Mang Thai Hài Tử Của Hào Môn Lão Nam Nhân

Chương 47: Cùng giường




Edit + Beta: Củ Cải Ngâm Đường

-----------------------------------------------------------

Cứ việc Tiết Giác động tác rất nhẹ nhàng cẩn thận từng li từng tí một, nhưng Tổ Kỳ ở bên cạnh lại nghe rõ ràng, cậu thậm chí có thể cảm nhận được tư thế cùng độ lõm khi Tiết Giác nằm xuống.

Số lần Tổ Kỳ cùng Tiết Giác cùng giường cùng gối dùng ba đầu ngón tay cũng có thể đếm, ấn tượng lưu lại duy nhất chính là lúng túng.

Phi thường lúng túng...

Đồng thời trong đó có một lần Tiết Giác còn uống say, Tổ Kỳ không muốn lại đi hồi tưởng cái đoạn ký ức xấu hổ kia, thân thể của cậu căng cứng như dây đàn, co ro như con tôm.

Toàn bộ tầm mắt đều bị đêm đen bao phủ, bốn phía yên tĩnh nghe được cả tiếng kim rơi.

Tổ Kỳ vẫn duy trì tư thế nằm nghiêng không nhúc nhích, cậu vừa vặn hướng về vị trí Tiết Giác, bóng đêm sền sệt khiến cho cậu không thấy rõ lắm mặt Tiết Giác, nhưng có thể rõ ràng cảm giác được hô hấp đều đều của Tiết Giác.

Tổ Kỳ có thói quen ngủ một mình, vào giờ phút này bên cạnh đột nhiên có một người lạ nằm xuống, ít nhiều cảm thấy không quen.

Nhưng mà cậu quá buồn ngủ và cơn buồn ngủ rất nhanh đã chiến thắng cơn khó chịu trong lòng.

Không biết qua bao lâu, Tổ Kỳ ngủ được mơ mơ màng màng lại bị một trận tiếng khóc đột nhiên xuất hiện làm tỉnh, cậu mở choàng mắt, phát hiện là Tiết Thiên Vạn đang khóc, theo bản năng liền muốn rời giường.

Kết quả mới vừa ngồi dậy, Tiết Giác bỗng nhiên ngăn cản động tác của cậu, trong bóng tối hắn trấn an mà vỗ vỗ lên bả vai Tổ Kỳ: "Em ngủ tiếp, tôi đi xem xem."

Nói xong, Tiết Giác vén chăn lên xuống giường, trong bóng tối đi đến giường trẻ em.

Có Tiết Giác dỗ, Tiết Thiên Vạn rất nhanh liền ngưng tiếng khóc, bẹp miệng ngủ say.

Tổ Kỳ thấyTiết Giác một mình có thể dỗ được Tiết Thiên Vạn, nhất thời yên lòng.

Cậu nằm lại trên giường, rất nhanh mò tới một bên khác còn mang nhiệt độ trong ổ chăn, mới trì độn ý thức được -- có vẻ như vừa nãy Tiết Giác cùng cậu đắp chung một cái chăn.

Tổ Kỳ không nghĩ ra, rõ ràng là trước khi cậu sinh Thiên Vạn, Tiết Giác đến buổi tối sẽ đàng hoàng ngủ ở trên ghế sa lon, hiện tại lại như là quên mất việc kia.

Liền ngay cả chăn nệm trên ghế sa lon cùng gối đều bị Tiểu Nhã thu thập đi.

Đến sau nửa đêm, Tiết Thiên Vạn khóc náo loạn đến mấy lần, mỗi lần đều là Tiết Giác đến, ôm tiểu tử ở trước cửa sổ sát đất đi qua đi lại, đem tiểu tử dỗ tốt mới lên giường ngủ tiếp.

Như vậy qua mấy lần, trong giấc mộng Tổ Kỳ nghe tiếng khóc của Tiết Thiên Vạn, đều lười động đậy.

Chỉ là thời điểm Tiết Giác vén chăn lên rời giường, khó tránh khỏi mang vào chút gió, mặc dù trong phòng mở máy sưởi, Tổ Kỳ vẫn là theo bản năng hướng chỗ ấm áp mà chui vào, mãi đến tận khi tiến vào trong một cái lồng ngực nóng hừng hực...

Thật là ấm áp a.

Tổ Kỳ vô ý thức dùng hai má cà cà dựa vào lồng ngực, sau đó phát ra một tiếng than thở thoả mãn rồi chìm vào giấc mộng.

Cậu mơ thấy mình mặc quần áo mỏng manh đứng ở một mảnh đất phủ đầy tuyết, lạnh đến mức thân thể run như cái sàng, thật vất vả trong biển tuyết mênh mông tìm tới một ngọn đuốc có thể sưởi ấm, nào có biết còn chưa có tiến lại gần, ngọn lửa kia đột nhiên mọc ra một đôi chân, sau đó liều mạng chạy như điên.

Tổ Kỳ lập tức liền hoảng, chạy đi đuổi theo.

"Ngươi đừng chạy, ta sẽ không ăn ngươi, để ta ôm một phút chốc..."

Lúc Tổ Kỳ đang thở hổn hễn truy đuổi, đột nhiên thống khổ mở mắt ra.

Đầu tiên đập vào mi mắt chính là một mảnh da thịt màu vàng nhạt lộng lẫy bóng loáng mà hiện ra khỏe mạnh, phía trên trái phải là hai viên tiểu thịt màu đỏ sậm nhắc nhở Tổ Kỳ, cậu chính dựa vào trên lồng ngực một người.

Mà người này...

Ngoại trừ người cùng cậu ngủ ở trên một cái giường Tiết Giác, còn có thể là ai?

Cùng lúc đó, Tổ Kỳ trong lòng dâng lên một luồng cảm giác quái dị khó có thể dùng lời diễn tả được, sắc mặt cậu trắng bệch, liền như vậy cứng ngắc mấy giây, rốt cuộc biết cổ cảm giác quái dị kia đến từ nơi nào --

Nếu như cậu không có đoán sai, đầu của cậu đang được bao phủ ở trong áo ngủ của Tiết Giác, hơn nữa tứ chi của cậu như bạch tuộc, chặt chẽ quấn vòng quanh thân thể Tiết Giác...

Ý thức được chuyện này, Tổ Kỳ cả khuôn mặt nóng đến giống như là muốn thiêu cháy.

Cậu phản xạ có điều kiện muốn đem tay cùng chân rút trở về, thế nhưng lại nghĩ đến cậu cử động có thể sẽ đánh thức Tiết Giác, Tổ Kỳ lại cứng rắn dẹp bỏ cái ý niệm này.

Tại sao mình lại ôm Tiết Giác?

Tại sao mình lại đem đầu luồn vào trong quần áo của Tiết Giác?

Quả thực là điên rồi...

Tổ Kỳ cảm thấy được cậu vào lúc này cần phải làm chút gì, tâm tư lại hỗn loạn đến không biết phải làm gì, cuối cùng chỉ có thể như tôn ngộ không bị hóa thạch không nhúc nhích, xấu hổ dựa vào trong lồng ngực Tiết Giác.

Chờ Tiết Giác tỉnh rồi nói sau đi.

Cậu sẽ giả bộ cái gì cũng không biết là được...

Đáng tiếc tâm lý nghĩ như vậy, Tổ Kỳ càng cảm thấy không dễ chịu, ở tình huống như vậy cậu căn bản là không có cách tiếp tục ngủ, vì vậy nên buồn bực ngán ngẩm quan sát thân thể Tiết Giác.

Không thể phủ nhận, Tiết Giác vóc người cũng phi thường phù người hợp với những gì trong tiểu thuyết miêu tả, điển hình là mặc quần áo hiện ra gầy cởi quần áo ra thì có thịt, dù cho từ góc độ Tổ Kỳ nhìn xuống, cũng có thể nhìn thấy cơ bụng đầy đủ.

Sau đó ánh mắt của cậu liền cũng không dời đi nữa.

Kỳ thực Tổ Kỳ bản thân là một song tính luyến, cậu lúc học đại học có quen ba người bạn trai, tuy nói mỗi người đều do tính cách không hợp mà chia tay, thế nhưng cậu tìm bạn trai có một cái đặc thù rất rõ ràng.

Đó chính là không ngoại lệ vóc người đều đẹp.

Tổ Kỳ yêu thích vóc người nam nhân tốt, đương nhiên chính cậu cũng sẽ bảo trì rèn luyện, ít nhất thân thể trước kia luyện được mấy khối cơ bụng, hoàn toàn không giống nguyên chủ kém như vậy...

Nhớ tới nguyên chủ bộ dáng như tiểu bạch kiểm, Tổ Kỳ trong lòng nhất thời một trận phiền muộn, cậu giương mắt liếc nhìn cơ bụng săn chắc của Tiết Giác, bỗng nhiên có cỗ nhiệt huyết dâng lên đầu óc.

Tổ Kỳ cẩn thận từng li từng tí một rút cái tay đang ôm bên hông Tiết Giác về, duỗi ra đầu ngón tay, thăm dò đâm đâm bụng Tiết Giác.

A...

Hàng thật đúng giá bắp thịt.

Nếu có thể phân hai khối cơ bụng cho cậu là tốt rồi, Tổ Kỳ tâm lý hoàn toàn chua xót nghĩ, thấy Tiết Giác không có bất cứ động tĩnh gì, cậu liền đánh bạo tiếp tục đâm hai lần.

A...

Cảm giác thật tốt.

Chính đang Tổ Kỳ do dự có muốn hay không thừa dịp Tiết Giác không tỉnh, bắt đầu mò một cái, bất thình lình nghe thấy đỉnh đầu truyền đến thanh âm khàn khàn mà có chút thanh lãnh của Tiết Giác: "Chơi vui sao?"

Tổ Kỳ: "..."

Đậu má, anh ta đã tỉnh lại lúc nào?!

Tại sao một chút động tĩnh đều không có.

Tổ Kỳ tại chỗ sửng sốt, hai gò má ửng hồng trong nháy mắt lan tràn đến cái cổ, cậu cảm giác cả khuôn mặt mình đều rát, trong lúc nhất thời lại có loại chột dạ làm chuyện xấu bị người khác bắt tại trận.

Tiết Giác một lúc lâu không có đợi Tổ Kỳ đáp lại, thẳng thắn một cái vén lên áo ngủ đang trùm vào trên đầu Tổ Kỳ.

Nguyên bản tối tăm trong khoảnh khắc trở nên rõ ràng, trước mắt Tổ Kỳ rộng mở sáng ngời, cậu hơi có chút không thích ứng mà hé mắt, ngẩng đầu liền đối diện với ánh mắt nhìn xuống của Tiết Giác.

Bốn mắt nhìn nhau, lúng túng trầm mặc ở trong không khí lan tràn.

Tiết Giác trên khuôn mặt tuấn lãng còn mang theo bộ dáng mới tỉnh ngủ, mái tóc đen hơi có chút ngổn ngang, thế nhưng hai con mắt đen kịt lại đặc biệt trong trẻo, như đuốc mà nhìn Tổ Kỳ đầy mặt thiêu hồng.

Tổ Kỳ dường như bị Tiết Giác ôm vào trong ngực, hai người áp sát quá gần, thậm chí có loại ảo giác hô hấp quấn quýt.

"Thật không tiện, đánh thức anh." Tổ Kỳ lúng túng cười cười.

"Không có chuyện gì." Tiết Giác sắc mặt bình tĩnh mà nhìn Tổ Kỳ rút ra hai tay chuẩn bị rời giường, tiếp tục tung một câu, "Đồ vật của em cộm tôi."

"A?" Tổ Kỳ mờ mịt hấp háy mắt.

Cậu lúc đầu không rõ "Đồ vật" trong lời Tiết Giác chỉ cái gì, song khi cậu hơi động đậy, liền ý thức được cái gì, nhất thời có cỗ cảm xúc vừa thẹn vừa giận xông thẳng trán.

Mình dĩ nhiên...

Lên phản ứng.

Đồng thời nơi đó thẳng tắp chọt vào bụng Tiết Giác.

"..." Tổ Kỳ mặt đỏ đến phảng phất có thể chảy ra máu, cậu hận không thể tại chỗ tìm một cái lỗ chui vào, quả thực là cái mặt đem ném đi rồi.

Tiết Giác cúi xuống mắt thấy Tổ Kỳ như chim cút bị kinh sợ, đỏ cả mặt liền không biết làm sao lôi kéo y phục của chính mình, không khỏi cảm thấy có chút buồn cười.

Hắn cho là Tổ Kỳ không cần mặt mũi quen rồi, cho dù gặp phải tình huống như vậy cũng sẽ không hoang mang nửa phần, còn có thể cực kỳ bình tĩnh nói ra một số lời làm người khác kinh sợ.

Sự thực chứng minh, nguyên lai Tổ Kỳ cũng có thời điểm ăn quả đắng.

Không thể phủ nhận chính là, hiện tại Tổ Kỳ xác thực so với một hai tháng trước cả người khiến hắn vừa mắt quá nhiều.

Quỷ thần xui khiến, Tiết Giác đột nhiên sinh ra một luồng tâm tư tiếp tục trêu đùa cậu, hắn một phát bắt được tay Tổ Kỳ, đang muốn nói cái gì, bỗng nhiên nghe bên trong giường trẻ em truyền đến một trận tiếng khóc vang dội.

Tiết Giác: "..."

Hắn liếc nhìn Tổ Kỳ biểu tình xen lẫn nhục nhã và sợ hãi, giãy dụa chốc lát, nhận mệnh thở dài, đứng dậy chỉnh lại quần áo, xuống giường đi tới giường trẻ em một bên ôm lấy Tiết Thiên Vạn khóc nháo không thôi.

Tổ Kỳ như một con cá chép thoát thân từ trên giường bò lên, dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai vọt vào phòng vệ sinh, khi cậu phiền phiền nhiễu nhiễu dùng hơn nửa canh giờ mới rửa mặt xong, Tiết Giác cùng Tiết Thiên Vạn đều đã không còn ở trong phòng ngủ.

Tổ Kỳ thở phào nhẹ nhõm.

Tiết Giác đem Tiết Thiên Vạn giao cho Tiểu Nhã cho bú sữa thay tã, hắn trở lại phòng ngủ rửa mặt,mặc quần áo xong, liền chuẩn bị đến công ty.

Toàn bộ trong quá trình, Tổ Kỳ đều trên mặt mang theo lúng túng ngồi ở trên ghế sa lon xem kịch bản ra vẻ đáng thương, cậu ở bề ngoài làm bộ không nhìn thấy Tiết Giác ở trong phòng ngủ đi tới đi lui, thực tế dư quang bên trong luôn luôn chú ý động tĩnh của đối phương.

Thậm chí lúc Tiết Giác đứng ở trước tủ quần áo thay quần áo, Tổ Kỳ không nhịn được nhiều lần hướng bên kia liếc mắt, ý đồ lại muốn thưởng thức một chút cơ bụng rắn chắc kia.

Đáng tiếc cái nhìn thứ hai bị Tiết Giác phát hiện, trực tiếp quay đầu nhìn về phía Tổ Kỳ, còn tỉnh táo hỏi: "Trên mặt tôi có vật bẩn thỉu sao?"

Tổ Kỳ vội vàng nâng lên kịch bản ngăn trở gương mặt ửng hồng, cố ý hắng giọng một cái, nghiêm trang trả lời: "Không có, mặt của anh rửa đến sạch sành sanh."

"Vậy em vẫn nhìn tôi làm cái gì?" Nói tới chỗ này, Tiết Giác âm thanh không tự chủ nhiễm phải mấy phần ý cười, chỉ là một cái thoáng liền qua, vẫn chưa bị Tổ Kỳ thấy được.

Tổ Kỳ thả xuống kịch bản, lấy gáo vỡ làm muôi, cây ngay không sợ chết đứng mở miệng: "Nếu như anh không nhìn tôi, làm sao biết tôi đang nhìn anh?"

Tiết Giác xì một tiếng, nhướng lên một bên lông mày, tựa như cười mà không phải cười: "Kia nói đến như vậy, em nhìn lén người còn lý luận?"

"Ai nói tôi nhìn lén!" Tổ Kỳ phẫn nộ lật kịch bản, hất cằm lên không hề chớp mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt dễ nhìn của Tiết Giác, thuận tiện liếc vài lần xương quai xanh như ẩn như hiện đẹp đẽ trên cổ áo sơ mi, "Tôi quang minh chính đại nhìn, anh có ý kiến gì không?"

Tiết Giác: "..."

Hắn hiện tại thu hồi đánh giá vừa nãy đối với Tổ Kỳ vẫn kịp sao?

Người này thực sự là trước sau như một không cần mặt mũi.

"Đương nhiên là có ý kiến." Tiết Giác một bên cười nhạt mà nhìn Tổ Kỳ, một bên từ tủ quần áo bên trong lấy ra kiện áo khoác âu phục màu xám đen mặc vào, "Tôi không muốn sau này lại bị đồ vật của em cộm tỉnh."

Tổ Kỳ: "........."

Một hồi chiến tranh không có khói thuốc súng cứ như vậy lặng yên không một tiếng động kết thúc, Tiết tổng tài toàn thắng, Tổ minh tinh bị đánh trúng liên tục bại lui.

Tổ Kỳ tức giận đến xuống lầu uống ba chén lớn cháo mới dừng, Ông Ngọc Hương bên cạnh ôm cháu trai bị phản ứng của Tổ Kỳ dọa cho phát sợ, vội vã dò hỏi cậu có phải là thân thể không thoải mái.

Đối mặt với sắc mặt lo lắng của Ông Ngọc Hương, mặc dù Tổ Kỳ trong bụng hỏa khí dâng cao, cũng trong nháy mắt biến mất hơn phân nửa.

Tổ Kỳ thở dài, đưa ánh mắt chuyển hướng về phía Tiểu Thiên Vạn đang ngủ say trong lòng ngực của Ông Ngọc Hương, dùng ngón tay trỏ nhẹ nhàng đụng xuống đầu ngón tay nho nhỏ của nhóc con, cười khổ nói: "Thiên Vạn quá nháo, tối hôm qua khóc rất nhiều lần."

"Nó lúc còn ở bệnh viện cũng như vậy, vào lúc ấy còn có ta cùng Tiểu Nhã giúp đỡ, con và Tiểu Giác thoải mái hơn rất nhiều, hiện tại con trai dán các con như thế, buổi tối cũng chỉ có thể dựa vào chính các con." Ông Ngọc Hương nói.

Tổ Kỳ gật gật đầu, nghĩ thầm vô luận Tiết Thiên Vạn ở nơi nào ngủ, chỉ cần có Tiết Giác ở đó, ảnh hưởng đối với cậu cũng không lớn.

Ăn sáng xong, Tổ Kỳ liền trở về phòng tiếp tục xem kịch bản.

Cậu và Hằng Cảnh Thần hẹn thời gian thử vai là ba giờ chiều ngày mai, tuy rằng Bách Quang Kiến vỗ ngực bảo đảm sẽ đem nam số hai cho cậu, nhưng cậu cũng phải chuẩn bị đầy đủ, nghiên cứu kịch bản kỹ càng sẽ có lợi cho sau này.

Trước khi xuyên qua Tổ Kỳ là một tên mọt máy tính, mỗi ngày đều giao thiệp với máy tính, bất quá cậu đối với diễn xuất vẫn có hứng thú rất lớn, nếu không cũng sẽ không đáp ứng lần thử vai này.

Tổ Kỳ còn tại lúc cao hứng nhất mà cùng cha mẹ thương lượng, sau này muốn đi theo con đường nghệ thuật, chuẩn bị thi vào học viện điện ảnh Bắc Kinh, chỉ là sau đó cha mẹ cậu bị bệnh song song, trong nhà kinh tế từ từ khó khăn, đi Bắc Kinh học tập phải có tài lực chống đỡ, Tổ Kỳ đành phải từ bỏ giấc mộng làm diễn viên.

Lúc còn học đại học cậu có tham gia câu lạc bộ kịch nói, diễn qua không ít nhân vật khó, còn đại diện câu lạc bộ cùng những trường học khác thi đấu đạt được giải diễn viên chính xuất sắc nhất.

Nói ra thì, kinh nghiệm biểu diễn cùng với nỗ lực trau dồi diễn xuất của Tổ Kỳ cũng không hề thua kém các diễn viên trẻ hiện nay, nhưng đáng tiếc cậu không tiến vào con đường diễn xuất.

Những tưởng rằng việc làm diễn viên là giấc mộng xa vời, không nghĩ tới ở trong thế giới này ước mơ lại thành sự thật, Tổ Kỳ cảm thấy thực sự là vừa buồn cười vừa xót xa.

Xem kịch bản một ngày, lúc Tổ Kỳ phục hồi tinh thần lại, sắc trời ngoài cửa sổ chẳng biết lúc nào đã tối lại.

Ngày hôm nay Tiết Thiên Vạn phi thường ngoan ngoãn nghe lời, nằm ở trong lồng ngực Ông Ngọc Hương ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, không quấy không làm khó, cũng không khóc lóc muốn Tổ Kỳ hoặc Tiết Giác ôm, cảm động đến Ông Ngọc Hương thiếu chút nữa khóc lên.

Đến giờ ăn cơm, Ông Ngọc Hương vẫn là ôm Tiết Thiên Vạn không cam lòng buông tay, liên tiếp vui mừng nói: "Ôi uy cháu trai ngoan của ta, rốt cục cũng chịu nhận thức bà nội, bà nội thật sự là thật cao hứng."

Tiết Giác vẫn còn ở công ty xử lý công việc, chưa có trở về, Tổ Kỳ một mình ngồi ở đối diện Ông Ngọc Hương, khóe môi nhếch lên nụ cười bất đắt dĩ.

Có Ông Ngọc Hương liên miên cằn nhằn nói chuyện cùng với Tiết Thiên Vạn a a a a đồng âm, bàn ăn có hai người thật ra không quạnh quẽ.

Tổ Kỳ ăn được một nửa, luôn cảm thấy như thiếu cái gì.

Mãi đến tận khi cậu nhìn thấy Tiết Ngạn Tĩnh cùng Tôn Phi mang thần sắc rụt rè thẳng tắp đi tới, cuối cùng mặt lạnh đứng ở trước bàn ăn, mới nhớ tới Tiết Ngạn Tĩnh tối hôm qua gây ra động tĩnh lớn như vậy, ngày hôm nay cả ngày đều không nghe thấy tin tức về ông ta.

Hiển nhiên, Tiết Ngạn Tĩnh cũng không phải tới ăn cơm cùng bọn họ, dù sao trên mặt ông ta mang một biểu tình lãnh khốc.

Tôn Phi tựa hồ cực kỳ sợ Ông Ngọc Hương, mới vừa đi gần liền vội vàng trốn ở phía sau Tiết Ngạn Tĩnh, chỉ lộ ra một đôi mắt khiếp đảm nhược nhược mà nhìn Ông Ngọc Hương sắc mặt đang từ từ lạnh dần.

Tiết Ngạn Tĩnh đem phản ứng của Tôn Phi thu sạch vào đáy mắt, nhất thời đau lòng tột đỉnh, trong lòng đối với hai mẹ con Ông Ngọc Hương cùng Tiết Giác oán hận cũng là nhiều hơn một tầng.

"Bà không phải nói muốn ly hôn sao? Tôi đáp ứng bà, vậy thì ly đi." Tiết Ngạn Tĩnh cười lạnh nói.

Thông báo nhỏ: Truyện đang trong quá trình beta lại nên các bạn nào đọc sau sẽ được đọc một phiên bản hoàn chỉnh hơn nhé:)). Nhưng mà các bạn đọc trước cũng đừng lo bắt đầu từ chương 46 tui đã edit và beta cùng lúc rồi mới đăng nhé.