Ma Long Phiên Thiên

Chương 163: Không ai nợ ai




Phong Liệt tính toán một chút, mình bế quan cũng phải bảy tám ngày rồi. Hắn tự nghĩ, lúc này bên ngoài hẳn đã có kết quả rồi.

Hiện giờ, nếu không ai mạnh mẽ phá vỡ ám thất của mình, thuyết minh một điều là dù hắn có bị trừng phạt thì cũng sẽ không quá nặng.

Phong Liệt trầm ngâm một lát, sau đó đem Linh bảo, Long tinh trong ám thất đều thu thập một chút.

Theo đó, chỉ nghe một tiếng “ầm” nặng nề, cánh cửa sắt của ám thất mở ra, Phong Liệt cất bước đi ra ngoài.

Thời điểm Phong Liệt xuất hiện trong ám thất thì bên ngoài đang là nửa đêm, ánh trăng trên trời rất mê người, gió đêm thoang thoảng, trong thiên địa có chút tĩnh lặng.

Lúc này, trong tiểu viện của mình không có người ngoài, điều này làm Phong Liệt yên tâm một chút.

Chỉ là hắn hơi kỳ quái một chút, mình xuất quan tạo ra động tĩnh lớn như vậy mà Trần Nhược Tình và Trương Diệu lại không xuất hiện, chỉ có hai gã tạp dịch phàm nhân kia sợ hãi chạy ra hành lễ.

- Trương Lục, Trương Diệu và Trần Nhược Tình đâu?

Phong Liệt nghi hoặc hỏi.

- Hồi bẩm công tử, hai người họ đều đã rời đi, về phần nguyên nhân thì tiểu nhân cũng không rõ lắm.

Trương Lục cung kính đáp.

- A?

Trong lòng Phong Liệt sửng sốt, ánh mắt hơi chớp động. Theo đó, hắn phân phó hai người chuẩn bị chút thức ăn và nước tắm, rồi một mình đứng trong tiểu viện trầm tư.

Đúng lúc này, tiểu viện cách vách bỗng truyền đến một giọng nữ thanh thúy dễ nghe:

- Phong Liệt, rốt cuộc ngươi cũng xuất quan! Bản tiểu thư còn tưởng ngươi sợ tội tự sát chứ! Hừ hừ.

Phong Liệt vừa nghe đã biết đây đúng là giọng nói của hàng xóm mình – Diệp Thiên Tử. Bất quá giờ đây bức tường ngăn cách tiểu viện hai người cao chừng ba trượng, không ai thấy ai. Cũng có thể nói là mắt không thấy lòng không phiền, Phong Liệt hừ khẽ một tiếng, cũng lười phản ứng Diệp Thiên Tử.

Bất quá, dường như Diệp Thiên Tử lại không định bỏ qua. Ngay sau đó, Phong Liệt trơ mắt nhìn bức tường cao lớn kia ầm ầm sụp đổ.

Sau đó, một cô gái yểu điệu mặc bộ đồ cung trang màu trắng xuất hiện trước mắt Phong Liệt, không phải Diệp Thiên Tử thì còn ai.

- Chà chà, bức tường này cũng mềm thật, bản tiểu thư vừa động vào đã sập rồi.

Thấy sắc mặt Phong Liệt có chút âm trầm, Diệp Thiên Tử vội vàng ngại ngùng giải thích.

Đồng thời, đôi mỹ mâu của nàng lặng lẽ đánh giá Phong Liệt vài lần. Dần dần, trên mặt hắn bỗng lộ ra một tia kinh ngạc.

Bởi vì lúc này nàng rõ ràng phát hiện, dường như Phong Liệt có một chút khác biệt với mấy ngày trước.

Cuối cùng, nàng chăm chú nhìn vào đạo ấn ký Thiên Long trên mi tâm Phong Liệt, trong lòng nhất thời giật mình. Có vẻ là đạo ấn ký này làm Phong Liệt tăng thêm vẻ thần bí, cả khí chất cũng có một chút thay đổi.

- Ngươi có chuyện gì à?

Phong Liệt thản nhiên hỏi, cũng lười truy cứu việc nàng làm sập bức tường.

- Phong Liệt, ngươi không muốn biết mấy ngày nay đã xảy ra chuyện gì sao? Còn có, ngươi không muốn biết viện chủ đại nhân xử trí ngươi thế nào sao?

Diệp Thiên Tử hơi hếch hếch khuôn mặt xinh đẹp lên, cười dài nói. Một bộ như không sợ ngươi không mắc câu.

Lúc này, ánh trăng nhu hòa chiếu vào khuôn mặt không chút tỳ vết của Diệp Thiên Tử, da thịt như tuyết tỏa ra hào quang lấp lánh, rất là mê người, làm cho người ta không nhịn được mà muốn hôn một cái. Bộ ngực cao vút, vòng eo mảnh khảnh tô điểm lên những đường cong hoàn mỹ, làm cho Phong Liệt nhìn đến thất thần trong thoáng chốc.

Diệp Thiên Tử đang chờ Phong Liệt phải nhượng bộ mình, lại đột nhiên người này nhìn mình thât thần, không phải vô cùng buồn bực hừ một tiếng, nói:

- Hừ! Ngươi nhìn đủ chưa? Có cần bản tiểu thư đứng lại gần một chút để nhìn cho rõ không?

Tuy ngoài miệng tức giận, nhưng chẳng biết tại sao, trong lòng nàng lại mơ hồ vui sướng.

- Khụ khụ! Vào trong nói đi!

Phong Liệt ho khan hai tiếng, lập tức vội vàng đi vào trong đại sảnh.

Tuy rằng hắn và Diệp Thiên Tử có thành kiến, nhưng lúc này đích xác cần có người giải thích nghi hoặc cho mình. Mà đám người Tiểu Yên Tiểu Lục, Triệu Thung lại ở cách mình khá xa, cho nên hắn cũng lười đi, coi như miễn cưỡng chấp nhận Diệp Thiên Tử một chút a.

- Hừ hừ! Cái gì mà tên điên, cái gì mà vô pháp vô thiên, bất quá chỉ là một kẻ nhát gan mà thôi!

Nhìn bóng dáng có chút chật vật của Phong Liệt, khóe môi Diệp Thiên Tử lộ vẻ coi thường, lập tức chậm rãi bước theo hắn.

Bên trong phòng khách, Phong Liệt tùy ý ngồi trên một chiếc ghế, đợi lúc Diệp Thiên Tử ngồi xuống mới thản nhiên nói:

- Nói nghe một chút a, mấy ngày ta bế quan có chuyện lớn gì phát sinh không?

Thấy vẻ nghiêm túc trên mặt Phong Liệt, Diệp Thiên Tử cũng không muốn trêu đùa hắn nữa. Mở miệng chậm rãi nói, kể lại tất cả những chuyện đã phát sinh trong những ngày này.

Nàng thân là Đại tiểu thư Diệp gia, tự nhiên có con đường lấy được tin tức. Thậm chí nếu nàng muốn, gió thổi cỏ lay trên Ma Long giáo cũng có thể nắm rõ như lòng bàn tay.

Từ việc Hồ Kiếm Trung tuyên án tử hình cho Phong Liệt, đến việc Tuế Nguyệt lão ma xuất hiện, Tử Long hộ pháp xuất quan đuổi Hồ Kiếm Trung đi, Ngân Nguyệt sơn trang trả thù... Mãi cho đến Viện chủ mới của Ám Vũ Viện – Lãnh Phi Hồng để Phong Liệt nửa năm sau đi Thiên Long thần triều nhận chức cũng tỉ mỉ kể rõ cho Phong Liệt.

Sau khi nói xong, Diệp Thiên Tử liền cầm chén trà, cười dài nhìn sắc mặt không ngừng biến ảo của Phong Liệt, giống như là thấy rất thú vị.

- Hô... Con bà nó! Không ngờ rằng lão tử lại dạo một vòng qua Quỷ Môn quan như vậy!

Phong Liệt chẳng còn lòng dạ nào mà để ý tới vẻ mặt của Diệp Thiên Tử nữa, trong lòng hắn đang bị kinh sợ không nhỏ.

Hắn tuyệt đối không ngờ rằng Hồ Kiếm Trung lại là người của Ma Vũ Viện, lại thiếu chút nữa đã lấy cái mạng nhỏ này của hắn. Tuy rằng không thể thực hiện được, nhưng cũng đủ làm hắn kinh hãi rồi.

Đồng thời, trong lòng hắn cũng ghi nhớ tên Hồ Kiếm Trung này, ngày sau có cơ hội nhất định phải báo thù này.

Về phần hắn được làm Đại sư huynh đời thứ sáu trăm tám tư của Ám Vũ Viện và nửa năm sau đi Tứ Phương thành, hắn cũng không quá để trong lòng. Đương nhiên, đối với những ưu đãi mà Lãnh Phi Hồng giành cho mình, trong lòng hắn cũng rất cảm kích.

Thật lâu sau, Phong Liệt mới tiêu hóa xong tất cả tin tức, không khỏi thở một hơi dài.

Mà lúc này, Phong Liệt đột nhiên cảm giác phòng khách trở nên yên lặng một cách bất thường. Hắn đột nhiên quay đầu, chỉ thấy Diệp Thiên Tử đang chống cằm ngồi cách đó không xa, đôi mắt không chớp nhìn chằm chằm mình, rõ ràng lại đang thất thần.

Phong Liệt sửng sốt, lập tức không khỏi bật cười, hắn ho khan hai tiếng, trêu chọc:

- Khụ khụ! Diệp Thiên Tử, muốn lão tử cởi hết cho ngươi xem cẩn thận một chút không?

- A? Tên khốn kiếp Phong Liệt! Ngươi muốn chết à?

Diệp Thiên Tử đầu tiên là sửng sốt, đợi lúc phục hồi tinh thần lại thì không khỏi hét lên một tiếng, đồng thời đột nhiên đứng dậy cầm Băng Ma kiếm vung lên vài cái. Trên khuôn mặt một mảnh đỏ bừng, mỹ mâu trừng lớn, thân thể hơi rung động, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể lao lên thu thập Phong Liệt.

- Này này! Chỉ đùa chút thôi, làm gì mà... ách?

Sắc mặt Phong Liệt cả kinh, vội vàng ngưng thần đề phòng, phòng ngừa Diệp Thiên Tử đột nhiên nổi điên. Đồng thời trong lòng cũng âm thầm hối hận thật sự không nên trêu chọc cô nhóc tính khí táo bạo này.

Nhưng tiếp theo hắn đã có thể yên tâm, Diệp Thiên Tử cũng không lao lên động thủ. Sau khi hung hăng trừng mắt nhìn Phong Liệt một cái, nàng rất nhanh đã trở về tiểu viện của mình.

- Phong Liệt, ngươi nhớ kỹ cho bản tiểu thư, hừ!

Nhìn đạo thân ảnh yểu điệu kia dần dần biến mất, Phong Liệt không khỏi xấu hổ sờ sờ mũi, trên mặt dở khóc dở cười. Vốn quan hệ giữa hắn và Diệp Thiên Tử vừa hơi dịu đi, nhưng bây giờ chỉ sợ lại... ài!

Lúc này, vừa lúc hạ nhân đến đây báo cho Phong Liệt, nước tắm đã chuẩn bị xong.

Phong Liệt cười khổ lắc lắc đầu, đứng dậy đi vào trong phòng, một bên cởi quần áo, một bên thầm tính toán đến tương lai.

Hiện giờ xem ra, chẳng những hắn không bị phạt hơn, hơn nữa còn trở thành Đại sư huynh, địa vị quyền thế tăng vọt, cũng coi như một việc đáng vui mừng. So với kết quả mà hắn dự tính còn tốt hơn nhiều lắm, tạm thời bây giờ đã không có nguy hiểm.

Tiếp theo, hắn tính tận lực đột phá cánh cửa Chân Khí Cảnh trong nửa năm này. Đến lúc đó, hắn biến ảo Hắc Ám thân thì đã có thể chống lại cao thủ Cương Khí Cảnh sơ kỳ. Tới Tứ Phương thành cũng sẽ có thêm phần chắc chắn để tự bảo vệ mình.

Đồng thời, còn phải nhanh chóng tra tìm tư liệu liên quan đến Long Văn, phiên dịch bộ chiến kỹ mà Nghịch Long Hoàng để lại. Tất cả mọi người đã biết đòn sát thủ Táng Thiên Nhất Khiếu của hắn, hiện giờ phải có thêm vài con át chủ bài mới được.

Thiên cấp thân pháp chiến kỹ của Ám Vũ Viện cũng cần nghiên cứu một phen, chạy trốn thực sự không phải mặt mạnh của hắn.

Thêm nữa, Tế Thiên thần thương còn cần luyện chế lại, việc này cũng nên nhanh chóng hoàn thành. Hiện giờ đã đủ Long tinh, tài liệu không thiếu, luyện chế lại Tế Thiên thần thương là việc cấp bách.

Về phần khôi phục Trấn Long Thiên Bi thì cũng không phải việc có thể hoàn thành trong một sớm một chiều. Không nói đến số lượng Long tinh khủng khiếp cần đến, mà còn phải bí mật tiến hành. Chỉ có thể chờ lúc rời khỏi sơn môn sẽ nghĩ cách sau.

Trong lòng Phong Liệt tính toán rạch ròi từng việc, nếu hết thảy đều thuận lợi thì không lâu sau thực lực chỉnh thể của hắn sẽ có bay vọt rất lớn.

Đúng lúc này, trước cửa vang lên bài tiếng bước chân rất nhỏ. Phong Liệt cho là Trương Lục, cũng không để ý lắm.

Nhưng ngay sau đó, khi cánh cửa khép hờ mở ra, Phong Liệt đột nhiên trợn tròn mắt.

Bởi vì lúc này, người đứng ngoài không phải Trương Lục, mà là người vừa rời đi không lâu – Diệp Thiên Tử!

Dù Phong Liệt có nằm mơ cũng không nghĩ tới hai người sẽ gặp mặt trong hoàn cảnh này.

Nếu bình thường, gặp mặt cũng chẳng sao cả. Nhưng lúc này Phong Liệt lại đang chuẩn bị tắm rửa, món đồ cuối cùng trên người cũng đã được cởi xuống. Có thể nói bây giờ đã là toàn thân trần như nhộng.

Lúc này Diệp Thiên Tử đang cầm một chiếc bình ngọc trong tay, cũng đứng ngẩn ngơ ở cửa, hai tròng mắt suýt chút nữa đã rớt xuống, miệng há hốc đến nỗi có thể nhét vừa một quả trứng.

- A~...

- A~...

Phốc!

Sau khi cả kinh, Phong Liệt chớp mắt đã che hạ thể của mình nhảy vào thùng nước, làm vô số bọt nước bắn ra tung tóe.

- Ngươi... ngươi... ngươi muốn cho lão tử cởi hết để xem cẩn thận thật sao hả!

- A... Đồ lưu manh!

Bị nước bắn đầy mặt, Diệp Thiên Tử rốt cuộc cũng phục hồi tinh thần lại. Nàng tiếp tục phát ra tiếng thét chói tai như gặp quỷ, lập tức xoay người bỏ chạy.

- Không phải chứ! Lão tử tắm trong phòng mình cũng coi như lưu manh sao?

Phong Liệt không khỏi có chút im lặng.

- Ai bảo ngươi không đóng cửa! Là lỗi của ngươi!

Diệp Thiên Tử tức giận nói, nàng vừa chạy đi không được hai bước thì thân hình lại chợt dừng lại, sau đó tiện tay ném một chiếc bình ngọc cho Phong Liệt, không quay đầu bỏ lại một câu:

- Tử Phong Liệt, đây là cảm ơn vì lần trước ngươi cứu ta! Bây giờ chúng ta không ai nợ ai! Còn nữa, chuyện hôm nay nếu ngươi dám nói ra, bản tiểu thư không để yên cho ngươi...

Lời dứt, người cũng chạy trốn mất dạng.

Rất nhanh, bên trong phòng lại tiếp tục khôi phục im lặng.

Phong Liệt nhìn cánh cửa mở toang, lại nhìn bình ngọc trên mặt đất, sắc mặt đầy vẻ cổ quái.

- Hai ta không thiếu nợ nhau? Ài, ta chỉ nhìn nửa người dưới của ngươi thôi mà, bây giờ ngươi lại nhìn hết toàn thân lão tử như vậy, có vẻ là lão tử chịu thiệt a!
Sau khi tắm xong, Phong Liệt liền nhặt bình ngọc trên mặt đất lên.

Chiếc bình ngọc màu xanh này chính là dùng một khối Băng Sơn Hàn Ngọc điêu khắc nên, cầm vào tay thấy rất mát mẻ. Nghe nói bình này có thể đảm bảo dược hiệu của đan dược chứa bên trong vĩnh viễn không mất, chỉ riêng chiếc bình nhỏ này thôi đã rất xa xỉ rồi.

Trên mặt Phong Liệt lộ vẻ kinh ngạc, tiện tay mở nắp bình, đổ ra một viên đan dược nhỏ màu đen đang phát ra hắc mang mông lung.

Nhất thời, một cỗ dược hương kèm theo mùi tanh nhàn nhạt tràn ngập trong phòng, làm người ta ngửi thôi đã thấy tinh thần đại chấn, mười vạn cái lỗ chân lông trên người đều sảng khoái vạn phần.

- Hả? Đây... Đây là Ngưng Nguyên đan?

Hai mắt Phong Liệt hơi trừng lên, không khỏi kinh hô ra tiếng, trong lòng ầm ầm rung động.

Hắn hai đời làm người, đã không xa lạ với loại đan dược nổi tiếng này.

Ngưng Nguyên đan, đây chính là đan dược chế từ Đan khí của Long thú ngũ giai và hơn mười loại thiên địa linh dược khác, có thể xưng là vật phẩm xa xỉ hàng thật giá thật.

Trên Long Huyết đại lục, nếu Long Vũ giả muốn đột phá từ Nguyên Khí cảnh đến Chân khí cảnh, trừ bỏ cách khắc khổ tu luyện ra thì còn có hai loại đan dược có thể phụ trợ long Vũ gia mạnh mẽ đột phá bình cảnh, đó chính là Ngưng Khí đan và Ngưng Nguyên đan.

Nếu so sánh với nhau, Ngưng Khí đan là một loại đan dược khá phổ biến.

Mà trong Ma Long giáo, chỉ cần đạt tới Nguyên Khí Cảnh cửu trọng thiên đỉnh phong thì đều có thể nhận được một viên Ngưng Khí đan. Khi đột phá bình cảnh có thể tăng thêm hai phần tỷ lệ thành công.

Mà so với Ngưng Khí đan, tuy chỉ khác một chữ nhưng giá trị của Ngưng Nguyên lại không thể đo lường.

Đầu tiên phải nói đến nguyên liệu của Ngưng Nguyên Đan và Ngưng Khí đan, chỉ khác nhau một chỗ là Ngưng Nguyên đan có thêm Đan khí của Long thú ngũ giai. Nhưng vẻn vẹn chỉ là một thứ này, hiệu quả lại cách biệt một trời một vưc.

Phàm là Long Vũ giải đạt tới Nguyên Khí Cảnh cửu trọng thiên, một khi ăn Ngưng Nguyên đan vào, cho dù có là Nhất phẩm huyết mạch bỏ đi nhất thì cũng có chín thành tỷ lệ bước vào Chân Khí cảnh. Hiệu quả như vậy không thể nói không nghịch thiên!

- Cô nhóc này cũng thật hào phóng!

Phong Liệt bỏ Ngưng Nguyên đan lại vào trong bình, nhưng nội tâm hắn lại thật lâu không thể bình tĩnh.

Long thú ngũ giai, cũng tương đương với cao thủ Hóa Chân Cảnh. Chỉ có khi nó sắp tử vong thì mới có thể phát ra Đan khí. Ngưng Nguyên đan này có thể nói là muốn mua cũng chẳng ai bán.

- Thiết, mặc kệ nó, thật sự là đang buồn ngủ mà có người đưa gối tới, được thế thì có gì phải lăn tăn chứ.

Sau một lát, Phong Liệt không khỏi phì cười một tiếng, thu bình ngọc vào trong trữ vật giới chỉ.

Có viên Ngưng Nguyên đan này, hắn tự nghĩ chỉ cần mình tu luyện đến Nguyên Khí Cảnh cửu trọng thiên đỉnh phong, nhất định sẽ rất dễ dàng đột phá đến Chân Khí Cảnh. Lấy tư chất của hắn, tiến giai trong nửa năm là dư dả.

Sau khi thu thập xong, Phong Liệt lại ăn uống no say một hồi rồi mới ngả người lên giường ngủ thiếp đi.