Ma Phi Khuynh Thế, Độc Sủng Nàng

Chương 111: Tìm kiếm Tử Long Bắc Hải




Vì để có thể sớm đón Dao nhi trở về, Tích Phong đã suy nghĩ thật lâu, cuối cùng nghĩ ra một phương pháp có thể làm cho tâm pháp của Diệp Tuyết mạnh lên trong khoảng thời gian ngắn, chính là để cho Diệp Tuyết ở trong thủy lao, thông qua hoa sen hấp thu tu vi của Thủy yêu. 

Nhưng mà nếu làm như vậy tâm pháp tăng cao hơn trước đây nhưng tác dụng phụ lớn hơn.

Thủy yêu không thuộc về sinh vật ngũ giới, cho nên sau khi mượn chúng để tăng tâm pháp, thân thể sẽ trở nên trống rỗng, không có sức lực. Người tu luyện cảm thấy cả người tràn đầy năng lượng, nhưng lại không cách nào phóng năng lượng ấy ra ngoài, cảm giác kia thật không tốt.

Hơn nữa nếu như không có ngoại lực trợ giúp bình ổn năng lượng trong cơ thể, dùng Thủy yêu để tu luyện sẽ lâm vào cảnh kinh mạch toàn thân nổ tung mà chết.

Tích Phong đã nghĩ kỹ, đến lúc đó mình sẽ hy sinh một ít tu vi, giúp nàng kéo dài sinh mạng, cho đến khi hồ đan biến thành màu tím.

Chỉ cần Dao nhi có thể trở lại, đừng nói là hy sinh một phần tu vi, dù là muốn mình trả giá bằng sinh mạng, mình sẽ không do dự!

…..

***

Vết thương của Lôi Ngao đã tốt hơn một chút, nghe chuyện muội muội kết nghĩa bị hủy dung, vội vàng lao đến Bách Hoa Các như một cơn gió.

Cảm xúc của Hoa Cơ đã ổn định rất nhiều, Ngu Cát rất ít khi ở đây cùng nàng nói chuyện phiếm. Hai người nói tới cao hứng, trong phòng còn phát ra một hồi tiếng cười dễ nghe.

"Muội muội." Lôi Ngao chưa được thông báo đã tới, đẩy cửa tiến vào.

Đầu tiên Hoa Cơ sững sờ, sau đó vội vàng nâng tay áo lên che mặt của mình: "Ca ca, không phải huynh và Đại Vương đi tìm Vương Hậu rồi sao?" Quan trọng nhất là, hắn vội vàng xông tới như vậy, nàng không muốn hắn nhìn thấy bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ của mình!

Lôi Ngao tiến lên hai bước, bắt được tay của nàng, từ từ kéo tay áo che trước mặt nàng xuống, tim như bị dao cắt, thật là đau: "Muội muội, là ai làm?" Là ai nhẫn tâm như vậy, lại có thể ra tay như vậy.

"Ca, đều đã qua, không sao rồi." Theo cảm nhận của mình, pháp lực của đối phương vô cùng cao, nàng không muốn hắn đi mạo hiểm: "Huống chi, muội cũng không biết đối phương...... Rốt cuộc là ai?" Trong giọng nói mang theo ảo não và tức giận.

Mặt của nàng đã bị hủy, nàng muốn tìm được hung thủ kia hơn bất cứ ai, sau đó chặt ra thành trăm mảnh.

Thế nhưng sự thật bao giờ cũng tàn khốc, ba ngày qua, nàng một mực hồi tưởng lại xem có thể là ai, nhưng mà không thu được kết quả gì.

"Sao có thể không biết chứ?" Lôi Ngao sốt ruột, nghe nói như vậy, giọng nói không tự chủ trùng xuống.

Ngu Cát ở bên vội vàng kéo hắn lại: "Được rồi, Hoa Cơ nàng là thật không biết. Ngươi là ca ca của nàng, chẳng những không an ủi nàng, ngược lại còn ở trước mặt nàng la to nói lớn, rốt cuộc ngươi có yêu thương nàng hay không? Nữ nhân coi dung mạo còn quan trọng hơn mạng sống của mình, Hoa Cơ có thể kiên cường như vậy, đã không dễ dàng, vì sao ngươi còn tới tổn thương nàng!! Người này làm ca ca thế nào đây!!"

"Ta......" Một phen, Lôi Ngao bị mắng vô cùng xấu hổ: "Thật xin lỗi muội muội, là ca ca quá nóng lòng, ca ca sai lầm rồi."

"Không có việc gì." Hoa Cơ cúi đầu xuống, che giấu chua sót trong lòng.

Đúng vậy, đối với nữ nhân mà nói, dung mạo còn quan trọng hơn so với sinh mạng nữa! Mình còn sống, rốt cuộc còn ý nghĩa hay không? Nếu vẫn không tìm được hung thủ kia? Không phải mình sẽ tiếp tục sống với khuôn mặt đáng sợ này hay sao?

"Muội muội, mặc kệ muội biến thành cái dạng gì, ở trong mắt huynh, muội vẫn là người đẹp nhất. Từ nay về sau, huynh sẽ ở bên cạnh muội, mặc kệ xảy ra ra chuyện gì, cũng sẽ không để cho muôi đối mặt một mình." Đều do mình vô dụng, bị thương nặng như vậy, nếu có mình ở đó, có lẽ muội muội sẽ không biến thành như vậy.

"Ca ca, trên đời này huynh đối với muội là tốt nhất......" Hai người không kìm lòng không được ôm nhau, Hoa Cơ nhịn không được rơi lệ. Ngoài mặt kiên cường, cũng không tránh được những tổn thương trong lòng.

Không phải nàng đã đi ra từ trong cơn ác mộng, mà là chôn vùi vết thương thật sâu trong lòng mình, nhìn thấy nàng khóc, cũng chỉ có một người là nàng mà thôi.

"Thật ra...... khuôn mặt của Hoa Cơ không hẳn là không thể chữa." Ngu Cát nói một câu, lập tức hấp dẫn sự chú ý của hai người đang thương tâm.

"Ngươi nói cái gì?" Lôi Ngao đứng dậy, bắt được vai của đối phương, "Mặt của muội muội ta còn có thể trị? Ngươi nói là thật?" 

"Lôi Ngao, ngươi đừng kích động, từ từ nghe ta nói."

"Ngươi nói mau."

"Ngươi đã nghe nói qua về Tử Long ở Bắc Hải chưa?" Ngu Cát đẩy bàn tay hắn đang khoác trên vai mình xuống, xoay người ngồi trên ghế.

Lôi Ngao cau mày biến đổi suy nghĩ, cuối cùng lắc đầu: "Chưa từng nghe qua."

"Tử Long quanh năm ẩn cư ở đáy biển, không có nhiều người gặp qua nó, ngươi chưa từng nghe qua cũng là bình thường." Nàng dừng lại một chút rồi tiếp tục nói: "Trên đời có các loại rồng với các màu sắc khác nhau, trong đó trắng, xanh, đen và tạp sắc chiếm đa số, đỏ, vàng linh tinh không thiếu, duy nhất có màu tím là đặc biệt hiếm thấy, nghe nói mười mấy vạn năm mới có thể xuất hiện một con. Tử Long trời sanh có chứa năng lượng cực kỳ cường đại, chỉ cần có thể lấy được Long Châu của Tử Long, giúp Hoa Cơ khôi phục dung nhan nhất định là không thành vấn đề."

"Có thật không?" Lôi Ngao không kìm được vui mừng: "Muội muội có nghe thấy không, chỉ cần lấy được Long Châu, muội có thể khôi phục được khuôn mặt của ngày xưa."

"Nhưng nếu Long Châu của Tử Long kia có năng lượng cường đại như vậy, người muốn lấy Long Châu của nó chắc chắn không hề ít. Sao nó còn có thể bình yên sống ở Bắc Hải đây?" Hoa Cơ cảm thấy có chỗ nào không đúng.

Quả nhiên, Ngu Cát trịnh trọng gật đầu, nghiêm túc nói: "Người muốn lấy Long Châu quả thật rất nhiều, nhưng Tử Long có pháp lực cao cường, rất nhiều người đều là một đi không trở lại." Thở dài một tiếng, lắc đầu, "Vẫn là quên đi, các ngươi cứ coi như ta chưa nói gì, mặc dù Lôi Ngao có pháp lực cao cường, nhưng không nhất định có thể là đối thủ của Tử Long."

"Vì khuôn mặt của muội muội, sao huynh có thể xem nhẹ bỏ qua, không thử một chút, làm sao biết."

"Ca ca, không cần, muội không muốn huynh đi. Nếu như vì vậy mà huynh lại xảy ra chuyện gì, muội sống còn có ý nghĩa gì? Huynh quan trọng hơn nhiều so với khuôn mặt của muội...."

"Yên tâm đi, muội muội,  tuyệt đối huynh sẽ không xảy ra chuyện gì." Lôi Ngao vẫn kiên trì muốn đi.

Hắn tin tưởng lời của nàng..., trong lòng của muội muội mình thật sự quan trọng hơn  dung mạo của nàng, nhưng mà giống nhau, trong lòng của mình, nụ cười của nàng còn quan trọng hơn sinh mạng của mình. 

"Ca ca, không cho đi." Hoa Cơ tức giận.

"Muội muội!"

"Ca ca, nếu như huynh cố ý muốn đi, muội lập tức tự vẫn ở trước mặt ngươi."

"Đừng đừng đừng." Hắn vội vã khoát tay, để cho nàng không quá xúc động.

"Vậy huynh có đồng ý hay không?"

"Huynh đồng ý." Mặc kệ muội muội nói gì, cứ đồng ý trước, về phần có nghe hay không, không phải do nàng quyết định!

Trơ mắt nhìn muội muội chịu tổn thương lớn như vậy, chính hắn là một ca ca nhưng cũng không làm được chuyện gì, sao có thể được!!

......

Sáng sớm ngày thứ hai, Yêu Vương mở tiệc thân mật mời Đại Tướng của yêu giới, nói là cho Hỏa Diễm và Lôi Ngao thực hành. Một người quay về Linh Miêu quốc, một người khác bị phái đi thi hành nhiệm vụ.

"Muội muội, mấy ngày nay huynh không có ở đây, muội nhất định phải chăm sóc mình thật tốt, biết không?" Trước khi xuất hành, Lôi Ngao dặn dò không thôi. Lần này đi, không phải đi thi hành nhiệm vụ gì, mà là chính mình cầu xin Đại Vương thật lâu, để cho hắn lấy danh nghĩa nhiệm vụ phái mình đi ra, trên thực tế là đi Bắc Hải tìm Tử Long, lấy Long Châu.

Vì có thể khiến cho chuyến này thuận lợi hơn, tối qua mình cố ý đi tìm Ngu Cát, để cho nàng nói rõ ra tất cả tình huống chỗ Tử Long. Càng hiểu hơn, lần này mình đi có bao nhiêu nguy hiểm. Ngộ nhỡ chuyến đi này nếu không về được, xin muội muội còn có thể sống tốt, kiên cường sống.

"Vâng vâng, muội biết rõ. Ca ca ra ngoài, nhất định phải lấy cẩn thận làm đầu, muội ở Bách Hoa Các chờ ca ca chiến thắng trở về." Mặc dù cảm thấy ca ca đi lần này có chút kỳ quặc, nhưng dù sao cũng là đích thân Yêu Vương ra lệnh, nàng không thể hoài nghi.

Mọi người đều từ biệt như vậy, Lôi Ngao và Hỏa Diễm ngự phong đi, người ở hiện trường theo đó dần tản ra đi.

......

Tích Phong đi quanh phòng ăn một vòng, cầm chút thức ăn và rượu, tự mình mang đến thủy lao.

"Đại Vương." Có lẽ là trong lòng có suy nghĩ, hắn mới vừa xuất hiện, Diệp Tuyết đã bén nhạy phát hiện được hơi thở của hắn.

"Tuyết Nhi có đói bụng không? Bổn vương đã mang rượu và món ăn tới đây, đều là những món nàng thích ăn." Tích Phong lấy thức ăn trong giỏ ra, một tay khác đã sớm ném hoa sen ra, đứng ở bên cạnh nàng. Tay áo vung lên, hai đóa hoa sen ở giữa từ từ dài ra mở rộng lá sen, vừa vặn làm cái bàn.

"Tạ Đại Vương." Hai mắt Diệp Tuyết sáng lên, vui vẻ nhìn hắn: "Mang theo món gì ngon, mau mau cho thiếp nhìn một chút."

"Đừng nóng vội." Tích Phong lấy ra từng món trong giỏ lấy ra, sau đó là đũa, ly rượu, cuối cùng lấy rượu ra rót cho hai người: "Như thế nào, những món ăn này, Tuyết Nhi có hài lòng hay không."

"Vâng vâng, hài lòng, cực kỳ hài lòng."

"Vậy bản vương mời nàng một ly trước."

"Mời."

......

Qua ba tuần rượu, Yêu Vương mới hỏi đến chuyện tu luyện: "Tuyết Nhi, nàng ở nơi này gần ba ngày rồi, có gì tiến triển không?"

"Xem." Diệp Tuyết vừa nghe, không kịp chờ đợi muốn biểu diễn thành công của mình. Chỉ thấy nàng chồng hai tay lên nhau vận khí, theo bụng đi lên từng chút, cho đến cổ họng. Sau đó khẽ nhếch miệng, một viên hồ đan màu xanh bay ra từ trong miệng, theo sự dẫn dắt của nàng, lơ lửng trong không trung: "Như thế nào?"

"Được, thật sự là quá tốt, Tuyết nhi nàng thật lợi hại, nhanh như vậy khiến Bổn vương theo không kịp." Nụ cười trên mặt của Tích Phong rất phức tạp. Có kinh ngạc, có hưng phấn, còn có một tia ưu thương.

Không biết vì sao, gần đây chỉ cần nghĩ tới việc chỉ có thể thông qua nàng mới có thể cứu Vương Hậu trở về, trái tim mình lại có cảm giác đau. Thậm chí có lúc chàng đã hoài nghi, dùng mạng của nàng để đổi lấy sự trở lại của vương hậu, có đáng giá hay không!

May mà mỗi lần loại suy nghĩ rối rắm này sẽ không kéo dài quá lâu, sau khi phần ưu thương kia biến mất, sẽ chỉ khiến chàng càng thêm kiên định về cách làm của mình!

"Ha ha, thiếp chính là vì muốn đuổi theo Đại Vương chứ sao." Vì có thể sánh vai cùng chàng, cùng hắn phu xướng phụ tùy.

"Được, Tuyết Nhi có chí khí, Bổn vương thích." Tích Phong tiếp tục rượu rót cho hai người: "Nhưng mà Tuyết Nhi, nội đan này kỵ nhất là bộc lộ ra bên ngoài, lúc nàng không có chuyện gì, ngàn vạn lần không thể lấy nội đan ra, nhất là ở nơi có người, biết không?" Trước khi chuyển sang màu xanh, muốn lấy nội đan ra, đó là việc vô cùng tốn sức, mà sau khi toàn sang chuyển hoàn màu xanh, nội đan đã trở nên đủ cường đại, có thể tự do bị phun ra nuốt vào.

Chỉ là vì bớt chuyện thị phi, chàng phải cấm nàng làm ra loại hành vi này. Nếu như bị người khác thấy màu sắc hồ đan của nàng, hết thảy kế hoạch của chàng có thể bị phá hỏng.

"Dạ, thiếp biết."

“Ngoan”