Ma Đạo Tổ Sư Ngoại Truyện Nhân Vật

Chương 53: Quyển 2 Nếu Như Người Chết Không Phải Là Sư Tỷ 28






"Này, ta coi một chút" Nguỵ Vô Tiện đứng trước tên đạo sĩ giang hồ, khoanh tay nhìn người trước mặt, không ngờ là một lão gia hoả đã qua tứ tuần, vậy mà còn lừa gạt người như vậy.

Tên đạo sĩ liền nghĩ sắp có hời, liền nhanh chóng đưa tấm bản vẽ trên tay cho người trước mặt, miệng không ngừng chào mời: "Công tử, đây là bản vẽ của Di Lăng Lão Tổ, có tác dụng trấn yêu trừ tà, còn đây là bùa chú do Di Lăng Lão Tổ đích thân vẽ ra, dán trước nhà liền tránh được tà vật"Tên đạo sĩ nghĩ thầm, người này có dáng vẻ cao lớn, trên mặt mang mặt nạ bạc, nhất định là công tử thế gia ra ngoài luyện tập không muốn cho người bên ngoài nhìn thấy, nghĩ nghĩ một chút không biết có thể lừa được người này hay không.


Nguỵ Vô Tiện đưa tay cầm lấy mớ bản vẽ chính mình trên tay, có chút giật mình.

Tên đạo sĩ chết tiệt này liền cứ như vậy vẽ hắn thật xấu, thật già, đường đường hắn cũng xếp hạng thứ tư trên bảng thế gia công tử, từ khi nào liền bị vẽ thành cái dạng này.

Còn mớ phù chú này, lừa người khác còn được, bùa chú này không phải là lấy bút chu sa quẹt đại vài đường rồi đem bán hay sao.


Tên đạo sĩ thúi này.

"Ngươi đã thấy qua Di Lăng Lão Tổ chưa""Đương nhiên là chưa, cái này là do ta vẽ đại""Bùa chú này có tên là gì""Ta cũng không biết, vẽ đại một chút"Tên đạo sĩ này biết bản thân mình gặp được công tử tu tiên thế gia chân chính, đoán thầm người nọ nhất định đã được gặp qua Di Lăng Lão Tổ, liền nhanh chóng có ý định muốn chạy, nhưng Nguỵ Vô Tiện hắn nào để cho người nọ chạy thoát, người nọ vừa đi được hai bước, cổ áo đã bị Nguỵ Vô Tiện kéo lại.

"Ngươi như vậy là lừa gạt người""Công tử tha mạng""Lần này ta tha cho ngươi, chỉ cần lần sau ngươi hảo hảo vẽ Di Lăng Lão Tổ cho đẹp, hắn là một thiếu niên trẻ tuổi đẹp trai, ngươi liền vẽ hắn thành cái dạng này thật tức chết hắn"Ngụy Vô Tiện nói rồi giựt lại nắm giấy vẽ cái gọi là "Chân dung Di Lăng Lão Tổ" lại ý muốn huỷ đi, tên đạo sĩ thúi có chút đau lòng với mớ công sức mà mình vẽ ra nhưng tuyệt nhiên cũng không dám nói một lời, nghĩ mình trêu chọc phải đại nhân vật liền lủi thủi bỏ đi.


Nguỵ Vô Tiện dạo phố thêm một chút, cả giác bụng có chút đói lúc này mới quay lại tửu lâu.

.