Mạc Đạo Vị Liêu Quân Tâm Túy

Chương 51: Thu nhi trúng độc




Mộ Thiên Sơn ra tay đập phá một xấp ngân phiếu, mẹ con Mỹ Nha lập tức giết gà mổ heo làm thịt, chuẩn bị một bàn thức ăn ngon.

Bách Quái lão đầu nhìn mẹ con Mỹ Nha bận rộn chuẩn bị thức ăn, cảm khái ngửa mặt lên trời than dài, nếu hắn có nhiều tiền như đồ đệ, cũng cầm một xấp ngân phiếu vung trước mặt mẹ Mỹ Nha, hắn không tin nàng không chịu làm bạn với mình.

Thu Địch Phỉ hiếu kỳ hỏi: “Ngươi không phải là cung chủ Thiên Khuyết cung sao? một cung chủ mà sao lại không có tiền?”

Bách Quái trợn trắng mắt trả lời “Thiên Khuyết cung thì cũng có phân biệt ah, cung chủ thì làm sao, cung chủ cũng là người ah, cung chủ cũng nghèo rớt mồng tơi ah”

Thu Địch Phỉ ngạc nhiên “À?” một tiếng, hỏi: “Thiên Khuyết cung trong ấn tượng của võ lâm là phú khả địch quốc, sao lại…”

Bách Quái không cho là đúng nói “ cái rắm, đó là ta cưa bom lung tung với bên ngoài thôi. Cái đó gọi là sĩ diện biết không. Dù sao người của võ lâm cũng không biết Thiên Khuyết cung ở chỗ nào, chúng ta luôn thần bí như vậy, nói khoác thế nào người ta cũng đâu phân biệt được thật giả, nhưng mà từ lúc ta giao Thiên Khuyết cung lại cho Tiểu Mộ, hắn đúng là rất biết cách kiếm tiền. Hừ, hừ”

Thu Địch Phỉ quay đầu nhìn Mộ Thiên Sơn đang rửa tay, vẻ mặt sùng bái.

Vị mỹ nam này, không chỉ ưa sạch sẽ còn giỏi kiếm tiền, lớn lên lại tuần mỹ như thế, có thể được hắn yêu thương đúng là phước của nàng.

Thu Địch Phỉ trong nội tâm cao hứng, người cũng trở nên khí phái hơn, hùng hồn móc hầu bao trong người ra, ra sức tìm, lấy ra mấy khỏa bảo thạch quý giá đã lấy khỏi xe ngựa của Mộ đại gia, đưa cho Bách Quái lão nhân “ cho ngươi nè, giữ lấy để sau này theo đuổi nữ nhân thì có cái mà dùng”

Bách Quái vẻ mặt cảm động nói “ nha đầu, ngươi từ đâu lấy được những thứ tốt này? Ta cũng muốn tới đó tìm ah”

Không đợi Thu Địch Phỉ trả lời, Mộ Thiên Sơn đã xuất quỷ nhập thần xuất hiện bên cạnh hai người, âm nhu nói với Bách Quái “ nếu ngươi muốn, hôm nào thừa dịp Phong Vũ đánh xe ngựa của ta, ngươi liền đi sau, thỉnh thoảng cúi đầu để ý, nói không chừng trong xe sẽ lăn ra mấy thứ như vậy”

Thu Địch Phỉ sắc mặt có chút túng quẫn, đại ca nàng lại đang trêu chọc nàng đây, nhịn không được mà tươi cười thẹn thùng.

Bách Quái vẻ mặt khó hiểu nhìn Mộ Thiên Sơn nói “ta rời khỏi Thiên Khuyết cung nhiều năm như vậy còn chưa trở về, không biết đã biến thành cái dạng gì rồi”

Kim Thiên Hương lẻ loi trơ trọi một bên, nhìn một nhà ba người nói nói cười cười, trong lòng tràn ngập hận ý.

Kim Thiên Hương cắn chặt hai hàm răng trắng ngà, tức giận nghĩ: nếu như không có nha đầu khờ chết tiệt này, nàng cũng đâu rơi vào tình cảnh bị bỏ rơi như hôm nay. Đều do nàng ta làm hại.

Đồ ăn chuẩn bị xong, một đám người quây quanh bàn với tâm trạng có người như đi ăn đám cưới, có người như dự đám ma. Mộ Thiên Sơn một mực nhìn chằm chằm vào đôi đũa của Thu Địch Phỉ và Kim Thiên Hương. Kim Thiên Hương thấy vậy tức giận hỏi “ sư huynh làm gì mà nhìn chằm chằm vào đôi đũa của ta như vậy? ngươi lo lắng sao? ngươi sợ ta sẽ hạ độc nàng sao?”

Mộ Thiên Sơn ghét nhất nữ tử cáu giận với hắn, đương nhiên nếu muội tử nhà hắn phát giận thì lại là chuyện khác, có thể nhịn nàng một chút. Nhưng là Kim Thiên Hương thì…Mô Thiên Sơn cau mày, âm nhu nói “ Thiên Hương ah Thiên Hương, vi huynh nhìn ngươi, không phải sợ ngươi hạ độc, mà ngươi nếu có cơ hội hạ độc chắc chắn sẽ không nương tay, có điều ngươi hạ độc gì, vi huynh sẽ có ngay giải dược đó, nhưng Thu nhi gần đây thân thể quá yếu, không chịu được sự giày vò của ngươi, nếu ngươi thực sự hạ độc trong thức ăn thì đừng trách vi huynh không nương tay với ngươi nhé”

Kim Thiên Hương bị Mộ Thiên Sơn nói như vậy thì tức giận và xấu hổ để đũa xuống nói “ được, ngươi lo lắng ta hạ độc hại nàng, vậy ngươi nhìn đi, ta sống cũng không có ý nghĩa gì, độc này ta tự uống”. Dứt lời không biết lấy từ chỗ nào trên người ra một viên dược, nuốt vào bụng, nháy mắt sắc mặt Kim Thiên Hương hết xanh lại trắng.

Bách Quái lão nhân ở bên cạnh hưng phấn nói “ là đoạn tâm hoàn. Tác phẩm vĩ đại ba mươi năm trước của ta, tính luôn cái gì tá kia, ta đưa cho sư đệ có mấy viên, không ngờ hắn còn giữ tới bây giờ, còn truyền lại cho ngươi, sự đệ thực sự là có lòng với ta nha. Oa, hahahah, dược ta chế ra đảm bảo chất lượng, cách nhiều năm vậy cũng không sao, chỉ cần nuốt vào ngay tức khắc đã có hiệu quả. Oa hahahah”

Lão đầu này…mẹ kiếp, so với đội hình cầu vồng chỉ có hơn chứ không kém.

Thu Địch Phỉ biết rõ bị trúng độc thì thống khổ thế nào, giờ phút này nhìn Kim Thiên Hương đau đớn, nàng rất không đành lòng, nhìn Mộ Thiên Sơn nói “ đại ca, hay là giải độc cho nàng đi, dù sao nàng cũng không có hạ độc ta”

Mộ Thiên Sơn lại thở dài một hơi, tiểu muội của hắn thật tốt bụng, nhất định ngày nào đó nàng sẽ gặp phiền toái vì sự tốt bụng của mình.

Mộ đại gia lắc đầu nói “ giải dược loại này ta không có, ngươi hỏi lão già chết tiệt đi”

Bách Quái nhìn Thu Địch Phỉ, nháy mắt nói “ một trăm lượng bạc một viên giải dược”

Thu Địch Phỉ vỗ án, gầm lên: “Lão già chết tiệt! Ta cho ngươi bảo thạch ngược lại kích thích lòng tham của ngươi rồi. Được ta dùng một trăm lượng mua giải dược của ngươi, ngươi trả lại toàn bộ bảo thạch cho ta”

Bách Quái chơi xấu nói “ không có cửa đâu, đã cho rồi là không được đòi lại”

Thu Địch Phỉ không nói hai lời, cúi đầu liễm mục, cung kính nói ra: “Tiền bối…”

Vừa nói được hai từ, Bách Quái đã cầu xin, ném ra một viên thuốc. Thu Địch Phỉ cầm giải dược nhìn về phía Kim Thiên Hương, lúc này nàng đang té trên mặt đất, thân hình run rẩy, không biết là bị độc phát hay vì đôi nam nữ vong niên cãi nhau mà tức giận…

Thu Địch Phỉ nhìn đôi mắt xinh đẹp của Kim Thiên Hương không ngừng trợn trắng thì quýnh lên, lập tức đi lại bên cạnh Kim Thiên Hương, cho nàng ăn giải dược.

Mộ Thiên Sơn lúc này đang nhớ lại câu sư phụ mình vừa nói qua, sắc mặt chợt biến, quát to một tiếng “ Thu nhi coi chừng”

Nhưng đã muộn.

Kim Thiên Hương đã đem hoàn thuốc thủ sẵn ở kẽ tay nhét vào miệng Thu Địch Phỉ, tay kia vận lực vỗ một cái, hoàn thuốc lập tức lăn qua yết hầu của Thu Địch Phỉ, chui thẳng vào bụng nàng.

Mộ Thiên Sơn xông lại, nâng Thu Địch Phỉ lên, nghiêm giọng quát hỏi Kim Thiên Hương “ ngươi cho nàng ăn đoạn tâm tán ư?”

Kim Thiên Hương ngửa đầu cười ha ha, thanh âm thê lương vô cùng, oán hận đáp: “Không tệ! Đúng là đoạn tâm tán! Ngươi đối với ta tệ như vậy, ta sao để cho nàng sống tốt”

Mộ Thiên Sơn giận dữ không thôi, một tay đặt sau lưng Thu Địch Phỉ, giúp nàng trừ độc, một tay mãnh liệt đánh ra, Kim Thiên Hương sắp hương tiêu ngọc vẫn vì một chưởng này nhưng Bách Quái lão nhân đã lắc mình tiến lên đỡ thay nàng, dù vậy, Kim Thiên Hương vẫn bị chưởng phong làm cho ói máu.

Mộ Thiên Sơn toàn thân ngưng đầy sát khí, giơ tay lên chuẩn bị phát chưởng lại bị tiếng rên rỉ thống khổ của Thu Địch Phỉ làm cho ngưng lại. Thu Địch Phỉ hai tay xoa ngực, cả người run rẩy vì đau đớn kịch liệt, máu tươi từ miệng nàng không ngừng phun ra.

Mộ Thiên Sơn trong lòng rất khó chịu, đau lòng ôm lấy Thu Địch Phỉ, ôn nhu gọi tên nàng.

Kim Thiên Hương âm lãnh nói “ ngươi bức độc giùm nàng cũng vô dụng, dược đã sớm chui vào bụng nàng rồi. Cái này là đoạn tâm tán, là thứ mà sư bá vừa nói, đứt ruột từng khúc hoàn mà hắn đã đưa cho cha ta. Hahaha, nó vào bụng lập tức tan liền, nha đầu chết tiệt kia không thể sống được, hahahah”

Bách Quái biểu tình cực kỳ phức tạp, lúc thì kiêu ngạo, lúc thì khó xử. Kiêu ngạo vì mình đã chế được loại độc dược độc đáo như vậy, bất an là vì hắn hiểu rõ đồ nhi của mình, sợ là Mộ Thiên Sơn sẽ hạ sát Kim Thiên Hương.

Quả nhiên, Mộ Thiên Sơn lần nữa lại phóng chưởng về phía Kim Thiên Hương, nhưng lần nữa lại bị Bách Quái ngăn cản, dù sao nàng cũng là ái nữ duy nhất của sư đệ mình, bất luận thế nào cũng không thể trơ mắt nhìn nàng chết đi.

Bách Quái ngăn cản một chưởng của Mộ Thiên Sơn xong, thần sắc cũng thay đổi, không còn vẻ đùa giỡn tí tởn như thường ngày nữa, nghiêm nghị nói với Kim Thiên Hương “ đúng vậy, đoạn tâm tán này là ta đã đưa cho sư đệ, ý của ta là muốn hắn dùng để phòng thân, không ngờ đến tay con gái hắn lại trở thành công cụ giết người. Ngươi tuổi còn nhỏ mà tâm tư lại ác độc như vậy, nha đầu kia có lòng tốt cho ngươi giải dược, ngươi lại hung ác quyết tâm giết nàng. Hương nhi, nhiều năm không gặp, sư bá không thể nào ngờ được ngươi sau khi lớn lên lại ngoan độc như vậy, có thể dùng tính mạng của mình để diễn trò khổ nhục kế. Ngươi tâm tư ác độc như vậy, công phu của ngươi cũng không nên giữ lại được nữa” nói xong, tay nâng lên, điểm mấy đại huyệt trên người Kim Thiên Hương, phế bỏ võ công của nàng.

Thu Địch Phỉ biết rõ Mộ Thiên Sơn sát ý không tiêu, tuy Bách Quái đã phế võ công của Kim Thiên Hương nhưng hắn vẫn còn nổi cơn thịnh nộ. Thu Địch Phỉ liền nhịn đau kéo ống tay áo hắn, suy yếu nói “ đại ca, được rồi, sư phụ đã phế võ công của nàng, để nàng đi đi. Ta không thích ngươi giết người vì ta” hơn nữa còn là đồng môn tương tàn.

Mộ Thiên Sơn chăm chú nhìn vệt nước mắt trên hai má tái nhợt của Thu Địch Phỉ, lúc này nàng đưa ra bất kỳ yêu cầu nào, hắn đều không cự tuyệt. Mộ Thiên Sơn vung tay nói với Kim Thiên Hương “ đi, từ nay về sau đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa, nếu không ta sẽ không nương tay”

Kim Thiên Hương cố sức bò lên, mắt đầy hận ý liếc nhìn hai người rồi tập tễnh rời đi.

Bách Quái thở dài nói “ yêu do tình sinh, hận do tham sống, tình khởi yêu lên, tình diệt yêu tiêu, yêu tiêu hận trường, hết thảy đều là oan nghiệt ha”

Mộ Thiên Sơn nhìn về phía Bách Quái, thanh âm đau đớn hỏi: “Thu nhi sẽ như thế nào!”

Bách Quái lắc đầu, bất đắc dĩ nói: ” tài nghệ giải độc của ngươi không kém gì ta, chẳng lẽ ngươi lại không biết nàng sẽ thế nào sao? Sơn nhi, đừng tự lừa mình dối người, cho rằng giả bộ không biết, nha đầu kia sẽ không có việc gì. Ta và ngươi đều biết rõ, nếu trong bảy ngày không tìm được Thiên Thủ Phật, không lấy lại được hai viên giải dược kia thì…thần tiên cũng không cứu được mạng của nha đầu này”

Mộ Thiên Sơn cảm giác như bản thân cũng trúng đoạn tâm tán, nội tâm đau nhức không thôi, giơ tay lên vận sức phát ra một chưởng, làm tường sập cây đổ, tiếng kêu sợ hãi vang lên. Thu Địch Phỉ vội đè tay hắn lại, run giọng nói “ đại ca, đừng là bị thương người vô tội”

Bách Quái chưa bao giờ thấy tiểu đồ đệ của mình lại không khống chế như thế, thấy hắn bi thống như vậy, biết hắn đã thực sự bị tình yêu trói buộc, nghĩ tới tình nhân trước kia, không khỏi đồng bệnh tương liên. Haizz, thế gian khổ nhất là yêu nhau mà phải âm dương cách biệt, vĩnh viễn không thể tương kiến.

Bách Quái từ trong lòng lấy ra một cái bình sứ, giao cho Mộ Thiên Sơn nói: “Sơn nhi, đem cái này cho nha đầu ăn, đây là thuốc giảm đau, ăn vào rồi sẽ làm nàng không cảm thấy đau đớn nhưng mà nó sẽ gây nghiện, dược hiệu càng lúc càng ngắn, cho ăn nhiều sẽ làm càng thêm suy yếu, cho nên nếu không phải vạn bất đắc dĩ cũng không nên cho nha đầu kia ăn…Haizzz”

Mộ Thiên Sơn tiếp nhận chai thuốc, lấy ra một viên cho Thu Địch Phỉ ăn, quả nhiên nàng cảm thấy đỡ đau nhức hơn.

Ngàn năm sau, giảm đau hoàn cũng được cải tiến hơn, hậu nhân gọi là nha phiến ah.

Mộ Thiên Sơn ôm Thu Địch Phỉ vào lòng, hai mắt ngập tràn đau đớn.

Thu Địch Phỉ tựa vào ngực Mộ Thiên Sơn, ôn nhu gọi “ đại ca”

Mộ Thiên Sơn ôn nhu đáp: “Thu nhi, đại ca ở đây, Thu nhi có gì muốn nói với đại ca”

Thu Địch Phỉ run run giọng nói “ đại ca. Ta muốn…ta muốn cùng ngươi bái thiên địa, ta muốn thành thân với ngươi, ta muốn làm thê tử ngươi, ngươi có chịu không?”

Mộ Thiên Sơn hai mắt nhắm lại, che đi giọt nước mắt đang sắp trào ra, khẽ hôn lên trán Thu Địch Phỉ, ôn nhu nói “ được, đương nhiên là được, đại ca đã sớm mong lấy được Thu nhi làm thê tử. Chúng ta lập tức thành thân đi”

Mộ Thiên Sơn ngẩng đầu, gọi Phong Nham mặt mũi tràn đầy ưu thương ở bên cạnh, phân phó “ truyền lệnh xuống, Mộ Thiên Sơn cung chủ Thiên Khuyết cung sẽ đại hôn, bảo mọi người chuẩn bị cho ta, ta muốn làm cho hôn lễ này còn hoành tráng hơn cả hoàng gia”

Phong Nham nhận được mệnh, đang muốn rời đi thì Thu Địch Phỉ gọi hắn lại, nhỏ giọng nói với Mộ Thiên Sơn “ đại ca, chúng ta không về Thiên Khuyết cung được không? chúng ta đến Bách Hoa cốc bái thiên địa được không?”

Mộ Thiên Sơn gật đầu đáp ứng, Phong Nham lĩnh mệnh mà đi, Bách Quái nhịn không được tò mò lên tiếng hỏi “ nha đầu, vì sao nhất định phải tới Bách Hoa cốc” rõ ràng trong Thiên Khuyết cung có hoa viên trống rất nhiều thảo dược quý hiếm nha.

Thu Địch Phỉ hai má tái nhợt vì mất máu nhưng vì một câu hỏi của Bách Quái lão nhân mà có chút ửng hồng, ngượng ngùng nhìn Mộ Thiên Sơn rồi rủ mắt xuống, không lên tiếng.

Mộ Thiên Sơn nhìn nha dầu trong ngực, mặt tái nhợt, vệt nước mắt vẫn còn dính trên má, vết máu nơi khóe miệng vẫn chưa khô, dung nhan thống khổ vẫn hiện lên vẻ ngượng ngùng…không khỏi xem đến ngây dại, trong lòng rung động vô cùng, vừa chua xót lại vừa ngọt ngào, vừa ấm áp lại vừa đau đớn. Nghĩ tới bảy ngày sau nàng có thể vì độc phát sẽ bỏ hắn mà đi, trái tim liền đau như ai vò ai xé, hận không thể đem nàng nhập vào trong thân thể mình mới cam tâm.

Thu Địch Phỉ tuy không nói, Mộ Thiên Sơn cũng hiểu. Nàng muốn đến Bách Hoa cốc, vì ở đó khi nàng độ công cho hắn, hai người lần đầu tiên nhìn thấy thân thể không mảnh vải của đối phương. Tại đó, nàng trúng độc của đội hình cầu vồng, hắn thấy nàng chịu đau, bản thân cũng khổ sở muốn chết. Ngay lúc đó, hắn biết mình đã động tâm với nàng, mà cũng tại đó, hắn đã điểm thủ cung sa cho nàng.

Thủ cung sa kia là hắn muốn nàng thủ thân, thủ tâm, thủ tình vì hắn.

Chu sa điểm ở Bách Hoa cốc, nàng cũng muốn hắn cởi bỏ cho nàng ở đó.

Tâm ý của nàng, hắn hiểu, mà tâm ý của hắn, Thu nhi phải chăng cũng hiểu?

Mộ Thiên Sơn hắn tuy danh chấn thiên hạ, lúc trước phong lưu đa tình nhưng một khi đã động chân tình thì nhất định sẽ không liếc nhìn nữ tử nào khác.

Thu nhi của hắn nhất định không biết, tình của hắn dành cho nàng thật ra đã sớm vượt qua khả năng tưởng tưởng của nàng, thậm chí cũng đã vượt qua khả năng tưởng tượng của hắn.

Tình, đã không thể nào diễn tả nổi, như gần như xa, có cũng được mà không có cũng không nhưng khi giật mình nhìn lại thì thật ra nó đã cắm rễ sâu trong trái tim, không cách nào xóa bỏ, không thể nào phai mờ, làm cho người ta đau khổ cũng làm cho người ta hạnh phúc. Từ nay về sau, hắn sẽ nắm tay nàng, vĩnh viễn không buông.