Mãi Là Quản Gia Của Em

Chương 16: Nụ hôn và kí ức đầu tiên




Hiện tại, chúng tôi đang ở vườn sau dinh thự. Điều này hoàn toàn là CỐ Ý, CỐ Ý TOÀN TẬP!!! Hắn thừa biết tôi yêu quý khu vườn này thế nào mà??? Thế là muốn tôi chết vì bực tức.

“Rõ ràng là anh gây chuyện trước! Chúng ta giải quyết mọi chuyện ngay đây luôn đi!!! ”

” Đó cũng là điều anh muốn đề cập ”

” Giờ thì giải thích mọi điều mà anh còn giấu em về cái giao ước đáng ghét đó! Ngay là luôn!!! Thực thi! ” Cái này không phải tôi khó tính hay đa nghi. Nhưng hôm nay là nụ hôn, biết đâu ngày mai là ôm hôn + sờ mó! rồi kế tiếp nữa là abc rồi xyz thì sao chứ? Thẳng thắn từ đầu vẫn là tốt nhất!

” Từ xa xưa, nghi lễ hô…à…kiss là bắt buộc. Có thể cần sự đồng thuận của cả hai, nhưng vẫn còn bắt buộc phải….. làm vậy… ”

” … ” Kể ra tôi không thể trách móc, nghi lễ quái dị này có từ xa xưa vốn chẳng thể chống lại. Tôi hiểu cho hắn nhưng ai hiểu cho tôi??? Tình cảm dành cho hắn có phải là tình yêu? Hay đơn thuần chỉ là tình bạn, sự yêu mến, biết ơn thôi? Đó là điều chưa thể giải đáp ngay! Cách tốt nhất: chiến đấu!!! Tôi phải hạ sư huynh biến thái trước rồi mới có thể bình tâm, suy nghĩ thật kĩ về quan hệ và tình cảm giữa tôi và hắn rốt cuộc là gì?

Không thể để khu vườn này bị tàn phá! Tôi quyết đấu với sư huynh ở sân trước. Chạy vào phòng lấy vũ khí, tôi thấy hắn buồn buồn nhưng vẫn tặng tôi nụ cười hiền

” Cẩn trọng nhé! Nhớ đừng bị thương, anh luôn ở cạnh em ”

” Uhm! Cảm ơn anh, Shiki! ”

Phá vỡ bầu không khí lãng mạn của tôi chẳng ai khác ngoài sư huynh. Do “Rađa”chưa định vị được sư huynh là thể loại gì? Nên tạm thời cầm tạm thời cầm 5 khẩu súng ngắn khác nhau phòng thân. Hai khẩu đầu tiên không ăn thua, hai khẩu tiếp theo chung số phận, đến khẩu cuối cùng … chính là nooooó!!! Kết luận: sát nhân bấy lâu tôi kiếm tìm là quỷ!!! Một con quỷ thực sự! Điều rất tiếc là mr. quỷ này KHÔNG HỀ THÂN THIỆN chút nào! Tuy những phát bắn của tôi có thể gây sát thương nhưng hình như chẳng thấm vào đâu so với sự hồi phục của sư huynh! Và mục tiêu của vô số quả cầu ma thuật đen kia đã từ tôi sang hắn!!!!

Giannnn! Vốn chẳng thể tấn công, nhằm vào hắn thì rõ là biến hắn thành bao cát! Quá xảo quyệt rồi! Chúng tôi chẳng thể làm gì ngoài việc tránh né bão đòn. Khi né các đợt tấn công, thật không may giàn hoa kim ngân đổ xuống, một trong các cột gỗ lớn bị sập và đè lên chân tôi.Sư huynh thấy vậy vô cùng hả hê. Đan chéo hai tay vào nhau, nguồn sức mạnh tăng lên dữ dội kéo theo đó tạo nên một quả cầu ma thuật cực lớn. Quả cầu đó ném tới chỗ tôi, bất lực không thể thoát ra, tôi đành chờ chết. Chỉ cách có tí nữa thôi… bỗng một bóng đen đừng trước tôi, thân quen lắm! Là hắn!!!

Chưa thể nhận ra mọi việc thì bùm….bùm…bùmmmm! Tiếng nổ làm tôi bàng hoàng! Hắn làm lá chắn cho tôi!!! Rồi thân thể cường tráng đó ngã vào lòng. Máu tuôn ra như xối, ướt đẫm cả người tôi. Mi mắt mở ra một cách yếu ớt, tiếng thì thào nho nhỏ như chẳng có chút sức lực

” M…ma…may quá! E…em không s…sao rồi…thế là rất t…tốt! ”

Hắn lại nở nụ cười, lần này là nụ cười mãn nguyện! Luôn là vậy! Người duy nhất cười với tôi là hắn. V…và giờ s…sao đây?Hắn nhắm mắt lại mất rồi! Người duy nhất còn lại tôi yêu thương lại giống như những người khác. Rời xa tôi! Bỏ rơi tôi! Một mình như chiếc bóng lẽ loi, đơn chiếc. Không! Dù bầu trời kia có vỡ tan thì tôi cũng không cho phép hắn tan biến ngay ở đây, trong vòng tay này. Để hắn xuống đất, nhẹ nhàng đặt tay mình lên bờ vai rộng lớn kia, tôi cúi người xuống. Một cái chạm môi thôi! Đơn giản nhưng thuần khiết, đó_thứ tôi tự nguyện dâng tặng. Không phải của cải, vật chất quý giá mà là tấm lòng, trái tim, tình thương cuối cùng của một người con gái có cuộc sống, quá khứ phủ đầy bi thương, cay đắng. Thầm lặng cầu nguyện ” Xin ông trời! Nếu đây sẽ là ngày cuối con sống thì chỉ mong sao người cho Shiki được sống. Mạng đổi mạng, con bằng lòng và sẽ không hối hận! Còn nếu hắn không thể tỉnh dậy thì hãy lấy đi sự sống này ngay để con khỏi cô quạnh, được theo hắn… Con_ Violet Abertora cầu xin ông! ”

Rồi hắn tỉnh dậy, đưa tay ôm lấy gương mặt tôi

” Dù có ra sao đi nữa thì anh mãi yêu em! Lấy dòng họ Fullynia ra, xin hứa anh sẽ tạo ra những kí ức đầu tiên tuyệt đẹp và biến em trở thành người hạnh phúc nhất thế giới này! ”

Cột gỗ biến mất, chân trái tôi không còn bị đè ép nữa! Nhưng chẳng có cảm giác gì, máu vẫn chảy. Dựa lưng vào một bụi hoa cúc, hắn đi trả thù sư huynh rồi. Từng giọt nước mắt thỏa mãn tuôn ra, tôi đã hoàn thành ước muốn của mình rồi. Khép mi lại ” Cảm ơn đã giúp Shiki tỉnh lại, bây giờ con yên tâm ra đi! Tạm biệt người con trai em mến thương, chúc anh có cuộc sống tốt! Em đi rồi đừng buồn nhé, Violet sẽ để hình ảnh của anh ở trong con tim này! Khóa chặt lại, mãi vẫn nhớ về! Vĩnh biệt anh, em đi…”