Ma Thiên Ký

Chương 1313: Thành Quảng Hàn




Dịch giả: nila32

Khách lạ âm thầm tụ Hàn Châu

Liễu giả di hình cư Thúy Trúc.

(Duy Trúc)

Nhờ Ma Tuỷ, Hạt Nhi tiến giai

Thành Quảng Hàn, Liễu Minh tạm trú.

(vuongtuphuong)

Hàn châu nằm cạnh Tàng châu, có thể nói là một trong những châu quận lớn nhất đại lục Vạn Ma. Diện tích của nó lớn hơn vùng đất lân cận ít nhất ba lần. Chỉ là nơi đây quanh năm giá lạnh, mười ngày thì hết tám ngày tuyết rơi trắng xóa cho nên số lượng Ma Nhân cư trú ở đây cũng là ít ỏi nhất, còn không đến một nửa nhân khẩu của Tàng châu.

Phần lớn Ma Nhân đều tụ tập bên trong các thành trì lớn tại Hàn châu vì vậy hiếm khi mới có thể nhìn thấy bóng người qua lại tại băng nguyên rộng lớn trước mắt. Bất quá khu vực phủ đầy tuyết trắng này cũng không phải hoàn toàn tiêu điều. Đây là nơi sinh sống của của vô số Ma thú thuộc tính hàn. Hơn nữa sâu trong băng nguyên rộng lớn ít người lui tới cùng một vài đỉnh núi cao quanh năm phủ tuyết, ngẫu nhiên sẽ xuất hiện một ít thiên tài địa bảo sớm đã tuyệt tích. Điều này đủ để hấp dẫn không ít Ma Nhân sở hữu thực lực mạnh mẽ kết bạn tới đây tầm bảo.

Đúng vào lúc này, một đạo độn quang màu đen từ đằng xa vô thanh vô thức bay nhanh tới rồi ngừng lại bên trên một đỉnh núi tuyết có chút vắng vẻ. Hắc quang tản đi, lộ ra một nam tử áo bào xanh, chính là Liễu Minh. Chỉ là khuôn mặt hắn vào lúc này đang bị bịt kín bởi một tằng hắc khí nhàn nhạt. Màn khí đen này còn giúp khí tức của hắn thu liễm đi nhiều. Trên bờ vai họ Liễu Mai là một con bò cạp màu bạc lớn cỡ bàn tay, chính là Hạt Nhi. Chỉ là thân thể của nó giờ phút này có chút thay đổi so với trước. Bề mặt lớp giáp xác màu bạc đã xuất hiện thật nhiều đạo Linh văn màu đen. Hơn nữa, khí tức mà đầu linh sủng này tản mát đã bất ngờ đạt đến cảnh giới Thiên Tượng trung kỳ.

Hiện tại đã qua nhiều năm kể từ lúc đại chiến thành U Nhung nổ ra. Dựa vào độn tốc của Liễu Minh, nhiều lắm chỉ cần một tháng đã có thể đến được Hàn châu. Chẳng qua trên đường phi hành, Hạt Nhi lại tình cờ phát hiện một khu khoáng mạch Ma Tủy. Loại đá này có tác dụng rất tốt với việc tinh tiến tu vi của nàng. Xét thấy thời gian coi như đầy đủ, Liễu Minh liền dừng chân tại phụ cận khoáng mạch một thời gian đồng thời mở ra một động phủ tạm thời.

Dựa vào lực lượng Ma Tủy, Hạt Nhi rốt cuộc thành công đột phá cảnh giới Thiên Tượng trung kỳ vào một tháng trước giúp cho thực lực bản thân tăng lên rất nhiều. Điều này khiến cho Liễu Minh không khỏi có chút mừng rỡ. Hắn lần này sắp tiến vào bí cảnh Ma Uyên, quả thật không có ai giúp đỡ. Thế nhưng một người dù sao cũng là thế đơn lực bạc. Thực lực của Hạt Nhi vốn đã rất mạnh, hiện tại sau khi tiến giai Thiên Tượng trung kỳ có thể nói không hề thua kém tu sĩ Thiên Tượng hậu kỳ bình thường, đủ để trở thành một đại trợ lực cho hắn.

Liễu Minh đứng lặng trên đỉnh núi hồi lâu, ánh mắt thăm dò các nơi vài lần rồi tập trung quan sát tại một ví trí. Lúc này, bên người của hắn thình lình lóe hiện hắc khí, thân ảnh của Ma Thiên cũng liền theo đó hiện ra. Ánh mắt đồng dạng nhìn đến vị trí mà họ Liễu đang quan sát một cách chăm chú. Nơi hai người bọn họ đang đứng là một ngọn núi tuyết liên miên bất tận. Còn địa phương kia rõ ràng là một sơn mạch nằm sâu trong hạp cốc bên cạnh sơn băng. Nơi đó chẳng biết tại sao lại tràn ngập mảng lớn sương mù tối tăm mờ mịt, đặt tại thế giới phủ đầy tuyết trắng này thoạt nhìn có chút chướng mắt.

“Đúng vậy, hẳn là chỗ này. Bây giờ cách thời điểm Ma Uyên mở ra chỉ hơn một năm, khí tức đặc thù của nó đã bắt đầu khuếch tán ra ngoài.” Ma Thiên lên tiếng.

Liễu Minh quan sát tro khí bao phủ hạp cốc ở phía xa xa, thần sắc hiện lên một tia kinh ngạc. Tuy rằng nơi hắn đang đứng còn cách rất xa nhưng vẫn có thể cảm ứng rõ ràng Ma khí dày đặc tản mát từ đám tro khí kia cùng vài loại khí tức hỗn tạp khác.

“Chủ nhân…” Hạt Nhi đang nằm trên đầu vai Liễu Minh bỗng nhiên cạ cạ hai chiếc càng một phát, trong miệng phát ra âm thanh tỏ vẻ thích thú với đám tro khí đằng xa.

Họ Liễu thấy vậy không khỏi nhướng mày. Tro khí xung quanh hạp cốc mơ hồ lộ ra một tia Chân Ma chi khí, khó trách có thể hấp dẫn sự chú ý của Hạt Nhi.

“An tâm chờ một chút, chớ vội.” Liễu Minh vỗ nhẹ lên người Cốt Hạt trên vai hai cái, trong mắt lập lòe tử quang.

Phụ cận sơn cốc thoạt nhìn vô cùng tĩnh lặng thế nhưng cũng không phải không có người ở. Trong phạm vi thần thức của hắn bao phủ, có thể cảm ứng được vài luồng khí tức tiềm phục bên trong sơn phong, có điều những kẻ này chỉ là vài gã Ma Nhân Chân Đan cảnh mà thôi.

“Nếu đã xác định được ví trí, tốt nhất chúng ta vẫn nên rời khỏi nơi này đi thôi. Nếu như bị kẻ khác theo dõi có thể sẽ không có lợi cho hành động sắp tới.” Ma Thiên đưa mắt quan sát mọi nơi chung quanh rồi lên tiếng đề nghị.

Liễu Minh nhẹ gật đầu sau đó khẽ phất một tay khiến cho thanh quang trên người lóe lên mang theo hắc khí nồng đậm, bao phủ cả người hắn rồi biến thành độn quang lao nhanh về phía xa xa.

Gần nửa ngày sau, một tòa thành trì cực lớn đã xuất hiện trước mắt Liễu Minh. Từ xa nhìn lại, tòa thành này chiếm diện tích chừng mấy ngàn dặm. Tường thành bốn phía cao ngất, kiến trúc trong thành được hợp bởi vô số tòa nhà cao ngất nối tiếp nhau, thoạt nhìn phồn hoa dị thường. Chính giữa thành trì còn có một tòa cự tháp cao tới ngàn trượng, được tạo nên từ một loại băng tinh màu trắng. Có thể nhìn thấy một đạo bạch quang hơi mờ lan ra từ đỉnh tháp, giống như cái bát úp ngược bao phủ toàn bộ thành trì vào trong. Giữa trời tuyết mênh mông cùng kình phong gào thét, tòa thành trước mắt giống như một con cự thú đang nằm an tĩnh trên mặt đất, mặc cho gió rét như đao, lù lù bất động. Lúc này, Liễu Minh lấy ra một khối ngọc giản sau đó sử dụng thần thức xem xét nội dung bên trong.

“Thành Quảng Hàn, không hổ là đại thành số một số hai Hàn châu, quả nhiên vô cùng khí phái.” Vừa nhìn thành trì phía dưới, hắn vừa trầm trồ nhận xét.

“Còn hơn một năm tới khi Ma Uyên mở ra, chúng ta tạm thời lưu lại nơi này. Thứ nhất là thuận tiện, thứ hai chỗ này cũng không bị người khác chú ý.” Giọng nói của Ma Thiên vang lên bên tai Liễu Minh.

Họ Liễu nhẹ gật đầu, trong miệng lẩm bẩm một hồi. Xương cốt trên người lập tức phát ra từng tiếng lạch cạch. Thân thể cùng dung mạo của hắn cũng theo đó chậm rãi phát sinh biến hóa. Trong nháy mắt, Liễu Minh đã biến thành một người đàn ông trung niên với làn da ngăm đen. Đây là thuật Di Cốt Hóa Hình mà hắn học được từ Minh Cốt Quyết. Cũng không phải là dùng lực biến ảo như bình thường mà là cải biến cốt cách thân thể từ đó thay đổi dung mạo bản thân. Với phương pháp này, dù là đại năng Thông Huyền tối đa cũng chỉ có thể phát giác được họ Liễu đã biến ảo dung mạo chứ không cách nào nhìn thấy tướng mạo sẵn có của hắn. Chưa hết, Liễu Minh còn sử dụng đồ đằng Xa Hoạn để thu liễm phân nửa linh áp của mình để giả làm một gã Ma Nhân Chân Đan hậu kỳ bình thường.

Sau khi làm xong mọi việc, họ Liễu liền khẽ động thân hình, tiến đến lối vào của thành trì. Nơi cửa thành thỉnh thoảng lại có Ma Nhân ra ra vào vào, hai bên đại môn là hai hàng binh sĩ Ma Nhân mặc áo giáp màu đen tím. Liễu Minh thấy vậy không khỏi có chút kinh ngạc. Huy văn trên áo giáp của đám binh sĩ này không ngờ giống y như đúc ký hiệu trên áo bào của Hoàng Phủ Lưu Thủy, rõ ràng là kiểu dáng của trung ương Hoàng Triều.

“Điều này cũng không có gì kỳ quái. Châu quận thưa thớt người ở như Hàn châu tự nhiên không gây được hứng thú cho tứ đại gia tộc quyền thế. Cho nên thành trì ở đây đều do người của trung ương Hoàng Triều quản lý.” Ma Thiên giống như nhận ra sự kinh ngạc của Liễu Minh bèn trả lời một cách thản nhiên.

Liễu Minh tựa như hiểu ra, không nói gì thêm. Sau khi giao nộp một chút thành phí, hắn liền tiến vào thành Quảng Hàn. Ngoài thành gió lạnh gào thét, bông tuyết nhảy múa. Vừa tiến vào trong thành, gió tuyết bên ngoài trong chốc lát đã biến mất không chút tăm tích. Nhiệt độ cũng trở nên vô cùng ôn hòa, cảnh quang sáng ngời giống như tiến vào một thế giới khác. Sau một thoáng kinh ngạc, hắn lập tức khôi phục vẻ điềm nhiên như không có việc gì, tiêu sái bước đi trên một con đường nào đó trong thành.

Thành Quảng Hàn cơ bản giống với thành trì ở các nơi khác. Hai bên đường phố là một ít cửa hàng buôn bán các loại tài liệu, đan dược cùng Ma khí. Liễu Minh thấy vậy liền ghé mắt nhìn qua. Bởi vì nguyên nhân địa lý, tài liệu bày bán ở đây đều mang thuộc tính băng hàn. Có điều những thứ tầm thường như vậy tự nhiên không thể lọt vào mắt xanh của hắn. Sau khi dạo chơi một vòng, Liễu Minh mới chán nản tiến đến khu vực trung tâm của thành trí để tìm kiếm một chỗ đặt chân tạm thời.

“Vị tiền bối này, xin chờ một chút.”

Đúng vào lúc này, một nam tử thanh niên mặc áo bào ngắn màu nâu đi ra từ cửa tiệm gần đó, lên tiếng gọi theo Liễu Minh. Hắn quay đầu nhìn lại thì thấy đối phương chỉ có tu vi Linh Đồ kỳ, có thể xem như là tầng lớp thực lực kém nhất trên đại lục Vạn Ma. Bất quá ánh mắt của gã trai trẻ này vô cùng linh động, thoạt nhìn có chút lanh lợi.

“Có chuyện gì?” Hắn nhướng mày hỏi.

“Tiền bối chớ trách. Thấy người vừa tiến vào thành, có phải là đang tìm kiếm địa phương nào đó hoặc cần thực hiện việc gì? Tiểu nhân họ Lô, vô cùng quen thuộc đối với thành Quảng Hàn, có thể dẫn đường cho người trong thời gian này, chỉ cần khi mọi việc xong xuôi có thể nhận lấy một chút là được.” Thanh niên áo nâu cười tươi trả lời.

“Thì ra là một gã phong tín tử. Vừa hay ta đang tìm kiếm một chỗ yên tĩnh để ở, ngươi có biết nơi nào thích hợp không? Nếu có thể khiến ta hài lòng, vật này chính là của ngươi.” Liễu Minh mỉm cười lật tay láy ra một thanh trường đao màu đen.

Đây là một thanh Ma khí cao giai, mức độ trân quý đối với một gã Ma Nhân Linh Đồ như thanh niên áo nâu không cần nói cũng có thể tưởng tượng. Quả nhiên, họ Lô vừa nhìn thấy thanh đao trong tay Liễu Minh, thần sắc lập tức lộ vẻ kích động. Gã hít sâu một hơi như để kiềm chế sự hưng phấn trong lòng rồi mới gật đầu liên tục:

“Tiền bối yên tâm, tiểu nhân nhất định sẽ khiến tiền bối thỏa mãn.”

Liễu Minh mỉm cười, vung tay ném trường đao trên tay cho thanh niên đối diện. Thanh niên áo nâu đỡ lấy trường đao một cách luống cuống. Ánh mắt của gã lộ ra một chút nghi hoặc nhưng rất nhanh liền khôi phục như thường. Đối phương sở hữu tu vi mạnh mẽ hơn gã không biết bao nhiêu lần, tự nhiên không sợ sự tình lấy tiền nhưng không chịu làm việc. Sau khi cất kỹ trường đao màu đen, thanh niên liền thi lễ thật sâu đối với Liễu Minh.

“Tiền bối, xin mời đi theo ta. Nơi ở tốt của thành Quảng Hàn đều trung ở khu vực phía Đông. Chỉ là gần đây tu sĩ vãng lai bỗng dưng tìm đến nhiều hơn, hơn nữa bọn họ đều lưu lại thời gian dài vì vậy nơi ở thanh tĩnh hiện tại đã không còn nhiều lắm.” Thanh niên áo nâu vừa nói vừa cất bước đi về phía Đông.

Liễu Minh khẽ động thần sắc, phất tay đánh ra một đạo hắc khí quấn lấy đối phương rồi bay thẳng đến thành Đông. Thanh niên áo nâu lập tức cả kinh sau đó thở dài một hơi như đã hiểu ra tình huống. Phong cảnh chung quanh nhanh chóng thay đổi. Sau vài nhịp thở, cả hai đã đến khu vực phía Đông của thành Quảng Hàn. Đường phố tuy rằng không đến mức huyên náo nhưng số người đã nhiều hơn không ít so với lối vào ban nãy.

“Như thế nào? Ngươi vừa nói hiện tại trong thành đã xuất hiện không ít ngoại nhân?” Liễu Minh nhìn quanh một vòng sau đó tùy ý hỏi một câu.

“Đúng vậy, bắt đầu từ hơn một năm trước, trong thành bỗng nhiên xuất hiện không ít khuôn mặt xa lạ. Hơn nữa bọn họ còn sở hữu tu vi không thấp. Không ít khách sạn cùng động phủ tạm thời trong thành đều được bọn họ bao trọn giống như chuẩn bị lưu lại nơi này trong thời gian dài. Hiện tại, những khách điếm tốt nhất trong thành cũng đã đầy khách. Có điều tiền bối cứ việc yên tâm, tiểu nhân biết một nơi còn có một ít chỗ ở trống, mà lại vô cùng yên tĩnh, hẳn sẽ phù hợp với yêu cầu của tiền bối.” Thanh niên áo nâu nói qua rồi dẫn Liễu Minh đi theo một hướng.

Liễu Minh nghe vậy nhưng vẫn không tỏ ra biểu hiện gì khác thường, đi theo sau lưng thanh niên áo bào nâu. Sau khi băng qua bảy tám chỗ rẽ ngoặt quanh co, cả hai đã đến được một khu vực tương đối u tĩnh. Nơi này sở hữu rừng trúc xanh rì, bên trong còn có dòng suối thanh tịnh uốn lượn. Tiếng động ồn ào của đường phố ở phía xa xa hầu như đã không còn nghe thấy. Xuyên qua rừng trúc, một tòa đình viện đã xuất hiện trước mắt bọn họ. Phía trên có treo một tấm biển, đề ba chữ ‘Thủy Trúc cư' thật lớn.