Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!

Chương 11: Chương 11





Kỳ Lâm bây giờ mới nhìn thẳng vào Mạc Chi Dương rồi nói
- “Ngươi đã nhớ ra đó là ai chưa?”
- “Chưa nhưng ta thấy quen mắt lắm.

Ngươi biết người này sao?”
- “Đương nhiên là ta biết rồi.

Để ta nói cho ngươi biết, và ngươi hãy vểnh tai lên mà nghe rõ đây.Cái người mà ngươi đang trố mắt ra nhìn và thấy rất là đẹp ý, là vợ của ngươi – BẠCH TỬ LỆ!!”
Kỳ Lâm cố tính nhấn mạnh tên để cho Mạc Chi Dương có thể ngấm vào trong người.Sau khi nghe tên của con người đã đánh bẫy mình, Mạc Chi Dương lập tức sôi máu lên, tức giận định đi ra chỗ Bạch Tử Lệ thì bị Kỳ Lâm ngăn lại khiến cho Mạc Chi Dương khó hiểu.

Mạc Chi Dương nhìn Kỳ Lâm, đen mặt nói
- “Sao ngươi lại ngăn ta lại? Bỏ ta ra! Ta muốn đi giết cậu ta!!”
- “Ngươi biết mình đã làm những gì với cậu ấy không? Mà bây giờ lại định ra đi đánh người ta nhưu vậy hả?”
- “Ta đã làm gì mà ngươi lại nói như vậy hả?! Ngươi là bạn ta đó! Ta còn chưa làm gì mà đã bị cậu ta đánh bẫy rồi đó.

Ta hôm nay phải xử được cậu ta”_Mạc Chi Dương tức giận nói lớn
- “Hah..


Ngươi nói là ngươi không làm gì ư? Ngươi bỏ cậu ấy một mình ở trong phòng, không cho ăn uống mấy ngày liền đến nỗi cậu ấy suýt nữa chết đi vì quá đói.

Đến tối ngươi còn lùng sục con nhà người ta như vậy rồi để người ta sợ hãi mà chạy trốn cả đêm.

Ngươi nghĩ xem làm như vậy là được hả?!”
- “Ta...Ta...”_Mạc Chi Dương bị Kỳ Lâm nói cho không thể mở lời ra
- “Còn nữa, ngay đến cả vợ của mình, nương tử của mình ngươi còn không biết mặt mũi như thế nào.

Ngươi coi vậy là được sao? Dù gì người ta cũng từ nơi khác tới, ở đây đã ít người rồi thì chớ, trong đêm tân hôn ngươi còn bỏ đi như vậy, ít ra cũng phải quan tâm hoặc cho người chỉ dẫn một cậu chứ.”
- “ Vì để gả vào đây, cậu ấy đã 2 ngày không ăn gì để giữ eo mặc cho vừa y phục cưới.Nếu ta mà không gặp cậu ấy chắc cậu ấy đã chết vì đói rồi”
Bị Kỳ Lâm nói như vậy, Mạc Chi Dương cũng bị chặn họng lại, ấp úng không nói được cái gì.

Chuyện này thực sự Mạc Chi Dương không biết, Mạc Chi Dương vẫn không tin được một người như vậy mà 2 ngày không ăn gì, đã thế trong ngày cưới nhiều việc như vậy chính bản thân Mạc Chi Dương đói đến nỗi sau khi cảnh cáo Bạch Tử Lệ xong cũng rời đi ăn để có tý vào bụng.

Vậy mà Bạch Tử Lệ lại có thể chịu đựng đến hơn 2 ngày không ăn gì, mà cũng chả kêu than gì với mình...
Mạc Chi Dương chỉ nghe nói Bạch Tử Lệ là một con quái vật nên bị mọi người xa lánh và được gả cho mình, cứ suy nghĩ ấy mà Mạc Chi Dương nghĩ Bạch Tử Lệ sẽ không đói nên đã ghét bỏ và rời đi.

Không ngờ Bạch Tử Lệ lại là một người đẹp như vậy, không nghĩ đó là một con quái vật xấu xí đâu.

Mạc Chi Dương quay sang nhìn người bị mình xem là quái vật đang vui vẻ ăn mẩu bánh mì không một cách ngon lành, vẫn chưa thể tin được mình có thể cưới được một người lại đẹp như vậy
- “Cậu...!Cậu ta thực sự là vợ ta sao?”
- “Chả nhẽ là vợ ta? Nếu ngươi không chăm sóc được cậu ấy thì để ta vậy”_Kỳ Lâm nhìn bản mặt ngơ ngác của bạn mình mà hết nói nổi
Mạc Chi Dương vẫn chưa tin trên đời lại có một người lại đẹp được đến như vậy, Kỳ Lâm định ngăn lại nhưng lại thôi, Bạch Tử Lệ đang vui vẻ định ăn nốt một mẩu bánh mì cuối cùng thì thấy Mạc Chi Dương đang tiến đến lại gần mình, sắc mặt đen kịt nhìn mình liền hoảng sợ, khuôn mặt tái mét, nghĩ chắc chắn đến đây để xử lý vụ hôm qua.

Bạch Tử Lệ bây giờ có chạy cũng không kịp nên đã bỏ giỏ đồ ăn đi mà quỳ rạp xuống
- "Xin...!Xin nhị hoàng tử tha mạng.

Ta....!Ta thực sự không cố ý đâu.

Xin nhị hoàng tử tha mạng"
Mạc Chi Dương ngỡ ngàng khi thấy hành động quá dỗi sợ hãi của Bạch Tử Lệ, bây giờ Mạc Chi Dương mới nhận ra được sự đáng sợ của mình tối hôm qua rồi.


Mặc dù Bạch Tử Lệ là con lai giữa con người và thần nhưng đứng trước Mạc Chi Dương với sự tức giận như vậy thì vẫn sợ hãi là đúng rồi, con người hay thần thì đều sợ chết cả thôi.

Mạc Chi Dương bây giờ lại thấy không tức giận chuyện tối qua nữa, mà trong đầu cứ vang vảng lời của Kỳ Lâm nói, nhìn kĩ lại thì người con trai này có vẻ hơi gầy, đã thế lại còn phải nhịn đói hơn hai ngày nữa, thực sự không thể chịu nổi là đúng rồi.

Giờ đây, Mạc Chi Dương cảm thấy ăn năn cho những việc mình đã làm, tuy bề ngoài nhìn đáng sợ, lầm lì như vậy thôi nhưng bên trong lại khác biệt hoàn toàn, ấm áp, dịu dàng nhưng chưa bao giờ bộc lộ ra, biết phân biệt đúng sai, cái xấu cái ác để hành xử và vì hoàn cảnh không cho phép nên không dám thể hiện ra ngoài.

Mạc Chi Dương muốn là con người hoàn toàn không có điểm yếu nào để cho người khác không phải coi thường nên mới làm như vậy.

Hóa ra người con trai xinh đẹp trước mặt là vợ mìn ư?
Tên là Bạch Tử Lệ...!
Bạch Tử Lệ...
Định tiến lại đỡ Bạch Tử Lệ dậy thì thấy Bạch Tử Lệ hét toáng lên, cả người co lại, run rẩy cực độ.

- "Bạch Tử..."
- "Ta sai rồi, sai rồi! Xin ngài hãy tha mạng cho ta.

Hức hức...!Ta sai rồi..."
Kỳ Lâm thấy tiếng hét chả Bạch Tử Lệ liền hốt hoảng chạy ra xem, thấy Bạch Tử Lệ đang ôm đầu, cả người run rẩy, nước mắt giàn dụa, miệng không ngừng cầu xin Mạc Chi Dương tha cho mình.

Kỳ Lâm quay sang nhìn Mạc Chi Dương thì thấy cậu ta đang cúi mình xuống, bối rối muốn giải thích nhưng không được,chắc là định đỡ dậy nhưng vì cái bản mặt kèm theo sự việc hôm qua đã làm kinh động đến Bạch Tử Lệ rồi.

Kỳ Lâm thở dài, tiến lại gần Bạch Tử Lệ rồi đỡ dậy

- "Không sao, không sao đâu.

Cậu ta sẽ không làm gì ngươi đâu nên ngươi yên tâm"
- "Hức hức...!Ta sợ...!Sợ lắm...!Ta xin lỗi nhị hoàng tử...!Ta xin lỗi ngài rất nhiều..."
- "Không không phải lỗi của ngươi.

Để ta đưa ngươi về phòng nhé"
Kỳ Lâm đưa Bạch Tử Lệ đang nức nở về phòng của mình.

Khi đi qua Mạc Chi Dương vẫn đang ngơ ngác, Kỳ Lâm nói nhỏ một câu:
- "Ta nghĩ ngươi nên học cách tôn trọng người khác đi.

Không nên vì những tin đồn nhảm nhí ấy mà ghét bỏ người ta được.

Cẩn thận mất vợ như chơi"
Nói xong, Kỳ Lâm rời đi để lại Mạc Chi Dương vẫn đứng đó nhìn theo bóng lưng đang khuất dần của Bạch Tử Lệ, tự hỏi rằng mình đáng sợ đến vậy sao? Và sao Kỳ Lâm lại nói mất vợ như chơi? Mạc Chi Dương sau một lúc mới tỉnh ngộ ra, lúc này mới bắt đầu đuổi theo hai người
Và tất cả chuyện này đều bị Minh Hạ nhìn thấy, Minh Hạ nắm chặt lấy tay mình, móng tay ghim vào da thịt khiến nó chảy máu thành dòng đang nhỏ xuống dưới đất.