Mang Theo Đào Bảo Hỗn Dị Thế

Chương 42: Tiểu Trấn Di Động




Lục Vinh cùng Thẩm Hiên đợi một lúc, liền thấy Viên Uy mang theo người tới.
Lục Vinh nhìn một đoàn người hùng hổ, đã thấy áp lực, lại còn nhận ra có không ít người nhìn mình tràn ngập oán hận, Lục Vinh áp lực ngày càng lớn.
Lục Vinh đưa mấy thẻ phòng cho Viên Uy.
"Đây là thẻ mở cửa phòng, ngươi cầm rồi phân chia đi." Lục Vinh nói.
Viên Uy nhận thẻ phòng, đuổi đám thủ hạ tự đi lựa phòng.
Nhìn thấy đoàn người tản đi, Lục Vinh nhẹ nhõm hơn không ít.
"Ngoại trừ bốn gian phòng đầu ra, các phòng còn lại mọi người cứ tự do sử dụng, căn phòng thứ năm là phòng ăn, bên trong ta có để sẵn dịch dinh dưỡng và bánh mì, các ngươi có thể tự do lấy dùng, những người khác đều giao cho ngươi quản lý.".
"Bình thường các ngươi làm chuyện gì ta đều không quản, chỉ cần định kỳ chuẩn bị tốt khoáng thạch là được." Lục Vinh nói.
Viên Uy gật đầu: "Được.".
Viên Uy nhìn về hướng Viên Kiệt, thấy Viên Kiệt đang ngồi trên bàn nghịch một cái thuyền buồm đồ chơi.
Viên Uy không nhịn được hỏi Lục Vinh: "Lão bản, đứa trẻ kia ngươi định xử lý thế nào?".
Lục Vinh nhìn qua Viên Kiệt, cười cười nói: "Ngươi và tên tiểu quỷ này quan hệ không tầm thường a.".
Viên Uy sửng sốt, không trả lời, sắc mặt dị thường khó coi.
"Các ngươi hẳn đều là tội dân, ngươi và đứa bé kia nhìn rất giống nhau, ta thật không hiểu, các ngươi có biện pháp che giấu dấu ấn, sao lại không nguỵ trang cho nó một chút?" Lục Vinh khó hiểu hỏi.
Viên Uy hít sâu một hơi, bình tĩnh trả lời: "Thứ để nguỵ trang mà chúng ta dùng là một chất lỏng màu xanh biếc, loại chất lỏng này có độc tính nhất định, người lớn thì không sao, nhưng tiểu hài tử rất dễ bị ảnh hưởng đến thân thể.".
Lục Vinh gật đầu: "Thì ra là như vậy a! Ta đã thấy lạ rồi mà.".
"Quặng chủ đại nhân đã sớm biết chúng ta là tội dân?"
"Suy đoán mà thôi, nếu như chỉ là dân nhập cư phi pháp, các ngươi hẳn là sẽ không vì cái chết của quặng chủ cũ mà biến mất vô tung vô ảnh." Lục Vinh nói.
"Quặng chủ đại nhân không ngại sao?" Viên Uy hỏi.
"Đương nhiên là có một chút". Lục Vinh chuyển động vòng chủ tớ trên tay: "Chỉ cần các ngươi đúng thời hạn giao nộp khoáng thạch, những chuyện khác ta đều không quản.".
Viên Uy gật đầu: "Ngươi yên tâm.".
"Lão đại, Tiểu Trấn Di Động này cư nhiên có một cái nhà ăn chuyên dùng a!" Nhìn thấy Viên Uy đi tới, mấy thuộc hạ của hắn lập tức xúm lại.
Viên Uy gật đầu: "Ta biết!".
Trương Kiến mở tủ lạnh ra, nhìn vào bên trong nói: "Nơi này có thật nhiều bánh mì, còn có dịch dinh dưỡng, ông chủ này so với người lúc trước hào phóng hơn nhiều. Lão đại, mấy thứ này chúng ta cũng có thể ăn sao?".
Viên Uy: "Đúng vậy, chỗ này là đồ ăn trong vòng bảy ngày, ăn hết sẽ không còn nữa.".
Trương Kiến gật gật đầu: "Bảy ngày a! Tính toán trong vòng bảy ngày mà nói, lượng đồ ăn này quả thực rất đầy đủ.".
"Lão đại, vị quặng chủ đại nhân kia, nếu như biết chúng ta...".
"Hắn đã biết.".
Trương Kiến kinh ngạc: "Hắn biết?".
Viên Uy gật đầu: "Hắn thấy được dấu ấn trên trán Tiểu Kiệt, mà vốn dĩ chúng ta cũng không che giấu tốt, nên bọn họ đoán ra được.".
Trương Kiến nhìn Viên Uy: "Nếu đã biết, hắn không ngại sao?".
Viên Uy cau mày: "Hắn tựa hồ không quan tâm lắm.".
Viên Uy nhìn ra được, Lục Vinh mặc kệ bọn họ như thế nào, chỉ cần đúng thời hạn nộp khoáng sản lên là được, Viên Uy cảm thấy trên người Lục Vinh có bí mật gì đó, hơn nữa, cái tên này vốn cũng không quá quan tâm đến mỏ quặng.
"Lão đại, hình như có mùi gì rất thơm a?" Trương Kiến hỏi.
"Có thể là mùi của thức ăn đó." Viên Uy nói.
Trương Kiến: "Là quặng chủ sao? Cái tên này ăn gì mà thơm như vậy a?.".
Viên Uy lắc lắc đầu: "Ta cũng không biết.".
..................
Thẩm Hiên hỏi Lục Vinh: "Đang làm gì đó?".
"Nói chuyện làm ăn." Lục Vinh đáp.
"Chuyện làm ăn gì thế?" Thẩm Hiên hỏi.
"Ta tìm được trên đào bảo một người bán đồng, muốn mua đồng của hắn, ta tra được khu vực này trước đây từng khai thác ra mỏ đồng.".
Lục Vinh thầm nghĩ: Thế giới này thực sự là kỳ quái, hoàng kim thì không đáng giá, đồng đỏ lại đắt giá vô cùng.
Thẩm Hiên gật đầu: "Vậy thì tốt.".
Lục Vinh bán hoàng kim được rất nhiều tiền, hiện tại không phải là hắn cần tiền, mà cần tìm ra một lí do hợp lí giải thích cho số tiền này.
"Thiếu Đinh Chiêm Hạo một số tiền lớn đây, phải mau chóng kiếm tiền trả lại thôi." Lục Vinh nói.
Đinh Chiêm Hạo từng nói, Tiểu Trấn Di Động là cho Lục Vinh mượn trước, không cần gấp gáp trả, hơn nữa, Đinh Chiêm Hạo còn cho hắn biết, nhìn mặt mũi Thẩm Hiên, Đinh Chiêm Phong đối với chuyện hắn mượn Tiểu Trấn Di Động đi cũng không có ý kiến gì. Tuy rằng như vậy, Lục Vinh vẫn cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Thẩm Hiên gật đầu: "Cũng đúng a".
Tiểu Trấn Di Động bình thường đều có giá lên đến hàng chục ngàn vạn, Tiểu Trấn Di Động này của Đinh Chiêm Phong mặc dù không đến mức đồ sộ, nhưng cũng dư sức bán được hơn mười ngàn vạn.
Thẩm Hiên nhìn Lục Vinh: "Ta luôn cảm thấy, đám thợ mỏ kia lai lịch không tầm thường.".
Lục Vinh không thèm để ý: "Quản họ làm gì, đều đã lăn lộn thành như vậy, không tầm thường cũng chẳng làm nên điều gì được.".
Thẩm Hiên: "Từ ngày mai, ngươi không cần đưa đón ta nữa, ta tự mình đi làm, tan tầm tự trở về.".
Lục Vinh gật đầu: "Cũng tốt.".
Thẩm Hiên sờ cằm, thầm nói: Làm ông chủ mới của mỏ quặng, Lục Vinh có rất nhiều sự tình phải giải quyết, rất nhiều chuyện cần phải làm quen a.