Lưu Công Kỳ Án

Chương 55: Lý cửu lỡ mồm kể chuyện mình đã thấy




Lưu đại nhân nhìn nó xong, mỉm cười, nói:

Ngươi họ gì, tên gọi là chi? Hãy nói cho ta biết ta còn trị bệnh cho ngươi. Ta đây có ba cách chữa bệnh, chia ra làm ba loại tiền công. Cách trị thứ nhất là lấy một hòn gạch đập thủng một lỗ trên đầu để khí ngu ngốc bay hết ra ngoài. Tiền công trị bệnh bằng cách này là một lạng bạc. Cách trị thứ hai là dùng dây thừng trói hai chân người lại, treo ngược lên cành cây cao cao kia. Treo một ngày một đêm đến khi người vãi ra một chút phân và nước tiểu là khỏi. Tiền công của cách chữa này là một ngàn tiền. Cách chữa thứ ba là cho người uống một viên linh đan của ta. Người hãy mau mang thuốc về nhà, dùng nước mát uống. Sau đó nằm trên giường, lấy chăn trùm kín từ đầu tới chân, đến khi nào mồ hôi vã ra thì khỏi. Tiền công chữa bệnh bằng cách này là một trăm tiền. Không biết ngươi chọn cách nào trong ba phương pháp chữa bệnh kia.

Thằng dở hơi họ Lý nghe đại nhân nói vậy, liền nói:

- Cách chữa bệnh bằng phương pháp thứ nhất, thứ hai của đại nhân thật kinh khủng. Thứ nhất là cháu không thể có nổi một lạng bạc tiền công chữa bệnh. Thứ hai là cháu sợ đập vỡ đầu ra, nếu khí ngu ngốc không chịu bay ra, tự nhiên trên đầu lại có một lỗ thủng, gió thổi đất bẩn bay vào tất chẳng hay chút nào! Nếu dùng cách thứ hai thì cháu cũng không thể có nổi một xâu tiền để trả công. Còn như treo cháu trên cành cây một ngày một đêm. Ban ngày còn đỡ, người ta hỏi cháu, cháu còn nói là đang chữa bệnh được. Nhưng nếu đêm xuống, ở chỗ cháu đây có rất nhiều sói đói. Nếu có năm, sáu con mò tới, cháu lại bị trói không động cựa được. Chắc hẳn phải bị chúng ăn thịt mất.

Không được. Cách chữa thứ ba xem ra còn được. Giá tiền lại không đắt. Vừa không dùng gạch đập vỡ đầu, lại cũng không phải dùng dây thừng trói chân. Chỉ cần uống vào một viên thuốc, làm cho khắp mình toát mồ hôi ra là khỏi. Công chữa lại chỉ có một trăm tiền. Mẹ cháu vừa đưa cho cháu một trăm hai mươi tiền. Đó là tiền Chu Ngữ thúc thưởng cho cháu bởi hôm qua cháu lên đường nam giúp Chu Ngũ thúc chuyển một bao lương thực. Cháu đem về đưa mẹ cháu. Nay cháu sẽ trở về nói lại với mẹ cháu những lời tiên sinh vừa nói, bảo mẹ cháu đưa tiền cho tiên sinh để tiên sinh trị bệnh cho cháu.

Thằng ngốc họ Lý nói xong, lại nhìn đại nhân, nói:

- Tiên sinh, hãy chữa bệnh theo cách thứ ba nhé. Ông đợi ở đó cháu chạy về nhà bảo mẹ cháu đưa tiền.

Nói xong sải bước bỏ đi. Lưu đại nhân thấy vậy, đưa tay lên vẫy, nói:

- Cháu hãy quay lại đây, ta còn có điều này muốn nói.

Thằng ngốc họ Lý nghe thấy vậy vội vàng đứng lại, nói:

- Tiên sinh, không phải là cháu chạy làng đâu. Đúng là cháu về lấy tiền mà. Nếu ông không tin, nhìn xem, cháu sẽ cắm đầu chạy cho nhanh. Chỉ cần ngài gõ phách lên, tiếng phách vừa dứt là cháu đã mang tiền tới đây rồi.

Lưu đại nhân mỉm cười, nói:

- Lý Cửu hãy nghe ta nói đây, cháu không phải về nhà lấy tiền, ta sẽ cho một viên thuốc mà không lấy tiền của cháu.

Lưu đại nhân nói xong, tiến lên hai bước, tới trước mặt Lý Cửu dừng lại, ghé sát miệng vào tai nó thì thầm nói:

- Nếu cháu biết thì phải nói cho ta. Đảm bảo cháu sẽ trở nên thông minh, lanh lợi. Nếu cháu giấu giếm, không chịu nói thực thần linh sẽ giáng tội bắt cháu phải ngu đần suốt đời. Ta hỏi cháu: Có phải trong thôn này có một nhà đại tài chủ tên gọi Lý Văn Hoa. Nghe nói hắn giết Hà Nguyệt Tố, Tôn Hưng đã tố cáo hắn lên huyện Cú Dung. Tri huyện đã sai người tới bắt hắn, hắn đã nhận tội trên công đường. Lý Văn Hoa khai nhận do gian dâm không thành nên đã giết người, khó tránh nổi họa chém đầu. Cháu có biết chuyện này không? Hãy nói cho ta biết rồi ta sẽ chữa khỏi bệnh ngốc cho cháu, lại còn cho cháu tiền nữa.

Lý Cửu nghe đại nhân nói vậy, bất giác giật mình, nghĩ thầm:

- Tại sao ông thầy bói lại biết chuyện này? Chẳng nhẽ ông ta là bạn thân của Lý Văn Hoa? Từ hôm định đi kiếm thịt chó, biết được nội tình sự việc. Mẹ bảo mình không được nói ra với bất kỳ ai vì sợ dây dưa với quan sẽ phiền phức. Từ trước tới nay mình không bao giờ dám nhắc tới chuyện này, ngờ đâu vị tiên sinh đây lại biết mà hỏi. Ông ta còn hứa sẽ chữa bệnh lại cho tiền nữa.

Lý Cửu nghĩ xong, thấp giọng nói:

- Tiên sinh hãy nghe cháu nói đây, nói tới vụ án mạng ấy thì ngay cả người thiết diện vô tư như Bao Công cũng không thể phán xét nổi. Bởi vì cháu biết trong vụ đó còn có uẩn khúc. Tuyệt đối không phải do Lý Văn Hoa hành hung.

Lưu đại nhân lại hỏi:

- Vậy ai là người giết Hà thị?

Lý Cửu nói:

- Tiên sinh xin chớ nóng lòng, cứ từ từ nghe cháu nói: Có một tên làm nghề bán thịt chó, hắn vô cùng xấu xa nên có ngoại hiệu là Cẩu Nhục Vương. Chính hắn là người giết Hà thị ở trong phòng. Bởi hắn cưỡng dâm không thành nên đã hạ độc thủ. Còn cái đầu nạn nhân ném vào nhà người bán hàng ăn, một lòng muốn di họa cho Triệu Tử Ngọc. Tất cả cũng chỉ vì Triệu Tử Ngọc mở hàng ăn tranh mất khách của hắn. Lý Văn Hoa do không chịu nổi cực hình nên đã nhận bừa, đáng thương thay, anh ta lại phải kê đầu dưới đao chịu tội thay kẻ khác. Vụ việc là như vậy, bảo sao Vương tri huyện phán xét không được công bằng.

Lưu đại nhân nghe Lý Cửu nói vậy, sắc mặt lộ rõ vẻ vui mừng.

Lưu đại nhân nghe Lý Cửu nói xong, liền hỏi:

- Sao cháu lại biết rõ như vậy? Phải chăng cháu đã theo hắn đi giết người?

Lý Cửu nói:

- Tiên sinh, ông không biết đấy thôi. Cháu không hề đi theo hắn giết người. Chỉ vì hôm ấy, vào khoảng canh hai, cháu bị đau bụng. Đang ngồi ỉa, chợt thấy Cẩu Nhục Vương gánh thùng trở về. Ngày thường cháu vẫn nghe người già nói ăn thịt chó tốt cho bụng. Được ăn là khỏi đau bụng ngay. Thế là sau khi ỉa xong, cháu định bụng tới nhà Vương Bát kiếm vài cân thịt chó đem về nhà nấu ăn cho khỏi đau bụng. Rồi cháu mò tới nhà Vương Bát, vừa tới trước cửa sổ, cháu chợt nghe thấy tiếng của vợ Vương Bát vọng ra nói: "Tại sao trên người đầy máu thế này? Hay là đã đánh nhau với ai rồi?" Vương Bát nghe hỏi vậy, trả lời, nói: "Chớ nên lớn tiếng! Ta sẽ kể cho nàng nghe" Rồi hắn kể rằng trên đường đi bán thịt chó về, đi ngang qua nhà Tôn Hung, thấy trong phòng vẫn còn sáng đèn, trong lòng sinh nghi, cứ tưởng vợ Tôn Hưng có tư tình với kẻ khác. Hắn bèn trèo tường vào trong định bắt quả tang. Ngờ đâu, đợi một hồi lâu vẫn không thấy ai đến. Hắn bèn xô cửa xông vào, thấy cửa không gài chốt. Cẩu Nhục Vương vừa đẩy cửa, lập tức lách mình chui vào ngay! Thấy Hà thị xinh đẹp, hắn bèn yêu cầu được ngủ cùng. Hà thị không cho. Vương Bát nổi giận, thấy dưới gầm bàn nhà Tôn Hưng có một con dao thái rau bèn cầm lên, chẳng nói chẳng rằng, vung dao giết chết Hà thị. Sau đó cắt đầu Hà thị ra, xách trên tay, nhảy qua tường ra ngoài, gánh thùng thịt chó lên vai, đi tới đằng sau nhà Triệu Tử Ngọc ném đầu vào nhà ấy rồi mới về nhà. Cẩu Nhục Vương kể lại một lượt cho vợ nghe mọi chuyện. Kể xong, chúng tắt đèn đi ngủ. Cháu đứng ngoài cửa sổ nghe xong, sợ hãi vô cùng, khỏi cả đau bụng! Cháu không dám nói năng gì, cũng vội vàng trở về nhà, kể lại cho mẹ cháu nghe. Mẹ cháu bảo không được kể cho ai nghe chuyện này vì sợ quan phủ biết được, cháu sẽ bị liên lụy. Do đó, cháu không dám nói cho ai hay. Nếu không phải tiên sinh trị bệnh cho cháu không lấy tiền, chắc hẳn cháu cũng sẽ không kể cho ông nghe đâu.

Lưu đại nhân nghe xong, trong lòng vui phơi phới.

Lưu đại nhân nghe Lý Cửu nói xong, mặt mày rạng rỡ, nở nụ cười, nghe thầm: Nếu bản phủ không đi vi hành, chắc chắn không thể nào tra ra chân tướng vụ án này. Lưu đại nhân đang ngây người suy nghĩ, chợt nghe thấy Lý Cửu nói:

- Tiên sinh, mau cho cháu linh đan. Chữa khỏi được bệnh, cháu không bao giờ dám quên ơn ông.

Đại nhân nghe Lý Cửu thúc giục, bèn nói:

- Lý Cửu hãy nghe cho rõ đây. Hiện nay ta không mang thuốc theo, tất cả đều để trong quán trọ. Nay ta có một phương thuốc này cho cháu. Cháu hãy nhanh chóng về nhà làm theo ngay. Cháu hãy dùng hai cân rượu hâm nóng, một củ hành họa non, uống rượu, ăn hành, sau đó lên giường đắp chăn kín từ đầu đến chân, khi nào mồ hôi toát ra khắp mình là cháu sẽ trở nên thông minh, lanh lợi.

Thằng ngốc họ Lý nghe vậy, nói:

- Đa tạ tiên sinh!

Rồi quày quả đi về. Lưu đại nhân cũng không chút chậm trễ, vội vàng cất đôi phách đi, sải bước quay về. Rời khỏi thôn Công Nghĩa, nhằm hướng phủ Giang Ninh thẳng tiến. Lưu đại nhân lầm lũi đi, không lâu sau, tòa thành phủ Giang Ninh đã hiện ra trước mắt. Ông mau chóng đi xuyên đường lớn, ngõ nhỏ, về tới cổng sau nha môn phủ Giang Ninh. Trương Lộc đón lão gia vào trong, dâng trà nước lên. Lưu đại nhân dùng trà xong, nói:

- Mau truyền gọi Vương Minh, Trần Đại Dũng, bản phủ có việc cần gặp họ!

Truơng Lộc ứng tiếng, không dám chậm trễ, lập tức xoay mình, sải bước đi ra. Không lâu sau, Trần, Vương hai người đã tiến vào. Đại nhân đưa mắt nhìn hai viên thừa sai.

_________________