[Ma Đạo Tổ Sư] Song Sinh Hồn

Chương 50: Chương 50





"Ta thấy, có gì đó đang hấp dẫn ta." Ngụy Vô Tiện nhìn thân thể đang nằm trên giường của hắn, nói.
"Vậy ngươi còn do dự gì chứ? Đi nhanh đi! Ngươi không thấy Lam Trạm sắp khóc sao?" Ngụy Anh sốt ruột đẩy Ngụy Vô Tiện về phía thân thể hắn.
"Không được, nếu ta đi rồi vậy ngươi phải làm sao đây?" Ngụy Vô Tiện kháng cự.
"Ngụy Vô Tiện, ngươi bị ngu hả?" Ngụy Anh sắp bị Ngụy Vô Tiện chọc tức chết rồi.
"Nếu ta gặp chuyện không may, Lam Trạm cùng Tình tỷ nhất định sẽ nghĩ cách cứu ta.

Hơn nữa, với ngươi bây giờ thì có cách gì giúp ta đây? Ngươi theo ta chờ à? Chờ không phải là cách." Ngụy Anh tiếp tục đẩy Ngụy Vô Tiện đến bên thân thể hắn.
"Ta sợ một mình ngươi làm không được." Ngụy Vô Tiện bất đắc dĩ nói.
"Ta không sợ.

Chuyện quan trọng nhất bây giờ là ngươi nhanh chóng tỉnh lại, hơn nữa tìm được cách để ta trở về." Ngụy Anh sốt ruột nói.
"Được rồi, ta biết rồi, đừng đẩy." Ngụy Vô Tiện cực kì bất đắc dĩ.
Ngụy Anh thấy Ngụy Vô Tiện trở về thân thể của hắn, sau đó xoay người về bên cạnh Vong Cơ Cầm.

Lúc này, Lam Vong Cơ đã đàn Hỏi Linh không biết bao nhiêu lần, đễn mức mười đầu ngón tay suýt bật máu.
"Trân trọng hắn." Ngụy Anh dùng tiếng đàn nói với Lam Vong Cơ.


Lam Vong Cơ đang định hỏi thì đã nghe thấy tiếng ho khan của Ngụy Vô Tiện.
"Ngụy Anh." Lam Vong Cơ vội vàng chạy lại bên người Ngụy Vô Tiện.
"Khụ! Lam...!Khụ khụ...!Lam Trạm." Ngụy Vô Tiện nói với thanh âm khàn khàn.
"Ngụy Anh, ngươi có sao không?" Lam Vong Cơ đút cho Ngụy Vô Tiện một chén nước.
"Không sao.

Đa tạ, Lam Trạm." Tuy thanh âm còn chút khàn khàn nhưng đã ổn hơn nhiều.
"Giữa ta và ngươi không cần nói tạ." Lam Vong Cơ tham lam nhìn Ngụy Vô Tiện, y không biết Ngụy Vô Tiện sau này có rời đi hay không, hiện tại y chỉ muốn ở cạnh người này thôi.
"Ngụy Anh?" Ngụy Vô Tiện gọi.
"Cái gì?" Lam Vong Cơ khó hiểu hỏi.
"Ta đây, đừng nói, nghỉ ngơi." Tiếng đàn từ Vong Cơ Cầm vang lên.

Ngụy Vô Tiện gọi hắn thì Ngụy Anh liền biết người này muốn hỏi cái gì rồi.
"Hắn nói gì?" Ngụy Vô Tiện sốt ruột hỏi.
"Hắn nói, đừng nói chuyện, ngươi nghỉ ngơi." Lam Vong Cơ nói, y hiện giờ không biết tình huống trước mắt là như thế nào.
"Ta..."
"Nghỉ ngơi."
Ngụy Vô Tiện còn chưa kịp nói gì, Ngụy Anh đã trực tiếp đáp rồi.

"Nghỉ ngơi." Lam Vong Cơ đáp.
Ngụy Vô Tiện không còn gì để nói đành nhắm mắt nghỉ ngơi.

Vì thời gian hồn phách ly thể quá dài, hơn nữa thân thể lại suy yếu nên trong một chốc hắn liền ngủ.
"Ta là Ngụy Anh, tự Vô Tiện, khác với Ngụy Anh Ngụy Vô Tiện trước mặt ngươi.

Ta là hắn trước kia, là hắn lúc chauw trải qua mổ đan." Ngụy Anh đương nhiên nhìn ra được sự nghi ngờ của Lam Vong Cơ nên hắn giải thích.
"Ngụy Vô Tiện ở trong thức hải của ta, cùng ta sống ba năm." Ngụy Anh tiếp tục nói.
"Những lời ngươi nói với hắn ở Bất Dạ Thiên, hắn không biết, hắn từng nghĩ ngươi chán ghét hắn.

Ngươi trực tiếp nói với hắn cảm tình của ngươi, hắn nhất định sẽ không cự tuyệt ngươi."
"Hắn sẽ không cự tuyệt sao?" Lam Vong Cơ kinh hỉ hỏi.
"Sẽ không.

Lúc trước hắn còn muốn ta cho hắn mượn Lam Nhị ca ca đó." Ngụy Anh dỗi, Lam Nhị ca ca là của hắn, ai muốn cũng không thể cho mượn.
"Lam Nhị ca ca...!Của ngươi?" Lam Vong Cơ thắc mắc hỏi.
"Ừ, Lam Nhị ca ca của ta." Ngụy Anh kiêu ngạo nói.
Nhất thời, Lam Vong Cơ bị vây bởi cảm xúc vô cùng vui vẻ hưng phấn, hắn cùng Ngụy Anh trong quá khứ đến được với nhau, vậy tương lai nhất định cũng có thể.

Lam Vong Cơ hạ quyết tâm, chờ Ngụy Anh tỉnh lại sẽ nói việc này với hắn.
"Lam Trạm, ngươi gọi Ngụy Vô Tiện dây, cõ lẽ ta phải đi rồi." Ngụy Anh sốt ruột nói.
"Sao vậy?" Tuy Lam Vong Cơ hỏi, nhưng y vẫn gọi Ngụy Vô Tiện dậy..