Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!

Chương 49: Chương 49





…1 tuần sau …
Ngày nào Mạc Chi Dương cũng ngồi bên cạnh để trông chừng Bạch Tử Lệ, thay quần áo, tắm rửa, cho Bạch Tử Lệ ăn, chăm sóc Bạch Tử Lệ từng li từng tí khiến cho ai nấy cũng phải bất ngờ, lần đầu tiên họ thấy chủ tử mình như vậy, ai ai cũng nói về chuyện của Mạc Chi Dương và Bạch Tử Lệ.

Họ nói tình cảm của hai người ngày càng tốt lên, hoàng tử phi còn đẩy nhị hoàng tử ra để bảo vệ cho ngài ấy khi con sư tử vồ lấy mà, Mạc Chi Dương lại có thể dịu dàng với một người như vậy, đúng là chuyện hiếm thấy mà.
Nhưng mỗi khi đi qua Minh Hạ, mọi người lại im bặt, không nói gì vì họ đều biết tình cảm của Minh Hạ đối với nhị hoàng tử, nhưng tất cả chuyện này Minh Hạ đều nghe hết rồi.

Minh Hạ tức giận vô cùng, vụ hạ thuốc Bạch Tử Lệ để Bạch Tử Lệ không thể dậy giúp người dân không thành, cả vụ cho thuốc dại cho con sư tử cũng thất bại, đã vậy lại còn để Bạch Tử Lệ lấy thêm sự thương cảm của Mạc Chi Dương nữa chứ.

Đúng là tức chết mất!
- *Ngay cả cái tên kia cũng không giúp mình điều chế thuốc nữa.

Bây giờ mình cần xóa kí ức của nhị hoàng tử, để ngài quên hết chuyện ấy đi.

Rõ ràng là lên kế hoạch tỉ mỉ như vậy rồi mà? Tại sao vẫn thất bại chứ?!*

Minh Hạ đang vừa đi vừa suy nghĩ, không ngờ lại đâm phải ai đó rồi ngã xuống.

Người đó lo lắng hỏi thăm Minh hạ có bị làm sao không rồi đưa tay ra để đỡ Minh Hạ lên, Minh Hạ ngước lên thì thấy đó là tam hoàng tử - Mạc Phước Đình.

Minh Hạ thấy vậy liền bật phắt dậy hành lễ với tam hoàng tử, trong lòng vô cùng lo lắng vì người này là đứa con được hoàng thượng sủng ái nhất, nếu có ai dám làm cho tam hoàng tử phật lòng thì chỉ còn cái cổ mà thôi, đầu sẽ lìa ra lúc nào không hay.

Tam hoàng tử nhìn chằm chằm vào Minh Hạ, thấy người này khá hợp với sở thích của mình, lúc đầu định mắng chửi cho người đã đâm mình một trận nhưng khi nhìn thấy Minh Hạ thì lại phản ứng ngược lại.
Khuôn mặt ngây thơ, trong sáng, mái tóc đen dài được búi gọn lên, thân hình chỗ nào chỗ đó đều đầy đặn, đúng chuẩn người Mạc Phước Đình đang tìm kiếm.

Tam hoàng tử chỉ mỉm cười rồi nói mình không sao, còn hỏi ngược lại Minh Hạ khiến Minh Hạ bất ngờ nhưng rất nhanh đã nhận ra ý đồ của tam hoàng tử, liền mỉm cười nhẹ nhàng với Mạc Phước Đình
- “Nô tỳ không sao, cảm ơn tam hoàng tử đã quan tâm tới nô tỳ”
- “Không… Không có gì đâu.Ngươi không sao là tốt rồi”_Mạc Phước Đình đã bị nụ cười ấy thu hút mà ngơ ngác ra nhìn
- “Vậy nô tỳ có việc.

Nô tỳ xin phép tam hoàng tử đi trước ạ”
- “À Ừ… Ngươi đi đi.

Làm việc cẩn thận nhé”
Minh Hạ rời đi với sự đắc ý, hầu như mọi đàn ông trong kinh thành này mỗi khi nhìn thấy nụ cười của Minh Hạ đều đổ hết, trừ Mạc Chi Dương ra.

Minh Hạ không níu kéo vì muốn tạo tương tư cho tam hoàng tử, để ngài ấy nhớ mình đến nỗi điên lên, đến lúc đó, Minh Hạ chỉ cần mềm dẻo một tý, rồi nói gì thì tam hoàng tử cũng làm theo mà thôi.
Mục tiêu của Minh Hạ là nhị hoàng tử chứ không phải tam hoàng tử quá ngốc nghệch, chưa hiểu sự đời này nhưng vì là con cưng của hoàng thượng nên Minh Hạ cố tình dụ dỗ Mạc Phước Đình, dùng quyền lực để chèn ép Bạch Tử Lệ - cái này thì Bạch Tử Lệ và Mạc Chi Dương không thể chống lại.
Bên chỗ Mạc Chi Dương
Mạc Chi Dương đã nhìn thấy tất cả từ trên cửa sổ, chỉ cười khinh một cái rồi quay mặt vào trong, hóa ra bấy lâu nay người mà Mạc Chi Dương có thể nói là tin tưởng nhất trong cung này cũng là chỉ là một người hám danh lời mà thôi, Mạc Chi Dương nhìn là biết Minh Hạ đang định dùng tam hoàng tử để chèn ép hai người.
Thật ghê tởm mà!

Mạc Chi Dương quay lại nhìn thân hình đang hôn mê suốt một tuần, từ đầu đến giờ, Bạch Tử Lệ là người duy nhất không tính toán để mưu hại Mạc Chi Dương mà luôn luôn cố gắng, nỗ lực để có thể làm tốt nghĩa vụ, trách nhiệm của mình, không ham danh lợi, vì tiền bạc mà làm mờ con mắt,luôn cống hiến hết mình, đây mới là người Mạc Chi Dương thực sự tin tưởng.
Vốn là một thường dân, nay lại trở thành hoàng tử phi vì ngoại hình, lại gả cho một tên hoàng tử không được sủng ái, chắc hẳn có rất nhiều lời bàn tán, xôn xao, lời qua tiếng lại về Bạch Tử Lệ.

Người bình thường Mạc Chi Dương nghĩ không chịu được mà phát điên lên, còn Bạch Tử Lệ vẫn vui vẻ, luôn luôn đối xử với mọi người rất tốt, không hề oán than một câu nào.

Nghĩ đến đây, tim của Mạc Chi quặt thắt lại, dặn lòng phải bảo vệ người này thật tốt, không thể để Bạch Tử Lệ tổn thương thêm lần nào nữa
- “Ưm…”
Đang trầm tư suy nghĩ thì Mạc Chi Dương nghe thấy tiếng của Bạch Tử Lệ, liền đứng bật dậy, lại chỗ Bạch Tử Lệ thì thấy Bạch Tử Lệ đã mở mắt rồi, Mạc Chi Dương liền cho gọi thái y, còn mình thì lo lắng hỏi thăm Bạch Tử Lệ
- “Ngươi cảm thấy thế nào rồi? Đỡ đau hơn chưa? Còn đau ở đâu không?”
- “Ư…”_Bạch Tử Lệ cố gắng đưa tay về phía Mạc Chi Dương
- “Ta đây ta đây.

Không sao rồi.

Mọi chuyện đã ổn rồi”
Mạc Chi Dương nắm lấy tay của Bạch Tử Lệ áp lên má mình rồi dịu dàng trấn án, Bạch Tử Lệ lúc này òa khóc lên vì vẫn còn cảm giác sợ hãi, Mạc Chi Dương thấy vậy liền ôm Bạch Tử Lệ vào lòng dỗ dành, liên tục vuốt lưng trấn an.


Mạc Chi Dương càng dỗ thì Bạch Tử Lệ khóc càng to, nằm trong lòng Mạc Chi Dương, ôm chặt lấy người trước mặt, khóc òa như một đứa trẻ khiến Mạc Chi Dương bối rối không biết phải làm sao.

Mạc Chi Dương chỉ biết ôm Bạch Tử Lệ rồi liên tục an ủi, dỗ dành Bạch Tử Lệ mà thôi
- “Đừng khóc nữa mà.

Nín đi nào, ngoan… Không sao hết rồi! Tất cả đều ổn rồi.

Ngoan nào…”
- “Hức Hức… Đừng bỏ ta mà… Đừng bỏ ta đi…”
- “Sẽ ổn thôi… Ngoan, không phải sợ nữa.

Ta ở đây với ngươi, ta không đi đâu cả”
Cứ như vậy, Mạc Chi Dương ngồi dỗ dành Bạch Tử Lệ đến sáng….