Ma Cà Rồng Sa Ngã (The Guilty Vampire Boy)

Chương 33: Mie - Bé Con Của Tôi






Khó khăn lắm tôi mới có thể mở đôi mắt nặng nề này ra. Toàn thân tôi không có nơi nào là không mỏi nhừ, tôi cảm thấy mệt ghê lắm.
Nhưng, bằng cách nào mà tôi có thể về được đây?
Đây là nhà tôi, có lẽ là do Yul đã đưa tôi về. Tôi đã bị Jay từ bỏ, có lẽ tôi chọc giận cậu rồi. Món đồ đó là vô giá với bọn họ thế mà tôi lại làm vỡ nó. Tôi đã sai. Không quá ngạc nhiên khi cậu đối xử với tôi như vậy.
Vậy là kết thúc rồi sao?
Yul bước vào, vẻ mặt anh có hơi dãn ra khi thấy tôi cười, rồi anh ngồi xuống giường, nhẹ giọng hỏi :
- Cô tỉnh rồi à?

- Cảm ơn Yul đã đưa tôi về đây! - Tôi cảm nhận bản thân mình không còn một chút sức lực nào, đến cả giọng nói cũng trở nên thật yếu ớt.
- Cô nói đi, chuyện gì đã xảy ra vậy?
- Anh nói thế là có ý gì?
- Jay đã đối xử không tốt với cô sao? Sao lại ra nông nỗi này?
- Không! Đừng hiểu lầm, là lỗi của tôi. Tôi đã mắc phải một sai lầm vô cùng lớn và đây là sự trừng phạt cho tôi!
- Khốn nạn mà! Cái tên đáng chết ấy thật chẳng ra làm sao.
- Tôi đã nói là không có gì rồi mà!
- Đừng để tôi thấy mặt hắn. Nếu không, tôi sẽ... - Tôi thấy bàn tay Yul đang cuộn chặt lại thành nắm đấm.
- Anh nói vậy là sao? Sao anh cứ khăng khăng buộc tội Jay thế?
- Cô đừng bênh vực cho hắn nữa. Cô có biết là mình đã mang trong mình một đứa nhỏ rồi không?
Yul vừa nói vừa nghiến răng tức giận. Tôi mất vài giây để có thể hiểu được thấu đáo câu nói vừa rồi :
- Tôi... có thai... Sao?
- Chẳng lẽ bản thân cô lại không biết?
- Ơ thì... Anh chắc chứ? - Tôi khẩn trương hỏi lại, chỉ sợ mình đã nghe nhầm.

- Tôi lừa cô làm gì? Tên đó thật là quá đáng mà, dám làm tổn thương cô.
Vậy ra chuyện này là thật rồi. Tôi đã có đứa con của Jay. Đó là kết quả tình yêu của chúng tôi. Nhưng sao trông Yul có vẻ không vui nhỉ? Anh là không thích sự hiện diện của đứa nhỏ này sao?
- Tôi xin lỗi Mie! Tôi thật không nên có thái độ này với cô. - Yul cầm tay tôi, nhẹ giọng nói.
- Không sao đâu! Tôi biết mà. - Tôi mỉm cười đáp lại.
- Bây giờ cô đừng buồn vì hắn nữa. Tôi sẽ chăm sóc cho cô!
- Cảm ơn Yul. Anh thật tốt!
- Bởi vì... Vì tôi...
- Vì chúng ta là bạn tốt của nhau mà , đúng không?
- Uhm - Yul thoáng có nét buồn nhưng thật nhanh, anh đã lấy lại nụ cười làm tôi rất yên tâm.
- Yul này, anh có bạn gái chưa nhỉ? - Không hiểu sao tôi lại đề cập đến vấn đề này nữa.
- Tôi... À, tôi chưa...
- Sao thế? Anh tốt như vậy mà.
- Mie thấy như vậy thật sao?

- Thật! Người nào mà làm bạn gái của anh, thì thực sự sẽ rất may mắn đấy... - Tôi mỉm cười.
- Nhưng có đôi khi, mọi chuyện lại không được như mong muốn của mình đâu. - Ánh mắt Yul trở nên mơ hồ lắm.
- Sao anh lại nói như vậy?
- Vì nếu như người tôi thích mà không thích tôi thì tôi có tốt mấy cũng chỉ là vô dụng thôi.
- Anh đã yêu ai rồi hả? Sao lại bi quan thế chứ?
- Tôi... tôi... Dĩ nhiên là chưa có rồi.
- Uhm, vậy chúc anh mau tìm được một người tốt thực sự yêu mình nhé!
- Cảm ơn Mie, tôi chỉ ước rằng cô gái ấy sẽ có một phần giống với cô thôi. - Yul bỗng phá ra cười.
Có lẽ mục đích của tôi khi dẫn dắt cuộc trò chuyện này là để thăm dò ý kiến của anh thôi. Bây giờ trông Yul có vẻ rất bình thường, có lẽ chuyện yêu tôi mà Jay đã nói lúc trước kia có thể là do cậu đã ngộ nhận rồi.
Đứa bé này, tôi thật yêu nó. Tôi sẽ thật vui vẻ cùng bé con. Cho dù Jay chẳng còn bên tôi nữa. Cậu đã rời xa tôi. Tình yêu của chúng tôi có lẽ đã kết thúc sau quãng thời gian ngắn ngủi như thế đó.