còn bổ sung một câu: "Bởi vì quá bận rộn, gần đây vẫn luôn không thấy tiểu sư muội."

Mắt Lệ Sâm lạnh xuống nghĩ thầm, Nam Ca của tôi dựa vào cái gì để cho anh gặp.

Lúc này Nam Ca nhẹ nhàng hắt xì, đứng ở một chô tương đối vắng vẻ trong căn cứ, còn đang nhìn Tô Phương cùng Tô Hiển sử dụng dị năng hệ thủy.

Quả nhiên dị năng của hai người bởi vì gần đây ở trong căn cứ huấn luyện chuyên môn đã đặc biệt thành thạo. Cột nước ngút trời độ mạnh yếu đủ để giết chết một con Zombie cấp hai.

Còn như Tân Vũ Hoa, thực lực cậu vốn cường hãn đến biến thái, bây giờ cậu cũng không đi diễn luyện mà chỉ ngồi ở trên mộtcái lá to lớn trôi nổi ở giữa không trung.

Nam Ca còn nhạy cảm phát hiện hình như chỗ nào có Tân Vũ Hoa, năng lượng thủy hệ ở đó cũng rất dư thừa.

Đợi đến khi cẩn thận dùng tinh thần lực dò xét một cái mới phát hiện hóa ra ngoài mặt Tân Vũ Hoa không có làm cái gì. trênthực tế trong đất bùn đều là dây leo mọc đan xen! hiện tại những dây leo kia đều lan tràn đến dưới chân Tô Hiển cùng Tô Phương, năng lượng hệ thủy của bọn họ rơi trên mặt đất đều bị Tân Vũ Hoa hấp thu hết!

Tiểu tử này thế mà lại chiếm tiện nghi của hai chị em người ta!

Đợi đến khi Tô Phương cùng Tô Hiển diễn luyện xong, Tân Vũ Hoa còn cười trộm một cái, sau đó thao túng dây leo từ dưới nền đất lao ra. Trực tiếp đem chân hai người trói chặt với nhau, lại vung tay lên, hai người thiếu chút nữa bị ném lên bầu trời!

Tô Phương cùng Tô Hiển đầu tiên là bị sợ hết hồn, về sau liền phản ứng lại đây là Tân Vũ Hoa làm trò quỷ. Bọn họ có hai người đấy, còn có thể sợ Tân Vũ Hoa sao?

Cho nên rất nhanh ba người liền hỗn chiến với nhau, Nam Ca đứng ở chỗ xa xa, nhìn bọt nước cùng lá cây bay tán loạn. Ba người này dù sao cũng không nặng tay, cô dứt khoát kệ bọn họ đi.

thật ra gần đây trong khoảng thời gian này, vui vẻ nhất chính là Tân Vũ Hoa. Trước kia cậu ở trong đội ngũ mặc dù cũng sẽđược nhận ưu đãi, nhưng bởi vì phương thức phân phối cùng quản lý, cậu vẫn luôn không có lòng trung thành gì.

Có thể bởi vì Nam Ca, cậu cùng Tô Phương Tô Hiển gần gũi hơn, có thể đương nhiên cùng bọn họ đánh thành một đoàn.hiện tại Nam Ca tỷ còn ở phía xa xem bọn họ, Tân Vũ Hoa miễn bàn có bao nhiêu thỏa mãn.

Vị trí Nam Ca đứng ở cạnh lưới sắt căn cứ. Ở sau lưng cô chính là một khoảng lớn đống hoang tàn sắp hóa thành bình nguyên. Thời điểm xa xa nhìn lại còn có thể nhìn thấy mấy con Zombie lêu lổng đi qua.

hiện giờ đa số Zombie cũng hiểu được tránh hung tìm cát, chúng nó sẽ không tùy tiện công kích căn cứ, cũng rất ít hành động đơn độc.

Phong cảnh đổ nát sau lưng cùng cảnh tượng khoan khoái trước người hình thành đối lập rõ ràng. Nam Ca mặc váy đỏ, chính là hình ảnh sáng nhất bên trong này.

Thời điểm ba người trước mặt đều mệt mỏi kiệt sức, Cao Trường Húc thế nhưng từ xa xa đi tới. Tân Vũ Hoa lập tức đứng lại, giả vờ là cái gì cũng không có phát sinh. Rất nhiều ngày không thấy đội trưởng rồi, cũng không biết anh ấy đến đây làm cái gì?

Cao Trường Húc nhìn thấy đầu tiên chính là Nam Ca, ánh mắt cũng ngưng trệ trong chớp mắt. Tuy nhiên rất nhanh anh ta nhớ tới chính sự khiến mình tới đây: "Các người nhanh trở về đi, căn cứ Hoa Nguyên bởi vì chúng ta giết con Zombie hỗn hợp mà tìm người đến đàm phán! Bọn họ điểm danh muốn gặp Nam Ca!"

Tân Vũ Hoa trong nháy mắt phẫn nộ: "Con hỗn hợp kia bọn họ không giết, chúng ta giết còn sai sao? nói sau đi, chuyện này liên quan gì đến Nam Ca tỷ chứ?"

Cao Trường Húc trừng Tân Vũ Hoa một cái: "Lâm tiên sinh để cho tôi tới gọi các người, hơn nữa cậu biết lần này đến đàm phán là ai sao?"

Tân Vũ Hoa nghi hoặc: "Ai?"

"Mạnh Nham."

"Cái người đàn ông bị chúng ta bỏ rơi?" Trong mắt Tân Vũ Hoa hiện lên một tia âm ngoan: "Lúc trước sau khi cầm đồ nên giết anh ta luôn."

Nam Ca nghĩ thầm, người này nếu đã tìm tới cửa. Vì sao cô không gặp chứ?

Để Tô Phương cùng Tô Hiển đi về trước, cô mang Tân Vũ Hoa đi trở về. Quả nhiên, đợi đến phòng khách Lâm tiên sinh, sau khi cô đẩy cửa tiến vào, phát hiện Mạnh Nham lúc trước vì mạng sống hận không thể quỳ xuống trước Lệ Sâm đang ngồi ở bên cạnh Lâm tiên sinh.

Bây giờ còn giả vờ thành dạng chó hình người, xem ra nhờ bán tin tức về bọn họ làm cho anh ta lăn lộn cực kỳ tốt trong căn cứ Hoa Nguyên.

Sau khi Mạnh Nham nhìn thấy Nam Ca, tròng mắt thiếu chút nữa lồi ra. Lúc trước cô ta cũng không xinh đẹp như thế đi?không trách được Thái tiên sinh nhất định muốn tranh thủ đem cô ta lại đây.

Có một cô gái sức chiến đấu cường hãn như thế, lớn lên lại xinh đẹp làm mặt tiền cửa hàng. Danh tiếng căn cứ Hoa Nguyên khẳng định lan truyền ra xa.

Tuy nhiên tâm nguyện muốn nhìn nhiều hai mắt của anh ta lại không thực hiện được, Lệ Sâm cùng Diệp Thiệu cũng từ bên ngoài đi vào, người đàn ông đi trước trực tiếp túm Nam Ca đi bên cạnh, lạnh lùng hỏi Mạnh Nham: "anh tìm Nam Ca làm cái gì?"

Mạnh Nham lần này mang theo mệnh lệnh Thái Phong Mậu đến, nói chuyện cũng rất có sức lực: "Con hỗn hợp thể kia vốn chính là của căn cứ Hoa Nguyên nhìn trúng, lại bị các người nhanh chân đến trước. Lẽ nào các người không nên cho chúng tôi một cái công đạo sao?"

"Công đạo?" Lệ Sâm cầm lấy cổ tay Nam Ca, có thể tinh tường cảm giác được thân thể lạnh buốt của cô: "anh muốn công đạo như thế nào?"

"Đương nhiên là đem tinh hạch trả lại cho chúng tôi, còn có các người dọa dẫm tôi cầm đi thuốc men cùng dụng cụ, cũng mời các người đều trả lại."

thật sự là gặp qua vô sỉ lại chưa thấy qua vô sỉ như thế. Lâm tiên sinh cũng phẫn nộ hỏi: "Căn cứ Hoa Nguyên có ý gì?"

"Chúng ta đương nhiên không có ý gì, chỉ là muốn lấy thứ thuộc về chính mình mà thôi, chẳng lẽ không phải nguyên nhân hợp lý nhất sao?" Mạnh Nham cười nói.

Nam Ca vẫn luôn không có lên tiếng, lại đánh tung váy. Trong nháy mắt váy rơi xuống, trong tay cô liền nhiều hơn một thanh đao bắn ra hàn quang.

Giờ phút này cô lạnh lùng nhìn Mạnh Nham: "Nếu đã như thế, lúc trước chúng tôi tha cho anh một mạng, hiện tại cũng có thể thu hồi lại!"

nói xong cô tiến lên phía trước mà đi, trấn tĩnh cùng dũng cảm của Mạnh Nham toàn bộ đều biến mất không còn thấy gì nữa. Mãnh liệt từ trên ghế đứng dậy: "cô không thể làm thế! Tôi chính là người đại diện cho căn cứ Hoa Nguyên. Nếu tôi chết ở chỗ này, căn cứ Hoa Nguyên lập tức chinh phạt các người!"

Diệp Thiệu lẳng lặng xem hết thảy, trong nội tâm không biết là đau lòng hay là chán ghét.

Sau tận thế, các loại tài nguyên hiếm hụt. Bao nhiêu người còn đang trôi giạt khắp nơi đối mặt với Zombie khủng bố, bất cứ lúc nào cũng có thể vứt bỏ tính mạng.

Mà căn cứ Hoa Nguyên thì sao, vậy mà lại ở thời điểm này không nghĩ làm thế nào để cùng các thế lực khác liên thủ giết hết Zombie, còn tìm đến gây sự!

Lâm tiên sinh là người lấy đại cục làm trọng, ông ta sẽ không dễ dàng cùng căn cứ khác nháo ra mâu thuẫn. Lúc này mặc dù tức giận nhưng cũng chỉ nhìn Nam Ca một cái: "cô đừng xúc động."

nói xong, ông ta nhìn về phía Mạnh Nham, nguy hiểm nói: "Như cậu thấy được, tinh hạch, y dược cùng dụng cụ chúng tôi đều sẽ không trả lại cho nhóm các người."

Mạnh Nham nơm nớp lo sợ nói ra câu nói trọng yếu nhất trong hôm nay: "Nếu thế thì Thái tiên sinh nói, nếu quả thật cầm được đồ đi ra, vậy thì mời Nam Ca đi căn cứ chúng tôi chơi, ân oán trong lúc đó liền xóa bỏ."

Lông mày Lệ Sâm hung hăng xoắn vào nhau, đáng chết. Hóa ra mấy người này ở chỗ này chờ mình! Nam Ca gần đây rất có danh tiếng ở trong căn cứ Tân Bình. Thái tiên sinh này rõ ràng muốn lôi kéo.

Nhưng mà sao Lệ Sâm có thể cho bọn chúng như mong muốn? anh vẫn đem Nam Ca sít sao ngăn ở phía sau, ánh mắt khôngcó một phần trêu tức, dưới đồng tử bình tĩnh là sát ý ngập trời: "Chúng tôi vốn không phải là người của căn cứ Tân Bình, căn cứ Hoa Nguyên muốn làm gì, đừng tới cùng người căn cứ Tân Bình nói điều kiện."

"Lệ đại ca?" Tân Vũ Hoa rung động nhìn anh, Lệ Sâm không phải là vì bảo vệ căn cứ Tân Bình mà chủ động đi ra chứ?

Nhưng ai biết, sự tình đi về hướng cùng cậu tưởng tượng không hề giống nhau. Lệ Sâm đúng là chủ động đi ra nhưng chỉ vìmột mình Nam Ca.

anh chỉ Mạnh Nham: "Các người muốn tìm phiền toái, cứ việc tới, tôi cùng Nam Ca đều tiếp hết. Nhưng mà anh trở về chuyển cáo cho Thái tiên sinh của các người. Bảo ông ta không cần vọng tưởng Nam Ca sẽ nghe theo lời ông ta nói. Chỉ là một cái trụ sở mà thôi, chúng tôi còn không thèm để ở trong mắt."

Nam Ca mãnh liệt ngẩng đầu nhìn Lệ Sâm, thật sự là anh nói quá nghiêm túc làm trong lòng Nam Ca bồn chồn.

Đến cùng thì anh có biết căn cứ Hoa Nguyên có bao nhiêu người không? Bây giờ lại nói không có đem căn cứ kia để ở trong mắt? Nhưng mà bọn họ chỉ có hai người! A, mình so với Lệ Sâm khả năng chính là một chiến ngũ cặn bã. Nếu là hai người bọn họ thật sự chống lại một cái căn cứ lớn như vậy, có thể có phần thắng sao?

Mạnh Nham cũng cảm thấy rất ngạc nhiên, miệng người đàn ông này sao có thể lớn lối như thế?

anh ta vốn muốn phản bác trào phúng hai câu, nhưng chống lại ánh mắt Lệ Sâm, anh ta liền kinh sợ. Lại ở lại, Lệ Sâm khôngchừng thật sự muốn giết anh ta. Vì vậy Mạnh Nham đứng dậy cáo từ."Dù sao lời tôi đã chuyển xong, các người nếu khôngmuốn căn cứ Hoa Nguyên tìm phiền toái thì nhanh một chút đem Nam Ca giao ra đây!"

Trong chớp mắt kia Lệ Sâm thật muốn giết cái gã này, vẫn là Nam Ca từ phía sau lưng túm anh một cái.

Mạnh Nham quả thực là lăn một vòng rời đi, nếu lại ở lại, anh ta cảm giác mình sẽ bị Lệ Sâm xé rách mất.

Người ngoài đi rồi, trên mặt Lệ Sâm vẫn là nửa điểm cười cũng không có. Rất nhiều người đều chưa thấy qua anh như vậy, Diệp Thiệu cũng khiếp sợ. Ở trong mắt anh ta, Lệ Sâm mặc dù lớn lên đẹp, thân thủ tốt, nhưng so với Nam Ca thì anh thậtđặc biệt an phận.

Hơn nữa cái người này lúc nào cũng bất cần đời, dường như chuyện gì anh cũng không để trong lòng.

Chỉ nói ngày đó Lệ Sâm mang dấu răng từ trong phòng Nam Ca đi ra, Diệp Thiệu vẫn phản ứng hai ngày lại thăm dò Nam Camột cái mới biết được bọn họ khi đó ở trong phòng cái gì cũng không có phát sinh.

một người đàn ông như vậy thế nhưng vì Nam Ca phát hỏa lớn như thế? Bộ dạng vừa rồi của anh ta... thật sự là rất đáng sợ, giống như năng lượng trong không khí đều chao đảo theo.

Lệ Sâm tức giận nhưng anh thủy chung vẫn cầm lấy cổ tay Nam Ca, ánh mắt nhàn nhạt quét qua tất cả người trong phòng. Cuối cùng rơi ở trên mặt Lâm tiên sinh: "Tôi sẽ không giao Nam Ca ra đi, cũng sẽ cùng căn cứ Tân Bình phân rõ giới hạn. Nếu để cho tôi biết rõ, ai có tâm tư mang Nam Ca nịnh nọt căn cứ Hoa Nguyên, tôi nhất định giết người đó."

Lệ Sâm nói quá đương nhiên, lưng Lâm tiên sinh cũng nguội lạnh. không đợi mọi người đáp lại, Lệ Sâm kéo Nam Ca rời đi.

Bởi vì anh đi rất nhanh, Nam Ca đi theo phía sau anh có chút nghiêng ngả chao đảo.

"Lệ Sâm... Hôm nay anh sao thế... Mạnh Nham không phải đã nói chỉ mời tôi đi căn cứ Hoa Nguyên nhìn một chút thôi sao?" Sao anh lại có bộ dáng như muốn tiêu diệt căn cứ Hoa Nguyên chứ.

Lệ Sâm chỉ biết là trong khoảnh khắc đó, lửa giận đã không chịu sự khống chế của anh.

"Chỉ xem một chút cũng không được!" anh kéo Nam Ca vào trong ngực: "Về chuyện của em, tôi một chút cũng không thể thỏa hiệp!"

Nam Ca chớp chớp con mắt, nằm ở trong lòng anh thế nhưng lại sáng lạn cười một cái.