Lưu Luyến Không Quên - Tinh Tử Khanh Khanh

Chương 216: Cô ấy là em gái em! (1)




Nhìn Lãnh Nghị và Lâm Y lên xe rồi xe chạy ra khỏi cổng sắt, Từ Nhất Hạo mới thu hồi tầm mắt, ông nhìn quản gia nãy giờ vẫn đứng bên cạnh mình, trầm giọng nói: 'Tôi cũng ra ngoài một lúc!'

Quản gia nhẹ gật đầu, 'Từ tiên sinh muốn dùng xe không?'

'Không cần đâu!' Giọng Từ Nhất Hạo vẫn bình thản, tối qua ông đã suy nghĩ cả đêm, gần đây quả thực đã xảy ra quá nhiều chuyện, chính ông cũng nhận chịu quá nhiều đả kích nên Từ Nhất Hạo quyết định tạm thời rời khỏi vị trí đại sứ, nếu như không được phê chuẩn ông sẽ xin nghỉ phép trước, ông phải lưu lại đây một lòng một dạ chăm sóc, giúp đỡ Y Y khôi phục trở lại, đợi sau khi con bé khỏi bệnh, ông định trở về thành phố G cùng Lâm Dung qua nửa đời còn lại ... Đương nhiên còn phải thu xếp ổn thỏa cuộc sống của Từ Giai vẫn còn đang một mình ở Paris nữa.

Hai ngày sau là cuối tuần, vừa sáng sớm trước cửa biệt thự nhà họ Lãnh đã có hai chiếc xe chờ sẵn, lát sau Lãnh Nghị nắm tay Lâm Y xuất hiện trước cửa, hai người đều mặc áo bành tô dày, Từ Nhất Hạo thì đứng sau lưng hai người.

Lúc này trên mặt Lâm Y tràn đầy ý cười không khống chế được, tối hôm qua Lãnh Nghị nói cho cô biết hôm nay sẽ dẫn cô trở về quê nhà ở thành phố G thăm mẹ, cô hưng phấn gần như cả đêm không ngủ được, lúc này cô vừa đi về phía xe vừa không ngừng nhìn sang Lãnh Nghị, Lãnh Nghị cũng ôn hòa nhìn cô cười.

Trên xe, Lãnh Nghị và Lâm Y ngồi ở băng sau, Từ Nhất Hạo thì ngồi ở ghế phụ lại, Lâm Y hưng phấn dán mặt nơi cửa sổ nhìn ra hàng cây đang lùi dần phía sau, Lãnh Nghị yêu thương vươn tay nhẹ kéo người cô vào trong lòng mình, cô gái ngước lên nhìn người đàn ông, hưng phấn hỏi: 'Nghị, lát nữa em có thể gặp được mẹ rồi phải không?'

'Ừ, phải đó!' Người đàn ông nhẹ câu môi cười, tay nhẹ ấn đầu cô vào ngực mình, 'Em nghỉ ngơi một lát, tốt nhất là chợp mắt một chút, tối hôm qua em gần như thức suốt cả đêm rồi!'

'Em không mệt!', gương mặt nhỏ nhắn của cô gái vì hưng phấn mà hơi phiếm hồng, chiếc đầu nhỏ vừa bị người đàn ông ấn vào ngực mình lại lần nữa ngước lên, người đàn ông cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô, mỉm cười nói: 'Em muốn lát nữa mẹ nhìn thấy bộ dạng của em vì buồn ngủ mà tiều tụy sao?'

Hàng mi dài của cô gái nhẹ chớp lên, vội vàng vùi đầu vào ngực người đàn ông, nói vội: 'Vậy em ngủ một lát, đến nơi anh gọi em!', khóe môi người đàn ông ý cười càng sâu, nhẹ "Ân' một tiếng, vòng tay đang ôm cô gái càng siết chặt.

Từ Nhất Hạo nhìn mông lung ra ngoài cửa kính xe, đáy mắt cực kỳ phức tạp, xấu hổ có, bi thương có, áy náy có... Nếu như có thể, ông nguyện dùng tính mạng của mình đổi lại sự thanh tỉnh của Lâm Y.

Hai chiếc xe nối đuôi nhau tiến vào thành phố G, dừng lại trước một tiểu khu hơi cũ, Lâm Y vội vã thoát ra khỏi vòng tay Lãnh Nghị, bảo tiêu đã mở sẵn cửa, cô là người đầu tiên bước ra, Lãnh Nghị theo sau cô.

Lâm Y đứng trước một tiểu khu, ngẩng đầu lên nhìn những tầng lầu cũ kỹ của khu nhà, trong đầu cô những hình ảnh hiện lên thật rõ ràng, không sai, chính là ở đây, cô đã từng sống ở nơi này, mẹ cô cũng ở trong đây, nghĩ đến đây, Lâm Y vụt quay lại nhìn Lãnh Nghị nãy giờ vẫn đứng bên cạnh, tay khoác lên vai cô, trong giọng nói là sự vui sướng không khống chế được: 'Nghị, đây là nhà em... Mẹ em ở trong này!'

Đáy mắt đen thẳm của Lãnh Nghị cũng lóe sáng, hắn tin những gì mình làm là đúng, cô gái nhất định sẽ hồi phục! Hắn dịu giọng nói: 'Em còn nhớ mẹ ở tầng mấy, ở căn hộ nào không?'

Hàng mi dài của Lâm Y chớp lên, mắt bừng sáng như hai vì sao nhỏ, khóe môi ý cười càng sâu: 'Ân, em ... nhớ ...'

'Vậy em dẫn đường...' Lãnh Nghị cười nhẹ, Lâm Y gật đầu, hớn hở kéo tay Lãnh Nghị đi vào trong tiểu khu, sóng mắt Từ Nhất Hạo thoáng xao động, ông cũng cất bước đuổi theo ...

Đi qua hết tầng này đến tầng khác, càng đi những hình ảnh trong đầu Lâm Y càng rõ ràng, cô chuẩn xác dừng lại nơi cầu thang của một tầng lầu, nhìn số hiệu trên cánh cửa sắt, khóe môi cô hiện lên ý cười, chậm rãi đưa tay ấn mấy con số, ý cười trên môi cô càng lúc càng sâu..

Là người làm của Lâm Dung mở cửa cho họ, lúc ba người đi đến trước cửa căn hộ, cửa phòng đã mở ra, Lâm Dung đang đứng nơi cửa tươi cười nhìn Lâm Y, vành mắt Lâm Y phiếm hồng, nghẹn ngào gọi: 'Mẹ...', rồi bổ nhào vào lòng bà, ôm siết lấy mẹ, khóc gọi: 'Mẹ, con biết mà, con biết mẹ không có chết, mẹ sẽ không bỏ lại con không lo...'

Sóng mắt Lãnh Nghị thoáng xao động, đáy mắt thoáng qua một tia dị thường, Từ Nhất Hạo nhìn gương mặt điềm tĩnh mang theo một khí chất tao nhã, cao quý quen thuộc, lòng lại bắt đầu đau như ai cào xé, Như Thanh....

Lâm Dung hiền hòa vỗ nhẹ lưng Lâm Y, nhẹ giọng nói: 'Y Y, mẹ làm sao nỡ rời xa con...', tiếng khóc của Lâm Y dần nhỏ lại rồi ngưng hắn, cô chậm rãi rời khỏi vòng tay ôm của mẹ, nhìn bà: 'Mẹ, giọng của mẹ sao không giống như trước đây?'

'Ồ', Lâm Dung vẫn tươi cười, 'Bác sĩ nói là do lần trước mẹ bị té, máu tươi tràn ra khỏi cổ họng, làm tổn thương dây thanh quản cho nên giọng nói bị ảnh hưởng...'

Lâm Y ngẩn người nghe, mất một lúc mới hoàn hồn lại, Lâm Dung vội khoác vai cô kéo vào trong nhà: 'Y Y, vào nhà trước đã!', Lãnh Nghị và Từ Nhất Hạo cũng bước theo vào nhà.

Bốn người ngồi nơi sofa phòng khách, người làm vội giúp mọi người pha trà, Lâm Y thì nép sát bên người Lâm Dung, ôm lấy cánh tay bà, Lãnh Nghị cũng ngồi xuống bên cạnh Lâm Y, cô quay sang cười với Lãnh Nghị, một tay khoác cánh tay hắn, cô nhìn mẹ ở bên trái, lại nhìn Lãnh Nghị ngồi bên phải, ánh mắt, khóe môi tràn đầy ý cười.

Ánh mắt Lâm Y rơi trên người Từ Nhất Hạo đang ngồi trên sofa đối diện, đôi mắt đen láy lóe sáng, dè dặt nhìn sang Lâm Dung, cô nhớ ra rồi, ba dường như chưa từng đến căn nhà này, mẹ trước giờ cũng chưa từng nhắc đến ba.

Lâm Dung sớm đã nhìn thấy ánh mắt khác thường của Lâm Y, bà mỉm cười vỗ nhẹ bàn tay con, giọng bình thản: 'Y Y, mẹ với ba con đã từng vì sự hiểu lầm mà chia tay, hiện giờ hai chúng ta đều đã già cả rồi, cũng đã tha thứ cho nhau... những chuyện đã qua cứ để cho nó qua đi, hiện giờ đối với ba mẹ mà nói, quan trọng nhất là con sống được vui vẻ ... Con cũng đừng trách ba con lúc nhỏ không có ở bên cạnh chăm sóc con!'

Lâm Y nhìn Lâm Dung, như nghe hiểu lời bà, nhẹ gật đầu rồi cô lại nghe tiếng Từ Nhất Hạo vang lên: 'Xin lỗi con Y Y, trước đây là ba không tốt, ba có lỗi với hai mẹ con con ... Sau này ba sẽ không rời khỏi hai mẹ con nữa đâu!'

Hàng mi dài của Lâm Y nhẹ chớp lên, đôi mắt đen láy nhìn sang Từ Nhất Hạo, thấy trong mắt ông tràn ngập hối hận, ăn năn và thương cảm, cô mỉm cười, trong lòng dần cảm thấy ấm áp...

Lúc này cánh tay Lâm Y chợt bị siết lại, cô quay đầu liền nhìn thấy ánh mắt sủng nịch của Lãnh Nghị, khóe môi cô ý cười càng sâu, có Lãnh Nghị, có mẹ, có ba, cô thật sự cảm thấy mình chính là người hạnh phúc nhất trên đời.

Cơm tối, Từ Nhất Hạo và Lâm Dung đích thân xuống bếp, hai người dẫn Lãnh Nghị và Lâm Y ra chợ mua thức ăn, sau khi mua đủ loại thức ăn thì cùng về nhà, cả nhà quây quần gói sủi cảo... Trong căn nhà nhỏ không ngừng vọng đến tiếng cười vui vẻ của Lâm Y...

Đêm khuya, Lãnh Nghị chen chúc với Lâm Y trên chiếc giường nhỏ của cô, một người cao lớn như hắn gần như chiếm hết diện tích của chiếc giường cá nhân, cô gái chỉ đành dán sát vào người hắn, cánh tay trắng nõn của cô vòng qua cổ người đàn ông, gương mặt dán lên lồng ngực tinh tráng của hắn, lẳng lặng nghe hơi thở ấm áp của hắn phất qua má mình.

Ánh trăng chiếu xuyên qua chiếc rèm cửa mỏng màu trắng khiến cho căn phòng chìm trong một màu trắng huyền ảo, lung linh khiến cho gương mặt trắng nõn của cô gái như được phủ một vầng hào quang càng xinh đẹp như mộng ảo, điềm tĩnh ngọt ngào như một nàng tiên...

Người đàn ông thoáng cúi đầu nhìn gương mặt đẹp như tranh của cô gái, cố gắng khống chế nỗi xao động trong nội tâm, nhưng bàn tay không kìm được thâm nhập vào một góc áo ngủ của cô gái, nhẹ vuốt theo sóng lưng trơn bóng, thân thẻ bắt đầu không an phận khẽ động đậy...

Sự xáo động đầy bất an của người đàn ông khiến cô gái trong lòng khẽ khàng mở măt, cô chậm rãi ngẩng đầu lên khỏi hõm vai người đàn ông, nhỏm người lên nhìn xuống gương mặt tuấn tú bất phàm kia, người đàn ông cũng chăm chú nhìn cô, đáy mắt nhu tình như nước...

Khóe môi cô gái nhẹ câu lên, đôi mắt đen láy dập dờn như nước hồ thu, trái tim người đàn ông đập kịch liệt hơn, một bàn tay to chế trụ sau gáy cô gái, nhẹ nhàng ấn xuống, đôi môi anh đào kia đã áp xuống đôi môi với những đường cong rõ ràng của người đàn ông.

'Y Y...', tiếng nói trầm thấp của người đàn ông như mộng ảo, 'Ân', giọng nói mơ màng của cô gái thầm thì vang lên trong đêm, hai cánh môi quyến luyến giao triền cùng nhau, tiếng thở dồn dần rõ ràng hơn trong căn phòng an tĩnh, sự kích tình đã say ngủ từ lâu của cô gái rốt cuộc thức dậy, nhanh chóng lan tràn như lửa...

Bàn tay người đàn ông nhanh chóng giải trừ tất cả những chướng ngại trên người hai người, thân thể cường tráng nhẹ nhàng áp cô gái dưới thân, cô gái rốt cuộc không còn sợ hãi nữa, không kháng cự nữa, trong tiếng ngâm nga của cô gái, thân thể người đàn ông trầm xuống, hai cơ thể kết hợp cùng nhau một cách hoàn mỹ, dưới ánh trăng nhàn nhạt khuấy lên vô hạn tình triều...

Sáng hôm sau Lãnh Nghị dẫn Lâm Y và Từ Nhất Hạo trở lại thành phố H, xe vừa chạy vào nội thành, Lãnh Nghị nhấc tay nhìn đồng hồ, thoáng suy nghĩ một chút rồi nhìn sang cô gái: 'Y Y, anh còn phải đến công ty một chuyến, em có muốn đi theo anh không?'

Lâm Y ngước lên nhìn hắn, thoáng suy nghĩ rồi nhẹ giọng nói: 'Hôm nay em không đi dâu, em muốn về nhà nghỉ ngơi trước. Sóng mắt Từ Nhất Hạo thoáng xao động, ông cũng nói nhỏ: 'Ba sẽ trông chừng Y Y...'

Sự vui sướng trong mắt Lãnh Nghị thoáng chốc lan tràn, rõ ràng cô gái tiến bộ rất nhanh, đã từng bước từng bước hồi phục!