Mặc Sinh

Chương 27




Nhưng nếu như. Chỉ là nếu như.

Kỳ hạn mười năm qua đi, ngươi vẫn nhớ ta, vẫn yêu ta, vậy, xin hãy trở lại bên ta.

Ngân hà xa xăm, vẫn có cầu Hỉ Thước tương phùng.

Âm dương cách biệt, còn có thể xuống mồ hóa điệp.

—–

Lý Kính lùi lại mấy bước, trái tim thình thịch nhảy. Lòng bàn tay lẫn mu bàn tay đều mướt mồ hôi. Nhưng đáy lòng hắn minh bạch, bản thân mình, vô luận thế nào cũng đấu không lại Thượng Ỷ, bởi vậy không thể tự loạn trận tuyến. Hắn ổn định tâm thần, hỏi: “Ngươi nói thế là có ý gì?”

Thượng Ỷ không đáp, chỉ hơi ngẩng mặt đắm trong ánh sao. Quỳnh lâu độc lập, ngọc liên hương khinh.

“Kỳ thực cũng không hẳn hoàn toàn là hận… Có lẽ do ta thủy chung không cam tâm.”

Thượng Ỷ thần tình lãnh đạm, như đang kể một câu chuyện không liên quan hệ tới mình, “Vì vậy, ta muốn hắn sống lại, sống thêm lần nữa.”

“Lần này, ta muốn hắn yêu ta. Đời đời kiếp kiếp, không chia lìa.”

Trăng treo giữa trời, gió lạnh đưa cành, loáng thoáng chim kêu.

Nhưng chỉ mấy tiếng thê thiết, khiến người nghe rùng mình không thôi.

“Ở trong động Yến Lăng suốt năm trăm năm, ta cuối cùng đem cốt nhục hắn tái luyện thành một viên nội đan, bắt một con hồ ly bình thường cho nó ăn, đợi nó sinh sản, liền ôm hồ ly sơ sinh về hồ hương nuôi lớn.”

“Qua trăm năm sau, nó hóa thành hình người, quả nhiên rất giống Mặc Yến Lăng… Mắt mày mũi môi, mỗi một đường, mỗi một nét… Ngay cả giọng nói…” Thượng Ỷ nhắm mắt lại, “Ta bèn đặt tên nó là Mặc Sinh.”

Mặc Sinh. Phục sinh.

Mặc gia Yến Lăng, cốt nhục trùng tổ, trăm năm phục sinh.

Lý Kính nghe vậy phẫn nộ, hắn không áp chế được lửa giận ngút trời, lớn tiếng chất vấn: “Bởi vì ngươi hận người vứt bỏ, bởi vì ngươi không chiếm được, cho nên ngươi hành hạ Sinh nhi như vậy, khiến hắn sống trong đau khổ sao?!”

“Có lẽ đúng… cũng có lẽ không đúng…” Thượng Ỷ nhìn Lý Kính, lại thâm sâu nhìn tiểu hồ, “Nhưng đây không phải ý định ban đầu của ta.”

“Ta vốn muốn hảo hảo yêu nó, thương nó. Nhưng nhìn đến khuôn mặt đó, chuyện cũ rành rành trước mắt, ta không thể không thống hận.” Thượng Ỷ thở dài, “Huống chi, ta dần dần phát hiện, Sinh nhi cho dù ngoan ngoãn, nghe lời ta, nó thủy chung không phải người ta cần.”

“Sinh nhi… nói sao cũng do ta nuôi lớn.” Thượng Ỷ như đang hồi ức, dừng chốc lát, mới kể tiếp, “Sinh nhi không phải vật tự nhiên, vi phạm tuần hoàn, thiên địa sinh dị, đám lão bất tử trong hồ tộc đã ẩn ẩn phát hiện bí mật của ta. Bọn họ đương nhiên không chịu ngồi yên, muốn mượn thời cơ Mặc Sinh hành lễ dò la chân tướng. Bởi vì sau khi hành lễ, mị hồ không cần biến về nguyên hình cũng có thể tu luyện. Sinh nhi, vốn chỉ là một con tiểu hồ bình thường, đương nhiên không làm được. Mà bọn họ tuyệt không dễ dàng bỏ qua cho sự tồn tại của nó.”

“Ta tất nhiên không thể để chuyện này xảy ra.”

“Nhưng không ngờ đám lão già kia bày kế dụ ta rời đi, chờ hôm sau ta chạy về hồ hương, Sinh nhi đã tin mấy lời nhảm nhí đó, bắt trói ngươi hành lễ thành thân.”

Lý Kính nhớ đến quá trình quen biết của hai người, ngu đần cỡ nào cũng vui vẻ chịu đựng, đáy lòng muôn vạn nhu tình, xoa xoa đầu tiểu hồ, thầm nghĩ, ta với Sinh nhi là nhân duyên trời định, ngươi làm sao đoạn được.

Thượng Ỷ sắc mặt băng hàn, “Ngươi cho rằng ta đoạn không được?!”

Lý Kính thất kinh, thì ra Thượng Ỷ thực sự có thể biết trong đầu mình nghĩ gì. Nhưng hắn tự thấy mình có lý, vẫn mạnh miệng: “Ngươi nói ngươi đoạn được, thế sao đến giờ bọn ta còn ở bên nhau?”

“Đương nhiên là ta cố ý làm vậy.” Thượng Ỷ lạnh lùng đáp, “Đêm đó các ngươi thành thân, ngươi chẳng qua chỉ tạm thời tắt thở ngất đi, nó liền khẩn trương trông nom ngươi suốt đêm. Hôm sau ta sai người đem chôn ngươi, nó còn khóc lóc không chịu. Ta tức khắc biết nó đã động chân tình.”

“Nhưng nó không hiểu, chân tình cho đi, chưa hẳn sẽ đổi lấy chân tâm hồi đáp.” Thượng Ỷ nhướn mày cười lạnh: “Sinh nhi từ nhỏ lớn lên ở hồ hương, ngây thơ đơn thuần, chưa trải nhân gian lừa lọc. Huống chi tính nó thẳng thắn, không biết che giấu, một nửa là trời sinh, một nửa là ta dụng tâm dạy ra.”

“… Tại sao?” Lý Kính phát hiện mình căn bản vô pháp giao tiếp với Thượng Ỷ, lão hồ ly này bụng dạ khó lường, lời nói ra, càng giải thích hắn càng rối rắm.

“Nhật trung tắc trắc, nguyệt mãn tắc khuy (*), cứng quá dễ gãy, mềm quá dễ phế.” Thượng Ỷ cười khẽ, “Nó như vậy, vô luận yêu ai, đều là tuyệt lộ. Nếu yêu phải một người còn là Dương Châu đệ nhất phong lưu công tử, làm sao tránh thoát thương tâm?”

(*) Mặt trời lên đến đỉnh sẽ xế; trăng mà tròn thời sẽ khuyết, cũng như bánh xe quay tới điểm cao nhất sẽ lộn xuống.

“Đời trước, ta nếm trải, đời này, nó nếm trải, ta coi như báo được thù.”

Lý Kính khuôn mặt tuấn tú trướng đến đỏ bừng, lắp bắp cãi bướng, “Ta, ta đâu có trăng hoa!”

Thượng Ỷ cũng không đếm xỉa hắn: “Lý công tử, ngươi quả nhiên không phụ kỳ vọng, thực sự nghĩ mọi cách thoát khỏi nó. Mà Sinh nhi quả nhiên cũng khờ đến mức, chạy theo ngươi khắp nơi, mặc ngươi dối gạt, kết quả, cư nhiên còn vì ngươi, nhiều lần không cần cả mạng mình.”

Lý Kính nhớ lại sai lầm quá khứ, trong lòng buốt nhói, nhưng vô pháp chống chế, dè dặt nói, “Sau đó ta hiểu ra… Nếu không tại ngươi hôm ấy làm khó dễ, ta với hắn đã sớm lưỡng tình tương duyệt.”

“Lưỡng tình tương duyệt?” Thượng Ỷ đột nhiên phá lên cười, “Bất quá chỉ chứng minh các ngươi có thể cùng hoạn nạn, điều này vốn không khó. Nhưng ngươi làm sao xác định mình có thể cùng nó hưởng lạc?”

“Lý Kính, nếu không trải qua sinh tử, chắc gì ngươi đã yêu nó?!”

“Ngươi dám nói hiện giờ trong lòng ngươi không phải cảm kích thương tiếc nhiều hơn chân tâm chân ái?!”

Lý Kính cứng họng, đứng sững tại chỗ.

Thượng Ỷ lại bức gần một bước, hai mắt nhìn xoáy vào Lý Kính, “Trước kia, ta đích thực đối đãi Sinh nhi không tốt. Hôm nay, ngươi đã có thể vì nó từ bỏ tất cả, ta tạm thời tin tưởng giữa các ngươi thật sự còn tồn tại chân tâm. Cho nên, ta dự định cho các ngươi một cơ hội.”

Lý Kính ngơ ngác nhìn hắn.

Cơ hội? Cơ hội gì?

“Ta mang Mặc Sinh đi, giúp nó khôi phục hình người. Mười năm sau, ngươi đến đây chờ nó. Nếu nó còn nhớ ngươi, cũng sẽ đến hội ngộ cùng ngươi.” Thượng Ỷ hai mắt tinh như sao điểm, lại lạnh như sương kiếm, “Ngươi có bằng lòng hay không?”

Lý Kính nhất thời tỉnh táo lại, hắn cảnh giác nhìn Thượng Ỷ, “Ngươi đến tột cùng có mục đích gì? Hay là lại muốn chia rẽ chúng ta?”

“Hừ!” Thượng Ỷ chóp mũi xuy một tiếng, ung dung nói, “Lý Kính, ngươi nghĩ kỹ xem, nếu ta thật sự muốn cướp Sinh nhi, có khó không? Trực tiếp động thủ là xong, cần gì tốn nhiều nước miếng.”

“Thế nhưng…”

“Đủ rồi!” Thượng Ỷ mất kiên nhẫn nhíu mày, “Ta đã nói, ta làm vậy chỉ vì Sinh nhi, muốn bù đắp lại cho nó. Hơn nữa thấy ngươi cũng coi như thật lòng.”

“Nếu hắn… Nếu hắn…” Nếu hắn qua mười năm liền quên mất ta thì sao?

Lý Kính ôm chặt Mặc Sinh, ngàn vạn câu nói phảng phất đều dính ở cổ họng, môi khép lại mở, nhưng không thốt ra được lời nào.

“Nếu nó quên ngươi, tự nhiên chứng tỏ duyên phận giữa hai ngươi đã hết.” Thượng Ỷ cười như phù vân, “Kỳ thực các ngươi vốn đã là một đoạn nghiệt duyên, Lý Kính, ngươi tội gì chấp mê bất ngộ?”

Lý Kính mắt điếc tai ngơ, thần hồn như đóng băng. Hắn chỉ biết ôm chặt tiểu hồ, rất sợ nếu buông lỏng một chút thôi, sinh mệnh trong tay liền biến mất.

“Bất quá, nếu ngươi nguyện ý để hắn vĩnh viễn là một con hồ ly, ta cũng không miễn cưỡng.” Thượng Ỷ quay đi, trời xuân se lạnh, gió lay vạt áo, “Ta chờ ngươi trong vòng một nén hương.”

Lý Kính cúi đầu, nhìn bảo bối trong lòng thật lâu. Nó ngủ rất say, nhẹ nhàng ngậm lấy ngón cái của mình, bộ dạng si mê, khóe miệng còn dính chút nước dãi. Thỉnh thoảng phẩy đuôi hai cái. Hồn nhiên không hay biết về thế giới bên ngoài.

Mười năm. Lý Kính, ta xem như cho các ngươi một cơ hội.

Mười năm, giản đơn hai chữ, tuyệt vọng song sinh với hy vọng.

Mười năm sau, sẽ là quang cảnh gì, liệu có tốt hơn hiện tại sớm chiều gắn bó?

Sinh nhi, ta có nên biết đủ, cứ như vậy cùng ngươi sống quãng đời còn lại?

Lý Kính áp má lên trán tiểu hồ, cảm thụ điểm ấm áp ấy, từ từ lan khắp toàn thân.

Hai mắt bỏng rát, nhưng không ngăn được tinh thần dần minh mẫn.

Sinh nhi, ngay cả khi khoái lạc bên nhau, ta vẫn muốn ngươi thần thái phi dương, vui cười sầu khóc. Ta muốn ngươi lúc thì nhu thuận, lúc thì bướng bỉnh, véo má ta bắt ta thích ngươi. Ta muốn ngươi yêu ta nhiều như trước, cả trái tim đều dành trọn cho ta.

Mười năm, không dài không ngắn, đời người có được bao nhiêu lần mười năm? Ta dùng mười năm này đánh cược với trời. Cược chúng ta mệnh định hữu duyên, cược ngươi sẽ không quên ta. Cho dù tương lai ta thua, tốt xấu gì cũng biết ngươi đã khôi phục mỹ mạo, gặp gỡ ai, phải lòng ai, ta đều không để tâm. Những khổ đau ta từng mang đến cho ngươi, hôm nay toàn bộ trả lại ta.

Phạt ta gặm nhấm tương tư, đau tận phế phủ, phạt ta vĩnh vĩnh viễn viễn chỉ có thể tưởng niệm ngươi.

Nhưng nếu như. Chỉ là nếu như.

Kỳ hạn mười năm qua đi, ngươi vẫn nhớ ta, vẫn yêu ta, vậy, xin hãy trở lại bên ta.

Ngân hà xa xăm, vẫn có cầu Hỉ Thước tương phùng.

Âm dương cách biệt, còn có thể xuống mồ hóa điệp.

Lý Kính ghé tai tiểu hồ, nhẹ giọng nhắn nhủ: “Sinh nhi, ngươi nhất định phải trở lại. Ta đợi ngươi. Mặc kệ mười năm hai mươi năm, Lý Kính ta, đời này chỉ đợi một mình Mặc Sinh ngươi.”