Mắc Nợ Trăm Triệu Văn Võ Bá Quan Cầu Xin Ta Đừng Chết

Chương 37: Chương 37





Ít nhất ba đứa con trai của lão không làm được.

Bên cạnh, Trương Trường Tri rất kích động: "Phụ thân, nhìn ngọn đèn này liền biết Dung thế tử lần này chi mạnh! Bữa tiệc này nhất định là xa hoa lãng phí, xem hắn mười mấy ngày sau trả tiền kiểu gì.

"Trương thừa tướng nhàn nhạt liếc con trai một cái, mặt không chút thay đổi: "Nói nhiều như vậy làm gì? Thu lại vẻ hả hê khi người gặp họa của con lại, không biết không thể để người ta nhìn ra cảm xúc sao?”Nói xong, lão bước nhanh về phía Tạ Hồng đang nghênh đón tân khách.

Trương Trường Tri: "???”Hắn mơ hồ nhìn lão nhị: "Phụ thân! làm sao vậy?”Trương Trường Hành cũng vẻ mặt mờ mịt.

Rõ ràng ở trên xe phụ thân còn rất cao hứng, chờ mong Dung Chiêu tổ chức yến hội xa hoa lãng phí, tại sao tới đây nhìn thấy cảnh tượng xa hoa lãng phí ngược lại mất hứng?Chẳng lẽ là lớn tuổi, hỉ nộ vô thường?Hai người nhanh chóng đuổi theo.


Trương Trường Ngôn uể oải rơi ở phía sau.

Hôm nay khách nhân tới phần lớn là xem náo nhiệt, vừa nhìn đại môn, không ít người trên mặt đều mang theo vui sướng khi người gặp họa…“Dung thế tử đã tiêu hai tháng rồi mà vẫn còn tiền tổ chức yến hội tốt như vậy sao?”“Chẳng lẽ đã tiêu hết của cải An Khánh Vương phủ rồi?”“Chậc, xem hắn trả tiền thế nào.

”“Đáng đời, ai bảo hắn được khen hơn hai tháng chứ?”…Vừa mới nhìn đại môn, không ít người liền tụ cùng một chỗ thấp giọng trào phúng.

Nhưng sau khi chân chính bước vào đại môn, những người này đều ngậm miệng lại, không đơn thuần là bận tâm An Khánh Vương, còn bởi vì… bọn họ đã bị sợ ngây người.

Biết là một bữa tiệc thịnh soạn, lại trăm triệu lần không nghĩ tới lại khiến người ta thán phục như thế!Một lão thái thái được nha hoàn đỡ tay, chỉ vào giá hoa cao lớn phía trước, kinh ngạc: "Sao lại dựng hoa cao như vậy?"Bà ta híp mắt, gật đầu: "Còn rất đẹp.

”Một tiểu nương tử trẻ tuổi che miệng: "Đó là tuyết sao? Sao mùa này lại có tuyết?”Có hạ nhân vương phủ trả lời: "Chỗ đó là Đông Viên, tuyết là giả, là vì để cho mọi người có thể trải nghiệm phong cảnh mùa đông.

”Một lang quân kinh ngạc: "Bên kia tại sao lại trăm hoa đua nở? Bây giờ rõ ràng là cuối hè!”Hạ nhân vương phủ trả lời: "Ngoại trừ các loài hoa có vào mùa này, những hoa khác đều là nghệ nhân dùng giấy và vải lụa tạo ra.

”“Đó là phong cảnh mùa thu sao?” Công bộ thượng thư kinh ngạc.

Trương thừa tướng nhìn theo tầm mắt, bên kia có một cánh cửa nhỏ viết "Thu Viên", từ cánh cửa nhỏ loáng thoáng nhìn thấy lá rụng vàng óng ánh đầy đất, rực rỡ chói mắt.


“Đúng vậy.

" Dung Chiêu cười đi ra.

Hôm nay cô mặc một bộ trường sam màu trắng bạc, trong lúc hành động, hoa văn nhàn nhạt trên trường sam lung linh, tóc vén lên, chỉ dùng ngọc quan trang trí, nhưng còn hơn không ít công tử tô son điểm phấn.

Trong đám nữ quyến xa xa, không ít nương tử trẻ tuổi đỏ mặt nhìn lén.

Dung Chiêu mắt nhìn thẳng, vẻ mặt thanh tú, tươi cười ôn nhuận như ngọc, lúc hành lễ không nhanh không chậm, bình tĩnh, thanh âm ôn hòa khàn khàn khó phân biệt nam nữ…“Dung Chiêu ra mắt các vị đại nhân.

”Rất nhiều người lần đầu tiên gặp Dung Chiêu, trong nháy mắt bị tư thái và dáng vẻ của cô kinh diễm.


Đây chính là Dung thế tử thanh danh vang dội hiện giờ?Quả nhiên là khí độ bất phàm!Nhất thời, tiếng khen vang lên.

Trương thừa tướng không vui lắm, ho khan một tiếng, nói sang chuyện khác: "Dung thế tử, khu vườn này của ngươi rất đặc sắc, có thể giới thiệu một chút không?"Dung Chiêu mỉm cười gật đầu, khách khí giải thích! “Bẩm thừa tướng, đây là vinh dự của Dung Chiêu.

”“Toàn bộ khu vườn chia làm năm khu vực, ở giữa là khu tiếp khách, bốn hướng đông nam tây bắc là khu ngắm cảnh, chia làm bốn khu xuân, hạ, thu, đông, tương ứng cảnh sắc bốn mùa.

”“Xuân Viên trăm hoa đua nở, chia ra hai đình một nam một bắc, nam khách nữ khách có thể tách ra nghỉ ngơi, chính giữa trăm hoa là sân khấu hí khúc, có nghệ nhân vương phủ biểu diễn, toàn bộ là hí khúc chưa từng xuất hiện trong kinh.

”.