Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế

Chương 134: – Dương uy đại lục, mở rộng biên chế, nghỉ dưỡng




Tháng 2 năm 9721 Quang Minh lịch, Thiên Vũ đế quốc sừng sững trên đại lục 357 năm, đầu tiên là gặp phải sự xâm phạm của đại quân ba nước, tiếp đó bị một nhánh quân đội bí mật dùng thế sét đánh không kịp trở tay, một hơi oanh tạc đồ sát tất cả người trong hoàng thất. Cuối cùng dưới thế công của đại quân bốn nước ải nhân, thú nhân, dực nhân, Mạt La, hoàn toàn sụp đổ tan rã. Cư dân chạy tới hai đại đế quốc nhân tộc khác để lẩn trốn.

Trong lúc cướp đoạt lãnh thổ, tốc độ hành quân nhanh nhất là quân đội dực nhân vương quốc cùng thú nhân vương quốc. Bởi vì khi gặp nhau lần đầu, cả hai đều có binh tướng bị đối phương giết chết vào ban đêm, dẫn đến quân đội hai nước nổ ra đại chiến, làm trì hoãn thời gian chiếm đoạt lãnh thổ, khiến Mạt La đế quốc xuất phát sau và chậm nhưng vượt lên trước chiếm đoạt ba tỉnh lớn phía nam Thiên Vũ đế quốc.

Một nước chín tỉnh, Mạt La chiếm ba, ải nhân chiếm hai. Với tốc độ hành quân nhanh nhất, dực nhân vương quốc cùng thú nhân vương quốc vốn dự tính khẳng định có thể cướp được nhiều lãnh thổ nhất, nhưng vì đại chiến mất đi tiên cơ, chỉ có thể tự mình giữ lấy hai tỉnh. Trong lúc đó xem như đã kết đại cừu với nhau, thêm vào đó lãnh thổ bọn họ chiếm đóng lại vừa vặn ở gần nhau, chiến tranh bộc phát tất nhiên là khó tránh khỏi, đánh nhau rất là náo nhiệt.

Lại không biết rằng, binh tướng hai bên bị giết, toàn bộ đều do cầm thú nam tước của Mạt La đế quốc, phái Tư Lược đoàn đại đại trung đội đi giết người cố ý để lại manh mối, dẫn tới trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi.

Đại chiến kết thúc, quân đội bí mật oanh tạc đồ sát Thiên Vũ hoàng thất, bị tra ra là hoàng gia Tư Lược đoàn của Mạt La đế quốc. Bởi vì nam bắc đại lục chỉ có Mạt La hoàng gia Tư Lược đoàn có tạc đạn có thể chôn giấu trong lòng đất.

Hơn nữa Lôi Ân – Pháp Lôi Nhĩ tên đoàn trưởng này, đêm đó cầm kiếm cưỡi cự long hai đầu biểu hiện uy phong, cũng được quan viên quý tộc cùng cư dân Thiên Vũ đế đô truyền tụng vô cùng thần kỳ, danh chấn bảy nước nam bắc, được coi là một siêu cấp cường giả.

Kỳ thật màn biểu hiện của Diệp Phong có thể truyền ra thế như hoả bạo như thế hoá ra bên trong còn có một lượng lớn thành viên Tư Lược đoàn tới các nơi bí mật tuyên truyền ảnh hưởng. Hơn nữa Tư Lược đoàn thành viên kiếm khách của hắn cùng với đám Lôi Đình đao khách danh Ai Đức xưng truyền đi thế như hỏa bạo, khiến cho kiếm sĩ các nơi trên đại lục chú ý. Có một số cho rằng mới mẻ, số khác lại coi thường, thậm chí là khinh bỉ, cho là hắn mộng tưởng đề xướng việc xưng danh, chẳng biết trời cao đất dầy!

Những thanh âm coi thường khinh bỉ này tự nhiên khó tránh Diệp Phong thu được tin tức. Bất quá hắn từ lâu đã biết sẽ có kết quả này, cho nên chuẩn bị cho những gã hỗn đản này ngày sau biết được thực lực các kiếm khách.

Ân, nếu là so da mặt dày với những người khác, Diệp Phong mà xưng đệ nhị sợ rằng không ai dám xưng đệ nhất.

Bởi quan viên và quý tộc Thiên Vũ đế đô ở hoàng cung bị oanh tạc lúc màn đêm buông xuống không tìm được phương thức Tư Lược đoàn thành viên triệt thối, Mạt La hoàng gia Tư Lược đoàn từ trước đến giờ đều quỷ bí như vậy. Tức thì danh tiếng xuất quỷ nhập thần được truyền đi, khiến cho sáu quốc gia còn lại đều không dám khinh thị Tư Lược đoàn nhỏ bé này, được liệt vào vương bài bộ đội của Mạt La đế quốc.

Tổng thể mà nói, Mạt La hoàng gia Tư Lược đoàn trong cuộc đại chiến làm tan rã Thiên Vũ đế quốc, mặc dù là thế lực nhỏ nhất nhưng lại nổi trội nhất. Lôi Ân – Pháp Lôi Nhĩ tên đoàn trưởng này nhất cử đã trở thành nhân vật phong vân nhất của đại lục.

Bất quá trong trường đại chiến này, trong đó còn có năm nhân vật đứng đầu ngoại trừ cầm thú nam tước ra. Phân biệt là: đoàn trưởng Quang Minh ma kiếm đoàn của dực nhân đế quốc, đệ nhất mĩ nam của Nam Bắc đại lục, cửu giai Quang Minh ma kiếm sĩ, Áo Ni Khắc-Bảo Luân

Đệ nhất dũng sĩ của thú nhân vương quốc, từng đánh bại cửu giai tật phong kỵ sĩ, hoàng kim hùng sư trung niên, Nộ Nham-Trác Lập Nhĩ.

Nguyên soái của ải nhân vương quốc, cửu giai cuồng sa chiến sĩ, lão ải nhân Mễ Cách-Lạp Tề.

Mặt khác, hai người còn lại thân phận tương đối thần bí, đều thừa dịp chiến loạn mà quật khởi, chính là người phụ trách của tổ chức tình báo thần bí "Thương ưng". Người kia là thống soái của bộ đội thần bí "Ám ảnh".

Ám ảnh bộ đội thần bí này, nội trong ba ngày, đã tiêu diệt hơn mười thế lực phạm tội tại Hỗn loạn hoang nguyên trừ Phong nguyệt mĩ nữ đoàn và Tật phong cường đạo đoàn, thủ đoạn cực kỳ hung tàn, toàn bộ đều là giết sạch, đốt sạch, hơn nữa không để lại một dấu vết gì để người khác lần ra manh mối.

Các nước của đại lục đối với "Thương ưng""Ám ảnh" hai tổ chức thần bí, đều thập phần hứng thú, liền phái nhân thủ đi điều tra. Bạn đang đọc truyện được lấy tại TruyệnFULL.vn chấm cơm.

Diệp Phong đối với tổ chức thu thập tình báo "Thương ưng" không có nhiều hứng thú, nhưng cảm thấy hứng thú cực độ với bộ đội thần bí "Ám ảnh", cảm thấy thủ đoạn của bọn họ, có điểm giống với ba chính sách của tiểu quỷ tử khi xâm lược Trung Quốc ở địa cầu, nghĩ vậy Diệp Phong liền cảm thấy không tốt!

Lúc này Liên Na và Lạc Khắc đang chỉ huy công tượng cố gắng ngày đêm, Diệp Phong đang triển khai kế hoạch tại Tinh Quang bình nguyên, đã sơ bộ vận hành, một toà thành nhỏ đã được hình thành ở Tinh Quang bình nguyên vùng ven biển phía bắc.

Diệp Phong cao hứng đem tên của mình viết ngược lại, đặt tên thành này là "Phong Diệp", kết quả là Lộ Lộ, Tĩnh Hương cùng các mĩ nữ đều tán thưởng, khen hắn nghĩ ra một cái tên hay!

Phong Diệp thành xây xong, Tư Lược đoàn có thêm những thành viên mới, toàn bộ là từ võ thuật học viện chuyển đến đây. Bất quá kế hoạch của Diệp Phong không ngừng lại ở đây, thành trì của hắn được kiến tạo ở ven biển, là muốn thiết lập xưởng đóng tàu, đóng nên những chiến thuyền lớn. Hắn cũng không quên đám nô lệ địa tinh, cùng như động cơ hơi nước. Hắn lập kế hoạch này để xây dựng hải quân và để ngày sau ngao du thế giới. Liên Na và Lạc Khắc, cũng hối hả bắt đầu việc chiêu mộ binh lính!

Sau khi cố gắng chọn lựa nhân mã cho Tư Lược đoàn tại Võ Thuật học viện, toàn bộ bốn binh đoàn là Liệt Diễm kỵ sĩ, lôi đình đao khách, bạch điêu xạ thủ, hoả thương xạ thủ của Tư Lược đều đã biên chế hoàn chỉnh. Trong đó Diệp Phong vốn muốn dùng tinh linh để tạo thành hoả thương xạ thủ binh đoàn, nhưng trước mắt muốn triệu tập một tinh linh binh đoàn. Tại Mạt La đế quốc có điểm khó khăn, tạm thời đành phải dùng đệ tử để lập thành.

Đồng thời, Diệp Phong chuẩn bị giao cho tráng hán Thuỵ Ân thống lĩnh đại địa kỵ sĩ đoàn, thành viên cũng đều được tuyển mộ đầy đủ, nhưng toạ kỵ vẫn còn thiếu, hắn dùng gia súc đổi với Bạo Sa Cửu đầu hoàng một đàn tứ giai ma thú "kim cương xuyên sơn giáp" không có thuộc tính, rồi đem biên chế vào kỵ sĩ đoàn được hơn phân nữa, còn lại thì đem nuôi ở xung quanh, để bán lấy kim tệ!

Khải Đặc, Ai Đức, Kiệt Nã Tư ba người đều đảm nhiệm vị trí đoàn trưởng của ba binh đoàn Liệt Diễm, lôi đình, bạch điêu. Tinh linh mĩ nữ Phỉ Phỉ vì muốn hỗ trợ tình nhân, đã luyện tập thành một tay hỏa thương giỏi, nên làm nũng với Diệp Phong để được đảm đương vị trí đoàn trưởng của hoả thương xạ thủ đoàn. Diệp Phong bị nàng làm nũng không có biện pháp chỉ đành phải gật đầu đồng ý.

Các chủng tộc cự nhân ở cự nhân vương quốc, trời sanh đều là những chiến sĩ cường hãn, đáng tiếc sức ăn quá lớn, nhân số ít nhất trong các nước. Lôi Nặc, Kì Lạp Tư cự nhân trung thành, luôn cố gắng vì Diệp Phong rất nhiều, biết Diệp Phong muốn có lượng lớn nhân thủ, liền thống lĩnh tiểu đội cự nhân trở về cự nhân vương quốc. Dụng nhiều khí lực cùng tâm cơ, cuối cùng mang đến cho Diệp Phong chín mươi người khổng lồ Kì Lạp Tư, rốt cuộc từ một tiểu đội phát triển thành một trung đội cự nhân.

Bởi thân hình Kì Lạp Tư cự nhân phối hợp với cự hình yển nguyệt đao, cộng thêm Diệp Phong yêu cầu chú tạo trung đội làm cho bọn họ trọng trang khải giáp bằng cương thiết, làm cho bọn họ giống như những ngọn núi nhỏ làm bằng cương thiết. Đối phó với một binh đoàn không phải là vấn đề khó khăn.

Vì địa vị của Kì Qua Nhĩ bộ lạc trong Lí Khắc Tư sa mạc, có thể phát triển tốt hơn, Diệp Phong chỉ cần ra lệnh Thuỵ Ân thống lĩnh thành viên Tư Lược đoàn, phối hợp với thủ lĩnh La Ni, thu phục toàn bộ các bộ lạc còn lại trong sa mạc, làm cho Kì Qua Nhĩ bộ lạc trở thành bá chủ duy nhất trong sa mạc Lí Khắc Tư.

Những sa mạc nhân bị vũ lực ép buộc quy hàng, cảm thấy bộ lạc Kì Qua Nhĩ không cần lo lắng về nguồn nước, có thể hưởng thụ thức ăn cùng hoa quả tươi sống. Tất cả đều không còn tâm tư làm phản. Đương nhiên, đối với Tư Lược đoàn mà nói, bọn họ chỉ là những sa mạc nhân phát triển lạc hậu, thật sự quá yếu. Nếu có có tâm tư phản loạn thì tuỳ thời đều có thể tiêu diệt bọn họ!

Thao tác sử dụng hoả pháo, trên chiến trường mặc dù không cần chém giết cũng không có nguy hiểm đến tánh mạng, nhưng thật ra là một công việc nặng nhọc, phải chịu được mùi thuốc pháo. Đối với hoả pháo bộ đội, Diệp Phong không nghĩ đến việc phải chọn lựa tinh anh trong học viện một cách lãng phí. Đơn giản là tìm những người trẻ tuổi khoẻ mạnh, có thể chịu được mùi thuốc pháo chính là những tráng hán sa mạc chuyên chức vị trí pháo thủ.

Dưới sự đôn đốc của Mạn Nỗ Ai Nhĩ và chú tạo trung đội, địa tinh nô đãi cần cù chế tạo, bây giờ số lương gia nông pháo của Tư Lược đoàn đã đạt được hơn một ngàn bốn trăm khẩu. Diệp Phong cho một ngàn khẩu vào biên chế của hỏa pháo bộ đội, bốn trăm khẩu còn lại thì phân đều cho bốn quân đoàn lớn của Mạt La!

Bắc bộ tỉnh đông bắc, ma thú rút lui, khôi phục lại yên bình. Những cư dân vốn từng an cư lạc nghiệp ở đây, sau khi Liên Na chiếu sắc lệnh miễn thuế má trong vòng hai năm, toàn bộ người bản địa ở đây từ các nơi quay về cố hương, khiến cho bắc bộ tỉnh đông bắc dần dần khôi phục lại nhân khí.

Đế Na nghe tình nhân phân phó, cách Phong Diệp thành năm dặm về phía đông mà lập tổng bộ, và được hỗ trợ tư kim từ tình nhân. Nàng đồng thời phái người đi khắp nơi để chiêu mộ kĩ nữ quyến rũ, và tại khắp nơi nam bắc đại lục mà phát triển. Hôm nay đã có một chút thành tích, làm danh tiếng của Phong Nguyệt mỹ nữ đoàn càng ngày càng tăng cao!

Tĩnh Hương do đảm nhiệm chức viện trưởng Võ Thuật học viện, không có thời gian lo đến việc của Phong Nguyệt mỹ nữ đoàn. Liên Na nữ vương có Lạc Khắc hỗ trợ, mặc dù không nói là công việc bận rộn, nhưng cũng không có thời gian rảnh để ý tới Phong Nguyệt mỹ nữ đoàn.

Trong tam đại thố đàn tử, chỉ có phương đông mỹ nhân Mộng Hinh hiện giờ phụ trách toàn bộ nội vụ ở Tư Lược đoàn đối với Phong Nguyệt mỹ nữ đoàn của Đế Na đóng trú tại phía động Phong Diệp thành. Nhưng Diệp Phong đã lấy lý do là sinh lý của thành viên nam dâm đãng của Tư Lược đoàn cần được thỏa mãn. Cho nên nàng mới bất đắc dĩ y theo Diệp Phong cấp tư cách hợp pháp để khai trương kỹ viện tại Tinh Quang bình nguyên cho Đế Na.

Bởi vì Diệp Phong triển khai kế hoạch hạ độc trong cơ thể của gia súc, hơn một nửa ma thú đã ăn gia súc đó đang xâm phạm Quang Minh đế quốc, đều vô tình bị độc chết. Cộng thêm sự phối hợp của Mạt La đệ tứ quân đoàn, Quang Minh đế quốc vần còn kinh hãi hoài nghi việc ma thú trúng độc, Quang Minh giáo đình, cùng với dực nhân quốc vương ba mặt cùng giáp công. Tình hình của ma thú lập tức nguy kịch.

Bạo Sa Cửu Đầu hoàng may mắn không có ăn những gia súc có độc, quả thật hận thấu xương cái gã nhân loại lừa gạt kia. Cũng vì bất đắc dĩ, và không muốn để lại ma tinh cho địch nhân, liền gọi phân nữa số ma thú còn lại nuốt chửng ma tinh của đám ma thú bị độc chết, rồi triệt thoái về Hỗn Loạn hoang nguyên ở phía nam đại lục mà tử thủ. Và rồi cũng phải ăn thịt lẫn nhau, để dành lấy hơi thở sống cuối cùng. Bất đắc dĩ đối mặt với sự thật, số lượng không thể tăng lên.

Bạo Sa Cửu Đầu hoàng, Cực Băng Cự ô, Liệt Dương Bất Tử điểu, Điện Quang Bôn Lôi hạt, Tiêu Phong Cự Dực điêu, Quang Minh Kim Văn hổ, Hắc Ám Ngạc Giáp quy, bảy cửu giai ma thú siêu cường, dẫn số ma thú còn lại tử thủ tại Hỗn Loạn hoang nguyên, mặc dù không thể tạo thành cái uy hiếp trước kia, nhưng muốn cường công tiêu diệt chúng nó, tất yếu phải nỗ lực cực lớn.

Đại lục phía nam của Hỗn Loạn hoang nguyên là gần Quang Minh đế quốc nhất, hơn nữa tỉnh phía bắc của Quang Minh đế quốc có địa hình dễ công khó thủ, Diệp Phong mặc dù nắm chắc có thể diệt trừ ma thú, nhưng vì tổn thất sẽ nặng nề, thế là sẽ dùng kế hoạch khác, nên quyết định không hề tấn công ma thú. Hắn để Liên Na nói rằng không muốn tổn thất nhiều, rồi bàn luận với một giáo đình và hai quốc gia đình chỉ công kích ma thú.

Bởi vì tên gia hỏa này muốn lợi dụng ma thú kiềm chế Quang Minh đế quốc, dù sao tỉnh đông bắc hiện giờ có Tư Lược đoàn của hắn, ma thú dám đến, hoàn toàn có thể bắn nó rút về. Cũng phải để ma thú sinh sản chế, vừa kiềm chế Quang Minh đế quốc, vừa có cái để đi săn nữa, cái này là việc tốt a!

Quang Minh giáo đình, Quang Minh đế quốc cùng dực nhân vương quốc đối mặt với loại tình huống ma thú này, cũng theo lời đề nghị đình chỉ của Liên Na nữ vương đưa ra, suy nghĩ lại rằng ma thú không còn cái uy hiếp lớn nữa, thông qua thượng nghị, nhất trí quyết định tránh tổn thất, tạm thời buông tha ma thú!

Thiên Vũ đế quốc bị diệt, ma thú rút lui, tám nước thiếu một còn bảy. Ngoại trừ thú nhân vương quốc và dực nhân vương quốc có chiến loạn không ngừng tại vùng đất vừa mới chiếm được, năm quốc gia còn lại mặt ngoài đều yên ổn. Lưu manh đoàn trưởng cũng thừa cơ hội này mà nghỉ ngơi và bổ sung lực lượng, hưởng thụ nhân sanh mĩ diệu!