Ma Kiếm Lục

Chương 110: Bi khổ thập niên, thỉnh quân hồi thủ bất tương vọng




Liễu Dật xoay người hạ xuống đất, tay phải vung lên nói: "Hãy thay thế họ".

Ba mươi sáu hắc y nhân phóng mình xuống bên cạnh những người đang thủ hộ lá cờ, nhanh chóng chia nhau trấn giữ ba mươi sáu lá Trấn Ma Kỳ. Luồng sáng xanh lập tức được truyền vào trong lá cờ đỏ rực. Chớp mắt lớp hộ vệ màu vàng như được tăng thêm sức sống tỏa ra những ánh hào quang vàng rực rỡ, đồng thời ba mươi sáu lá cờ đỏ cũng ánh lên những tia sáng dìu dịu.

Phía sau, hai mươi bốn con sói xám to lớn cùng mười hai con Bạch Hổ ở trên không tự động xếp thành hàng ngũ chỉnh tề. Lang Vương đứng lên, lau mồ hôi trên mặt nói với Liễu Dật: "Ma chủ, ngài đến thật đúng lúc".

Liễu Dật lúc này còn tâm tình nào để nghe những lời như vậy, chàng nhìn đám người chính, ma lưỡng đạo, tức tối quát: "Ta thật lấy làm nhục nhã cho các ngươi. Giờ thì hỏi các ngươi có đồng ý nghe theo sự điều động của lão sư hay không, bằng ngược lại các ngươi muốn chết thì dễ lắm, ta sẽ tức khắc kêu người của ta rút về. Ta đếm đến ba, các ngươi chỉ có chừng đó thời gian để quyết định". Giọng nói đầy vẻ kiêu ngạo nhưng chứa đựng phong thái của bậc vương giả.

"Một"

"Gia gia, huynh ấy thật lợi hại", Mục Nhã đang nằm trong lòng Long Thần xem chính, ma lưỡng đạo cùng Liễu Dật bàn thảo điều kiện thốt lên.

"Hai"

"Y vừa xuất hiện, ta đã thấy tam giới sẽ có một cục diện mới". Long Thần nhè nhẹ vuốt mái tóc đỏ của Mục Nhã nói.

"Ba"

"Được, nghe theo lời thành chủ vậy, sáu trăm người của Ma tộc xin tuân theo sự xếp đặt của ngài". Ngạo Thiên hốt hoảng thốt lên. Y biết nếu hôm nay không đáp ứng thì khác gì tự chọn bản án tử hình cho mình.

Liễu Dật nhìn Quỳnh Phách, lạnh lùng hỏi: "Còn ông?".

Quỳnh Phách cũng gật đầu: "Cũng xin nghe theo sự sắp xếp của thành chủ và tiên sinh".

Liễu Dật quay qua Lang Vương nói: "Xin lão sư hãy thu xếp mọi việc ở đây".

Lang Vương gật đầu: "Ma chủ yên tâm, thần nhất định sẽ ráng hết sức mình".

Liễu Dật lại nhìn Bạch Hổ, Kỳ, Lân: "Các ngươi bảo hộ lão sư, nghe theo sự chỉ huy của ông ấy, ta đi vào Quỷ thành đây".

Lời vừa thốt ra, tất cả đều kinh ngạc. Quỷ thành bình thường cũng không có gì đáng sợ lắm nhưng hiện giờ đã khác, tử linh dưới chốn Cửu U tràn ngập, khắp nơi lại đầy độc chướng, nếu cố tiến vào, chắc chắn không còn mạng trở ra.

Lang Vương vội nói: "Ma chủ, xin hãy nghĩ kỹ, trong Quỷ thành hiện giờ đâu đâu cũng có tử linh, độc chướng rất dày đặc, vạn lần không nên mạo hiểm. Thất Nguyệt bị tử linh bắt vào trong đó, có khi đã sớm …". Lang Vương đương nhiên hiểu rõ Liễu Dật nghĩ gì.

Liễu Dật không quay đầu, chỉ nhìn vào Quỷ thành nói: "Ta không sợ độc chướng, cũng không sợ tử linh, bọn chúng phải sợ ta mới đúng…".

Lời này khiến mọi người ngẩn ra.

Đột nhiên Lang Vương nhớ ra rằng Liễu Dật có cuồng bạo chi huyết trong mình, loại độc nào cũng không có tác dụng, quả thực chàng không sợ độc chướng. Nhưng ông cũng nghĩ đến một chuyện, tiếp lời: "Ma chủ, thẫn vẫn khuyên ngài suy nghĩ cẩn thận trước khi tiến vào, ngài cần biết, chúng ta chưa ai từng vào Phong Đô Quỷ Thành, không biết trong đó có gì, vì sao lại có tiếng nổ lớn đến thế, nhiều tử linh đến thế, thần thấy có quá nhiều điểm đáng nghi. Có thể độc chướng, tử linh không nguy hiểm đối với ma chủ nhưng điều mà thần e sợ là cái khác, chẳng hạn như Cửu U Ma Thần".

Liễu Dật chậm rãi quay lại nói: "Được rồi, lão sư, ta đã quyết định rồi. Nếu không tiến vào, ta vĩnh viễn không thể đối diện với mình. Ông cứ ở đây xếp đặt mọi việc, nếu trong ba ngày ta không quay ra, chắc rằng lúc đó ta đã có chuyện, ông cứ việc phân phó mọi người phải đi đâu để tìm thần cung và chế luyện thần kiếm".

Lang Vương thôi không khuyên giải nữa, ông biết tính tình và tình cảm của Liễu Dật hiện giờ, nếu chàng không tiến vào Phong Đô Quỷ Thành lúc này thì sẽ tự trách mình cả đời, càng tăng thêm nỗi thống khổ trong lòng.

Liễu Dật nhìn Thập Kiệt Nhất, Đại Đao Vương, A Cửu, Thủy Nhi, Lam Nhận … đang nghỉ ngơi trên mặt đất, gật đầu thốt: "Ta thật sự cảm phục mọi người, các vị là những anh hùng chân chính. Tuy ta không thể thay mặt cho tất cả người trong thiên hạ nhưng xin được thay mặt chính mình cảm tạ các vị".

Đại Đao Vương ôm lấy Thủy Nhi đang dần tỉnh lại, lắc cái đầu nhím của mình, cười lớn nói: "Ha ha, ta thích huynh lắm, làm việc dứt khoát, nhanh gọn, có trách nhiệm, huynh làm ta nhớ lại Liễu đại ca trước kia. Huynh tuy là người Ma giới nhưng những người được gọi là thủ lĩnh gì đó làm sao sánh được, ha ha. "

Đôi mắt Liễu Dật ánh lên nét cảm động. Chàng đảo mắt ngắm nhìn mọi người một lượt, cố ghi nhớ hình ảnh từng bằng hữu, sợ rằng khi vào Phong Đô Quỷ Thành gặp phải Cửu U Ma Thần có lẽ sẽ không có cơ hội gặp lại lần nữa.

Đại Đao Vương không thay đổi, Thập Kiệt Nhất cũng không thay đổi, chỉ có A Cửu và Thủy Nhi là thay đổi nhưng là kiên cường hơn, có trách nhiệm hơn, trong lòng chàng thầm chúc phúc cho họ.

Chàng nói: "Các vị nghỉ ngơi đi". Rồi quay người vung kiếm chuẩn bị tạo ra một khe hở ngõ hầu tiến vào lớp khí bảo vệ màu vàng.

Lam Nhận lúc đó vẫn ngồi yên trên mặt đất, lên tiếng: "Rõ ràng là không yêu nàng ta, còn đi cứu làm gì. So với sống thì nàng ấy chết còn thấy nhẹ nhàng hơn, nhưng có người còn sống phải mang nỗi thống khổ của nàng ta, ôi…".

Thiên Kiêu nhìn Lam Nhận ở bên rồi nhìn Liễu Dật, nàng biết chàng cứu nàng vì nàng và tỷ tỷ mìnhg dung mạo giống nhau. Cũng vì vậy đã làm tổn thương đến trái tim của một nữ tử khác.

Xa nhất trên đời này chính là hố sâu ngăn cách giữa hai người. Thất Nguyệc dù có đứng trước mặt Liễu Dật nhưng chàng lại không thể tiếp thụ mối tình của nàng, do đó mà khoảng cách giữa hai người bỗng nhiên trở thành xa xăm nhất đời.

Liễu Dật lắc đầu, rút Bi Mộng Kiếm ra, một luồng kiếm khí màu trắng ẩn hiện ma khí đen kịt chém mạnh vào lớp khí bảo vệ màu vàng, lập tức hé ra một khe hở. Chàng vừa tiến vào trong thì khe hở tự khép ngay lại và chàng cũng biến mất giống như Thất Nguyệt lúc nãy, chỉ có điều lòng chàng hiện giờ ngập đầy cảm giác hổ thẹn.

Vào trong Thiên Quang Lục Hợp Trận, chàng phát hiện ra đây là một thế giới khác, đâu đâu cũng thấy tử linh trôi nổi, trừ lớp ma khí màu đen thì bao quanh toàn là độc chướng màu xanh. Chàng phi hành chậm rãi, chậm rãi tiếp cập Phong Đô Quỷ Thành. Do trong người chàng có cuồng bạo chi huyết nên độc chướng không mảy may đáng ngại. Ngược lại, đám tử linh khi cảm giác được luồng khí của cuồng bạo chi huyết đều dần dần tản đi. Chúng đã quá quen với mùi vị này, mùi vị của Ma thần, của người từng thống trị toàn thể Ma giới.

Chàng thẳng đường tiến tới, không gặp phải trở ngại nào, đương nhiên cũng không phát hiện thi thể của Thất Nguyệt nên trong lòng thấy nhẹ nhõm hẳn. Có thể Thất Nguyệt biết sử dụng Lan Nhĩ Phi Na Thanh Tâm Pháp cách ly độc chướng nhưng chàng lập tức gạt bỏ ý nghĩ này. Thất Nguyệt đã dụng hết chân lực, làm sao còn đủ khả năng sử dụng Lan Nhĩ Phi Na Thanh đây?

Sở dĩ chàng khẳng định Thất Nguyệt chưa chết, vì đường đến Phong Đô Quỷ Thành trống trải, trơ trụi, hoang vắng vô cùng, căn bản không hề nhìn thấy thi thể nàng, điều đó chứng minh nàng còn sống, chỉ là không biết nàng hiện ở đâu. Chàng đành tự an ủi, bắt đầu tìm kiếm khắp nơi.

Đối với Thất Nguyệt, chàng chỉ thấy cảm động, không biết niềm cảm động thâm sâu có thể hình thành nên một chút ái tình hay không? Không ai biết. Có lẽ Thất nguyệt đứng ra thủ hộ Trấn Ma Kỳ cũng do niềm cảm động đó, chỉ không biết là ai đã làm ai cảm động trước?

Đột nhiên, chàng nhìn thấy một mảnh lụa màu xanh thẫm mềm mại đang bị gió thổi bay phất phới trong không trung, đó … đó là chiếc thắt lưng tinh xảo của Thất Nguyệt. chàng nhanh chóng chuyển hướng lướt về phía mảnh lụa xanh, thò tay bắt lấy, quả thực chính là chiếc thắt lưng quá đỗi quen thuộc của nàng.

Rất nhanh, chàng phát hiện ra trên mảnh lụa có chữ viết, là chữ viết bằng máu tươi … Có thể Thất Nguyệt biết sẽ có ai đó tiến vào nên đã dùng máu viết lại mấy lời tuyệt bút: "Thu lại thu, tháng nối tháng, năm tháng trôi đi, mười năm bi khổ, chỉ hận chưa thấu hiểu được chàng, nỗi tương tư ghi khắc trong lòng, quên đi mấy độ sầu, thôi đã vô tình, gặp lại nữa làm chi, xin người dẫu có quay đầu cũng đừng nhìn nhau nữa…"

Thấy những chữ viết bằng máu này, Liễu Dật không nói lên lời, chàng chỉ cảm nhận được nỗi tuyệt vọng và nỗi đau trong lòng nàng, cảm giác được trái tim đã vỡ tan của nàng…