Mang Theo Đào Bảo Hỗn Dị Thế

Chương 40: Đứa trẻ trong khu mỏ quặng




Lục Vinh và Thẩm Hiên mặc đồ chống phóng xạ đi tới khu mỏ quặng, nhìn qua thì khu vực này có vẻ rất yên tĩnh.
"A Hiên, ngươi nói xem thợ mỏ đều chạy đi đâu rồi?".
"Ta cũng không biết, sau khi ông chủ cũ mất vì tai nạn phi thuyền, liền không thấy thợ mỏ đâu nữa.".
Lục Vinh nhìn máy dò thám trên tay: "Ồ, có dấu hiệu sự sống hoạt động quanh đây, hình như là một người a!".
Thẩm Hiên nghiêng đầu nghe ngóng: "Bên trong mỏ hình như có tiếng khóc, chúng ta vào xem thử.".
Thẩm Hiên đi về hướng hầm mỏ, người bên trong hầm tựa hồ phát hiện động tĩnh bên ngoài, tiếng khóc liền biến thành tiếng gầm gừ trầm thấp, bất quá, tiếng gầm gừ có chút yếu ớt, một chút lực uy hiếp cũng không có.
Lục Vinh vừa vào trong mỏ, nhìn thấy một tiểu nam hài nhỏ gầy đang giương nanh múa vuốt.
"Là một tên tiểu quỷ a!" Lục Vinh nói.
Lục Vinh nắm cổ áo đứa nhỏ, đem nó xách lên.
Lục Vinh: "Tiểu quỷ này sao lại chạy tới đây? Khu mỏ quặng này phóng xạ rất mạnh, đáng lí ra nó không thể ở lâu trong đây mới đúng.".
Thẩm Hiên tiếp được đứa nhỏ: "Trước tiên đem tiểu tử này ra ngoài cái đã.".
Lục Vinh gật đầu: "Cũng tốt.".
Thẩm Hiên sờ sờ trán Viên Kiệt: "Hình như nó đang phát sốt.".
Thẩm Hiên lấy ra bịch thuốc, đưa cho Viên Kiệt uống.
Viên Kiệt rất đề phòng nhìn chằm chằm hai người, lúc Thẩm Hiên cho Viên Kiệt uống thuốc, xém chút là đã bị Viên Kiệt cắn cho một cái.
Lục Vinh không hài lòng nói: "Nhóc con này thật là hung ác, xem ra không dễ đối phó, bằng không chúng ta cứ đem nó ném đi là được.".
Thẩm Hiên mím mím môi: "Để xem thử một lúc đã.".
Lục Vinh gật đầu: "Được rồi, nghe ngươi.".
"Thằng nhóc này..." Lục Vinh sửng sốt nhìn dấu ấn trên trán Viên Kiệt. Trong hầm mỏ không nhìn rõ, hiện tại ôm nó ra mới thấy được rõ ràng, trên trán tiểu quỷ này có dấu ấn của tội nhân.
..................
Lục Vinh và Thẩm Hiên mang Viên Kiệt về Tiểu Trấn Di Động.
Viên Kiệt nhìn hai người đầy địch ý, trong miệng lâu lâu lại phát ra âm thanh đe doạ.
"Đừng kêu nữa, nếu lại kêu, không cho ngươi ăn cơm." Lục Vinh thiếu kiên nhẫn đe dọa.
Thẩm Hiên ném Viên Kiệt vào một phòng trong Tiểu Trấn Di Động, sau đó liền không thèm quản.
Lục Vinh trầm tư, như có điều suy nghĩ.
Thẩm Hiên nhìn Lục Vinh: "Ngươi nghĩ gì thế?".
Lục Vinh nhìn qua Thẩm Hiên: "Tên tiểu quỷ này nhỏ như vậy, hẳn không phải là sống một mình ở nơi này.".
Thẩm Hiên gật đầu: "Tin đồn nơi này có tội dân, ta nghĩ chắc là thật.".
Lục Vinh nhìn về hướng Viên Kiệt, thầm nghĩ: Tội dân không có thẻ chứng minh thân phận nên bị hạn chế rất nhiều việc, tội dân tự mình sinh hoạt đã là một vấn đề lớn, muốn nuôi nấng thêm một đứa nhỏ lại càng không dễ dàng, bất quá, tên tiểu quỷ này được nuôi rất không tồi, có thể thấy nó rất được người thân coi trọng.
Lục Vinh nhìn chằm chằm Viên Kiệt mấy lần: "Thôi, cũng chỉ là một tên tiểu quỷ.".
Viên Kiệt lúc đầu rất sốt sắng, nhưng dù sao cũng là chỉ tiểu hài tử, rất nhanh liền thả lỏng, tràn đầy hiếu kỳ nhìn đông nhìn tây, bộ dáng đối cái gì cũng thật tò mò.
Thấy ánh mắt Lục Vinh nhìn sang, Viên Kiệt nhanh chóng thu hồi tầm mắt, làm bộ nghiêm túc trên khuôn mặt nhỏ nhắn.
Lục Vinh mở tủ lạnh, lấy ra một đống nguyên liệu nấu ăn, hướng về Thẩm Hiên hỏi: "Có đói bụng không? Muốn ăn chút gì không?".
Thẩm Hiên chần chờ một chút: "Đi ra bên ngoài nên làm đơn giản thôi, hai cái bánh bao nóng là được.".
Lục Vinh gật đầu: "Được.".
Lục Vinh từ trong tủ lạnh lấy ra mấy cái bánh bao, hâm nóng lại một chút, lại cầm theo ít dưa muối đi ra.
Viên Kiệt thấy hai người chuẩn bị ăn cơm, nhanh chóng liếc qua một cái, lại thu hồi ánh mắt, hai má đỏ hồng hồng.
"Tiểu quỷ, ngươi có muốn ăn hay không a?" Lục Vinh hỏi Viên Kiệt.
Viên Kiệt cắn răng, không nói gì.
Thẩm Hiên nhìn Viên Kiệt miệng cọp gan thỏ: "Nếu muốn, ngươi cứ lại đây ăn đi, chúng ta không thu tiền của ngươi đâu.".
Lục Vinh nhìn khuôn mặt nhỏ của Viên Kiệt cố làm ra bộ dáng lãnh khốc: "Được rồi, tiểu tử kia không đói bụng, chúng ta không cần để ý đến nó, dù sao cũng có chút không đủ ăn.".
Thẩm Hiên nhìn biểu tình đùa cợt trên mặt của Lục Vinh, bất đắc dĩ lắc đầu, cũng không nói thêm gì.
Lục Vinh và Thẩm Hiên mỗi người ăn hai cái bánh bao, Viên Kiệt thấy bánh bao trong mâm càng ngày càng ít, rốt cục ngồi không yên, bạch bạch bạch chạy tới, tay duỗi duỗi về hướng cái mâm.
Thẩm Hiên cầm một cái bánh bao đưa cho Viên Kiệt.
Viên Kiệt cầm được bánh bao, liền trốn đến một bên.
Viên Kiệt cẩn thận cắn một ngụm bánh bao, con ngươi lóe sáng, hai ba phát liền đem bánh bao ăn sạch hết.
Thẩm Hiên thấy dáng dấp Viên Kiệt ăn như quỷ chết đói, không nhịn được nghĩ đến chính mình cũng từng như vậy, trong lòng đối Viên Kiệt nhiều hơn mấy phần trìu mến.
Viên Kiệt cầm tới cái bánh bao thứ hai, cẩn thận gặm một cái, bánh bao mềm xốp ăn phi thường mỹ vị, Viên Kiệt lần đầu tiên ăn được đồ ăn ngon như thế, cái thứ nhất ăn quá nhanh, không có cảm giác gì, lúc ăn cái thứ hai, Viên Kiệt biểu hiện dị thường quý trọng.
Viên Kiệt nhìn bánh bao trong tay, đầu nhỏ nhanh chóng chuyển động, hình như nó đã bị hai người kia nhìn thấy dấu ấn trên đầu, phụ thân và nhóm thúc thúc đều nói không thể cho người khác nhìn thấy được, Viên Kiệt sờ sờ dấu ấn, tâm tình cực kì căng thẳng.