Ma Thần Thiên Quân

Chương 301: Ngoài ý muốn




“...”. Ngạo Phong bốn người không hiểu nhìn Thiên Quân sau đó lại nhìn Thạch Hỏa mấy cái, cái trước hầu như là lơ đễnh không chút để ý, cái sau lại là đặc sắc rồi, một đám đều như gặp động kinh nhìn Thiên Quân. Cái Vô Đạo lão quái kia xem ra không phải nhân vật đơn giản...

“Ngươi biết bất kính với ông ta bên trong Hư thiên bí cảnh này có bao nhiêu ngu ngốc không?”. Một cái Thạch Hỏa nhìn chằm chằm Thiên Quân gằn giọng nói. Dĩ nhiên là motokj dạng ngươi nếu không đưa ra kết quả hợp lý sẽ liền lao lên mặc sống chết.

“Làm sao? Các ngươi có ý kiến?”. Thiên Quân hơi nhướng mày nhìn mấy cái Thạch Hỏa nói. Xem ra Vô Đạo thời gian ngắn đã khiến Hư thiên bí cảnh bản dân biết đến hắn đáng sợ thủ đoạn cùng thực lực kinh thế rồi.

“Ngươi thực không sợ chết?”. Thạch Hỏa kia lại trầm giọng nói, không những là hắn mà cả mười cái Thạch Hỏa cũng là tương tự, mặt mũi âm trầm nhìn Thiên Quân.

“Ha ha ha, Bổn tọa Vũ Thiên Quân trước any còn chưa sợ qua ai, bằng các ngươi cũng muốn đe dọa ta?”. Thiên Quân nghe vậy thì có chút tức giận cười nói, sát khí liền như có như không lan tỏa. “Các ngươi nghĩ ta không thể đồ sát các ngươi?”. Hắn lạnh lùng nói. Mấy tên này trong việc giết ám thú nhiều thêm càng tốt, bớt đi cũng không thiếu.

“Vũ huynh bớt giận!”.. Ngạo Phong thấy thế thì vội la lên, kế hoạch của Thiên Quân còn chưa bắt đầu đến đâu đã bị phá vỡ thì không được tốt lắm, trao đổi chút thôi bọn hắn đã có thể tưởng tượng ra tình thế hung hiểm bên trong Ám ma cốc, có lẽ chỉ có nhanh nhất tru diệt hết ám thú thì mới có cơ hội. Mặt khác bọn hắn cũng thêm tò mò, Vô Đạo lão quái kia rút cục là cái gì đại năng, trong miệng Thiên Quân đưa ra thì đương nhiên là cái cường giả đáng sợ, về phần Thạch Hỏa mấy cái lại xem hắn như thần minh tồn tại, xúc phạm đến liền muốn giết người.

“Vũ Thiên Quân...”. Mấy cái Thạch Hỏa đang âm trầm nhìn Thiên Quân nghe đến ba từ này thì đột nhiên ngẩn ra, âm trầm khí tức nháy mắt tan hết, con ngươi như hỏa sơn bùng cháy nhìn Thiên Quân, có thể đơn giản nhìn ra bọn hắn tâm tình có chút kinh hỉ.

“Các hạ là Vũ Thiên Quân?”. Một cái Thạch Hỏa có chút kích động nói. Bọn hắn biết đến, trong tất cả Thí luyện giả tham gia Hư thiên bí cảnh cho đến lúc này có hai cái đạt đến Thánh tổ cực hạn, cả hai đều là khách quý của Hư thiên bí cảnh bản dân, về phần nếu có kẻ khác cũng đạt đến cấp độ này cũng không cần thiết phải giả mạo.

“Thì sao?”. Thiên Quân mày lại nhướng lên, mấy cái Thạch Hỏa này đầu óc có vấn đề ah, mặt đổi so với lật sách còn muốn nhanh, như thế nào lại biến đổi ghê gớm như thế? Lại giống như biết đến hắn?

“Ách...”. Mấy cái Thạch Hỏa giống như nghe được Thiên Quân lời nói có chút khó chịu thì liền lúng túng một chút, sau đó cả đám giống như thương nghị gì đó một lát, tiếp đó là cả đám nghiêm nghị nhìn về phía Thiên Quân cúi đầu.

“Thạch Hỏa nhất tộc thập anh tham kiến Vũ đại nhân!”. Mười cái đồng thanh hô to rõ ràng, lời lẽ dĩ nhiên là vô cùng nghiêm túc khiến cho không khí cũng có chút trang nghiêm.

“Hở?”. Thiên Quân có chút ngẩn ra, một đầu sương mù. Không những là hắn, bốn cái Ngạo Phong cũng là một mặt co quắp, mắt lại như muốn lồi ra nhìn cảnh này, mấy tên kia là đánh cái gì chủ ý.

“Vô Đạo đại nhân nói Vũ đại nhân chính là đại ân nhân sẽ giúp chúng ta những bản dân Hư thiên bí cảnh thoát khốn nên đã phong hào cho Vũ đại nhân cùng vị kia là hai vị Thánh sứ!”. Một cái Thạch Hỏa đứng ra nói. “Trước đó không nhận ra đại nhân mong ngài có thể bỏ qua...”. Lời sau âm lượng có chút nhỏ dần.

“Hắn chơi ta!”. Thiên Quân ngẩn ra một chút rồi như muốn nổi điên gầm lên thế nhưng rất nhanh liền thu liễm. Vô Đạo lão quái làm vậy đương nhiên là mục đích, có lẽ cũng không ảnh hưởng gì nhiều đến hắn, bất quá vẫn có cảm giác bị hố.

“...”. Ngạo Phong bốn cái thì đều kinh ngạc thế nhưng sau đó rất nhanh bình thường lại. Thiên Quân cùng một cái bí ẩn cường giả thiên kiêu đồng ý giúp Hư thiên bí cảnh bản dân thoát khốn đã không phải tin tức lạ bên trong Thí luyện giả, điều này dẫn đến bọn hắn hai người là công địch của chí ít sáu thành Thí luyện giả nhưng bọn hắn chắc chắn cũng nhận được Hư thiên bí cảnh bản dân thiện ý, bây giờ biết đến hai người được phong hào Thánh sứ bên trong Hư thiên bí cảnh, mấy cái Thạch Hỏa cung kính như vậy thì đương nhiên Thánh sứ danh hào này cũng có lực ảnh hưởng không nhỏ bên trong Hư thiên bí cảnh.

“Vô Đạo đại nhân cũng muốn tìm đến hai vị để tiện nói thế nhưng hai vị hành tung bí ẩn nên...”. Mấy cái Thạch Hỏa lúc này cũng chỉ biết lúng túng nói. Nếu không phải Vô Đạo nói không đến Hư vô cảnh giai đoạn thứ hai liên không có khả năng tranh đấu cùng hai vị Thánh sứ thì bọn hắn cũng không có bao nhiêu kinh sợ như lúc này, nên biết hai vị này còn chưa đột phá Hư vô cảnh ah, nếu bọn hắn đột phá, chỉ sợ liền che áp Hư vô cảnh giai đoạn thứ hai...

“Thôi quên đi!’. Thiên Quân cũng nhận ra bọn hắn khó nói liền phất tay. “Các ngươi tà là Thánh sứ thì có đặc quyền gì không?”. Chợt nghĩ đến hắn hỏi.

“Chúng ta Hư thiên bí cảnh bản dân chỉ cần tu vi dưới Hư vô cấp giai đoạn thứ hai gặp ngài thì đều sẽ nghe theo ngài sai khiến!”. Thạch Hỏa mấy cái có chút cúi đầu cung kính nói. Việc này chính là Vô Đạo nói, đồng thời cũng nhận được chư vị tộc trưởng của các tộc cộng đồng đồng ý, hai vị Thánh sứ chính là cùng mấy vị Hư vô cảnh giai đoạn thứ hai bình khởi bình tọa!

“Ngươi có thể liên lạc đến những bản dân khác chứ?”. Thiên Quân con ngươi chợt lóe nói. Vô Đạo quả đúng là lão quái đã sống bao nhiêu tuế nguyệt, hắn có lẽ đã tính đến một lúc nào đó Thiên Quân hay Cường sẽ cần giúp đỡ, có một đạo ý chỉ này, Thiên Quân cùng Cường có thể thuận lợi làm việc bên trong Hư thiên bí cảnh.

“Ta có thể liên lạc được khoảng sáu thành, nếu nói có Thánh sứ tại đây thì gọi bọn kia cũng không khó, nhiều nhất là hai ngày liền có thể tập hợp tại đây!”. Thạch Hỏa nói.

“Tốt! Vậy liền liên hệ bọn hắn, càng nhanh càng tốt!”. Thiên Quân nghe vậy thì gật đầu nói. Có chút ngoài ý muốn nhưng thuận lợi rất nhiều, chí ít hắn đã có một nửa chiến lực trong tổng số những kẻ đi vào Ám ma cốc, việc hắn thực hiện kế hoạch liền dễ dàng hơn nhiều.

“Được!”. Thạch Hỏa kia gật đầu nói. Nói đoạn thì lấy ra một khối cầu thủy tinh có chút cổ xưa, truyền một chút thần niệm trong đó, xem ra là một loại truyền tin vô cùng rộng lớn.

“Huh?!?”. Thiên Quân nhíu mày nhìn phía khác, là nhóm của Ngạo Tuyết, bọn hắn là gặp đối thủ nhưng không phải ám thú mà là Hư thiên bí cảnh bản dân! Ngay sau hắn thì Ngạo Phong mấy cái cũng nhận được truyền tin, bất quả lại rất nhanh cổ quái nhìn Thiên Quân.

“Chỉ cần là Hư thiên bí cảnh bản dân tu vi dưới Hư vô cấp giai đoạn thứ hai thì sẽ nghe lệnh ta?”. Thiên Quân nhìn sang mấy cái Thạch Hỏa hỏi lại. Đặc quyền này có chút lớn, Hư thiên bí cảnh cường giả có thể nói là vô số ah!

“Không sai!”. Thạch Hỏa mấy cái cũng gật đầu trầm giọng nói. Bọn hắn đương nhiên cũng hiểu đặc quyền này có bao lớn, tuy nói Thiên Quân cùng Cường cùng Hư vô cảnh giai đoạn thứ hai bình khởi bình tọa nhưng về thực quyền thì hai kẻ này chỉ hơn không kém, chỉ dưới Vô Đạo một người, hai cái ngoại nhân lại có uy vọng như vậy đơn giản chỉ vị một lời hứa?

“Huh, tập hợp người lại đây, ta đi giải quyết chút rắc rối!’. Thiên Quân gật đầu sau đó thân hình chợt lóe lên biến mất, không nhanh thì bên kia chỉ sợ liền có đánh nhau lớn, Hồ Tú Anh đã đến bên kia rồi nhưng chưa hẳn đã là đối thủ của nhóm Hư thiên bí cảnh bản dân kia.

.................

“Chúng ta có ý tốt chỉ các ngươi cách tiêu diệt ám thú, các ngươi lại lấy oán bao ơn?”. Hồ Tú Anh nhìn trước mặt tám cái cự ngạc đen kịt lạnh lùng nói. Khi đang di chuyển thì gặp phải mấy tên này, liền nói cho bọn hắn kế hoạch hợp tác thế nhưng khi nói xong thì mấy kẻ này lại muốn trở mặt.

“Ha ha, các ngươi Thí luyện giả cùng chúng ta những này bản dân chính là kẻ địch, các ngươi lại có lòng tốt đi nhắc nhở bọn ta? Nếu các ngươi nói là thật thì cũng chỉ trách các ngươi ngu ngốc!”. Một cái Cự ngạc há miệng rộng ầm ầm nói. Nó dài đến bốn mươi trượng, một thân lân giáp đen kịt che kín, trên đó còn có hắc khí bốc lên, dĩ nhiên là Thái cổ ma ngạc tộc đàn, nó tu vi đạt đến Thanh tổ bước chứ chín hậu kỳ, là thủ lĩnh của đàn Ma ngạc này. “Bao vây bọn hắn lại cho ta!’. Nó đối với những Ma ngạc khác, tám con ma ngạc thì có hai con đạt đến Thánh tổ bước thứ chín, ba con Thánh tổ bước thứ tám cùng ba con Thánh tổ bước thứ sáu, thực lực không phải là nhỏ.

“Là hắn muốn tiêu diệt tất cả ám thú, đối với tất cả chúng ta đều có lợi, đây là một loại hợp tác!”. Hồ Tú Anh trong lòng tức giận vô cùng nhưng vẫn có kìm nén, bốn người không có khả năng cùng tám con Ma ngạc này tranh đấu, đánh lên chắc chắn gặp phải tổn thương thảm trọng, thậm chí liền có kẻ vẫn lạc, con ngươi khẽ lóe lên nói. Lúc này nên kéo dài thời gian vẫn hơn, đợi tên kia đến các nàng liền an toàn.

“ Ha ha! Hắn? Hắn là ai mà lại... Huh?!?”. Ma ngạc kia cười lạnh lùng nghi vấn, bất quá khi hắn đang cười lạnh nói thì đột nhiên im lặng nhắm mắt giống như đang cảm nhận gì đó, đương nhiên là chuyện quan trọng.

“Thánh sứ....”. Ma ngạc sau khi im lặng nhắm mắt một lát thì mở mắt ra, bên trong đó lóe lên quang mang kinh khủng nhẹ phun ra hai chữ, bất giác hắn run lên một cái nhìn Hồ Tú Anh bốn cái. “Hắn trong miệng các ngươi là ai?”. Thạch Hỏa cho hắn tin tức có chút liên quan đến Thánh sứ kế hoạch, nghe sao có chút quen tai...

“Hắn gọi Vũ Thiên Quân!”. Hồ Tú Anh hơi chút nghi hoặc nhưng vẫn nói. Ban đầu nàng định đem ra danh hào này dọa mấy cái Ma ngạc này, nghe nói bên trong Hư thiên bí cảnh bản dân tên kia vô cùng được chào đón, có thể sẽ giúp được một hai.

“Quả nhiên...”. Ma ngạc sau khi nhận được đáp án thì hơi chút thở nhẹ ra sau đó đối với những ma ngạc khác nói. “Tách ra đi, bọn hắn tạm thời không phải kẻ địch của chúng ta!”. Những Ma ngạc kia cũng không có cái gì nghi vấn mà lập tức lui ra, bọn hắn lại có chút kích động.

“Huh?”. Hồ Tú Anh cùng Ngạo Tuyết đều có chút kinh ngạc, Vũ Thiên Quân lại có lực ảnh hưởng lớn nhứ thế? Lại có thể đem ra danh hào của hắn mà đẩy lùi những Ma ngạc này?

“Vũ đại nhân đang đến đây chứ?”. Ma ngạc đầu lĩnh kia cũng không để ý mấy người Hồ Tú Anh nghi hoặc mà đối với bọn hắn hỏi.

“Đại nhân?”. Hồ Tú Anh kinh ngạc nhìn Ma ngạc, cái này đại danh có gì đó sai sai ah. “Hắn rất nhanh sẽ đến!”. Nàng gật đầu khẳng định nói. Mấy cái Ma ngạc này biểu hiện có chút quá rồi, nàng cùng Ngạo Tuyết đều không thể lý giải, một đầu chỉ có sương mù.

“Huh! Đến là Thánh sứ đại nhân?”. Ma ngạc con ngươi chợt lóe nhưng lại ngẩng đầu nhìn về phía sau Hồ Tú Anh mấy người hỏi.

“Thông minh!”. Hư không vang lên một tiếng, một bóng trắng đã đứng trước mặt Ma ngạc đầu lĩnh, đương nhiên là Thiên Quân. “Ngươi tên là gì?”. Hiện thân hắn liền hỏi.

“Ngạc Minh ra mắt Thánh sứ đại nhân!”. Ma Ngạc hơi chút cúi đầu nói. Hắn con ngươi như đèn lồng cũng lặng lẽ đánh giá Thiên Quân, bạch y phiêu dật, mặt nạ màu trắng che đi khuôn mặt, khí tức lại là phiêu hốt như có như không, quả nhiên như Vô Đạo đại nhân nói, Hư thiên bí cảnh cũng không thể trắc ra được tu vi của người này.

“Hay cho cái tên Ngạc Minh!”. Thiên Quân nghe vậy thì cười nói. Vô cùng thông minh ah. “Nếu đã biết bổn tọa đương nhiên cũng biết đến kế hoạch của ta, mau liên lạc với những kẻ ngươi có thể liên hệ đi!”.

“Vâng!”. Ma ngạc cung kính một tiếng sau đó cũng lấy ra một cái thủy tinh cầu phong cách cổ xưa truyền vào đó ý niệm.

“...”. Hồ Tú Anh mấy cái một mặt khiếp sợ, Thiên Quân lại có thể đơn giản sai khiến Hư thiên bí cảnh bản dân như thế? Làm sao lại có thể có chuyện này?

“Vô Đạo! Ông rút cục có tính toán gì?”. Thiên Quân lại thầm nghĩ, Vô Đạo làm như vậy là có mục đích gì? Nếu nói là để cho hắn cùng Cường tiện làm việc nhưng việc này cũng chưa hẳn sẽ giúp cho việc đánh phá Hư thiên bí cảnh quy tắc đây...