Mãi Là Quản Gia Của Em

Chương 10: Sự thật




Con tàu Cali đưa chúng tôi đến vịnh Mũ Trắng (hay vịnh Tiên Cá) *phỏng theo Cướp biển Caribe 4 chút thôi*. Vì là tàu không người lái nên chỉ có mình tôi và hắn

Đứng trên boong tàu, ném chiếc khăn choàng xuống biển. Lộ ra mái tóc vô màu dài đến thắt lưng và xoăn nhẹ, tự nhiên. Dùng tất cả sự dũng cảm bình sinh, tôi mở lời

— Ngươi ko phải người thường đúng không?

Gương mặt hắn ngạc nhiên và đơ ra một lúc

— Tiểu thư biết rồi à? Đúng! tôi không phải người thường _ánh mắt đượm buồn

Đã đoán được một phần thân thế của hắn nhưng tôi vẫn ngạc nhiên. Chưa để tôi kịp nói tiếp, hắn đáp luôn

— Là vampire chắc tiểu thư hiểu rõ nhất! Xin người h…hãy l…lập giao ước với tôi

— Ta ko tin bất cứ ai hết kể cả dì Anna! Và cũng chẳng sợ chết nên bảo vệ cũng bằng thừa

— Nhưng…

Tôi thừa biết nếu để hắn tiếp lời, chắc chắn sẽ siêu lòng

— Chắc Shiki_kun cũng biết dòng họ vampire là kẻ thù muôn kiếp của ta. Nên khi bổn tiểu thư còn ăn nói tử tế, biến đi…

Hắn tỏ vẻ ngạc nhiên vô độ, trong đôi mắt tím thẳm kia có sự thất vọng lẫn uất hận. Động tác gục mặt xuống thể hiện rõ nét điều đó

Có thể bạn nói tôi vô tình, nhẫn tâm nhưng chẳng có ai ở bên tôi mà còn sống (dì Anna nhận được sự bảo hộ từ gia tộc Wisdon) người thì bị giết, kẻ tan biến thành cát bụi… Sự độc ác này tốt cho hắn cũng là điều mà kẻ vô dụng này làm được. Tôi_ kẻ sống nhiều mặt này có diễn thêm cũng chẳng sao. Nhưng Shiki phải sống và hạnh phúc_ tha thứ cho tôi nhé! người cho tôi chút kí ức của con người đang sống

Hắn đến rồi đi không lời chào hỏi như cơn gió kia vậy. Tôi đã luôn sống giả dối từ khi bố mẹ mất nhưng sự thật là có hắn thật tốt, không cô đơn, không buồn tủi… Những giây phút ở cạnh hắn, tôi như được thể hiện đúng tính cách của bản thân: một chút ngốc nghếch, một chút dại khờ… mà hạnh phúc ghê gớm đến không tưởng.

Giờ muốn khóc cũng ko được nữa rồi. Nước mắt tôi đã cạn khô từ lúc nào. Khóc…nhẹ lòng… vậy mà cũng ko thể. Ngày tháng hạnh phúc trong cuộc đời bi thương của tôi đã kết thúc. Violet Abertora lại trở về với sự lạnh lùng và tàn nhẫn.

Thoáng chấp đã đến nơi_ hang động của Lamia.

Hình ảnh một người con gái mỏng manh trong bộ váy đen tuyền đối mặt với những sóng gió tàn khốc trước mặt sẽ còn tiếp diễn…