Mạc Vương Xin Giữ Liêm Sỉ!!

Chương 70: 70: H Bão 1625





Bạch Tử Lệ cảm nhận được một dòng chảy mát lạnh đang phủ lên mông của mình, nhận ra điều mà Mạc Chi Dương sắp làm nên đã giãy dụa kịch liệt, muốn đẩy ra nhưng Mạc Chi Dương đã giữ chặt chân của Mạc Chi Dương rồi banh rộng ra thành hình chữ M, đồng thời cắt đứt nụ hôn giữa hai người, thích thú ngắm nhìn thành phẩm của mình.

Bây giờ, tất cả phía dưới đều được phơi bày trước mặt Mạc Chi *****, *** nhỏ cũng hưng phấn vì nụ hôn mà dựng đứng lên, vật nhỏ màu hồng hồng đang run rẩy vì tiếp xúc với hơi lạnh bên ngoài, bên dưới được đổ đầy dung dịch bôi trơn khiến cái mông mềm mịn của Bạch Tử Lệ vì thế mà bóng nhẫy lên.

Nhìn rất chi là đáng yêu.

Một tay Mạc Chi Dương cầm lấy vật nhỏ, bắt đầu tuốt lộng, còn ác ý nhấn mạnh trên đỉnh đầu vật nhỏ khiến cho Bạch Tử Lệ không khỏi rùng mình, tay còn lại thì đưa đến phần hậu huyệt mà xoa nhẹ ở bên ngoài và rồi theo đó mà đâm một ngón tay vào.

- “A...Đau...Không muốn...Hức Hức”
Có dị vật xâm nhập nên bên trong Bạch Tử Lệ vô thức siết chặt lại, đau đớn lại bao trùm khiến cả người Bạch Tử Lệ căng cứng, run rẩy liên tục, những giọt nước mắt cũng tuôn ra, chảy dài trên khuôn mặt xinh đẹp ấy.


Mạc Chi Dương thấy vậy liền rướn người lên, hôn nhẹ lên khóe mắt an ủi, đồng thời bên dưới cũng chăm sóc cho vật nhỏ kĩ lưỡng khiến cho nó rỉ ra nước liên tục, phía dưới cũng theo đà đó mà từ từ tiến vào sâu bên trong và nhẹ nhàng nhất có thể để không làm cho Bạch Tử Lệ quá đau.

Tuy lúc đầu có hơi đau thật nhưng dung dịch đó cũng có chất kích thích nên sau một lúc, bên dưới Bạch Tử Lệ đã nhanh chóng thích nghi với ngón tay, cảm giác ngứa ngáy bắt đầu xuất hiện, hai bên **** ***** **** cũng vì thế mà siết chặt lại như muốn đòi hỏi thêm.

Mạc Chi Dương cũng nhận thấy điều này liền mỉm cười hài lòng mà cho thêm một ngón nữa vào luân động kịch liệt bên trong
- “Lệ Lệ, miệng thì nói không muốn nhưng sao bên dưới cứ siết chặt lấy tay ta như muốn đòi hỏi thêm vậy? Hửm?”_Nói xong, Mạc Chi Dương cố tình nhấn mạnh vào điểm nhạy cảm của Bạch Tử Lệ
- “AH HỨC!! C-Chỗ đó...Đừng mà...A...N-Nhanh quá rồi...Em không có...Hah Ư...Không có mà...”_Bạch Tử Lệ bị khoái cảm đánh úp khiến cả người giật nảy rồi cong lên, không chịu nổi mà nức nở nói
- “Ta thấy miệng ở dưới thành thật hơn đó nha~ Bé yêu à, nói dối là không hề tốt chút nào đâu.

Ta nghĩ em nên thành thật hơn”
- “Em...Ư ỨC...Em không có thật mà...Hức Hức...Ngài bắt nạt em...Em không có như vậy...”
Mỗi câu nói của Mạc Chi Dương nói ra thì hai ngón tay lại nhấn mạnh vào điểm nhạy cảm khiến Bạch Tử Lệ sung sướng vì khoái cảm liên tục tiến tới không ngừng, miệng nhỏ mở lớn phóng đã rên rỉ, hai tay nắm chặt lấy bả vai Mạc Chi Dương, cong người đón nhận khoái cảm.

Ngón tay càng ngày càng chuyển động nhanh dần, vì vậy khoái cảm cũng tăng lên, Bạch Tử Lệ không chịu nổi nữa liền la lên, co rút người rồi cao trào, bên dưới vì thế mà cũng siết chặt lại.

Mạc Chi Dương hài lòng mỉm cười rồi cúi xuống ôn nhu lần nữa hôn lên môi Bạch Tử Lệ, và cũng tự giải thoát cho “cậu bé” đã hưng phấn đến trướng đau của mình ra, căn chỉnh cho đúng trước cửa hậu huyệt, không lưu tình mà thẳng hông, thúc mạnh vào bên trong.

Bạch Tử Lệ đang đắm chìm trong nụ hôn sâu với Mạc Chi Dương thì bị một cơn đau đớn ập tới khiến cho Bạch Tử Lệ đau tới ứa nước mắt, hai tay cào mạnh lên bả vai Mạc Chi Dương khiến nó chảy máu, đôi mắt trợn tròn lên, miệng nhỏ mở lớn không ngừng thở dốc vì đau
- “Đ-Đau...Đau quá...A...Ngài mau rút ra đi...Đau quá...Hức Hức...”
- “Suỵt, ngoan nào.


Ta thương, ta thương...Ta xin lỗi em, là do ta hấp tấp quá.

Xin lỗi em, xin lỗi em nhiều lắm”
Mạc Chi Dương đặt đầu Bạch Tử Lệ nằm lên cánh tay của mình, dịu dàng hôn lên trán Bạch Tử Lệ để trấn an, rồi từ từ di chuyển xuống dưới vùng cổ tiếp tục cắn mút tạo dấu chủ quyền, cánh tay bên dưới xoa nhẹ lên bụng Bạch Tử Lệ cho đỡ đau.

Bạch Tử Lệ bị hành động quá mức ôn nhu làm cho phân tâm, nhìn người đang âu yếm mình đang ra sức nghịch ngợm trên ngực mình, hết cắn rồi lại vân vê hai điểm nhỏ trước ngực rồi lại nhìn xuống “cậu bé” to lớn đang ở sâu bên trong mình kia mà không khỏi xẩu hổ đỏ hết cả mặt lên.

Đến bây giờ nhìn lại cái kích thước ấy vẫn khiến Bạch Tử Lệ sợ hãi, không hiểu sao bên dưới lại có thể nuốt trọn được chứ.

Mạc Chi Dương nhận thấy Bạch Tử Lệ không hề chuyên tâm vào chuyện bọn họ đang làm liền cắn mạnh vào ngực Bạch Tử Lệ một cái khiến Bạch Tử Lệ đau đớn kêu lên
- “AH! Đau...Ngài làm cái gì vậy? Sao lại cắn em chứ?”
- “Hửm? Đau sao?”_Mạc Chi Dương ngước lên nhìn Bạch Tử Lệ
- “Đương nhiên là đau rồi.

Ngài cắn mạnh như thế chả nhẽ em không đau chắc?”

- “Ta xin lỗi.

Hay bây giờ em cũng cắn lại ta, vậy là chúng ta..Á!”
Chưa để Mạc Chi Dương nói hết thì Bạch Tử Lệ dùng hết sức bình sinh của mình mà vươn lên cắn vào má của Mạc Chi Dương khiến cho trên má hằn lên một vết cắn rất lớn.

Ở ngay chỗ đó bắt đầu đỏ ửng rồi nhói nhói lên, Bạch Tử Lệ thỏa mãn nhìn tác phẩm của mình mà nhìn Mạc Chi Dương mỉm cười, như kiểu muốn nói rằng ngài thấy em giỏi chưa? Đừng có mà khinh thường em.

Mạc Chi Dương thấy vậy cũng chỉ bất lực trước hành động quá dỗi đáng yêu đó.

Bên dưới dường như cũng được thả lỏng phần nào rồi, Mạc Chi Dương nhân cơ hội Bạch Tử Lệ đang lơ đễnh liền từ từ rút ra rồi đâm mạnh vào bên trong....