Ma Nữ Nghê Thường

Chương 32: Ly biệt




Luyện nhi đã biết tin này, là sư phụ nói cho nàng biết, là ta cầu khẩn sư phụ nói cho nàng biết.

Kỳ thật cũng hiểu rõ làm như vậy rất vô ích, bởi vì sớm muộn vẫnphải đối mặt với đủ loại chất vấntừ nàng, chỉ là vô luận như thế nào, ta nghĩ ta không có dũng khí đứng trước mặt nàng chính miệng nói ra bản thân muốn rời khỏi.

Cho nên thà rằng nhờ sư phụ nói với nàng, bản thânvừathu dọn đồ đạc, vừa thấp thỏm không yên chờ đợi sự hưng sư vấn tội tất nhiên sẽ đến.

Không dám nói trong lòng nàng bản thân có một vị trí quan trọng, nhưng mà rõ ràng bản thântrong lòng nàng cũng có một chỗ cắm dùi, huống chi từ nhỏ Luyện nhi liền đã biểu hiện ra tính cách kiểm soátchiếm hữu rất mạnh, còn từng coi ta là mục tiêu để chinh phục quản lý mà đối đãi, sau này tuy rằng hình thức ở chung tốt lên rất nhiều, nhưng một khi gặp phải đại sự gì, tính khí kiacủa nàng, xét cho cùng cũng không quá lạc quan.

Đúng như dự đoán, cũng không quá lâu, sau lưng liền truyền đến động tĩnh, quay đầu, đập vào mắt là một gương mặt băng lạnh như sương, cũng không có vừa tiến đến liền làm ồn trách móc, trái lại chỉ là yên tĩnh nhìn ta, dù cho thấy ta quay đầu, cũng chưa từng mở miệng.

Trong lòng thầm cảm thấy không ổn, khi Luyện nhi tức giận đến cực điểm sẽ giận quá hóa cười, mà mức độ sẽ trầm thấp hơn bình thường một chút, liền chính là loại yên lặng lạnhlùng này, so sánh ra, ta tình nguyện lựa chọn đối mặt với néthung ác hùng hổ dọa người của nàng khi tức giận bình thường, thậm chí quyền đấm cước đá, vậy ít nhất là một cách để nàng phát tiết.

Bộ dáng hiện tại này của nàng trái với bản tính vẫn luôn tuỳ ý, quá mức áp lực, nàng không nói khó chịu, ta lại khó chịu thay nàng.

Bởi vì phần khó chịunày, làm cho người ta quênđisự thấp thỏm không yên lúc trước, cũng đem đủ loại tâm tình của chính mình tạm thời gác lại, nàng không nguyện ý tới đây, ta liền đi quađi, không nói một lời cầm bàn tay của nànglên, sau một giây lại bị nàng bỗng nhiên vung lên hất ra, ta cũng không kinh ngạc, nàng chỉ để ý muốn hất ra, ta lại tập trung nắm lấy, sau khi yên lặng lặp lại mấy lần như vậy, nàng rốt cuộc không chịu nổi, sau một lần mãnh liệt hất ra, lớn tiếng nói: "Không phải ngươi muốn đi sao? Đi là được rồi, bây giờ còn để ý tới ta làm cái gì!"

Câu này, trong giọng nói lộ ra buồn bực, còn có rất nhiều ấm ức, ta nghe thấy trong lòng liền khô khốc, vốn tưởng rằng khi nàng biết ta muốn rời đi, có thể sẽ tức giận tím mặt, thậm chí sẽ bá đạo ngăn cản, lại không nghĩ nàng sẽ phản ứng như vậy, những năm gần đây, có khi nào ta không phải là che chở yêu thương chiếu cố đối với nàng? Nhưng hôm nay, lại làm cho nàng khổ sở như vậy.

Cho nên, tâm tư muốn rời đi mới càng trở nên kiên định, ấu mầm hại người hại mình nhất định phải cắt đứt, không cho phép nó sinh tồn.

Cưỡng chế đắng chát trong lòng, ta duỗi lòng bàn tay ra, lại một lần nữa cầm tay Luyện nhi lên, lúc này không thấy nàng hất ra, ta thuận lợi nắm lấy mà bắt đầu, quyết định chắc chắn, chợt kéo nàng đến gần, ôm vào trong tay.

Có lẽ chính là bởi vì biệt ly sắp tới, cần một cái ôm như vậy để mang đến cảm giác an toàn cùng cảm giác xác định a, ta dung túng bản thân đùa với lửa, người trong lòng cũng là lần đầu tiên không có không tự nhiên mà phản kháng, để mặc ta ôm lấy thậm chí bộ dáng có thể nói là nhu thuận, chỉ có đôi mắt thanh thanh lãnh lãnhkia vẫn thẳng tắp nhìn chằm chằm vào ta, bên trong tràn ngập các loại tâm tình.

"Nếu như ngươi đã nghe sư phụ nói, coi như cũng biết rõ, lần này ta rời khỏi là vì muốn đi thăm hỏi song thân, thể hiện chút lòng hiếu thảo..." Cân nhắc câu từ, ta cẩn thận mở miệng, thầm nghĩ sớm hồi phục tâm tình của nàng: "Cho nên, sao lại nói là mặc kệ ngươi được? Luyện nhi đối với ta, vẫn luôn rất quan trọng a."

Trong mắt Luyện nhi lóe ra nét bán tín bán nghi: "Rất quan trọng sao?"

"Rất quan trọng!" Câu trả lời khẳng định, chậm rãi, kiên định gật đầu, kỳ thật, quan trọng đến mức đã sớm vượt qua dự liệu của ngươi, thậm chí đã vượt qua dự liệu của chính bản thân ta.

Nhưng mànhận được câu trả lời này, Luyện nhi lại vẫn không yên lòng, ngay sau đó liền bồi thêm một câu: "Như vậy ta và sư phụ, so sánh với song thân của ngươi, bên nào quan trọng hơn?"

Ta trầm mặc trong một cái chớp mắt, trả lời câu hỏi này cũng không khó, có rất nhiều kỹ xảo có thể dùng để trả lời hàm hồ cho qua, hoặc là nói chuyện lập lờ nước đôi, lý trí nói cho ta biết tốt nhất là làm như vậy, bởi vì, có thể chiếu cố đến tâm tình của Luyện nhi, cũng có thể cho bản thân cái có hùng hồn để rời đi, thuận lý thành chương.

Nhưng mà phút cuối cùng, dưới cái nhìn chăm chú của đôi tròng mắt kia, ta vẫn là mở miệng thẳng thắn nói: "...Đối với ta mà nói, thế gian này không ai có thể hơn được các ngươi, sư phụ và, ngươi."

Trong loại vấn đề này không muốn lừa gạt nàng, giấu giếm nàng, quan trọng hơn là, ta biết Luyện nhi rất quan tâm đến đáp án này, còn sẽ nhớ rõ ràng, lúc trước nàng đã từng hỏi vấn đề tương tựmột lần, khi đó nàng hỏi ta, sư phụ còn thích những người khác sao? Người đối với nam nhân này là hữu tình? Còn đối với chúng ta là có tình sao?

Thế gian này, Luyện nhi chỉ có chúng ta, sư phụ có người yêu khác chuyện này không có gì đáng trách, nhưng ít ra, ta không thể lại làm cho nàng thất vọng, dù cho trả lời như vậy, sẽ làm cho cuộc đối thoại tiếp theo lâm vào cục diện bất lợi.

Quả nhiên, nghe xong đáp ánnày, nữ hài trong ngực lại kìm lòng không được mà hiển lộ ra nét thoả mãn cùng vẻ vui thích, lập tức bắt đầu truy vấn không tha: "Nếu đã như vậy, vậy vì sao ngươi còn muốn đi? Ngươi nói ta và sư phụ là quan trọng nhất, nhưng mà sao lại càng muốn bỏ lại chúng ta, quay về tìm song thân của ngươi? Đây không phải là rất kỳ quái sao."

"Bọn họ là người sinh ta nuôi dưỡng ta, dù cho không quá quan trọng, cũngluôn khó tránh khỏi cảm thấy bận tâm." Nói ra cái cớ đã sớm chuẩn bị thật tốt, ta cố hết sức không cho ánh mắt để lộ ra sự chột dạ: "Dù sao rời khỏi đã hơn mười năm, ta muốn xem bây giờ bọn họ như thế nào, cũng là nhân chi thường tình, không phải sao?"

Lời này coi như có chút sức thuyết phục, tuy rằng Luyện nhi vẫn là vẻ mặt không tình nguyện, nhưng saumột lát cúi đầu suy tư, cuối cùng lộ ra dấu hiệu có chút tiếp nhận, ngẩng đầu lên lại hỏi: "Vậy, vậy khi nào ngươi trở về?"

Vấn đề này, mới là vấn đề ta sợ hãi nhất trong tất cả các vấn đề ta phải đối mặt.

Ta không nói một lời, ngay từ đầu ta đã suy nghĩ xem nên trả lời câu hỏi này như thế nào, cũng đã nghĩ đến rất nhiều đáp án, bây giờ khi nàng thật sự mở miệng hỏi, lại cảm thấy trả lời thế nào đều không tốt, ta không biết bản thân lúc nào mới có thể trở về, bởi vì ta không biết lúc nào mình mới có thể chặt đứt ấu mầm không nên có kia, để cho quan hệ giữa chúng ta một lần nữa trở lại quỹ đạo thản nhiên tự tại.

Nhưng mà, câu trả lời không chắc ngày về, vô luận như thế nào cũng không thể nói ra khỏi miệng, biết được sẽ khiến cho Luyện nhi đại đại thất vọng, mà có thể nói là, ta thật sự không muốn làm cho nàng thất vọng.

Có lẽ loại thái độ do dự này chính là một sai lầm, ở đầu kia thần sắc Luyện nhi trở nên cứng ngắt, đột nhiên biến sắc nói: "Ngươi không trở lại?!"

Ta vạn vạn không ngờ tới nàng sẽ trực tiếp tưởng tượng thành nghiêm trọng như vậy, cuống quít thề thốt phủ nhận, lại bởi vì chưa nghĩ ra nên nói như thế nào, lời giải thích liền khó tránh khỏi có chút hỗn loạn: "Không, không phải, Luyện nhi sao ngươi có thể nghĩnhư vậy? Ta sao có thể một đi không trở lại? Ngươi xem, ngươi và sư phụ đều ở đây, nơi này mới chính là nơi thuộc về ta a, hơn nữa...Hơn nữa, đúng rồi, ngươi cũng biết, sư phụ và sư công có ước hẹnhai mươi năm, dùta có tệ đến thế nào, cũng không có thểbỏ qua một chuyện lớn như vậy, đúng không?"

Luôn miệng phủ nhậnnhư vậy, chỉ là hy vọng nàng không nên nghĩ theo chiều hướng quá tiêu cực, thật không nghĩ đến, những lời này chẳng những không có hiệu quảan ủi, trái lại làm cho sắc mặt Luyện nhi trở nên càng kém hơn: "Ước hẹn hai mươi năm! Ngươi muốn khi đó mới trở về?" Nàng mãnh liệt tránh tara một chút, lui lại hai bước, kích động nói: "Ta còn nhớ rõ ràng, bây giờ cách cái ước hẹn kia còn có...Còn có..." Bấm tay tính toán một lát, có thể là trong lúc kích động không thể tính toán rõ ràng, nàng dứt khoát cũng không tính nữa, chỉ là vung tay nói: "...Còn có nhiều năm như vậy! Nếu như ngươi muốn chờ đến lúc đó mới trở về, vậyso với không trở lại, có cái gì khác nhau!"

Oán hận hết một câu cuối cùngnày, nàng tức giận xoay người, như một cơn gió biến mất nơi xa xa.

Muốn đuổi theo, muốn giải thích, giải thích với nàng rằng ta cũng không phải có ý đó, ước hẹn hai mươi năm chỉ là một điểm mấu chốt tượng trưng, cũng không có nghĩa là ta thật sự sẽ chờ đến lúc đó mới trở về, mong chờ nhìn theo bóng lưng kia đi xa, ta đứng cứng đờ một hồi lâu, rốt cuộc vẫn không có đuổi theo.

Mặc dù không nghĩ sẽ kéo dài đến muộn như vậy mới trở về, nhưng mà lúc nào mới có thể trở về? Vấn đề này, đúng là vô pháp trả lời...

Cho nên, không có tư cách để đuổi theo...

Không bao lâu, ta liền cảm thấy hối hận khi lúc ấy không đuổi theo.

Bởi vì về sau, khi bình tĩnh suy nghĩ lại, cảm thấy cần phải giải thích rõ ràng với Luyện nhi, ít nhất không nên để cho nàng vẫn luôn hiểu lầm như vậy, một lần cuối cùng chúng ta nói chuyện với nhau, không nên kết thúc trong sự hiểu lầm như vậy, nhưng hai ngày sau đó, nàng vẫn luôn trốn tránh ta.

Tình hình này thật sự là làm cho người ta bất lực, dường như vai trò đã bị đảo lộn, lúc trước là ta một mực trốn tránh nàng, đến khimuốn giao lưu với nàng, lại đổi thành nàng trốn tránh ta, phần lớn thời gian trong một ngày đều nhìn không thấythân ảnh của nàng, buổi tối cũng là mệt mỏi đến không chịu được mới trở về, ngã đầu liền chìm vào giấc ngủ, mỗi ngày thời gian duy nhất có thể nói chuyện chỉ có lúc dùng bữa, nhưng mà cho dù là vào lúc này, nàng cũng là thuần thục ăn xongrất nhanh, ăn xong một chén liền rời đi, từ đầu tới đuôi không nói tiếng nào, cũng sẽ không phản ứng ta.

Chờ đợi trong vòng hai ngày, lại đợi không được cơ hội để trò chuyện với nàng, sư phụ bên kia thấy ta đã thu dọn xong mọi thứ, lại chậm chạp không thấy khởi hành, rốt cuộc lên tiếng hỏi chuyện, ta không dám giấu giếm, ngoại trừ tâm tư của mình, mọi chuyện từ đầu đến cuối đều nói ra một lần.

Sau khi nghe xong, sư phụ gật đầu nói đứa bé kia chính là như vậy, nếu như con chờ đợi, làm không tốt nàng sẽ cho rằng làm như vậy liền có thể níu kéo không để con đi, trái lại càng sẽ làm cho mọi việc trở nên trầm trọng, Tiêm nhi đừng ngại làm theo kế hoạch mà rời đi a, điểm hiểu lầmnày, ta sẽ tìm cơ hội nói rõ với nàng là được rồi, đừng để chút chuyệ này làm cho bận tâm.

Sư phụ đã nói như vậy, chính là không còn cảm thấy bất an, do dự nữa, ta cũng chỉ có thể gật gật đầu.

Như đã như vậy, đến sáng sớm ngày thứ ba, rốt cuộc vẫn là quyết tâm, mang theo hành trang đã sớm chuẩn bị tốt, cuối cùng sau khi lưu luyến nơi đã dừng chân gần mười năm qua, bái biệt sư phụ, liền rời khỏi Hoàng Long động.

Một ngày này, cuối cùng chỉ có một mình sư phụ tiễn đưa mà thôi, ngườitừ từ dặn dò ta rất nhiều, nhưng mà vẫn không nhìn thấy Luyện nhi, hôm nay nàng vẫn là sáng sớm đứng lên liền đã không thấy bóng dáng, có lẽ không biết hôm nay chính là thời khắc ly biệt.

Tưởng tượng buổi tối khi trở về không nhìn thấy ta, nàng sẽ phản ứng như thế nào, trong lòng cảm giác chua xót cùng không muốn bỏ qua liền trở nên nồng đậm, ta chậm rãi bước đi, cơ hồ là ba bước sẽ quay đầu lại nhìn quanh, hy vọng có thể nhìn thấy người kia một lần cuối cùng, nói chuyện với nàng, nói với nàng không cần phải lo lắng, dặn dò nàng phải chăm sóc tốt bản thân, phải ản cho no bụng, lời muốn nói còn nhiều như vậy, nhưng mà càng lúc càng xa, đến cuối cùng, đến cái nhìn thoáng qua cuối cùng, trong mắt cũng chỉ có thân ảnh đơn độc của sư phụ đứng đó mà thôi.

Rốt cuộc, sau một vài ngã rẽ nhìn lại, cái gì cũng không còn nhìn thấy nữa rồi.

Chậm rãi bước đi giữa rừng núi, từng chút đi xuống núi, từng bước từng bước, liền cách người làm ta bận tâm xa hơn một chút, tâm tình biệt ly quađi, thời gian dần trôi qua, ta cảm giác như bản thân chìm vào một loại trạng thái thẫn thờ, không biết hiện tại đang là tâm tình gì, dường như không buồn không vui, chỉ là cả người bồng bềnh thấm thoát liền thiếu mấtcảm giácchân thật, tựa như rút đi vài phần hồn phách, đôi chân máy móc bước về phía trước.

Cuối cùng vẫn là ly biệt, nơi hồng trần đến rồi đi, mười năm dường như là một giấc chiêm bao.

Chết lặng như vậy đi về phía trước, đi thật lâu, cảnh sắc trong rừng lại không biến hóa quá nhiều, nhắc nhở takỳ thật bản thân cũng chưa đi được bao xa, ít nhất so sánh với cước trình xuống núi lúc trước, quả thực chính là tốc độ như rùa bò.

Đây cũng không phải là ta cố ý muốn chậm chạp, chỉ có điều ngày xưa đều là khinh thân đề khí, có thể đi nhanh bao nhiêu liền đi nhanh bấy nhiêu, lần này lại cảm giác không muốn bỏ qua, vì vậy không vội vàng vận công mà đi, đổi thành từng bước một đi trên con đường mòn đất phẳng, muốn đem những cảnh sắc ngày xưa lướt qua cũng không để trong lòng, nay đều ghi khắc vào đầu.

Cứ như vậy vừa đi vừa nhìn khung cảnh xung quanh, bỗng nhiên, ta cẩn thận ngửi ngửi, liền dừng bước.

Trong không khí bốn phía xác thực xuất hiện một chút mùi hương khác biệt.

Tất nhiên, làmùi thú.

Dừng bước, ta cũng không cảm thấy bối rối, đơn giản vì trong loại mùi hương này mang theo cảm giác quen thuộc mơ hồ, nếu như đoán không sai, hẳn chính là một đám bằng hữu mà ta đã quen thuộc.

Đúng như dự đoán, vừa dừng lại không bao lâu, trong những bụi cỏ xung quanh, liền liên tục chui ra rất nhiều những gia hỏa bốn chân.

Chúng hiển nhiên không có địch ý, chỉ là tốp năm tốp ba tụ tập ở hai bên, tuy phần lớn đều đang nhìn chằm chằm vào ta, lại không có hành động dư thừa gì khác nữa, trong đó có vài con tương đối đặc thù, là ta có thể nhận rarõ ràng, hoà lẫn cùng nhau nhiều nămnhư vậy, một chút cảm giác tín nhiệm dành cho chúng tất nhiên là phải có, cho nên so với cảnh giác, lúc này phần nhiều chính là nghi hoặc mà thôi.

Bây giờ vẫn còn là sáng sớm, dựa theo đạo lý thì sau một đêm hoạt động, đàn sói nên dùng khoản thời gian còn lại để nghỉ ngơi mới đúng, nơi đây lại ở gần khu vực dưới núi, theo ta biết thì đã rời xa phạm vi hoạt động của chúng, làm sao những tên gia hoả này lại xuất hiện ở đây một cách khó hiểu như vậy?

Mờ mịt suy tư trong chốc lát, đột nhiên, đầu óc lóe lên vầng sáng, làm cho người ta mãnh liệt dựng thẳng lưng lên.

"Luyện nhi!" Nhìn bốn phía, ta cao giọng kêu lên cái tên này, đàn sói sẽ không vô duyên vô cớ làm ảnh hưởng đến thời gian làm việc và nghỉ ngơi tự nhiên của chúng, mà người có thể thúc đẩy làm cho đàn thú này di chuyển, không cần nghĩ, cũng không còn có người thứ hai: "Luyện nhi! Sao ngươi lại lẩn trốn? Ta biết ngươi đang ở đây, ngươi đi ra có được không? Ân?"

Sau một trận kêu gọi, yên tĩnh lắng nghe, cũng chỉ có thanh âm gió thổi đánh vào lá cây, ngoại trừnhững hoạt động của đàn sói, khắp nơi yên tĩnh, dường như không có gì cả.

Nhưng mà ta rất xác định sự hiện hữu của nàng.

"Luyện nhi, nếu như đã đến rồi, vì sao không đi ra? Nếu như không đi ra, sao lại tới đây?" Không tiếp tục lớn tiếng ồn ào, câu này, ta chỉ dùng âm lượng nói chuyện bình thường, là hỏi cho nàng nghe, cũng là hỏi cho mình nghe.

Lúc này đây, sau một lát yên lặng, rốt cuộc vang lên tiếng đáp lại.

Thanh âm quen thuộc, nhưng không cách nào xác định được vị trí cụ thể, chỉ là lơ lửng không cố định khắp bốn phía xung quanh, dường như là một cơngió vô thường.

Tiếng gió kia mang theo thanh âm vang lên: "Không đi ra, bởi vì người muốn tiễn đưa ngươi không phải là ta, mà là chúng, ta chỉ là dẫn đườngcho chúng nó."

"...Tiễn đưa?" Nghi hoặc lập lại một lần, lại nhìn về phía đàn sói trước mặt, phát hiện quả nhiên có chút kỳ quặc, mặc dù nhìn qua chúng dường như đang tập hợp tốp năm tốp ba chắn ở phía trước ta, nhưng thực thế không có bất kỳ một con nào là thật sự chắn đường, tất cả đều chỉ đứng rải rác ở hai bênđường.

Ngay trong lúc ngạc nhiên nghi ngờ đó, tiếng gió kia lại vang lên bên tai.

"Cho nên, đừng hiểu lầm, ta đối với ngươi, sẽ không gặp, không tiễn, thẳng đến khi ngươi trở về rồi sẽ không rời khỏi nữa mới thôi, nhớ thật kỹ cho ta, Trúc Tiêm!"

Vì vậy ngày đó, khi tiễn đưa ta lần cuối cùng, không có Luyện nhi.

Khi xoay người rời đi, đàn sói bắt đầu tru lên, tiếng tru này bản thân đã từng nghe qua, khi đó chúng mất đi một thành viên nho nhỏ, bây giờ chúng lại dùng sức tru lên như vậy, dường như thật sự lại mất đi một thành viên nữa.

Trong không gian tràn ngập tiếng sói tru, ta cắn răng, phi thân vận khí không ngừng nghỉ mà lướt đi xa, cố nén không quay đầu lại, nhưng lại không kiềm nén được mà rơi nước mắt.