Ma Long Phiên Thiên

Chương 165: Phiên dịch Long Văn




Phong Liệt đầu tiên là hơi sửng sốt, thẳng đến lúc này hắn mới phục hồi tinh thần lại. Thì ra lão già họ Nhạc này vì việc của Nhạc Sắc Vi nên mới làm khó dễ chính mình.

Lúc này, trên mặt Phong Liệt hơi lộ ra một chút hàm xúc cổ quái, đối với tình cảnh như vậy, trong lòng hắn sớm đã đoán được, há lại không có đối sách.

Tiếp đó, chỉ thấy Phong Liệt kinh ngạc nhìn Lãnh Phi Hồng, cao giọng nói:

- Hồi bẩm viện chủ, đệ tử không biết Nhạc Sắc Vi, cũng không nhớ được đã gặp người này hay chưa. Nhưng đệ tử có thể khẳng định, trong khi thí luyện, đệ tử tuyệt đối chưa từng sát hại bất kỳ một vị đồng môn Ám Vũ Viện nào!

- Ngươi... Tiểu súc sinh! Ngươi đừng hòng phủi sạch trách nhiệm! Trong Kiên Vũ Viện đã sớm có người báo chi tiết tình hình cho Nhạc gia ta! Ngươi còn muốn chối phải không?

Nhạc Lập Trung không ngờ rằng Phong Liệt lại phủi sạch trách nhiệm như vậy, không khỏi lửa giận công tâm.

- Vị tiền bối này, ta nghĩ là ngươi hiểu lầm rồi! Đệ tử từng có mấy lần xung đột với người của Kiên Vũ Viện khi thí luyện, chắc chắn có kẻ giết Nhạc Sắc Vi rồi hãm hại đệ tử, mong rằng lão tiền bối nhất định phải điều tra rõ, đừng tin tiểu nhân gièm pha a!

Sắc mặt Phong Liệt đầy vẻ thành khẩn, tận tình khuyên bảo nói.

Trong lòng hắn không hề sợ hãi, thủ hạ của hắn đã sớm giữ kín miệng, còn cố ý dặn Tề Xương Vũ quản lý tốt thuộc hạ của mình. Mặc dù có vài tên mồm rộng lắm chuyện, nhưng cũng sẽ chẳng tạo được bao nhiêu ảnh hưởng.

Quan trọng nhât là, giờ phút này hắn không giải thích để Nhạc Lập Trung xuôi tai, mà vẻn vẹn chỉ là cho các vị cao tầng của Ám Vũ Viện ngồi đây một lý do hợp lý mà thôi.

Nếu Lãnh Phi Hồng muốn xử lý mình thì đã sớm động thử, sao phải chờ đến lúc này chứ?

Quả nhiên, mắt thấy Nhạc Lập Trung lại muốn nổi giận mắng mỏ, Lãnh Phi Hồng đã mở miệng nói:

- Tốt lắm! Nhạc hộ pháp, chỉ sợ trong việc này còn có ẩn tình, để sau bàn tiếp a! Phong Liệt, đây là lệnh bài chưởng ngự đời thứ sáu trăm tám bốn, cầm đi!

Nói xong, Lãnh Phi Hồng cũng không cho Nhạc Lập Trung cơ hội mở miệng, không chút do dự ném một chiếc lệnh bài màu bạc lớn chừng nắm tay cho Phong Liệt.

Sắc mặt Phong Liệt cả kinh, lập tức vội vàng quỳ xuống tiếp nhận lệnh bài. Sau đó hành đại lễ chín lạy, nhưng trong lòng cũng rất bất ngờ.

Mà lúc này, trừ bỏ Phó Viện chủ Trịnh Thông, tất cả những người khác trong đại điện đều kinh ngạc vô cùng, nhìn một màn này mà không tin nổi.

- Cái gì? Chưởng... Chưởng ngự lệnh bài?

- Điều này... Điều này sao có thể? Đây chính là Chưởng ngự lệnh bài a!

- Phong Liệt mới vẻn vẹn là Nguyên Khí Cảnh, điều này... có chút quá mức a!

...

Nhạc Lập Trung lại càng khó tin nhìn lệnh bài trong tay Phong Liệt, trong mắt đầy vẻ oán độc, đồng thời cũng hâm mộ muốn chết.

Chiếc lệnh bài này lớn chừng nắm tay, giống như một hình thôi bất quy tắc. Mặt trước là một chữ “Ngự” màu bạc chói mắt, mặt sau là chữ “Ám”, đại biểu Ám Vũ Viện.

Không biết lệnh bài làm từ loại chất liệu gì, nắm trong tay rõ ràng cảm giác được một cỗ lực lượng quỷ dị không ngừng di chuyển đến mọi chỗ trên người, rất là kỳ diệu.

Cảm nhận khí tức trầm trọng bao la trên lệnh bài, trong lòng Phong Liệt thật lâu không thể bình tĩnh lại, dường như có thể nghe rõ tiếng tim hắn đang đập thình thạch liên hồi.

Trong Ma Long giáo, Đại sư huynh của các viện phái cũng không phải một cái hư danh, mà là một chức vị chân chính chạm tay có thể bỏng.

Hiện giờ Phong Liệt tay cầm lệnh bài chưởng ngự, ở bất cứ chỗ nào, lúc nào trên Long Huyết đại lục, phàm là đệ từ đời thứ sáu trăm tám tư đều phải nghe theo hắn điều hành.

Nếu có nửa phần vi phạm, vậy đó chính là tội phản giáo.

Hơn nữa, khi chọn lựa Viện chủ, Phó Viện chủ, hay thậm chí là Giáo chủ, Đại sư huynh sẽ là những lựa chọn đầu tiên được xét đến.

Một chiếc lệnh bài quan trọng như vậy mà lại giao cho Phong Liệt một cách dễ dàng, không khỏi làm mọi người trong đại điện đều cảm thấy khiếp sợ.

Trước đó, mặc dù Tần Trọng được phong là Đại sư huynh, nhưng vì thực lực và uy vọng của hắn đều không đủ để trấn phục tất cả đệ tử Nguyên Khí Cảnh trong Ám Vũ Viện nên cũng vô duyên với chiếc lệnh bài này, chỉ là khoác cái danh Đại sư huynh mà thôi.

Nhưng Phong Liệt, lấy thực lực Nguyên Khí Cảnh cửu trọng thiên mà có ngay cả mấy tên thị vệ Chân Khí Cảnh, thậm chí Chân Khí Cảnh đỉnh phong của Ám Vũ Viện cũng có thể đánh chết, còn đánh bại đệ nhất thiên tài thế hệ trẻ của Ma Long giáo – Long Khuynh Vân.

Về mặt uy đức, Phong Liệt chẳng những nhiều lần cứu đệ tử Ám Vũ Viện, hơn nữa còn dẫn rất nhiều người vào Tụ Nguyên Trì nhanh chóng gia tăng tu vi.

Hắn có uy vọng như vậy, thế hệ trẻ của Ám Vũ Viện không ai có thể làm được như vậy, đich thật là hoàn toàn xứng đáng với vị trí Đại sư huynh.

Phong Liệt vốn nghĩ rằng mặc dù mình được phong làm Đại sư huynh, nhưng chỉ sợ khi đạt tới Chân Khí Cảnh hay thậm chí Cương Khí Cảnh thì mới có được chiếc lệnh bài này. Lại tuyệt đối không ngờ rằng Lãnh Phi Hồng coi trọng mình đến vậy, trong lòng thực sự bị hung hăng kinh động một lần.

Mãi cho đến lúc rời khỏi Ám Vũ đại điện, Phong Liệt còn chưa hồi thần lại, trong lòng vẫn có vài phần không yên.

- Đây là có chuyện gì? Thế này không đúng a!

Phong Liệt lắc lắc đầu nghĩ mãi không ra, cuối cùng hắn cũng lười nghĩ tiếp, quyền thế đưa đến tận tay thì có gì mà không muốn chứ?

- Thiết! Con bà nó chứ! Hiện giờ ai muốn động đến lão tử cũng phải nghĩ cho kỹ xem có thực lực kháng cự Ám Vũ Viện hay không! Hắc hắc hắc!

Lệnh bài chưởng ngự trong tay, không thể nghi ngờ đã cột chắc Phong Liệt lên chiếc chiến xa Ám Vũ Viện. Bất kể ai muốn động vào hắn thì sẽ là kẻ địch của toàn bộ Ám Vũ Viện. Lấy uy thế hiện giờ của Tuế Nguyệt lão ma và Tử Long hộ pháp, ai mà không phải uy nghĩ một phen chứ?

Từ nay về sau, các thế lực như Ngân Nguyệt sơn trang, Triệu gia, Nhạc gia muốn đối phó với Phong Liệt thì chỉ có thể làm âm thầm, hơn nữa phải giấu được Ám Vũ Viện, nếu không sẽ gặp phải rắc rối cực lơn.

Phong Liệt đắc ý phẩy phẩy áo, hắn rõ ràng cột lệnh bài chưởng ngự ở bên hông, hơi hơi ngẩng đầu, vô cùng sảng khoái huýt huýt sáo, nghênh ngang đi về đến Tàng Vũ các phía dưới.

Nhưng không ngờ rằng, ngay khi Phong Liệt vừa đi qua một con dốc thì một bóng người đầy sát khí đã nhảy ra cản đường, nổi giận đùng đùng lao lên.

- Xú Phong Liệt! Ngươi rốt cuộc cũng ra rồi! Hôm nay bản tiểu thư nhất định phải giáo huấn ngươi!

- Móa! Sao lại quên mất con nhóc này cơ chứ!

Phong Liệt nhìn Diệp Thiên Tử đằng đằng sát khi, không khỏi vỗ vỗ đầu một cái. Hắn vừa định nhanh chân đào tẩu thì bỗng nhiên lại dừng bước.

- Khụ khụ!

Tiếp đó, mắt thấy Diệp Thiên Tử sắp vọt tới trước mặt, Phong Liệt lại không chút động đậy. Chỉ nghe hắn ho khan hai tiếng, cố ý vỗ nhẹ lên lệnh bài chưởng ngự bên hông, phát ra hai tiếng đang đang vui tai.

Diệp Thiên Tử vừa muốn động thủ, nhưng nhìn thấy Phong Liệt ung dung như vậy, trong lòng cũng có chút khó hiểu, người này muốn làm gì?

Nghe hai tiếng đang đang vui tai này, nàng mới đột nhiên nhìn thấy chiếc lệnh bài màu bạc sáng lấp lánh bên hông Phong Liệt, cước bộ không khỏi bị kiềm hãm, trên mặt lộ vẻ nghi hoặc:

- Ngự? Đây là...

Phong Liệt giống như đang lo lắng Diệp Thiên Tử nhìn không rõ, lại cố ý quay chiếc lệnh bài lại, lộ ra chữ “Ám” ở mặt sau.

- Ám? Chẳng lẽ đây là... Lệnh bài chưởng ngự!? Cái gì... Điều này sao có thể!

Mỹ mâu của Diệp Thiên tử máy động, không khỏi hít một hơi khí lạnh.

Trong lúc nhất thời, khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng dại ra, bảo kiếm trong tay cũng bất tri bấc giác buông thõng xuống.

Thừa dịp Diệp Thiên Tử thất thần, Phong Liệt cũng đã lặng lẽ quay người bỏ chạy vào trong Tàng Vũ các.

- Tử Phong Liệt! Mặc dù ngươi trở thành Chưởng ngự Đại sư huynh thì bản tiểu thư cũng không tha cho ngươi dễ vậy đâu! Hừ, tên đáng giận!

Khuôn mặt kiều diễm của Diệp Thiên tử tức giận đến biến ảo lúc xanh lúc trắng, sau đó thở hổn hển khua khua tay với phương hướng Phong Liệt biến mất, cuối cùng cũng đành phải phẫn nộ trở về tiểu viện của mình.

Dọc theo đường đi, bảo kiếm trong tay nàng không biết đã hủy hoại bao nhiêu cỏ cây, nhưng cũng khó làm dịu được cơn giận trong lòng.

Tuy Chưởng ngự Đại sư huynh và Đại sư huynh chỉ hơn kém hai chữ, nhưng thực chất thì đã hơn kém nhau như trời với đất.

Xác thực mà nói, Chưởng ngự được cho là một chức vụ trong Ma Long giáo, mà Đại sư huynh thì chỉ là một loại danh vọng mà thôi, chênh lệch không cần nói cũng biết. Cho dù tính cách của Diệp Thiên Tử không sợ trời không sợ đất, cũng tuyệt nhiên không dám trở mặt với Phong Liệt trước mắt công chúng.

Sau một lát, một thanh âm cuồn cuộn không dứt bỗng vang lên từ Ám Vũ đại điện, nháy mắt đã truyền khắp cả Ám Vũ Phong. Mà ngay cả một số ngọn núi gần Ám Vũ Phong cũng đều nghe được rất rõ ràng.

- Lãnh Phi Hồng, Viện chủ đời thứ sáu trăm bảy bảy của Ám Vũ Viện Ma Long Giáo tuyên bố: Phong Liệt, đệ tử đời thứ sáu trăm tám tư của Ám Vũ Viện, hôm nay vinh dự trở thành Đại sư huynh của đệ tử đời thứ sáu trăm tám tư, chấp chưởng lệnh bài “Chưởng ngự”! Phàm làm đệ tử đời thứ sáu trăm tám tư của Ám Vũ Viện ta thì phải nghe theo Chưởng ngự điều hành, không được vi phạm! Khâm thử!

...

...

Thanh âm mênh mông cuồn cuộn liên tục ngâm xướng ba lần mới dần dần biến mất trong thiên địa.

Thoáng chốc, trên dưới Ám Vũ Phong đều trở nên tĩnh lặng, trên mặt các đệ tử đều lộ vẻ kinh ngạc, khó tin, thật lâu không hồi thần lại.

- Cái gì? Phong Liệt thế nhưng lại trở thành Chưởng ngự Đại sư huynh? Điều này sao có thể? Vậy chẳng phải hắn gần tương đương với Viện chủ sao?

- Phong sư huynh trở thành Chưởng ngự Đại sư huynh cũng là điều tất nhiên a! Thử hỏi trong thế hệ trẻ của Ám Vũ Viện chúng ta ai thích hợp hơn hắn chứ?

- Không ngờ rằng công tử lại trở thành Chưởng ngự Đại sư huynh, quả nhiên chúng ta không chọn sai người! Về sau địa vị của mấy người chúng ta tất sẽ lên như điều gặp gió theo công tử, ha ha ha!

- Hồ nháo! Quả thực là hồ nháo! Một tên nhãi Nguyên Khí Cảnh như Phong Liệt sao lại được nhận trọng trách như vậy? Lãnh Phi Hồng cũng quá hồ nháo!

- Đúng vậy! Mặc dù Phong Liệt xác thực có vài phần bất phầm, nhưng đệ tử đời thứ sáu trăm tám tư mới chỉ mở ra ba năm mà thôi, sớm như vậy đã lập Chưởng ngự, thật sự là quá qua loa!

- Suỵt... Trương huynh, Uông huynh, hiện giờ phe của Lãnh Phi Hồng chính đang mạnh, mấy lão già chúng ta không bị đưa đến cổ chiến trường Thiên Long vực đã là không tệ rồi, chuyện như vậy cứ để tùy họ làm gì thì làm đi.

...

Sau một lúc ngẩn ngơ, toàn bộ Ám Vũ Viện lập tức sôi trào lên, nơi nơi đều là những tiếng bàn tán đầy vẻ khó tin.

Đệ tử thế hệ trẻ cũng chỉ vẻn vẹn là khiếp sợ mà thôi, đại đa số đều ủng hộ Phong Liệt. Đương nhiên, cũng có một số đệ tử hạch tâm nhắm đến vị trí Chưởng ngự này trong lòng không phục, điểm ấy cũng không thể tránh khỏi.

Mà một số lão già bế quan lâu năm trên Ám Vũ Phong, rời xa quyền lực lại không hề cố kỵ mà nói mấy câu bày tỏ sự bất mãn, thậm chí còn lớn tiếng mắng to, rất có oán niệm với Lãnh Phi Hồng.

Đệ tử trong Ma Long giáo, mỗi sáu mươi năm sẽ là một đời. Hiện giờ mới là năm thứ ba của đệ tử đời thứ sáu trăm tám tư mà thôi. Nói cách khác, đệ tử nhập giáo trong năm bảy năm tiếp theo vẫn đều xem là đời sáu trăm tám tư.

Nếu tính như vậy, việc lập Chưởng ngự này đúng là có phần quá sớm, một số lão già bất mãn cũng là bình thường. Bất quá, mặc cho bọn họ bất mãn thế nào thì cũng không làm nên chuyện gì, bởi vì bọn họ căn bản không có khả năng thay đổi quyết định của Viện chủ.

Giờ phút này, ngay cả mười bảy viện phái khác như Kiên Vũ Viện, Ma Vũ Viện, Thiên Vũ Viện, Thương Vũ Biện cũng rất nhanh đã có được tin tức.

Trong lúc nhất thời, việc Phong Liệt tấn chức chưởng ngự đã truyền khắp cả Ma Long giáo.

Dù là ai cũng không nghĩ tới, phong ba mà Phong Liệt tạo nên trong thí luyện ở Dạ Mạc đại hạp cốc còn chưa bình ổn, bây giờ đã lại lần nữa chấn động cả Ma Long giáo.

Trong Tàng Vũ các của Ám Vũ Viện, Phong Liệt chính đang ngồi xổm trong một góc hẻo lánh ở tầng một, nhanh chóng lật xem một quyển sách nhỏ vô cùng cũ kỹ.

Nghe Viện chủ tuyên bố bên ngoài, trong lòng hắn lại không khỏi ngầm cười khổ. Hiện giờ mình nhìn như phong quang vô hạn, nhưng áp lực cũng không nhỏ a.

Hắn nhớ rõ câu nói sau cùng của Lãnh Phi Hồng khi còn ở trong đại điện:

- Phong Liệt, bản tọa chỉ có một yêu cầu với ngươi, trong hàng đệ tử đời thứ sáu trăm tám tư của cả Ma Long giáo, bất kể đối mặt với ai thì ngươi cũng chỉ được thắng, không được thua!

Ý tứ trong đó không cần ai nói cũng biết, đó chính là muốn Phong Liệt tạo nên một chiến tích bất bại cho Ám Vũ Viện.

Một khi thành công, vậy ý nghĩa của nó chính là từ đời sáu trăm tám tư, Ám Vũ Viện tất sẽ cường thế quật khởi, không hề yếu thế hơn bất cứ một viện phái nào.

Phong Liệt cười khổ lắc lắc đầu, không phải hắn lo không làm được trọng trách này, làm mất danh dự của Ám Vũ Viện. Mà là lo lắng từ nay về sau, một số thiên tài của các viện phái khác sẽ đổ xô đến khiêu chiến, phiền phức nhiều không đếm xuể.

Ngẫm nghĩ một lát, Phong Liệt liền ném mấy việc vặt vãnh này sang một bên.

Nghĩ nhiều vô ích, mau chóng đề cao thực lực mới là vương đạo.

Hiện giờ địa vị và quyền thế của hắn đều là Viện chủ Lãnh Phi Hồng cho, nhưng hắn lại muốn dựa vào thực lực của mình để lấy được tất cả, đó mới chân chính thuộc về mình.

Trong Tàng Vũ đại điện, tầng một tầng hai đều chỉ để một số công pháp chiến kỹ Hoàng cấp, Huyền cấp, cùng với một số sách cổ truyền xuống từ thời thượng cổ, số lượng cực kỳ khổng lồ. Thậm chí, vẻn vẹn là một số chiến sách bảo tồn đầy đủ của Ám Vũ Viện ước chừng đã chiếm diện tích của mười phòng ở.

Bất quá, mấy chỗ để những điển tịch cũ này, quanh năm suốt tháng đều rất ít có người đến xem. Mà ngay cả đệ tử lo việc quét dọn vệ sinh cũng chẳng để tâm lắm, đến nỗi phần lớn chỗ sách cổ này đều phủ một tầng bụi thật dày.

Phong Liệt mới ở đây chưa đến mười lăm phút, cả người đã bẩn thỉu không chịu nổi, mặt mũi lem luốc.

Hắn cũng không quá để ý mấy việc này, nhưng điều làm hắn có chút phiền lòng là nơi này có nhiều sách cổ như vậy, muốn tìm cũng không có đầu mối. Lúc này định tìm người hỏi một chút mà chẳng thấy nửa cái bóng người, thật sự có chút buồn bực.