Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư Ta Quyến Rũ Vai Ác Trong Văn Niên Đại

Chương 44: 44: Xử Lý Cực Phẩm





Lúc Tần Lâm về nhà thì người nhà họ Chu đã trở về.


Chẳng những trở về, thậm chí bọn họ cũng đã ăn trưa rồi.


“Tần Lâm! Cô có còn cần mặt mũi nữa không vậy? Hôm qua cô mới bị anh trai tôi bắt về, hôm nay cô lại nóng lòng muốn yêu đương vụng trộm với người khác! ” Chu Hồng Tinh còn chưa nói xong thì đã bị Tần Lâm bước đến tát một cái.


Tần Lâm thích số chẵn, cho nên cô trở tay tát thêm một cái vào bên mặt còn lại.


“Không ai dạy cho cô biết có thể ăn bậy nhưng không thể nói bậy sao?” Tần Lâm thả cái gùi trên lưng mình xuống mặt đất, nhìn thoáng qua bên trong gùi cũng thấy đầy măng.

Chu Hồng Tinh lại bị đánh một lần nữa, cô ta tức giận muốn liều mạng với Tần Lâm.


Tần Lâm càng không ngại cô ta tìm đến gây chuyện.

Tuy đánh vật hy sinh không đáng tiền nhưng đánh thêm nhiều lần cũng có thể thu hoạch được điểm tích lũy đủ để dùng nhà vệ sinh cả ngày.

Chu Hồng Tinh thấy hai mắt Tần Lâm phát sáng, dáng vẻ như nóng lòng chờ cô ta nhào đến thì nổi trận lôi đình muốn tát Tần Lâm một bạt tai: “Đồ giày rách! Thứ thối nát! Hôm nay tôi phải xé nát miệng chị ra!”
Tần Lâm bắt lấy cổ tay Chu Hồng Tinh, đầu gối nâng lên va vào bụng Chu Hồng Tinh.

Sắc mặt Chu Hồng Tinh tái nhợt, cô ta thét lên một tiếng đau đớn.

Tần Lâm thuận thế vặn cánh tay của cô ta một cái, vặn ngược và giữ chặt ở sau lưng, cô mạnh mẽ ép cho Chu Hồng Tinh phải quỳ xuống.

“Một cô gái mới lớn lại nói chuyện bẩn thỉu như thế, là vì không có mẹ dạy dỗ sao? Hay là cô đi nhà xí còn chưa lau miệng?”
Sắc mặt Lý Cầm đen thui, bà ta lao lên muốn lôi Tần Lâm ra: “Cô mau buông ra cho tôi! Mẹ của nó vẫn còn sống sờ sờ ở đây, chưa tới phiên cô dạy dỗ nó!”
“Nếu bình thường cô bớt làm mấy chuyện khiến người ta hiểu lầm thì Hồng Tinh sẽ không nói những lời kia!” Lý Cầm chán ghét nói.

Tần Lâm ghét bỏ nhíu mày, cô buông tay Chu Hồng Tinh ra, tránh khỏi Lý Cầm, giễu cợt nói: “Dì nói chuyện phải cẩn thận! Mùi hôi thối trong miệng dì còn nặng hơn mùi thối chân của người ta bị nấm chân.



Lý Cầm tức sắp ngất rồi: “Tôi là mẹ chồng của cô! Cô dám ăn nói với tôi như vậy hả?”
“Chẳng phải dì chỉ là một bà mẹ kế thiên vị thôi sao? Lại chẳng phải ruột thịt, dì chỉ là mẹ kế của chồng tôi.

Thái độ của dì với tôi thế nào thì tôi sẽ trả lại cho dì như thế.

Dì chẳng phải người tốt mà tôi cũng không phải người tốt lành gì, đừng bày ra dáng vẻ mẹ chồng trước mặt tôi! Tôi không để mình bị dì kéo đi lòng vòng đâu.


Tần Lâm tỏ ý mình là nhân vật phản diện nên vấn đề đạo đức gì đó không thể trói buộc được cô.

Lý Cầm tức đến mức cả người run rẩy.

Trước kia cho dù Tần Lâm không đứng đắn nhưng cũng không dám ăn nói thế này trước mặt bà ta, dù sao bà ta cũng là trưởng bối.

“Đồ có mẹ sinh không có cha dạy! Mẹ cô dạy cô dáng vẻ như thế sao? Tôi thật sự muốn hỏi mẹ cô, có phải bà ta có thù với nhà chúng tôi hay không mà lại để cô đến nhà tôi gây họa thế này.

” Sắc mặt Lý Cầm dữ tợn, bà ta tức giận gào lên.